Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 218

Cập nhật lúc: 2026-04-08 05:52:05
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Phòng thi yên tĩnh đến mức kim rơi cũng thể thấy. Ngoài cửa sổ chỉ còn tiếng ve kêu làm nhạc đệm duy nhất, xen lẫn âm thanh mơ hồ của ngòi bút cọ xát trang giấy.

Nhanh chóng tính toán hai giấy nháp, Điền Nguyễn mới điền đáp án.

Trong ba ngày thi cử, khi kết thúc môn thi cuối cùng, trong đầu đều khoảnh khắc trống rỗng. Hơn mười năm đèn sách khổ học, bộ thành quả đều dồn mấy tờ bài thi .

bật ngay tại chỗ, thở dài não nề, lo lắng bồn chồn rời khỏi phòng thi.

Điền Nguyễn thuộc kiểu vô cùng bình tĩnh. Cậu quan sát một chút, nhận những giống hoặc là học tra sớm buông xuôi, hoặc là học bá nắm chắc phần thắng.

Bên ngoài phòng thi, phụ đón con chen kín một mảng lớn. Trên mặt họ mang vẻ tự hào chung vui, rạng rỡ mừng rỡ, nôn nóng bất an. Trong tay cầm đủ thứ đồ: nước, đồ ăn, quần áo, ô dù, bảng tên.

Điền Nguyễn ngẩng đầu quanh, chỉ liếc một cái thấy Ngu Kinh Mặc nổi bật nhất trong đám đông, cả về ngoại hình lẫn khí chất. Nghĩ đến vị phụ chính là chồng , khỏi chút ngượng ngùng.

Ngu Kinh Mặc đến cũng tự mang theo khí tràng “cách ly khác”, lấy làm tâm điểm, bán kính ba mét một bóng . Vì thế Điền Nguyễn dễ dàng bước “lãnh địa” của , nhận trọn bó hoa đầy ắp.

“Chúc mừng.” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn hào phóng ôm lấy Ngu Kinh Mặc, “Cảm ơn.”

Ngu Kinh Mặc dắt tay xe, chở tân sinh viên tương lai về nhà. 

“Cảm giác thế nào?”

“Cũng .”

“Ổn tức là trạng thái tệ.” Ngu Kinh Mặc đan mười ngón tay với , lòng bàn tay ẩm, “Có trường đại học nào ?”

Điền Nguyễn thấy nóng, nhưng buông tay, “Em định điền nguyện vọng một là Đại học Tô Thị.”

“Không Thanh Bắc?”

“Tô Thị cũng .” Điền Nguyễn , “Học trong nước hai năm, đó trao đổi du học hai năm. Tài nguyên của Tô Thị đều sẵn, tiện hơn.”

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Không cần sợ phiền phức, sẽ sắp xếp thỏa cho em.”

Điền Nguyễn nghĩ một chút : “Em vẫn dựa năng lực của , xem bản thể bao xa. Ngu thỉnh thoảng giúp đỡ một chút là em cảm kích.”

“Quả nhiên là sinh viên , giọng điệu chuyện cũng khác hẳn.” Ngu Kinh Mặc than.

Điền Nguyễn khẽ bóp lòng bàn tay , “Em ngày càng hiểu chuyện, Ngu cũng nên chút cảm giác nguy cơ.”

“Gì cơ?” Ngu Kinh Mặc nhướng mày, “Chẳng lẽ em cảm thấy sẽ gặp hơn ?”

Điền Nguyễn ôm bó hoa, ghé sát hỏi cố ý: “Chẳng lẽ Ngu cho rằng nhất thế gian?”

“Anh thể nhất.” Ngu Kinh Mặc nghiêng mặt, hôn nhẹ lên trán mịn màng của thanh niên, “ thể là kẻ nhất.”

“Xấu đến mức nào?”

“Mỗi ngày……” Ngu Kinh Mặc ghé sát tai , một câu thô tục chỉ hai thấy.

Tai Điền Nguyễn nóng bừng, trừng một cái, gì.

Ngu Kinh Mặc khẽ, bóp nhẹ má mỏng của , “Em cần quá hiểu chuyện. Trước mặt , chỉ cần làm chính là đủ. Anh , sẽ chống lưng cho em.”

Điền Nguyễn dựa lòng n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc, giơ bó hoa lên, gương mặt hai hòa ánh sáng lẫn . Cậu : “Em gặp nào hơn Ngu .”

Cho dù như , Điền Nguyễn yêu nhất, nhất định vẫn là đàn ông mắt .

Ngu Kinh Mặc khẽ gõ đầu mũi , “Ừ.”

Tương lai cố định, nhưng niềm tin trong tim thể vĩnh hằng. Tình yêu thể vượt qua hàng vạn năm tháng, chỉ để đến bờ bên của giấc mộng.

Cậu thành kỳ thi đại học. Giờ đây, cuộc đời chính thức bước sang giai đoạn tiếp theo. Mà điều bao giờ đổi là, trong mỗi giai đoạn , đều Ngu Kinh Mặc ở bên.

……

Kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng kết thúc, Điền Nguyễn thuận lợi học Đại học Tô Thị, theo chuyên ngành phiên dịch. Cậu học lý luận cơ bản về ngôn ngữ học và văn học, đào sâu các ngôn ngữ của nhiều quốc gia, nắm vững kỹ xảo phiên dịch, đồng thời luyện tập dịch , dịch nối tiếp và dịch song song.

Chương trình học dày đặc kín cả tuần. Điền Nguyễn ở ký túc xá, mỗi ngày về giữa trường đại học và trang viên, so với khác thì tự do hơn, nhưng cũng bận rộn hơn.

Nhóm chat bạn học cấp ba vẫn còn, lượt báo cáo tình hình gần đây, ngoại trừ Lộ Thu Diễm.

Điền Nguyễn gửi một câu trong nhóm: đang học ở Đại học Tô Thị.

Bạn học giáp: @Điền Nguyễn, với thành tích của , Thanh Bắc cũng dư sức, ở Tô Thị?

Điền Nguyễn: Tô Thị .

Bạn học Ất: Tôi cũng ở Tô Thị, nhưng là hạng hai, cái gần nhà, thứ tiện.

Bạn học Bính: Ai ở Anh quốc ? Cứu vớt khẩu phần ăn của !

Bạn học Đinh: Tôi cũng ở Anh quốc…… Cậu nghĩ tay nghề của cứu ?

Bạn học N: Hội trưởng đại nhân Anh quốc ?

Ngu Thương: Ở Mỹ.

Bạn học M: Hội trưởng đại nhân! Ăn uống thế nào?

Ngu Thương: Có bảo mẫu cùng.

Bạn học Bính: Thế giới thật bất công, ở Anh một , cha mặc kệ luôn.

Bạn học Đinh: Huynh , tới tìm , rửa m.ô.n.g chờ . Tuy tay nghề gì, nhưng xúc xích to thì vẫn !

Bạn học Bính: …… Cút!!

Nam Hoài Quất: là hủ quốc, một cái là cong.

Bạn học nữ: Bắt Nam Hoài Quất! Nam Mạnh Dao dạo thế nào?

Nam Hoài Quất: Chị họ lắm, học bên Mỹ ở cái đại học gì …… Cùng trường với Ngu Thương ?

Mọi : !!! Đây chẳng hữu duyên thiên lý năng tương ngộ , hội trưởng đại nhân, nắm chắc cơ hội !

Điền Nguyễn: ……

Nam Hoài Quất: @Điền Nguyễn, ý gì?

Điền Nguyễn: Ngu Thương thích , đừng lo.

Nam Hoài Quất: Ai thế? Có hơn chị họ ??

Điền Nguyễn: Chat riêng.

Chuyển sang chat riêng.

Điền Nguyễn: Cậu đừng nhảm nữa, Ngu Thương thích ai ?

Nam Hoài Quất: …… Ai? Đừng đấy nhé!

Điền Nguyễn: Là Lộ Thu Diễm!

Nam Hoài Quất: !!! Chuẩn thật!!

Điền Nguyễn: Cậu với Hải Triều thế nào ?

Nam Hoài Quất: Đang khổ sở học đây. Học phiền c.h.ế.t , cái giáo sư blah blah…… là biến thái!

Điền Nguyễn: Ừ.

Nam Hoài Quất: Anh còn đó ?

Điền Nguyễn: Xin chào, ăn cơm.

Nam Hoài Quất: ……

Nhóm chat tiếp tục náo nhiệt. Mọi hào hứng thảo luận ưu nhược điểm của các trường đại học khắp nơi thế giới, phần lớn là than phiền: nào là giáo sư khó tính, truyền thuyết trong trường, từng đào tạo danh nhân gì.

Uông Vĩ Kỳ: Sao ai nhắc tới ? Sao ai quan tâm ?!! / to

Uông Vĩ Kỳ: Thôi khỏi cần, dù cũng Đại học Tô Thị ! / kính râm

Bạn học giáp: Sao thể?!

Uông Vĩ Kỳ lớn rời . Ngoài Điền Nguyễn , ai để Đại học Tô Thị, bỏ mấy trăm vạn, dựa diện vận động viên thể thao để đội điền kinh, chủ yếu là đá bóng nam.

Trình độ bóng đá nam quốc nội , ai cũng hiểu.

Uông Vĩ Kỳ chỉ cần huấn luyện là tìm Điền Nguyễn chơi. Điền Nguyễn rảnh, cũng tự chơi : trêu mèo chọc chó, chẳng dáng sinh viên chút nào, giống như tới tìm duyên hơn là học tập.

Đừng thấy Uông Vĩ Kỳ đen đúa, nhưng mày rậm mắt to, thế mà mèo mù vớ cá rán, thật sự tìm một cô bạn gái n.g.ự.c khủng.

Hai yêu đúng một tuần, Uông Vĩ Kỳ lừa mất mười một vạn hai nghìn bốn trăm linh hai tệ, chịu kết cục chia tay dứt khoát.

“Vì ? Anh đối với em ?” Uông Vĩ Kỳ chất vấn.

Nữ sinh : “Anh thích em, mà là em của !”

Uông Vĩ Kỳ: “???”

Mặt mũi đờ đẫn, Uông Vĩ Kỳ cũng so đo với bạn gái cũ. Dù cũng quá thích, chỉ là đóng vai thâm tình một chút tiếp tục vui vẻ theo Điền Nguyễn làm ch.ó săn.

“Huynh , cuối tuần chúng nhảy disco nhé?” Uông Vĩ Kỳ đề nghị.

Điền Nguyễn nhớ nhảy disco nhảy thẳng đến mặt trùm buôn t.h.u.ố.c phiện, lắc đầu thành trống bỏi, liền kiên quyết từ chối.

“Vậy leo núi, câu cá, cắm trại dã ngoại!”

Uông Vĩ Kỳ đưa từng đề nghị, từng cái đều từ chối, đả kích nặng nề: “C.h.ế.t tiệt, đại học còn vui bằng hồi cấp ba!”

Cũng đúng. Đức Âm là trường cao trung quý tộc tư thục, còn Đại học Tô Thị là đại học công lập. Chương trình học khác một trời một vực, chỉ chú trọng tính thực dụng.

Còn những môn học bồi dưỡng cảm xúc, trừ sinh viên nghệ thuật thì tiền tự học bên ngoài.

Điền Nguyễn lén đăng ký lớp piano với một giáo sư khoa âm nhạc. Nhà trường đối với kiểu học riêng mắt nhắm mắt mở, vì mỗi chiều thứ ba và thứ năm, khi rảnh rỗi, đến phòng piano luyện tập.

Cậu thi lấy chứng chỉ gì, đơn thuần chỉ để bồi dưỡng khí chất tao nhã. Piano là lựa chọn thích hợp nhất.

Cuối tuần hoặc thứ bảy, khi Ngu Kinh Mặc rảnh, còn trực tiếp dạy tại nhà.

“Cậu rảnh quá thì yêu đương cho .” Điền Nguyễn .

Uông Vĩ Kỳ thấy lý, liền tất tả tìm nữ thần —— còn Nam Mạnh Dao ở Mỹ thì sớm quên sạch.

Chưa đầy một tháng, Uông Vĩ Kỳ yêu.

Điền Nguyễn cũng thấy lạ, liên tiếp để mắt tới Uông Vĩ Kỳ. Hồi cấp ba cũng thường xuyên như .

Uông Vĩ Kỳ đắc ý dẫn bạn gái mới tới gặp Điền Nguyễn: “Huynh , đây là bạn gái , Lôi Ti.”

“Ren?”

Nữ sinh duyên: “Chào .”

Điền Nguyễn cũng lễ phép mỉm : “Chào .”

Chơi chữ đồng âm ở nơi khác thể là trùng hợp, nhưng ở thế giới thì tuyệt đối vấn đề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-218.html.]

Quả nhiên, một ngày nọ, Uông Vĩ Kỳ thất tình.

Uông Vĩ Kỳ : “Tôi thấy cô gần với một nữ sinh khác, ngờ là như . Ngày thường cô cho hôn, cho ôm, còn tưởng cô rụt rè lắm. Kết quả đối với nữ sinh thì hôn ôm đủ cả, còn lừa một thằng ngốc to đùng! Đợi tiền sẽ mua cho cô quả Táo 18!”

Điền Nguyễn: “…… Nén bi thương.”

Uông Vĩ Kỳ: “Hu oa oa…… coi như đổ m.á.u , mấy vạn đồng ném xuống sông, còn gặp một cái ren. Tới một cái rút một cái, tới hai cái rút một đôi, cho các cô làm khổ ương ương!”

Điền Nguyễn nên khuyên thế nào. Đại học , xã hội kẻ lừa đảo chỉ nhiều hơn. Với chỉ thông minh của Uông Vĩ Kỳ, chắc chắn vẫn sẽ tiếp tục mắc bẫy.

Hai năm đại học, Uông Vĩ Kỳ tổng cộng yêu đương năm , mỗi đều kết thúc bằng những lý do kỳ quái khác .

Trong đó, câu xuất hiện nhiều nhất từ các bạn gái cũ của là: “Uông Vĩ Kỳ, căn bản giống trai thẳng, thích là của .”

Một hai Uông Vĩ Kỳ để trong lòng, nhưng nhiều quá, nổi trận lôi đình: “Lão t.ử là trai thẳng!!”

Sau đó tung tung tăng tìm Điền Nguyễn chơi.

Điền Nguyễn: “……”

Đừng bạn gái cũ của Uông Vĩ Kỳ, ngay cả Điền Nguyễn cũng thấy dấu hiệu cong.

Tất nhiên, Điền Nguyễn hy vọng Uông Vĩ Kỳ vì mà cong, nên cổ vũ: “Thiên nhai hà xứ vô phương thảo, hà tất yêu đơn phương một cành hoa. Cậu nhất định sẽ gặp hơn.”

Uông Vĩ Kỳ nắm chặt tay: “ ! Phụ nữ nhiều lắm, chắc chắn sẽ gặp nữ thần của .”

Điền Nguyễn nghĩ thầm, may mà Uông Vĩ Kỳ ngốc. Nếu thì nguy hiểm thật. Cậu mong một bạn đột nhiên cong, còn nảy sinh ý đồ với .

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt Điền Nguyễn chuẩn trao đổi du học.

Uông Vĩ Kỳ như chó: “Huynh , thể theo . Anh một ăn ngon uống , nhớ chơi cho vui a a a……”

Điền Nguyễn vỗ vai : “Tôi sẽ.”

Uông Vĩ Kỳ xoắn như bánh quai chèo, ngừng gãi đầu vai: “Đệt, tay vẫn khỏe như .”

Hai năm qua, thư hồi âm của Lộ Thu Diễm ít đến đếm đầu ngón tay. Điền Nguyễn cuộc sống quân ngũ của y phong phú mà khỏe mạnh, tinh thần sung mãn. Ban ngày phần lớn thời gian đều huấn luyện, buổi tối xem phim tuyên truyền màu đỏ.

Chỉ đến lễ tết mới kỳ nghỉ ngắn.

Lộ Thu Diễm về nhà, y lựa chọn ở đơn vị, tiếp tục huấn luyện gian khổ.

Lá thư cuối cùng, Lộ Thu Diễm y chuyển sang bộ đội đặc chủng, thư từ thể sẽ ngày càng ít, nhưng trong lòng thường xuyên nhớ tới, nên cũng tính là xa cách.

Điền Nguyễn hồi âm: “Tôi sắp Pháp du học. Đến đó , chúng càng khó liên lạc. trong lòng cũng nhớ , nên trời cao biển rộng, muôn sông nghìn núi, chúng cũng coi là cách xa.”

Cậu về tình hình gần đây của Ngu Thương.

“Ngu Thương chỉ về nhà dịp Tết. Hắn cao thêm , chắc mét tám mấy, nhưng gầy. Cậu yên tâm, mỗi ngày ăn ngủ đúng giờ, còn đúng giờ hơn cả máy. Hắn tự chăm sóc bản . Cậu cũng chăm sóc cho , như lúc gặp mới đến mức nhận .”

Lan man đủ chuyện, Điền Nguyễn nhiều điều vụn vặt.

“…… má Lưu vẫn nhớ , luôn mong ngày trở về, ăn bánh hoa quế do bà tự tay làm. Đó là hoa quế năm ngoái, bà góp nhặt nhiều. Tôi gốc cây, cũng tắm một trận mưa hoa quế, thơm lắm.”

“Tôi với Ngu rằng nhớ . Cậu đừng giận, Ngu gia chút quan hệ trong quân đội nên vài chuyện gần đây của , chỉ cần . cố ý, chỉ là nhớ . Nếu giận, khi về mời ăn nguyên thùng KFC.”

“Không đen , gửi cho một thùng kem chống nắng. Đều là tự dùng thử, , thể chia cho chiến hữu.”

“Chúc sự bình an. Nhớ nhà thì nhớ, nhưng đừng .”

Một xấp giấy thư dày nhét đầy phong bì, căng phồng. Điền Nguyễn tự tay dán kín, dán ba con tem.

Cửa sổ mở , hoa quế mới nở lay động, một mảng vàng óng ánh. Vài đóa theo gió rơi lên phong thư, nhuộm hương thơm vượt vạn dặm quan ải.

Đó là mùi nhớ nhà.

Phong thư cùng vali của Điền Nguyễn bay trong cùng một ngày, đáp xuống những quốc gia khác , những mảng lục địa khác của Trái Đất, giữa chúng là đại dương mênh m.ô.n.g vô tận.

……

Ngay khi Điền Nguyễn sang Pháp trao đổi du học, Đỗ phu nhân dọn cả nhà về quê, dự định bồi hai năm.

nhà bên cạnh, cho dù một tuần chỉ gặp Ngu Kinh Mặc một , Điền Nguyễn cũng thấy quá cô đơn.

Ở nơi đất khách quê , vẫn sống . Nhà họ Đỗ tài lực hùng hậu, việc học hành, sinh hoạt đều chuyên gia theo sát. Điền Nguyễn , an luôn là ưu tiên hàng đầu.

Ngoại trừ một tham quan Louvre giật mất điện thoại, một tàu điện ngầm vô tình liếc mắt với một đàn ông liền mời lên giường —— kết cục dĩ nhiên là vệ sĩ đ.á.n.h cho một trận —— thì những lúc khác đều khá yên .

Ngu Kinh Mặc bay qua bay giữa hai nước, thỉnh thoảng còn sang quốc gia khác, bận đến đầu tắt mặt tối, nhưng bao giờ bỏ lỡ bất kỳ gặp gỡ nào với Điền Nguyễn.

Dù chuyến bay hủy, dù mưa gió cản trở, cũng tìm cách nối chuyến, vượt ngàn dặm bay đến.

Sau Điền Nguyễn mới bay trong mưa tuyết nguy hiểm đến mức nào, sợ đến tái mặt: “Ngu , nếu gặp chuyến bay trễ, đừng vội tới, an của mới quan trọng nhất.”

Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Anh là bàn tay vàng, dễ gặp chuyện .”

Điền Nguyễn nghiêm túc: “Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Giờ Ngu Thương dần tiếp quản quyền lực, cũng vạn năng.”

Ngu Kinh Mặc kéo , hôn lên trán: “Ừ, em.”

Khi Ngu Thương dần tiếp nhận một nửa sản nghiệp nhà họ Ngu, Ngu Kinh Mặc rảnh rỗi hơn, bắt đầu sang Pháp bồi .

Người bận rộn chuyển thành Ngu Thương. Một cuộc gọi tới: “Cha, khi nào cha về nước?”

Ngu Kinh Mặc đang trong vườn ôm tiểu kiều thê uống chiều, nhàn nhã như thần tiên, vẫn thản nhiên: “Cuối tuần .”

“Cuối tuần ngày nào?” Giọng Ngu Thương trầm hơn hẳn, thiếu chút nữa Điền Nguyễn nhận .

“Chủ nhật.”

“……” Ngu Thương dường như hít sâu, “Cha, trong nước bận.”

“Cha , con ở đó.” Ngu Kinh Mặc , “Cha với ba nhỏ con ở đây , con cần lo.”

“Con lo cho hai .”

“Ừ. Vậy treo máy.”

Nói xong, Ngu Kinh Mặc cúp điện thoại. Hắn xưa nay một là một, chủ nhật thì nhất định là chủ nhật.

Điền Nguyễn khéo: “Ngu , ở đây một tuần .”

Ngu Kinh Mặc cảnh vườn vắng lặng mà đầy ý vị, ưu nhã nhấp một ngụm hồng : “Anh cho nghỉ nửa tháng.”

“Có lâu quá ?”

“Không lâu.” Ngu Kinh Mặc hiểu rõ trong lòng, “Ngu Thương xử lý . Coi như cho rèn luyện.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Hy vọng lật xe.”

Ngu Kinh Mặc giơ tay nhéo mặt : “Ngu Thương lớn hẳn , em vẫn thế ?”

Điền Nguyễn: “……”

Đây chính là điểm đau của .

Cậu trơ mắt xung quanh cao lên, phát triển định, còn thì gần như đổi.

Ba năm trôi qua, chiều cao chỉ tăng một centimet, gương mặt vẫn y như cũ.

Điền Nguyễn từng hy vọng chít chít thể lớn thêm chút, mộng tưởng coi như tan vỡ. Mỗi Ngu Kinh Mặc thưởng thức đều chơi lâu, như thể đó là món đồ chơi nhỏ thú vị.

“…… Đều tại .” Điền Nguyễn trút giận lên Ngu Kinh Mặc, “Chắc chắn là vì làm với em quá sớm, nên em mới phát d.ụ.c kém.”

Ngu Kinh Mặc phản bác. Thanh niên giận thì cứ để giận, dù cũng mất miếng thịt nào: “Xin . Nếu nữa, vẫn nhịn .”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc cắt bánh mì, phết mứt việt quất và phô mai, rắc đường bột, trang trí một đóa cúc nhỏ, bưng tới mặt : “Bồi tội.”

Điền Nguyễn mặt : “Không ăn.”

“Phần bánh 30 euro, 100 euro, bộ cụ 3000 euro.”

“…… em ăn.”

Điền Nguyễn ngoan ngoãn ăn bánh, uống . Cậu tuyệt đối lãng phí đồ ăn.

Ngày tháng trôi qua nhàn nhã mà bình thường. Sau khi Ngu Kinh Mặc về nước, Hạ Lan Tư và Đỗ Hận Đừng chuyển tới.

Thế là Điền Nguyễn bước một quãng thời gian gà bay ch.ó sủa.

Hạ Lan Tư lắc biến thành cố vấn khoa mỹ thuật của trường, mỗi ngày chỉ cần trong phòng vẽ tranh, là một cảnh .

Ong bướm ùn ùn kéo tới quanh mỹ nhân phương Đông , tiện thể bao phủ cả Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn dính dáng tới Hạ Lan Tư, nhưng cúi đầu thấy ngẩng đầu gặp, luôn chủ động cạnh Điền Nguyễn, chuyện phiếm, c.h.ử.i đổng.

Hạ Lan Tư: “Tên Tây đúng là đáng c.h.ế.t, tưởng mị lực lắm. Không nể mặt là giáo sư, đ.ấ.m cho hai quyền .”

Điền Nguyễn: “…… tới đây làm gì?”

Hạ Lan Tư: “Vui.”

Không lâu , Điền Nguyễn hiểu dụng ý của Hạ Lan Tư. Ở trong nước, nhưng đến mức ngày nào cũng điều bám tới; Trung Quốc vẫn khá dè dặt. ở nước ngoài, nhất là Pháp, chỉ cần liếc mắt một cái cũng hiểu thành ý, nên bên cạnh Hạ Lan Tư lúc nào cũng đông nghịt .

Mỗi Đỗ Hận Đừng tới kiểm tra, ngoài mặt tươi, về nhà liền đè Hạ Lan Tư hành.

Điền Nguyễn hiểu nổi tình thú của họ. Chỉ là tìm Đỗ Hận Đừng hỏi bài, thấy tiếng bạch bạch trong phòng, sợ đến đầu bỏ chạy.

Hạ Lan Tư hành đến xuống giường nổi, xin nghỉ ở nhà. lúc Điền Nguyễn rảnh, liền cùng đấu võ mồm.

Đấu xong với Điền Nguyễn, Hạ Lan Tư đấu khúc khúc, chọi gà, đấu chó, vẽ dáng vẻ dũng của chúng.

Điền Nguyễn: “……”

Điền Nguyễn: “Mẹ ơi, mau xem kìa!”

Đỗ phu nhân mỉm hiền hòa: “Tiểu Hạ thật sức sống, giống con.”

Điền Nguyễn nghĩ thầm, trong mắt Hạ Lan Tư, chẳng khác gì mấy con gà vịt , tức c.h.ế.t .

Sau khi Ngu Kinh Mặc tới, Hạ Lan Tư chuyển sang đấu với .

Ngu Kinh Mặc lấy nhu thắng cương: “Cậu nên đấu bò.”

Hạ Lan Tư: “?”

Kết quả, vì vẽ dáng vẻ dũng của bò, Hạ Lan Tư thật sự chạy đấu bò, bò húc bay, gãy một xương sườn, liệt mấy ngày.

Mấy ngày đó là quãng thời gian yên tĩnh nhất bên tai Điền Nguyễn. Cậu cảm giác linh hồn thăng hoa.

Trong lúc vô tri vô giác, đời sống du học cũng sắp kết thúc. Điền Nguyễn cho Lộ Thu Diễm lá thư cuối cùng nơi đất khách.

“Lần thư cho cũng là mùa thu, khi hoa quế tỏa hương. Đã lâu liên lạc, nhưng bình an, liền yên tâm. Tôi sắp về nước, thư ở bờ bên Đại Tây Dương. Nơi hoa quế, chỉ bạch quả.”

“Tôi từng hứa năm năm sẽ gặp . Hai năm ở Tô Thị, hai năm ở Pháp, bỗng nhiên rút ngắn lời hứa , trở về là thể gặp .”

“Chuyện quá khả thi, , chỉ thôi. Tôi nhớ mùa thu Tô Thị, lá phong đỏ, hoa quế, và mùa thu nơi thứ bắt đầu kết thúc.”

“Tôi định về nước học thạc sĩ, đề cử, nhưng tự thi. Đường đời dài như , cũng nên thử xem bao xa. Giống như những con đường từng , đúng sai, đều là phong cảnh. Dây diều trong tay , thể chọn diều bướm, diều hâu, chỉ là một con diều bình thường bay lên.”

“Cậu ngưỡng mộ vạn nhà đèn sáng, còn ngưỡng mộ tự do bay cao. Lộ Thu Diễm, ở đây cũng một ngọn đèn đang đợi .”

Điền Nguyễn kẹp một chiếc lá bạch quả thư, để nó bay qua Đại Tây Dương, đến một nơi khác địa cầu.

 

Loading...