Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:16:33
Lượt xem: 242

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sau buổi tiệc sinh nhật, ngày hôm là thứ hai, lễ chào cờ.

Điền Nguyễn tuy mới học mấy ngày, nhưng cảm thấy đầy tinh thần. Sáng sớm dậy, đến phòng may, tỉ mỉ ủi phẳng bộ đồng phục, mặc lên chỉnh tề, phẳng phiu đến mức trông như quân phục mới xuất xưởng.

Cậu lén dùng keo xịt tóc của Ngu Kinh Mặc, vuốt tóc sang hai bên, ép sát da đầu, một chút cẩu thả.

Xuống lầu, liền nhận ánh mắt dõi theo của hầu cùng Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc trầm mặc giây lát hỏi: “Em đang cosplay Hán gian ?”

Điền Nguyễn: “…… Đây là phục cổ!”

Nói “Hán gian” thật là quá đáng!

Ngu Kinh Mặc : “Kiểu tóc của em, chải .”

Điền Nguyễn uổng phí nửa giờ bận rộn, cuối cùng một hầu tóc tết đuôi sam buồn : “Phu nhân, để chải cho ngài.”

Người hầu qua khéo tay. Điền Nguyễn liền giao phó mái đầu cho cô.

Sự thật chứng minh, hầu đó quả thật tay nghề, chải tóc cho Điền Nguyễn gọn gàng lưu loát, sạch sẽ trông sáng sủa, dứt khoát như một thiếu niên thanh tú.

Điền Nguyễn cũng hài lòng: “Cảm ơn chị Trương.”

Người hầu khẽ : “Phu nhân chải kiểu nào khác thì cứ tìm . Tôi từng học chút nghề ở tiệm làm tóc.”

Điền Nguyễn nghĩ thầm: Chẳng lẽ Ngu gia là cao nhân ẩn danh?

Cậu lập tức hỏi quản gia.

Quản gia cầm cuốn sổ ghi chép công việc hằng ngày, cất bút máy túi áo ngực, nho nhã đáp: “Tôi hầu hạ ở phủ bá tước nước Anh, về nước phát triển, nhận thư mời của Ngu nên mới đến.”

Điền Nguyễn: “…… Ngầu thật.”

Ngu Kinh Mặc liếc mắt: “Không thô tục.”

“À, ngầu... phê.” Điền Nguyễn vội sửa miệng, hỏi tiếp: “Thế còn má Lưu? Bà chẳng lẽ là đầu bếp ngự dụng của hoàng gia?”

Quản gia bật : “Phu nhân thật đùa. Dì Lưu là Ngu mời từ một quán cơm ở huyện thành.”

“Vậy những khác thì ?”

“Nếu phu nhân , sẵn lý lịch của từng ở đây.”

Quản gia như , rõ ràng là gì đặc biệt. Điền Nguyễn liền bỏ qua, quả nhiên, những chỉ là vai phụ tên thì chẳng ai thế hiển hách.

Trong thế giới , thể từ thường dân mà hóa thành bậc thượng lưu như hai vai chính công thụ, đúng là hiếm như lông phượng sừng lân.

Như hiện tại, địa vị của Điền Nguyễn —— “phu nhân Ngu Kinh Mặc”, là đỉnh cao nhân sinh.

Cậu trong siêu xe, bên cạnh là vị chồng đại lão. Khi trông thấy cổng trường Đức Âm Cao Trung nguy nga tráng lệ, trong lòng dâng lên cảm giác hư ảo, thực.

Cửa xe mở một phút, Điền Nguyễn vẫn yên.

Ngu Kinh Mặc gọi: “Không học thì sắp muộn .”

Điền Nguyễn bừng tỉnh, vội nhảy xuống xe, ôm cặp chạy : “Vậy em học đây, Ngu , tạm biệt!”

Ngu Kinh Mặc theo bóng chạy ào về khu giảng đường, ngang tượng Văn Xương Đế Quân còn khom chào, khỏi bật : “Vội vàng hấp tấp.”

Tài xế cũng : “Không còn tưởng là thiếu gia nhà ai.”

Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt : “Thiếu gia trường Đức Âm , chẳng mấy ai giống em .”

“?”

“Trẻ con nhà thường dân, từ nhỏ rèn theo quy tắc quý tộc, phép tắc xã giao vụng về, ngược vẻ chân thật, đơn thuần.”

Thấy bóng dáng Điền Nguyễn khuất trong khu dạy học, Ngu Kinh Mặc thu hồi ánh mắt. Maybach khởi động rời .

Buổi sáng hôm đó là lễ chào cờ. Hiệu trưởng Lý như thường lệ bục phát biểu, mấy lời quen thuộc về tác phong học sinh.

Sau đó, quốc ca vang lên, đội kéo cờ chỉnh tề bước đều tiến về phía cột cờ. Ở Đức Âm, mỗi ngày hai lớp phiên phụ trách kéo cờ và hạ cờ, mỗi lớp chọn hai học sinh đại diện.

Hôm nay đến lượt lớp 6, khéo chọn Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm hôm nay ăn mặc gọn gàng, dáng thẳng tắp, kéo cờ cũng mắc nào. Lá quốc kỳ năm đỏ thắm đón ánh nắng rực rỡ, tung bay trong gió.

Giây phút thật trang nghiêm, khiến thể học sinh đều nghiêm mặt, giữ lễ.

Khi Lộ Thu Diễm bước xuống bục, bỗng một nữ sinh lớn tiếng hô: “Lộ Thu Diễm, tớ thích !”

Lộ Thu Diễm chân vấp một cái, suýt nữa ngã ngay tại chỗ. Cả sân bật ầm lên thành một đoàn.

Chủ nhiệm Hồ cầm micro, dùng giọng khàn khàn như vịt đực hét lên: “Không ! Còn em nữ sinh , quấy rối buổi lễ kéo cờ!”

Nữ sinh khí thế mười phần tiểu thư: “Đã kéo cờ , chẳng lẽ em thể tỏ tình một câu ?”

“Không !”

“Dù em cũng ! Lộ Thu Diễm, trả lời cho tớ một câu !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-25.html.]

Toàn trường ánh mắt đồng loạt đổ về phía trai đang nghiêm đài - thiếu niên kiêu ngạo, lạnh lùng , tức thì vang lên một trận ồn ào.

Chủ nhiệm Hồ răn dạy mấy câu nhưng chẳng ai , mất hết uy nghiêm đám thiếu gia tiểu thư . Cuối cùng vẫn là hiệu trưởng Lý cầm micro một tiếng “Trật tự”, lúc mới dần dần yên lặng trở .

Hiệu trưởng Lý : “Chuyện riêng tư nên mang nơi công cộng, nghiêm túc một chút.”

Điền Nguyễn len lén sang Ngu Thương một cái, quả nhiên, mặt thật sự.

Lộ Thu Diễm liếc qua hướng lớp 1, cuối cùng ánh mắt dừng nữ sinh tỏ tình, lạnh nhạt : “Việc thích liên quan gì đến ? Tôi thích.”

Nữ sinh tức đỏ mặt: “Lộ Thu Diễm! Cậu chờ đấy!”

“Tôi đ.á.n.h con gái, nên cũng đợi.” Nói xong, Lộ Thu Diễm về hàng lớp , ở cuối cùng, dáng vẻ chán đời.

Vai chính thụ trong nguyên tác, chính là như thế đấy.

Điền Nguyễn giơ ngón tay cái, từ xa hướng về phía Lộ Thu Diễm dấu khen ngợi.

Lộ Thu Diễm lúc bắt gặp ánh mắt đó, “……”

Ngu Thương bên cạnh sắc mặt cũng dịu ít.

Buổi chiều tiết Mỹ thuật.

Phòng Mỹ thuật tập trung đông đủ, mỗi một bàn gỗ ngăn kéo, bên trong đủ loại dụng cụ màu nước, bột màu, bút , bút marker, cái gì cũng .

Điền Nguyễn tùy tiện chọn chỗ , bỗng phát hiện Lộ Thu Diễm cũng trong lớp. lúc đó, chuông học vang lên.

Trợ giảng Mỹ thuật ôm một chồng giấy vẽ bước , phân phát cho từng bàn, : “Giáo viên chính xin nghỉ sinh, dự kiến học kỳ mới . Hôm nay giáo viên thế, nhớ chào đón nhiệt tình nhé.”

Đám học sinh nhao nhao bàn tán, tò mò là họa sĩ nào.

Điền Nguyễn nghịch hộp màu, chẳng mong chờ gì lắm.

Một bóng cao gầy bước phòng Mỹ thuật, áo vest trắng, quần trắng, mái tóc dài màu champagne chải gọn , ánh nắng chiếu lên đôi mắt hồ ly nheo , phản chiếu ánh sáng rực rỡ.

Cả lớp ngẩn ngơ.

Mới tưởng mỹ nữ, kỹ là đàn ông.

Người đàn ông thẳng, hướng về đám học sinh đầy tinh thần sức sống, : “Chào , là Hạ Lan Tư, giáo viên dạy Mỹ thuật học kỳ .”

Dứt lời, quét mắt một vòng. Ánh dừng Điền Nguyễn, ném qua một cái nháy mắt mị hoặc.

Điền Nguyễn: “……”

Có tật ?

Tên Hạ Lan Tư, ở Tô Thị nổi như sấm bên tai.

Theo nguyên tác miêu tả, tuy gương mặt thanh tú như mỹ nhân, nhưng từ tiểu học là “tiểu bá vương”, đ.á.n.h ai bằng.

Truyền thuyết kể rằng, thời đại học bạn gái ngoại tình, Hạ Lan Tư bắt gặp liền đ.á.n.h gãy cả hai chân tình địch, ngay mặt bạn gái. Kết quả, bạn gái đó cũng thành “bạn gái cũ”, chạy biệt tăm.

Còn lời đồn, công ty nhà mưu kế hãm hại, mất mấy chục triệu. Anh bèn sai tạo t.a.i n.ạ.n xe liên tiếp, khiến đối phương liệt suốt đời.

đó vẫn chuyện đáng sợ nhất.

Nghe năm dự tiệc tối, vì gương mặt quá giống mỹ nữ mà trêu ghẹo. Hạ Lan Tư một lời, xoay rời khỏi, nổ tung cả khách sạn. Cả hội trường ai c.h.ế.t, nhưng đều trọng thương.

Dĩ nhiên, cũng vụ nổ chỉ là t.a.i n.ạ.n ngoài ý , Hạ Lan Tư mệnh lớn nên may mắn thoát.

Không cần thật giả , chỉ , ai chọc Hạ Lan Tư thì chẳng kết cục .

Trong nguyên tác, cả công lẫn thụ đều từng khổ sở vì .

Lần chịu khổ lớn nhất, chính là khi Hạ Lan Tư trở thành giáo viên Mỹ thuật dạy ở Đức Âm, công khai vi phạm đạo đức nghề, theo đuổi học sinh của Lộ Thu Diễm. Thiếu chút nữa còn định “bá vương cưỡng thượng cung”.

Hiện tại, thứ vẫn xảy . Điền Nguyễn cảm thấy, chắc còn kịp ngăn chặn.

Lúc , Lộ Thu Diễm đang ở hàng cuối, sát cửa sổ, lặng lẽ một , đối với vẽ tranh chẳng hứng thú gì.

Hạ Lan Tư, giống hệt trong nguyên tác, nhanh chóng chú ý đến y. Sau khi sắp xếp xong chủ đề bài vẽ, cất bước về phía đó.

Ngay khoảnh khắc sắp ngang qua, Điền Nguyễn cố ý đá đổ xô nước rửa cọ, nước b.ắ.n tung tóe, văng đầy lên đôi giày da sang trọng của Hạ Lan Tư.

Hạ Lan Tư khựng , lòng bàn chân trượt ——

“?”

Điền Nguyễn vốn chỉ định làm ướt giày để dừng , nào ngờ hành động nhỏ dẫn đến hiệu ứng dây chuyền.

Sàn phòng Mỹ thuật năm nào cũng dính đủ loại màu, gặp nước liền trơn như băng. Hạ Lan Tư giẫm , kịp giữ thăng bằng, lập tức ngã sấp xuống như tượng “Venus say ngủ”.

Phòng học thoáng chốc im phăng phắc.

Lộ Thu Diễm ngẩng đầu, hiểu chuyện gì xảy .

Điền Nguyễn sững sờ vài giây, ngước lên Lộ Thu Diễm, theo bản năng nở nụ hiền lành.

Lộ Thu Diễm: “……”

Lần tuy cố ý, nhưng xét theo kết quả, Điền Nguyễn đắc tội Hạ Lan Tư.

Cậu lặng lẽ lấy điện thoại, gửi cho Ngu Kinh Mặc một tin nhắn “SOS”.

Ở văn phòng tập đoàn xa xa, Ngu Kinh Mặc điện thoại, chỉ khẽ nhíu mày: “?”

 

Loading...