Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:17:27
Lượt xem: 243

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Chồng?” Chu Thiên Thụ thể tin nổi đàn ông đang ôm Điền Nguyễn trong lòng.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc lạnh nhạt nhưng bá đạo, ném xuống một câu như , chẳng buồn giải thích thêm, liền đẩy Điền Nguyễn trong xe dứt khoát đóng cửa. Sau đó, vòng qua bên , ghế , lạnh giọng lệnh cho tài xế: “Đi.”

Chiếc Bentley chậm rãi khởi động, chạy khỏi cổng lớn của Đức Âm.

Trong gương chiếu hậu, Chu Thiên Thụ vẫn mang vẻ mặt cau mày nghi hoặc.

Điền Nguyễn trong xe, ánh mắt nên , trong lòng tức khó chịu, xen lẫn một cảm xúc khó diễn tả, khiến dám thẳng Ngu Kinh Mặc.

“Bạn học của em?” Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt hỏi.

“Gặp ở tiết Địa lý.” Điền Nguyễn thành thật đáp.

“Rất hổ.”

Từ “hổ” ở địa phương bọn họ nghĩa là “ngốc nghếch, khờ khạo”.

Điền Nguyễn gật đầu, tỏ ý đồng ý.

Chuyện coi như xong, Ngu Kinh Mặc thêm, Điền Nguyễn cũng chẳng gì cần giải thích.

Về đến trang viên, quản gia chờ sẵn, vội vàng mở cửa xe cho Điền Nguyễn. Ngu Kinh Mặc từ phía bên xuống xe. 

Quản gia cung kính : “Tiên sinh, lão gia cùng nhị gia đang ở trong nhà.”

Điền Nguyễn liền nghĩ ngay đến vị cả họ “Mão Trứng” .

Quả nhiên, bước cửa tiếng Ngu Nhị lão nhân ầm ĩ: “Hỗn trướng! Đó là cả họ của mày, mày chỉ khiến bắt, còn tự tay tống nhà giam! Mày làm em trai kiểu gì ?”

Ngu Kinh Mặc dường như quen với kiểu công kích , nét mặt chút biến đổi, giọng cũng bình thản: “Tô thị nơi ngoài pháp luật, gieo gió thì gặt bão.”

Ngu Nhị giận dữ: “Đó là cả họ của mày! Là con một của bác cả mày!”

Ngu Kinh Mặc đáp: “Con một thì ? Con một cũng thể tuyệt hậu.”

Ngu Nhị tức đến đỏ bừng cả mặt, sang với cha: “Cha xem nó cái gì kìa!”

Ngu lão gia t.ử thở dài: “Kinh Mặc, Mão Trứng dù cũng là họ của con.”

Điền Nguyễn: “……” Quả nhiên cái tên “Mão Trứng” đặt chơi.

Ngu Kinh Mặc bình thản: “Những lời con tám trăm .”

Ngu Nhị hừ lạnh: “Nghe tám trăm cũng ! Mau bảo lãnh họ mày , đừng để ông nội mày thương tâm!”

Ngu Kinh Mặc liếc Ngu lão gia tử: “Ông thương tâm vì Mão Trứng g.i.ế.c con ?”

Ngu lão gia t.ử chống gậy, sắc mặt nặng nề: “Ông suy nghĩ như thế. Mão Trứng chịu chút đau khổ cũng đáng, phán hai ba năm tù là .”

Điền Nguyễn nhịn chen : “Hai ba năm tiếp tục mua vũ khí g.i.ế.c thì ?”

Ngu lão gia t.ử vui liếc một cái: “Người lớn đang chuyện, trẻ con bớt xen .”

Điền Nguyễn lập tức cứng giọng: “Con là đối tượng hợp pháp của Ngu Kinh Mặc, khi an nguy của đe dọa, con đương nhiên quyền lên tiếng.”

Chưa để cho Ngu Nhị kịp phản ứng, Điền Nguyễn tiếp tục lớn tiếng: “Hơn nữa, nếu Ngu Kinh Mặc gặp chuyện, Ngu gia các cũng chẳng yên . Nghĩ xem ngoài bao nhiêu như lang như hổ đang chực chờ, kể cả những kẻ hợp tác làm ăn với các , ai dám chắc họ chia phần lợi ích? Cây đổ khỉ tan, tiếp theo hại khi chính là các đấy!”

Một tràng lời đầy khí thế khiến Ngu Nhị nghẹn họng phản bác nổi.

Ngu lão gia t.ử trầm ngâm thật lâu, cuối cùng chỉ thở dài: “Con cũng lý.”

Ngu Kinh Mặc liếc sang Điền Nguyễn, khóe môi khẽ nhếch: “Có ở đây, Ngu gia sẽ sụp.”

Người nhà , đến lợi ích to lớn như thế , ai còn đúng sai? Ngu Mão Trứng tù, coi như định .

Tin tức nhờ Điền Nguyễn mà Ngu gia mới hiểu rõ tình thế.

Sau khi tiễn Ngu lão gia t.ử và Ngu Nhị , Ngu Kinh Mặc khẽ: “Đầu óc em xoay chuyển cũng nhanh.”

Điền Nguyễn : “Tất nhiên , ai mà chẳng yêu tiền, nhất là ở Ngu gia.”

Ngu Kinh Mặc bật : “Tham tiền nhỏ.”

“…… em tiền .”

Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt: “Em thấy thẻ ngân hàng trong ngăn tủ đầu giường ? Mật mã là sinh nhật của em. Mỗi tháng sẽ chuyển đó một vạn, xem như tiền tiêu vặt.”

Điền Nguyễn tròn mắt: “Thật ?”

“Thấy ít ?”

“Không, ít chút nào!” Điền Nguyễn vui mừng mặt, “Một vạn tệ em còn từng kiếm !”

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Nếu đủ thì đến tìm .”

Điền Nguyễn đôi mắt sáng rực, gật đầu lia lịa lập tức chạy lên lầu tìm thẻ ngân hàng, tiêu vặt nhiều như , chẳng khác nào phát tài.

……

Bữa tối hôm đó dùng nguyên liệu còn từ tiệc sinh nhật, nhưng nhờ tay nghề của má Lưu mà vẫn vô cùng ngon miệng.

Sau bữa ăn, quản gia chút áy náy: “Không chuẩn nguyên liệu tươi mới cho và phu nhân, là của .”

Ngu Kinh Mặc lạnh giọng: “Khấu thưởng tháng của chú.”

“Đừng mà…” Quản gia suýt , ho khan một tiếng, liền chuyển đề tài: “Phu nhân hôm nay ở trường học thế nào ạ?”

Điền Nguyễn ăn bánh bơ dâu tây, đáp: “Cũng khá .”

“Có tham gia câu lạc bộ nào ?”

“Chưa.”

“Phu nhân ngoại hình nổi bật như , nếu gia nhập câu lạc bộ mẫu chắc chắn sẽ nổi bật.”

“Không hứng thú.”

“Vậy hội họa thì ? Đức Âm câu lạc bộ hội họa từng đạt giải họa sĩ nhỏ đó.”

“Con vẽ lắm.”

“Nhạc cụ? Phu nhân thích loại nhạc cụ nào ?” Quản gia càng càng gượng gạo.

Điền Nguyễn nghĩ nghĩ: “Con thích hát.”

Quản gia lập tức bắt trọng điểm: “Vậy gia nhập ca kịch đoàn . Phu nhân hát thế nào? Hát cho một chút?”

Điền Nguyễn nghiêm túc lấy giọng, cất tiếng: “A a a ~ a a a a a ~”

Quản gia chờ thêm: “Còn nữa ?”

“Có, còn bài ‘Chúc mừng sinh nhật’.”

“……”

Điền Nguyễn nghiêm túc hỏi: “Con thể gia nhập ca kịch đoàn ?”

Quản gia gượng: “Đương nhiên thể, giọng phu nhân vang và sáng, tiềm năng. Chỉ cần luyện thêm một chút, nhất định nổi khắp trường.”

Điền Nguyễn dám mơ xa đến , nhưng để g.i.ế.c thời gian cuối tuần thì cũng . Cậu sang hỏi Ngu Kinh Mặc: “Em thể gia nhập ca kịch đoàn ?”

Ngu Kinh Mặc , như gì đó nhưng đành thôi: “Em thích thì cứ tham gia.”

Thế là hôm , giờ nghỉ trưa, Điền Nguyễn tìm đến cố vấn hội học sinh là Ngu Thương, Tạ Đường Yến dẫn đến đăng ký ở ca kịch đoàn.

Vừa gặp Ngu Đề.

Hai cô gái chỉ kém hai tuổi, liền nhanh chóng trò chuyện vui vẻ.

Ngu Đề tò mò hỏi: “Có cách nào thường xuyên gặp ?”

Tạ Đường Yến đáp: “Có chứ, chỉ cần gia nhập câu lạc bộ cấp cao trung là . Chị nhớ cờ vây và đàn cổ đều chi nhánh ở sơ trung.”

Ngu Đề liền : “Vậy em cũng ca kịch đoàn .”

Tạ Đường Yến : “Miễn là em thích.”

Điền Nguyễn các cô trò chuyện rôm rả, chẳng chen câu nào, liền im lặng. Ai ngờ chợt thấy một khuôn mặt quen, kìm hô to: “Lộ Thu Diễm!”

Lộ Thu Diễm đang khiêng dụng cụ thể dục, tiếng gọi liền xách hai quả tạ nặng gần hai mươi ký mỗi bên đến: “Gọi làm gì?”

Ngu Đề tò mò đ.á.n.h giá thiếu niên mặt, ánh mắt lóe lên thích thú.

Điền Nguyễn : “Tôi gia nhập đoàn ca kịch.”

“À.” Lộ Thu Diễm lên tiếng, “Tôi dọn đống đồ .”

“Cần giúp ?”

“Anh á?” Lộ Thu Diễm liếc mắt đ.á.n.h giá tay chân gầy gò của Điền Nguyễn.

“……” Điền Nguyễn , “Không , gọi điện cho Ngu Thương, nhờ giúp dọn.”

Tạ Đường Yến phì : “Vì bắt hội trưởng dọn đồ?”

“Vì chứ? Hắn nhiều sức bò trâu mà để thì phí.”

Lộ Thu Diễm cạn lời: “Không cần, chỉ mấy bước là tới.”

Điền Nguyễn lập tức rút điện thoại, gọi cho Ngu Thương: “Ngu Thương, Lộ Thu Diễm dọn đồ mãi xong, qua giúp một chút, đang ở lầu âm nhạc mới.”

Nói xong, cúp máy luôn.

Lộ Thu Diễm tròn mắt: “Tôi dọn xong mà!”

Điền Nguyễn lắc đầu: “Nhỡ vặn trẹo tay đập chân thì ? Ngu Thương sẽ đau lòng đấy.”

“…… bậy gì .” Lộ Thu Diễm đỏ mặt, đáp thế nào.

Tạ Đường Yến xong, nghi hoặc chằm chằm Lộ Thu Diễm: “Thì và hội trưởng là loại quan hệ ?”

“Không !!”

Thấy tình hình , Điền Nguyễn lập tức xoay bỏ chạy.

Ngu Đề: “??? Khoan , đợi em!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-27.html.]

Tạ Đường Yến: “Bạn học tạm thời đừng nóng, chuyện tìm hội trưởng nhé!” Nói xong cũng chạy theo.

Chỉ còn Lộ Thu Diễm tại chỗ, mặt đỏ bừng như ráng chiều.

Đoàn ca kịch đặt ở tầng bốn lầu âm nhạc mới. Để rèn luyện thể lực, nơi thang máy, chỉ cầu thang bộ. Điền Nguyễn leo đến nơi thở hổn hển, hai cô gái vẻ quen thuộc, chẳng chút mệt mỏi.

Chưa đến cửa loáng thoáng tiếng hát cao vút của một giọng nữ, lắng kỹ, là tiếng Nga.

Gõ cửa chẳng ai , Tạ Đường Yến bèn đẩy cửa bước . Ngu Đề và Điền Nguyễn lặng lẽ một lúc, màng tai chấn động, đầu óc ong ong.

Đợi giọng hát dừng , một trai tóc vàng mắt xanh tiến tới, tiếng Trung trôi chảy: “Hey, chủ quản đến? Hai vị đáng yêu là?”

Tạ Đường Yến đáp: “Họ đến xin gia nhập đoàn ca kịch. Đây là Ngu Đề lớp 9, và Điền Nguyễn lớp 11. Vị là Diệp Phu Căn Ni, trưởng đoàn.”

Diệp Phu Căn Ni vui mừng mặt: “Thật quá! Tôi đang lo thiếu . Hai em hát thử vài câu .”

Ngu Đề hát : “Chúc bạn sinh nhật vui vẻ ~ chúc bạn sinh nhật vui vẻ…”

Điền Nguyễn hòa theo: “Chúc bạn hạnh phúc vui vẻ, mãi mãi vui vẻ ~”

Diệp Phu Căn Ni vỗ tay: “Rất tuyệt, hai đáng yêu nhỏ!”

“……”

Tạ Đường Yến khoát tay: “Vậy họ giao cho nhé. Cố gắng tập luyện, tháng biểu diễn sẽ đến xem.”

Cửa đóng, đám đoàn viên liền ùa : “Người mới , cho ngắm với ~ thơm ghê ~”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Đề sợ hãi trốn lưng Điền Nguyễn: “Em hối hận .”

Diệp Phu Căn Ni lập tức : “Đừng sợ, cô gái nhỏ đáng yêu, họ chỉ là lâu lắm mới thấy mới. Em đấy, đoàn ca kịch vốn dĩ t.h.ả.m lắm, ai cũng chọn piano violin hết.”

Nói đoạn, Diệp Phu Căn Ni ôm lấy , lắc hông hát to: “A! Biết bao bi thương!”

Đám đoàn viên liền hùa theo, múa hô: “A a a ~”

Điền Nguyễn xác định, đây đúng là một đám rảnh đến phát cuồng.

Buổi chiều, Điền Nguyễn đến phòng giao lưu, nên ở lớp sách. Uông Vĩ Kỳ cũng ở , hai tán gẫu linh tinh.

“Kỳ thật tớ cũng chẳng thính ,” Uông Vĩ Kỳ , “Nhà tớ là nhà giàu mới nổi, hiểu chứ?”

Điền Nguyễn: “Nhà giàu mới nổi cũng là bản lĩnh, ít còn tiền.”

“Cậu chuyện dễ thật. Mấy công t.ử coi thường tớ lắm, tớ cũng chẳng kết giao.”

Cửa lớp bỗng bóng lấp ló, do dự thập thò. Uông Vĩ Kỳ phát hiện đầu tiên, hét lên: “Ai đó?”

Người nọ bước , Điền Nguyễn: “Tớ tìm .”

“?”

Là Chu Thiên Thụ. Điền Nguyễn ngạc nhiên: “Tìm làm gì?”

Chu Thiên Thụ đáp: “Tớ chuyện riêng.”

Điền Nguyễn thấy cũng nên rõ, bèn dậy theo bồn hoa lớp. Hoa cúc non đang nở rộ, thiếu niên và hoa cùng tôn lên rực rỡ.

“Tôi hiểu lầm, nhưng thấy hôm qua, đúng là chồng hợp pháp của .” Điền Nguyễn .

Chu Thiên Thụ sửng sốt: “Cậu mới là học sinh cấp ba, dù kết hôn thì ít nhất cũng hai mươi tuổi.”

“Tôi đúng hai mươi .”

“Không thể nào.”

Điền Nguyễn bất đắc dĩ mở Alipay, lấy giấy chứng nhận điện t.ử : “Thật đấy, hai mươi.”

Chu Thiên Thụ kỹ, sắc mặt đổi: “Năm sinh chắc là giả…”

“Dù thế nào, theo pháp luật hai mươi tuổi.” Điền Nguyễn ngắt lời, “Bạn học Chu, thật sự kết hôn.”

“…………”

Chu Thiên Thụ từ kinh ngạc chuyển sang buồn bã, gãi đầu: “Tớ còn định khuyên đầu là bờ…”

Điền Nguyễn thấy lạ: “Cậu thật sự Ngu Kinh Mặc ?”

“Ngu Kinh Mặc? Hắn là Ngu Kinh Mặc??”

“Ừ.”

Chu Thiên Thụ từng gặp, nhưng từng danh, bèn tròn mắt: “Vậy là… hồ ly tinh leo lên giường thượng vị ?”

Điền Nguyễn: “……”

Chu Thiên Thụ nhận lỡ lời, “Không, ý đó! Tớ chỉ thấy tin đồn đúng thôi. Cậu ngây thơ thế , là hồ ly tinh …”

Càng , khí càng lúng túng.

Điền Nguyễn : “Chúng chỉ làm bạn học thôi, đừng làm bạn nữa.”

“…… Được.”

Xem như đoạn tuyệt.

Điền Nguyễn tiếc, nhưng còn cách nào khác, tình bạn ngắn ngủi thế là kết thúc.

Trên đường về nhà, Điền Nguyễn ngang qua một trường trung học bình thường. Mấy thiếu niên bên trong đùa giỡn vui vẻ, vô ưu vô lo, như những thiên sứ trong tháp ngà.

đôi khi, tuổi thanh xuân cũng mang theo chút u sầu.

Điền Nguyễn đang âm thầm cảm thụ nỗi sầu , thì Ngu Kinh Mặc hỏi: “Bạn học nào của em c.h.ế.t ? Sao mặt như .”

“…… Không .”

“Bệnh nan y?”

“Không.”

“Thất tình?”

“Không !” Điền Nguyễn hổ trừng , thật là con sói to cảm thông. nhờ xen ngang như , cơn u sầu cũng tan biến.

Tuổi thanh xuân u buồn, đến nhanh mà còn nhanh hơn.

Ngu Kinh Mặc liếc thanh niên xinh đang phồng má, giơ tay gõ nhẹ lên trán : “Phản nghịch.”

Điền Nguyễn lập tức xụ mặt, thèm chuyện.

“Mang em ăn ngon.”

“Ăn gì ngon?” Điền Nguyễn lập tức quên giận, câu dụ.

Ngu Kinh Mặc nhếch môi : “Vây cá hầm Hoàng, sư t.ử đầu thịt cua, cháo tổ yến.”

Vây cá, tổ yến! Điền Nguyễn từng ăn bao giờ, giờ mới mở mang tầm mắt.

Đó là một nhà hàng tư nhân, mỗi ngày chỉ phục vụ ba bàn. Ông chủ Ngu Kinh Mặc, hễ đến là tự tay nấu một bàn riêng.

Điền Nguyễn theo bước tứ hợp viện ẩn trong tòa cao ốc. Bên trong trang nhã, tường treo tranh thủy mặc và thư pháp do chủ quán tự họa.

Khách nhiều, nhưng ông chủ vẻ thảnh thơi, phe phẩy quạt ba tiêu đón khách: “Ngu , lâu gặp.”

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Chú nóng ?”

Ông chủ: “Vừa ở bếp . Bàn cho ngài vẫn như cũ, ghế lô phía tây.”

Ngu Kinh Mặc gật đầu, giới thiệu Điền Nguyễn, dẫn xuyên hành lang tây sương phòng.

Ông chủ Điền Nguyễn, đ.á.n.h giá hồi lâu: “Vị là quý công t.ử nhà ngài ?”

“……”

Từ “quý” là kính Ngu Kinh Mặc, “công tử” mang nghĩa con trai.

Điền Nguyễn cúi đầu bộ đồng phục học sinh , im lặng, giống con trai Ngu Kinh Mặc đến ?

Ngu Kinh Mặc ông chủ, ánh mắt vốn lạnh, giờ càng thêm rét buốt: “Chú chịu khó cập nhật tin tức , kẻo thành ông già nhàm chán.”

Ông chủ: “???”

Ngu Kinh Mặc: “Vị là phu nhân của .”

Lão bản: “………………”

Điền Nguyễn lễ phép mỉm : “Con vẫn đang học.”

Sắc mặt ông chủ dần vỡ vụn, Ngu Kinh Mặc cưới học sinh cấp ba??

Không khí nhà hàng thanh nhã, món ăn tinh tế, Điền Nguyễn ăn hài lòng, : “So với đồ của má Lưu còn ngon.”

Ngu Kinh Mặc: “Thỉnh thoảng đổi khẩu vị, nơi cũng .”

mỗi ngày chỉ tiếp ba bàn, đặt chỗ chắc chờ lâu.”

“Em thể báo tên .”

“Thật ? Một bàn thế bao nhiêu tiền?”

“Hơn một vạn.”

“…… em thấy miệng cũng chẳng khó chiều đến thế, má Lưu nấu vẫn hợp hơn.”

Ngu Kinh Mặc bật : “Tiêu vặt của emvdư sức trả.”

“Ừm.” Điền Nguyễn ngoài miệng đáp, trong lòng lập kế hoạch, tiết kiệm ba năm để ly hôn. Sau đó học tiếp, nuôi dưỡng Sa Mỹ Quyên, đều cần tiền.

Hơn nữa ở trường, chẳng tốn bao nhiêu. Cơm trưa do má Lưu chuẩn , chỉ cần hâm nóng trong lò vi sóng là ngon, thẻ cơm thậm chí còn dư tiền.

Theo tốc độ tiết kiệm hiện tại, một tháng hai vạn, một năm hai mươi bốn vạn, ba năm là bảy mươi hai vạn. Ly hôn xong, Ngu Kinh Mặc chia thêm hai mươi vạn, tổng gần trăm vạn, quá . Năm mươi vạn mua nhà, năm mươi vạn đầu tư học thêm… mỹ.

Càng nghĩ càng thấy vui, Điền Nguyễn bật khúc khích.

“Cười gì?” Ngu Kinh Mặc hỏi.

“Ba năm chúng ly hôn…” Điền Nguyễn buột miệng.

Ngu Kinh Mặc dừng đũa: “Ly hôn khiến em vui đến thế ?”

Bất chợt, trong lòng Điền Nguyễn dâng lên cảm giác khó tả như hạt mầm len khỏi đất.

Cậu hỏi khẽ: “Vậy… vui ?”

Loading...