Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 217
Cập nhật lúc: 2026-04-08 05:51:38
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Cậu khi nào thì ?” Ăn xong cơm chiều, cần đưa Lộ Thu Diễm trở về, Ngu Thương mới mở miệng hỏi.
“Chiều thứ hai.” Lộ Thu Diễm , “Không cần đưa.”
Ngu Thương gì thêm, mở cửa ghế lái chiếc Rolls-Royce, tự cầm lái. Lộ Thu Diễm ném ba lô lên ghế , ghế phụ.
Điền Nguyễn theo , cố ý để cho đôi tiểu tình lữ cơ hội ở riêng, vẫy tay : “Lộ Thu Diễm, ngày mai tìm chơi.”
Xe chạy khỏi trang viên, Điền Nguyễn đèn đường theo. Đêm xuân dường như đặc biệt dịu dàng, khiến lưu luyến.
Trên vai bỗng thêm sức nặng. Điền Nguyễn xoay mặt , thấy Ngu Kinh Mặc trong bóng tối, gương mặt hiện vài phần tao nhã, đôi mắt phượng ôn hòa .
“Ngu gia trong quân một ít quan hệ, Lộ Thu Diễm sẽ biến mất.” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn: “…… Ừ. Đừng để .”
Trong nguyên tác, suốt năm năm, vai chính công thụ gần như liên hệ gì, cho nên mới đoạn “gương vỡ lành” về . Khi tiểu thuyết thì thấy gì, năm năm chỉ gọn trong hai dòng chữ của tác giả.
bây giờ, Điền Nguyễn thực sự cảm nhận năm năm dài đến mức nào. Nếu và Lộ Thu Diễm năm năm gặp, năm năm chính là cảnh “ba nhỏ và con dâu gương vỡ lành”, xa lạ một nữa thổ lộ tình cảm.
Ngu Thương thì cần lo. Tính tình cứng đầu, chắc chắn là Lộ Thu Diễm, đừng bốn năm năm, cho dù mười năm tám năm cũng chờ .
Điền Nguyễn thì chờ nổi. Cậu nhất định giúp Lộ Thu Diễm bù đắp tình cảm, nếu năm năm ít nhiều sẽ chút lúng túng.
Hôm , Điền Nguyễn nhắn tin cho Lộ Thu Diễm, hẹn gặp ở cổng Đức Âm.
Vì là cổng Đức Âm?
Đương nhiên là để kéo theo Ngu Thương.
Cuộc hẹn hò cuối cùng của vai chính công thụ trong đời học sinh trung học, Điền Nguyễn cũng làm bóng đèn, nhưng xuất hiện thì vai chính công thụ thể thuận lợi hẹn hò.
Sự thật chứng minh, bóng đèn chỉ cậy.
Còn một, hai, ba, bốn nữa, Hề Khâm, Tạ Đường Yến, Tiền Lại Lại, Ngu Đề.
Điền Nguyễn c.ắ.n Haagen-Dazs, kinh ngạc hỏi: “Ngu Đề, em gia nhập hội học sinh ?”
Ngu Đề rạng rỡ: “ ! Em còn tham gia bầu cử hội trưởng hội học sinh nữa, nhưng phiếu nhiều bằng , chỉ thể làm phó hội trưởng nhiệm kỳ .”
“…… Thiên lôi cuồn cuộn.”
“Chú nhỏ, ý gì? Em thể làm phó hội trưởng ? Học kỳ em lên lớp mười một , em trưởng thành !”
Điền Nguyễn tưởng tượng nổi hội học sinh tay Ngu Đề sẽ biến thành trò thế nào. Cũng may cô chỉ là phó hội trưởng.
Hề Khâm đẩy gọng kính viền bạc, : “Tuy Ngu Đề đắn, nhưng thu phục lòng , tố chất lãnh đạo. Điểm trong bầu cử cũng quan trọng.”
Điền Nguyễn: “Thu phục lòng ? Là mỗi phát một quyển sổ nhỏ đam mỹ ?”
Ngu Đề trợn mắt kinh hãi: “Chú nhỏ ??”
Mọi : “……”
Hề Khâm trầm mặc giây lát: “Đi đường tắt… cũng là một loại năng lực.”
Điền Nguyễn lười quản. Dù hội học sinh cũng của , tiếng kế nhiệm gánh .
Tạ Đường Yến chuyển chủ đề: “Hôm nay là sân nhà của Lộ Thu Diễm, chúng đến tiễn chiến sĩ bảo vệ đất nước!”
Ngu Đề giơ hai tay lên: “Hôm nay nhất định ăn ngon, uống , chơi vui!”
Nhờ hai cô nàng khuấy động khí, Điền Nguyễn nuốt nước miếng, chuyên tâm cùng Lộ Thu Diễm ăn kem.
“Chú nhỏ, chỉ mua cho hai các ?”
“Cháu gái lớn, đến lúc em thu phục lòng , !”
“……” Ngu Đề mua Haagen-Dazs, mỗi một cây, cả nhóm kéo công viên giải trí.
Buổi trưa tiện đường ăn cơm tại khách sạn Hoa viên quốc tế Macchiato.
Công viên giải trí nhiều trò. Điền Nguyễn cố ý chọn mấy trò mạo hiểm kích thích, đẩy Lộ Thu Diễm và Ngu Thương cùng lên, tạo hiệu ứng “cầu treo” cho buổi hẹn hò lãng mạn.
Đu 3D, thuyền hải tặc, máy rơi tự do, nhà ma.
Điền Nguyễn dám nhà ma. Dù tin quỷ thần, nhưng gặp ác mộng. Cậu mua vé, nhét Ngu Thương và Lộ Thu Diễm , chờ ở cửa .
Khoảng hơn mười phút , cả đám mặt mày tái nhợt bước .
Điền Nguyễn một cái, càng thêm bội phục lựa chọn của , quá sáng suốt.
“Đừng sợ nữa, ăn bánh mì nhỏ bình tĩnh nào.” Cậu lôi đồ trong túi, mỗi một cái bánh mì nhỏ và một chai nước khoáng.
Lộ Thu Diễm mặt biểu cảm ăn bánh mì, uống nước xong mới hồn, liếc Ngu Thương một cái đầy khó .
Ngu Thương: “……”
Điền Nguyễn: “? Sao thế?”
Lộ Thu Diễm: “Hóa hội trưởng đại nhân cũng sợ ma, nào cũng .”
Điền Nguyễn: “Ha ha ha ha!”
Ngu Đề run rẩy kéo Tạ Đường Yến: “Cha nó điên , em bao giờ nhà ma nữa, cũng bao giờ ship quỷ công x lang thang thụ nữa!”
Tạ Đường Yến: “Hả? Em đang mắng ? Mắng lắm.”
Ngu Đề vội giải thích: “Quỷ công là một con quỷ, nó thể nhập bất cứ ai, đem thụ…”
Mọi : “…… Không ai .”
Thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi, chớp mắt đến bốn giờ chiều.
Lúc ngày dài đêm ngắn, là thời điểm dưỡng khí trong ngày dồi dào nhất. Không khí tràn ngập mùi cỏ cây tươi mát, ánh nắng , gió nhẹ liễu lay, là lúc thích hợp nhất để hẹn hò.
Điền Nguyễn đặt vé vòng , lừa Lộ Thu Diễm: “Đi vòng với , từng .”
Lộ Thu Diễm: “Anh hẹn chồng , hẹn làm gì.”
Điền Nguyễn: “Cậu cùng xem, chụp ảnh giúp .”
Sau đó lừa Ngu Thương: “Lộ Thu Diễm vòng .”
Ngu Thương suy nghĩ giây lát: “Được.”
Ba gặp vòng . Điền Nguyễn nhét vé tay hai , … chuồn.
“……”
Lộ Thu Diễm Ngu Thương, Ngu Thương cũng Lộ Thu Diễm.
Ngu Thương ngẩng đầu vòng cao vút chạm mây: “Không thể lãng phí vé, thôi.”
“Ừ.” Lộ Thu Diễm theo đến cửa soát vé, nhân viên dẫn một khoang.
Khoảng năm sáu phút , khoang chậm rãi lên cao. Mỗi khoang một đến bốn , chỉ khoang tình lữ mới cần đặt .
Theo độ cao tăng dần, cảnh sắc mắt ngày càng rộng mở.
Hai im lặng. Lộ Thu Diễm ngoài cửa sổ. Đột nhiên ánh mặt trời gay gắt chiếu mắt, y theo phản xạ nhắm mắt , mí mắt nhuộm một mảng đỏ rực.
Ngay đó, ánh đỏ biến mất, ấm nhẹ nhàng phủ lên mí mắt.
Là lòng bàn tay của Ngu Thương.
Lộ Thu Diễm mím môi. Trong bóng tối , y bỗng dũng khí mở lời: “Ngu Thương.”
“Ừ?” Giọng Ngu Thương như trôi giữa tầng mây.
“Trên cửa một câu khẩu hiệu, thấy ?”
Ngu Thương đầu sang. Trên cánh cửa hợp kim của khoang, khắc hai dòng chữ nhỏ:
— Truyền thuyết rằng, ở điểm cao nhất của vòng , hôn yêu,
— sẽ ở bên trọn đời.
“…… Thấy .” Giọng Ngu Thương khàn khàn, khô khốc hồi lâu, như kẻ khát nước đang gấp chờ cơn mưa ngọt.
“Cậu tin ?” Lộ Thu Diễm hỏi.
Bàn tay thon dài, rộng rãi của Ngu Thương khẽ run, nhưng rơi xuống. Anh đôi môi mỏng mà hồng của Lộ Thu Diễm, : “Tin.”
Lộ Thu Diễm nữa, chỉ yết hầu khẽ lăn.
Vòng chậm rãi lên cao, càng lúc càng cao, như thể trời cao đang nâng một trái tim run rẩy, sợ rơi vỡ cẩn trọng dò xét thật giả của lời thề.
Bốn phía là những mảng pha lê trong suốt, ánh nắng tùy ý xuyên qua, tựa từng mũi tên của thần Cupid, xuyên thẳng tim yêu.
Từ đây, tình căn bén rễ.
Trái tim , rốt cuộc cũng chạm đến đỉnh điểm.
Ngay khoảnh khắc khi rơi xuống, Ngu Thương cúi đầu, hôn lên hai cánh môi tựa cánh hồng.
Bất luận lời thề là thật giả, giây phút là thật.
……
Điền Nguyễn phía ngẩng đầu, nheo mắt quanh, cổ mỏi đến chua mà vẫn thấy chút mật nào, dứt khoát rẽ qua bên cạnh mua thêm một cây kem.
Ăn xong kem, vòng cũng xoay trọn một vòng. Điền Nguyễn giơ hai cây kẹo bông gòn hồng phấn siêu to, tung tăng chạy tới: “Có vui ?”
Đôi vai chính công thụ trông như chẳng chuyện gì bước từ lối . Lộ Thu Diễm tai đỏ bừng, sắc mặt bình tĩnh: “Cũng .”
Ngu Thương: “Ừ.”
Điền Nguyễn quan sát kỹ, hỏi dò: “Khẩu hiệu đó các thấy chứ?”
Lộ Thu Diễm: “…… Sao ? Anh từng ?”
Ánh mắt Điền Nguyễn lảng tránh: “Tôi nhớ , từng vòng với Ngu một . Não chấn động tái phát, quên mất chuyện .”
Lộ Thu Diễm khẽ hừ một tiếng, gì thêm.
Điền Nguyễn vội đưa kẹo bông gòn lên: “Ăn chút ngọt cho đỡ.”
“Không cần……” Lộ Thu Diễm dừng , môi mím nhẹ, ánh mắt như vô tình liếc về phía Ngu Thương.
Ngu Thương tâm linh tương thông, yết hầu khẽ động, với Điền Nguyễn: “Anh tự ăn .”
Hai cây kẹo bông gòn cuối cùng đưa cho Tạ Đường Yến và Ngu Đề, đổi danh hiệu “ đàn ông tri kỷ”.
Hề Khâm tỏ vẻ bất mãn: “Bữa trưa là mời, ai khen ?”
Tạ Đường Yến nhạt: “Trước giờ đều là hội trưởng mời ? Cậu mời một mà treo băng rôn ở cổng Đức Âm ca ngợi hào phóng thiện lương ?”
Hề Khâm: “…… một câu, sẵn mười câu chờ ?”
Tạ Đường Yến: “Tiểu nữ t.ử bất tài, chỉ tài ăn tạm .”
Mọi rời khỏi công viên giải trí. Dù rôm rả, nhưng ai vội tan.
Hề Khâm nghiêm túc : “Tuy chúng quen lâu, nhưng kính là một đàn ông thực thụ. Mong tương lai rực rỡ, mạng sống của những bình thường như bọn còn trông các chiến sĩ như các .”
Tạ Đường Yến trợn mắt: “Mạng thì tự giữ. Lộ Thu Diễm, cứ buông tay làm việc, nếu ngày tranh cử lãnh đạo quốc gia, bỏ phiếu cho .”
Lộ Thu Diễm: “…… Các đ.á.n.h giá quá cao. Tôi cũng chỉ là bình thường, vĩ đại như .”
Điền Nguyễn: “Dừng dừng, đừng lời hùng hồn. Chúc Lộ Thu Diễm bình an vui vẻ là đủ.”
Bình an hỉ lạc với thường mà , đó là lời chúc nhất. Không cần lập đại công, cần vì nước vì dân, sống thẹn với lòng là .
Ngu Đề hì hì: “Lộ học trưởng, em chúc nhiều niềm vui, thường bình an, hữu tình nhân cuối cùng cũng thành quyến thuộc.”
Lộ Thu Diễm: “…… Cảm ơn.”
Điền Nguyễn hiếm khi thấy Ngu Đề lời dễ , vỗ vai cô: “Làm lắm.”
Ngu Đề “ưm” một tiếng, yếu ớt ngã quỵ xuống đất, hờn dỗi: “Chú nhỏ, sức lớn thật!”
Điền Nguyễn: “……”
Không chỉ một từng Điền Nguyễn sức lớn, tay mạnh, đ.á.n.h đau. thực sự chỉ vỗ nhẹ, hơn nữa thường xuyên cãi cọ xô đẩy với Lộ Thu Diễm, đối phương từng kêu đau.
Dù thì, thể trạng Lộ Thu Diễm khác thường, đ.á.n.h một trận cũng như bữa sáng, sức của Điền Nguyễn y chẳng khác gì mèo cào.
Chẳng lẽ trong lúc vô thức, thật sự biến thành lực sĩ?
Nghĩ , nóng lòng thử nghiệm. Về trang viên liền vung tay c.h.é.m một viên gạch: “Ha!”
“Hu oa oa oa……” Điền Nguyễn .
Quản gia: “Phu nhân!”
Má Lưu: “Phu nhân ơi!”
Bác sĩ gia đình chạy tới, băng tay của Điền Nguyễn thành một cái bánh chưng.
Ngu Kinh Mặc về đến nhà thì thấy Điền Nguyễn đang ủy khuất chữ bằng tay trái. Vừa thấy , đôi mắt thanh niên ngấn nước.
“Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc tháo lớp băng, kiểm tra thương thế, từ ngón út đến mu bàn tay sưng một mảng, bầm tím rõ rệt.
“Bác sĩ ba ngày dính nước.” Điền Nguyễn run run .
Ngu Kinh Mặc thở dài: “Không ai đ.á.n.h em, em tự hành thành thế .”
Điền Nguyễn càng ủy khuất: “Bọn họ đều em tay khỏe, em chỉ thử.”
“Lần đầu thử tìm gạch, em tưởng là cao thủ luyện Thiết Sa Chưởng?”
Điền Nguyễn cúi đầu: “Em bao giờ tin lời khác nữa. Em căn bản khỏe, là bọn họ quá yếu.”
“Ừ.”
Ngu Kinh Mặc lấy hộp thuốc, bôi t.h.u.ố.c băng thật mỏng, “Mấy ngày giúp em tắm rửa rửa mặt, đừng động tay.”
Sinh hoạt tự lo thì Điền Nguyễn thấy phiền, chỉ khổ nỗi thể bằng tay .
Ngu Kinh Mặc tháo chuỗi gỗ đàn, bàn tay trái trắng mịn của : “Viết quen là , luyện một chút.”
Hai tiếng luyện tay trái trôi qua, từ nguệch ngoạc lộn xộn đến khá trôi chảy.
Ngu Kinh Mặc khen: “Người quen dùng tay trái thường thông minh hơn .”
Điền Nguyễn vui mừng: “Thật ?”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc xoa đầu , tay thương, khẽ nhíu mày.
Ban ngày Điền Nguyễn nghĩ ngợi lung tung nên quên đau. Đến khi Ngu Kinh Mặc tắm rửa sạch sẽ, ôm lên giường, cố ý đặt tay mép giường để khỏi thấy.
Ngu Kinh Mặc nhẹ nhàng kéo tay : “Sẽ lạnh.”
Điền Nguyễn hỏi: “Có mùi ?”
“Mùi gì?” Ngu Kinh Mặc ghé sát tóc , “Mùi thơm.”
“Em cái .” Điền Nguyễn đưa tay gần mũi .
Ngu Kinh Mặc bình thản: “Mùi bánh chưng.”
Điền Nguyễn : “Gạt , rõ ràng là mùi t.h.u.ố.c sát trùng.”
“Còn mùi hoa quế.” Ngu Kinh Mặc hôn nhẹ cổ tay , “Là mùi thích nhất.”
Điền Nguyễn rầm rì: “Đó là sữa tắm, là thích sữa tắm.”
Ngu Kinh Mặc khẽ: “Em ghen với sữa tắm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-217.html.]
“Không ?”
“Không giấm trộn sữa tắm mùi thế nào, thử.” Ngu Kinh Mặc ôm lòng, xoa nhẹ eo: “Em đừng dùng sức, để .”
Điền Nguyễn mềm như bánh, trong vòng tay rắn chắc, ngẩng đôi mắt ướt: “Em thế , còn hứng thú?”
“Em chỉ thương tay, thương tới tiểu Điền Nguyễn.” Ngu Kinh Mặc trêu, tay vuốt ve: “Tiểu gia hỏa tinh thần lắm.”
“Không tiểu, là đại!” Điền Nguyễn đỏ mặt.
“Được, đại gia hỏa.” Ngu Kinh Mặc , “Để xem lớn bao nhiêu.”
……
Ngày hôm , Điền Nguyễn mang thương tìm Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm tay hồi lâu: “Đều ngốc phúc, là thông minh gặp tai họa.”
Điền Nguyễn: “……” Bỗng thông minh nữa.
“Tuệ cực tất thương. Anh cũng thông minh lắm, vẫn thương?” Lộ Thu Diễm ngạc nhiên.
Điền Nguyễn rút tay : “Chỉ , sàm sỡ!”
Lộ Thu Diễm : “Ngu Thương ? Lại bận?”
“Không , sáng sớm thấy.”
“Ừ.”
Hai bắt đầu trò “Tìm Ngu Thương”, gọi điện, nhắn tin, địa điểm tìm, ai tìm thắng, phần thưởng là thùng KFC gia đình.
Kết quả tìm khắp nơi đều thấy.
“Ngu Thương bốc khỏi nhân gian ?” Điền Nguyễn đói đến bụng kêu.
Lộ Thu Diễm ngậm cỏ đuôi chó, mắng: “Đệt.”
Hai vui vẻ quyết định ăn KFC, đúng lúc đó điện thoại Lộ Thu Diễm vang lên.
Y liếc , bực bội bắt máy: “Ngu Thương ở ? Giờ mới gọi là muộn , ăn cơm đây.”
Ngu Thương: “? Mời ăn hoa giáp fans, tới ?”
“Tới.” Lộ Thu Diễm mang theo Điền Nguyễn chạy như bay mà .
Điền Nguyễn địa chỉ liền cảm thấy quen tai, đến nơi mới bừng tỉnh đại ngộ, chỗ chẳng là tiệm ăn tại gia mà Ngu thường xuyên dẫn tới .
Giữa những tòa cao ốc san sát là một tiểu tứ hợp viện nhỏ xíu, lọt thỏm ở trung tâm, trông hòa hợp với xung quanh, mang vẻ thanh u cổ kính, yên tĩnh bình yên. Dưới gốc cây đại quất và cây lê, mấy con mèo lười nhác phơi nắng; hành lang, một tấm bảng đen đặt tùy ý, bên các món ăn theo mùa.
Món đầu tiên dọn lên chính là hoa giáp fans.
Hương cơm, hương thức ăn, cùng những thực khách quây quần, tạo nên cảnh tượng nhân gian bình phàm nhất.
Trong lúc ăn cơm, Ngu Thương biểu lộ điều gì, cũng nhắc tới việc buổi sáng . Cho tới khi im lặng ăn xong, Ngu Thương mới thuận thế thu liễm ánh mắt, : “Đi với tới một chỗ.”
Trong đầu Điền Nguyễn lập tức sáng bừng, hiểu , hóa Ngu Thương là đang chuẩn một bất ngờ hẹn hò cho Lộ Thu Diễm.
Còn , cái bóng đèn cỡ lớn , vẫn là nên theo.
Điền Nguyễn : “Buổi chiều còn tới chỗ Ngu , hai cứ chơi .”
Lộ Thu Diễm phản đối, chỉ nghi hoặc Ngu Thương: “Đi ?”
Ngu Thương học thói quen vòng vo: “Đi sẽ .”
Điền Nguyễn ăn no uống đủ, lòng bàn chân như bôi dầu mà chuồn mất: “Chúc hai hẹn hò vui vẻ ~”
Cậu tiện tự lái xe, tài xế đưa đến tập đoàn Cây Sồi Xanh. Điền Nguyễn cứ thế cùng Ngu Kinh Mặc dính lấy cả buổi trưa, khí phát cẩu lương thơm ngào ngạt mười dặm, phòng thư ký thì ngập tràn tiếng hâm mộ, ghen tị lẫn oán thán.
Trợ lý Từ giữa biển ghen ghét đó, : “Anne, thật cô cũng cần ghen , nếu cô chịu thoát độc .”
Anne lấy gương nhỏ soi: “Hai hôm ngủ với một soái ca một đêm, còn nhớ , giờ gọi điện thử xem.”
Trợ lý Từ như sét đánh: “Cái gì?!!!”
Xung quanh lập tức vang lên tiếng chúc mừng: “Chúc mừng chị Anne thoát kiếp độc !”
Anne vuốt mái tóc xinh , : “Chị đây còn thể thoát độc thêm vài nữa.”
Trợ lý Từ run run giơ tay: “Vậy… cơ hội ?”
Anne hỏi ngược : “Anh là soái ca ?”
Trợ lý Từ òa chạy .
Trên đời , luôn thất vọng sa sút, cũng xuân phong đắc ý, đó đều là lẽ thường.
Hôm nay Điền Nguyễn đang xuân phong đắc ý, sang thứ hai liền thất vọng buồn bã, bởi vì Lộ Thu Diễm thật sự .
Dù Lộ Thu Diễm cần tiễn, vẫn tiễn một đoạn. Dù gặp tiếp theo, đợi tới năm năm ……
Lần Lộ Thu Diễm bằng máy bay. Điền Nguyễn đưa đến sân bay, mắt mũi cùng lúc cay xè: “Lộ Thu Diễm, tới nơi gửi địa chỉ cho , sẽ thư cho .”
Lộ Thu Diễm : “Địa chỉ cụ thể chắc bảo mật, sẽ ghi địa chỉ thị trấn gần đó, gửi về đó.”
“Được…… hu hu hu, chịu khổ .”
“Không , lính nào khổ. Chịu khổ trong khổ, mới là .”
Điền Nguyễn dặn dặn : “Cậu nhất định cẩn thận đạn lạc, cố gắng nấp công sự che chắn.”
“Biết .”
“Bất kể thương , năm năm nhất định về.”
Lần Lộ Thu Diễm dám chắc: “Tùy tình hình .”
Điền Nguyễn chỉ hy vọng Lộ Thu Diễm vì thương mà giải ngũ, mà là dùng một cách khác xuất hiện năm năm. Dù huân chương gì, chỉ cần bình an vô sự là đủ.
Người tới tiễn nhiều, chỉ Điền Nguyễn và Ngu Thương. Nói xong, Điền Nguyễn lùi vài bước, để gian cho Ngu Thương và Lộ Thu Diễm chuyện.
hai đối diện thật lâu, cuối cùng Ngu Thương chỉ một câu: “Tôi đợi .”
Lộ Thu Diễm nắm chặt quai ba lô, hình mảnh khảnh nhưng mang theo vẻ cứng cỏi, dường như tiến gần, nhưng cuối cùng vẫn dừng : “Ừ.”
Tiếng loa thông báo lên máy bay vang vọng khắp đại sảnh. Lộ Thu Diễm xoay về phía cổng kiểm tra.
Ngu Thương y bước nhanh về phía , tiến theo một bước, dừng .
Không bi thương sinh ly t.ử biệt, ngược là một loại tình ý âm thầm tồn tại giữa họ. Điền Nguyễn , hai cũng cảm nhận .
Đây chia ly, mà là để gặp .
Đến khi đó, bọn họ đều sẽ trưởng thành thành phiên bản hơn của chính .
Điền Nguyễn tin chắc như .
Cậu bỗng nhiên thấy lòng nhẹ nhõm. Dù mũi vẫn cay cay, vẫn lớn, cao giọng : “Lộ Thu Diễm, chúng đều đợi !”
Đây chẳng là một trong những đề bài của trưởng thành , học cách buông tay, để đối phương tự do bay lượn bầu trời.
Rồi sẽ một ngày, bốn mùa luân chuyển, vật đổi dời. Hội hoa nở rộ tháng Năm năm sẽ nở, chim nhạn phương Bắc sẽ bay về phương Nam, sẽ trở về.
Ngày còn dài.
Chỉ cần là đủ.
……
Còn nửa tháng nữa là đến kỳ thi đại học, Lộ gọi điện đến trang viên nhà họ Ngu. Đến lúc bà mới chợt nhận , Đức Âm làm gì khóa ngoại khóa dài đến thế, cũng chẳng chuyến tu học du lịch nào.
Không thấy Lộ Thu Diễm , khoảnh khắc nhận điều đó, Lộ lập tức hoảng loạn, vội gọi điện tới Đức Âm để xác nhận. Khi con trai từ bỏ thi đại học để nhập ngũ, bà thể tin nổi.
Phải mất cả một đêm, bà mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật.
Ngay đó, Lộ bắt đầu nghi ngờ, rốt cuộc là ai xúi giục con trai bà tòng quân? Ngoài Ngu Thương , cũng chỉ còn Điền Nguyễn!
Cái gọi là “Ngu phu nhân” .
Mẹ Lộ như vạn mũi tên xuyên tim, cố nén bi thương, gắng gượng bình tĩnh chất vấn Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn hề bất ngờ khi nhận cuộc gọi , chỉ : “Lộ phu nhân, bà còn nhớ câu đây từng với bà ?”
“Câu gì?”
“Hạt cát nắm càng chặt, rơi càng nhanh.”
“……”
“Lộ Thu Diễm thú nhồi bông của bà, cũng tất cả kỳ vọng của bà. Hắn là chính .” Điền Nguyễn thở dài, “Hạt cát rơi hết , chẳng ?”
Giọng Lộ run rẩy: “Ý của là… là … chính ép nó ?”
“Không ?” Điền Nguyễn hỏi ngược .
“Tôi đều là vì cho nó!” Mẹ Lộ gần như gào lên, “Tôi mong nó thành tài, mong nó chấn hưng Lộ gia, mong nó trở thành , sai chỗ nào?!”
Điền Nguyễn lỗ tai ong ong, đưa micro xa một chút, một lát mới áp gần mặt, như giọng bên sẽ đến mức dọa chính , “Lộ phu nhân, Lộ Thu Diễm rốt cuộc chỗ nào đúng?”
Mẹ Lộ đột nhiên nghẹn lời, chỉ còn tiếng nức nở, đứt quãng trong cổ họng, thành câu chữ.
Điền Nguyễn : “Lộ Thu Diễm sẽ trở về. Nếu đến lúc đó ngài vẫn đổi, chỉ sợ sẽ thất vọng.”
Cúp điện thoại, cả Điền Nguyễn đều nhẹ nhõm hẳn. Chuyện phiền lòng coi như giải quyết, tiếp theo chỉ còn việc chuẩn thi đại học.
Điền Nguyễn đặc biệt nhờ quản gia đặt làm một tấm lịch treo tường “Đếm ngược thi đại học” siêu lớn. Nhìn con từ “15” nhảy xuống “10”, nhảy đến “7”, thì Đức Âm bắt đầu nghỉ học.
Điền Nguyễn: “…… Không ba ngày kỳ thi mới nghỉ ?”
Ngu Thương: “Vốn dĩ nên nghỉ mười ngày. Đức Âm xưa nay vẫn thế, còn gì để dạy nữa.”
Điền Nguyễn quanh một vòng, thấy vẻ mặt ngơ ngác của các bạn học, : “ bọn họ giống như học xong hết.”
“Bọn họ……” Ngu Thương khẽ dừng, “Trẻ con dạy nổi.”
Ngu Thương từ chức hội trưởng Hội Học Sinh, trong buổi diễn thuyết từ nhiệm khi đó, hơn nửa học sinh xong đều .
Nếu những học sinh sướt mướt câu , sẽ cảm tưởng gì.
Hiển nhiên, Ngu Thương để tâm đến suy nghĩ của bọn họ. Anh : “Thi đại học xong sẽ xuất ngoại. Phần lớn bọn họ cũng , cho nên gì lo.”
Khác biệt là, Ngu Thương xuất ngoại bằng thành tích , còn những khác là mang theo tiền.
Điền Nguyễn đối với chuyện chỉ thể bất đắc dĩ, đành tự chăm lo cho bản , tiện thể kéo Uông Vĩ Kỳ một phen.
Đáng tiếc Uông Vĩ Kỳ giống như một bãi bùn nhão, kéo thế nào cũng chỉ cùng lắm biến thành chocolate phô mai cuộn, cách nào lật thành bánh kem lớn. Thành tích của thể dùng “rối tinh rối mù” để hình dung, mà là giống như tiêu chảy ào ạt……
“Ách……” Điền Nguyễn tiếp tục ví von nữa, với Uông Vĩ Kỳ, “Cậu mà thi đậu đại học, chúng tuyệt giao.”
Uông Vĩ Kỳ: “??? Vì ? Tình hữu nghị của chúng gắn với đại học ?”
“ .” Điền Nguyễn nghiêm túc , “Cậu thi đậu đại học chính là côn đồ. Ngu cho chơi với côn đồ, cho nên chúng chỉ thể tuyệt giao.”
Uông Vĩ Kỳ nước mắt giàn giụa: “Huynh , nhất định sẽ tuyệt giao với ! Chờ xem, lập tức phát sơ đồ điểm !”
Điền Nguyễn hàm ý, vỗ vỗ vai , “Làm lắm, gâu gâu!”
Uông Vĩ Kỳ ôm vai ngao ngao kêu: “Đừng đ.á.n.h !”
Vết thương ở tay của Điền Nguyễn lành, sức lực lớn như . Chỉ là sẽ ngu ngốc đến mức dùng tay chẻ gạch, chẻ thì vẫn thể.
Cậu lý do hoài nghi, suốt thời gian dài như thiên lôi đánh, kỳ thật là ý chí thế giới chuyển giao kỹ năng “chẻ ” cho —— quá may mắn. Sau thấy ai mắt, tiện tay bổ một cái, đối phương liền tách làm hai nửa.
Xé tay tiểu quỷ t.ử cũng thành vấn đề.
Vì thế Điền Nguyễn đem ánh mắt hướng về phía đám lưu học sinh Nhật Bản ngày nọ. Quan sát suốt hai tiếng, phát hiện tên tiểu quỷ t.ử thích dùng điện thoại chụp váy các nữ sinh.
Tinh thần chính nghĩa lập tức bùng nổ, Điền Nguyễn lao tới tay xé tiểu quỷ tử: “Ha!”
Tiểu quỷ tử: “A a a a!”
Tuy xé làm hai nửa, nhưng xương gãy thì là thật.
Trước kỳ nghỉ, Điền Nguyễn thành công giành danh hiệu “Truyền nhân Lộ Thu Diễm”, trở thành “giáo bá một ngày” của Đức Âm.
Điền Nguyễn cảm thấy danh xưng vô cùng phù hợp với .
Giáo bá = ba nhỏ, trời sinh một cặp!
Ba nhỏ giáo bá cùng con trai học bá về nhà. Con trai đối với tỏ vẻ cạn lời, ba nhỏ thì chẳng để ý, vui vui vẻ vẻ chuẩn cho kỳ thi đại học.
“Nếu thi đại học cũng đơn giản như xé tiểu quỷ t.ử thì .” Điền Nguyễn nghĩ bậy, “Vậy cũng thể xé vài cái.”
Ăn xong một gói que cay xé tay, rốt cuộc cũng bình tĩnh .
Ngu Kinh Mặc về đến nhà, câu đầu tiên liền là: “Nghe phu nhân trở thành giáo bá thế hệ mới?”
Điền Nguyễn: “Anh nhầm , là ba nhỏ, giáo bá.”
Ngu Kinh Mặc bình luận gì, chỉ là buổi tối cùng tiểu giáo bá so chiêu, gặp chiêu phá chiêu, cuối cùng đè cho nhúc nhích.
Điền Nguyễn c.ắ.n mạnh lên vai , : “Anh là gia bá!”
“Kêu cha.” Ngu Kinh Mặc , “Kêu cha thì tha cho em.”
Hảo hán tránh thiệt mắt, Điền Nguyễn: “Cha ơi ~”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc bắt nạt còn dữ hơn.
Điền Nguyễn: “……”
Trong lúc ôn thi, Điền Nguyễn rốt cuộc cũng nhận điện thoại của Lộ Thu Diễm. Y : “Tôi dùng điện thoại quân đội, dùng di động . Tôi cho địa chỉ hương trấn gần đó, ghi cho kỹ.”
Điền Nguyễn lấy giấy bút , “Cậu .”
Lộ Thu Diễm báo địa chỉ, dặn dò: “Chỉ gửi thư và một ít đồ ăn, đừng gửi thứ khác.”
“Được.”
“Anh sắp thi đại học nhỉ? Chúc thi thuận lợi, tiêu chảy, chạy WC, đau đầu sốt, cũng quên kiến thức trọng điểm.”
“…… đừng lập flag cho .”
Lộ Thu Diễm : “Vậy chúc bình an khỏe mạnh, thi đậu đại học lý tưởng. , định xuất ngoại ?”
Điền Nguyễn: “Trước học trong nước hai năm, nước ngoài học tiếp hai năm.”
“Trong nước thua kém nước ngoài, nhưng chuyên ngành phiên dịch của thì nhất vẫn nên ngoài.”
“Ừ.”
Hai trò chuyện câu câu . Điền Nguyễn hỏi: “Cậu gọi cho Ngu Thương ?”
Lộ Thu Diễm trầm mặc một lát, “Không. Để .”
“Được.”
Ai “ ” sẽ là khi nào. Có lẽ còn liên lạc, đối với cả hai mà là kết cục nhất. Bằng nhớ nhung quá sâu, hại hại .
Điền Nguyễn : “Cậu lời gì, thể chuyển giúp.”
Bên im lặng ba mươi giây, Lộ Thu Diễm mới : “Nói với Ngu Thương, bảo làm chuyện làm, trở thành trở thành. Trước thấy làm màu, bây giờ cảm thấy lợi hại.”
Điền Nguyễn bật .
Lộ Thu Diễm dừng , “Đến giờ , Điền Nguyễn. Sau khi lên đại học, nếu bạn bè thật sự ……”
“Không ai hơn , Lộ Thu Diễm.” Điền Nguyễn cắt ngang, “Được , ở trong quân đội ăn ngon uống ngủ ngon, trong mơ Ngu Thương là đủ. Tôi mộng của , ở cách tám nghìn dặm chờ về nhà.”
Bất kể bao nhiêu năm, bao nhiêu ngày đêm, thế giới luôn một điều gì đó, một nào đó đáng để chờ đợi.
Khi tiếng ve đầu tiên của mùa hè vang lên, Điền Nguyễn bước theo giai điệu ồn ào kéo dài, phòng thi.
Hai đời trằn trọc, chỉ vì khoảnh khắc .