Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:38:45
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Bộc phát cũng . Phát tiết , nội tâm sẽ thanh tịnh hơn.” Theo sự hiểu của Điền Nguyễn về Lộ Thu Diễm ngày càng sâu, càng thêm minh bạch, gia đình đối với một , tạo thành hủy diệt, chỉ trong một ý niệm của cha .

Có lẽ lâu về , Lộ Thu Diễm vẫn sẽ đối với cha giữ tiếc nuối.

ai thể bảo đảm, cho dù nhất thời thấu hiểu lẫn , thì từ nay về sẽ tiếp tục giày vò ?

Trong vở kịch luân lý gia đình , từng tồn tại lời giải tối ưu. Tư tưởng cha cố hóa, nhân danh “vì con cái”, đến cả việc đứa trẻ rời cũng xem là sai lầm và phản bội.

Điền Nguyễn tôn trọng lựa chọn của Lộ Thu Diễm, nhập ngũ cũng là một con đường tệ.

Nhân sinh bao giờ chỉ một lối .

Buổi chiều, Lộ Thu Diễm như thường lệ trường học, Điền Nguyễn hỏi nhiều, chỉ một câu: “Tôi ủng hộ lựa chọn của .”

Mấy ngày đó, chung đều sóng yên gió lặng.

Cho đến chủ nhật hôm , trang viên nhà họ Ngu nhận một cuộc điện thoại.

của Lộ Thu Diễm gọi tới, bà : “Tôi cùng cha của Thu Diễm mời Ngu Thương ăn một bữa cơm, cảm tạ hai năm nay chăm sóc Thu Diễm.”

Quản gia đưa điện thoại cho Điền Nguyễn, duy nhất đang ở nhà.

Nếu là pháo hôi “Điền Viễn” trong nguyên tác, e rằng sớm một mực từ chối, thậm chí mở miệng mỉa mai. Điền Nguyễn chỉ khách khí đáp: “Còn xem Ngu Thương thời gian .”

Mẹ Lộ : “Không , thể chờ.”

Điền Nguyễn đoán , Ngu Thương nhất định sẽ bằng lòng, nhưng nếu như , sẽ thỏa mãn tâm ý của Lộ, đồng thời khiến Lộ Thu Diễm khó xử. Cậu gọi điện cho Ngu Thương, cân nhắc lời lẽ: “Mẹ của Lộ Thu Diễm mời ăn cơm, thấy bà tám phần là coi trọng .”

Ngu Thương: “?? Nói cho cẩn thận.”

“À, coi trọng , ý là coi trọng làm con rể.”

“……”

“Học sinh cấp ba yêu đương, chính lập lời thề, hẳn là quên chứ?”

Ngu Thương trầm mặc một lúc, : “Tôi quên.”

“Vậy bữa cơm nên ăn , trong lòng tự hiểu.”

“Không cần .” Ngu Thương đáp, “Tôi hiện tại đang ở thủ đô, kịp về.”

“Vậy thì .”

Vì thế, Điền Nguyễn vui vẻ gọi điện cho Lộ, giọng điệu giả vờ tiếc nuối: “Ngu Thương công tác , còn bận hơn , dù gia nghiệp lớn, cần hỗ trợ Ngu xử lý.”

Mẹ Lộ : “Không , để .”

Cái “ , rốt cuộc cũng chẳng hẹn .

Cha Lộ cùng Lộ Thu Diễm giận dỗi, họ trách con trai cố gắng, nắm núi vàng núi bạc sẵn, cũng chịu tìm một chỗ dựa để Đông Sơn tái khởi.

Lộ Thu Diễm tranh cãi với họ đến cuối cùng, chỉ còn sự chán nản và mệt mỏi, lười tốn thêm lời.

Y bỗng nhiên chút hâm mộ Hải Triều, thể , thoát khỏi cái gọi là cha .

Vậy còn y thì ?

Y thể cứ thế rời ?

Trong lòng Lộ Thu Diễm giằng co, ban ngày học, lúc làm thêm cũng biểu lộ rõ ràng, chỉ thỉnh thoảng khẽ nhíu mày, khi ngẩng đầu mây tụ và chim bay trời, ánh mắt mới lộ vài phần thưa thớt.

Điền Nguyễn qua vô tiểu thuyết thanh xuân, cũng thể tìm cho Lộ Thu Diễm một lời giải nhất. Xem , chỉ chạy khỏi mảnh trời đất , thoát khỏi gông xiềng , mới thể đạt tự do thực sự.

Mà ngày , nhanh sẽ đến.

Điền Nguyễn luyến tiếc quãng thời gian cùng Lộ Thu Diễm học tan học, buổi trưa cùng tìm đồ ăn vặt ngon miệng, cuối tuần cùng ở quán bar hoặc khách sạn, quan sát đủ kiểu ồn ào.

Những việc , nếu làm cùng Lộ Thu Diễm, thì đều trở nên vô vị.

Cậu chợt nhận , thì Lộ Thu Diễm chỉ là bạn học, chuẩn tức của , mà còn là bạn nhất.

Không ai giống như Lộ Thu Diễm, thể tiếp trò đùa của , thể bao dung sự đắn của , thể hai lời liền dùng nắm đ.ấ.m giải quyết phiền toái vì .

Càng nghĩ như , cảm xúc của Điền Nguyễn càng sa sút, mỗi thấy Lộ Thu Diễm ở trường, đều .

“Anh bày cái biểu tình gì thế?” Lộ Thu Diễm ghét bỏ , “Tôi còn c.h.ế.t .”

Điền Nguyễn sụt sịt như sắp : “Lộ Thu Diễm, mặc kệ tới nơi nào, cũng đừng quên, là con dâu của .”

Lộ Thu Diễm: “…… Cút.”

Điền Nguyễn mấy lời sướt mướt , tiếp tục cùng Lộ Thu Diễm trêu chọc đùa. Cậu cảm thấy như , cần làm vẻ sinh ly t.ử biệt.

Chỉ là năm năm mà thôi, thể chờ Lộ Thu Diễm trở về, khi đó cũng chỉ hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, vẫn còn trẻ.

Buổi tối làm xong bài tập, Điền Nguyễn vươn vai bên bàn học, ngáp một cái thật dài. vẫn đến giờ ngủ, còn ôn những câu sai trong mấy kiểm tra .

Cậu cho mười phút nghỉ ngơi ngắn, thời gian làm gì cũng , xem điện thoại, ăn vặt, chuyện phiếm cho đỡ buồn.

Cửa gõ, Điền Nguyễn như thường lệ :

“Vào .”

Ngu Kinh Mặc sải bước tiến , trong tay bưng một bát trái cây trộn sữa chua, sữa chua đặc sánh phủ đầy dâu tây, việt quất và mơ, đều là những thứ Điền Nguyễn thích. 

“Vất vả cho tiểu chuẩn thí sinh nhà , ăn chút ngon để bổ não.”

“Cảm ơn Ngu .” Điền Nguyễn vui vẻ nhận lấy, cầm thìa múc một miếng cho miệng, tràn đầy cảm giác hạnh phúc.

Ngu Kinh Mặc thích dáng vẻ chỉ cần ăn ngon là liền vui của thanh niên, trông vô cùng ngoan ngoãn.

Điền Nguyễn cũng quên múc cho Ngu Kinh Mặc một miếng: “Anh nếm thử .”

Ngu Kinh Mặc hạ mắt quả dâu treo đầy sữa chua trắng mịn, ánh mắt thoáng trầm xuống: “Cái giống em.”

Điền Nguyễn ngẩn trong chốc lát, Ngu Kinh Mặc há miệng ăn quả dâu hồng nhạt bọc sữa trắng , đôi mắt phượng trầm lắng, ý lấp lánh. Trong nháy mắt, mặt Điền Nguyễn đỏ bừng, đầu ôm lấy chiếc bát thủy tinh, cho ăn nữa.

Ngu Kinh Mặc chẳng để tâm, đưa tay xoa bóp vai cho Điền Nguyễn.

Mỗi ngày ở bàn học thì cũng là án thư, lâu ngày vận động, vai của Điền Nguyễn sớm cứng ngắc. Bàn tay Ngu Kinh Mặc lớn, lực , xoa đến mức Điền Nguyễn khẽ rên lên, thoải mái vô cùng.

Ngu Kinh Mặc bỗng nhiên dừng động tác.

“Ngu , xoa nữa? Xoa thêm cho em chút .” Điền Nguyễn run run bả vai, làm nũng.

Ngu Kinh Mặc : “Em còn rên như , cự long sẽ tỉnh dậy đấy.”

Điền Nguyễn sửng sốt, mặt , cự long quả nhiên dấu hiệu thức tỉnh, chỉ mới ngẩng lên một nửa, nhưng hình dáng đủ hùng vĩ nguy nga. Cậu dám hừ nữa, vặn vẹo : “Vậy ấn , em tiếng.”

Ngu Kinh Mặc tiếp tục giúp xoa bóp vai cổ.

Điền Nguyễn tuy rằng hừ, nhưng thỉnh thoảng vẫn : “Hơi ngứa, mạnh tay thêm chút. Ừm, thoải mái.”

Ngu Kinh Mặc lưng ghế, đến trêu cũng dám, “Em thì thoải mái , còn thì ?”

“Anh tự giải quyết , em còn làm bài tập.” Điền Nguyễn chớp chớp mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-214.html.]

Ngu Kinh Mặc liếc một cái đang dối, ngón tay men theo cổ áo luồn , bóp nhẹ “trái dâu nhỏ”, “Nếu cái cũng dính sữa chua thì .”

“……”

Ngu Kinh Mặc tiếp tục xoa bóp, “Có thể hừ.”

Điền Nguyễn mím chặt môi đột ngột buông , phát âm thanh khó nhịn, làm nũng tức giận: “Ngu , phạm quy.”

Mấy ngày , bọn họ ước pháp tam chương: trong lúc Điền Nguyễn học tập, Ngu Kinh Mặc đưa yêu cầu quá phận, làm chuyện quá đà, càng tiến hành chuyện giường chiếu.

Mấy ngày đó, Ngu Kinh Mặc biểu hiện , trong lúc Điền Nguyễn chuyên tâm chuẩn cho kỳ thi đại học, cố gắng quấy rầy .

Kết quả hôm nay liền lộ nguyên hình. Chính trực thanh tráng niên, Ngu Kinh Mặc thể nhịn liên tục ba bốn ngày làm.

“Anh phạm quy, thì ?” Ngu Kinh Mặc ung dung thưởng thức những nơi yếu ớt, mẫn cảm của thanh niên.

“Một …… mười vạn.” Điền Nguyễn thở gấp .

“Mười .” Ngu Kinh Mặc bá đạo đáp.

Điền Nguyễn: “……”

Mười đủ để lấy nửa cái mạng của Điền Nguyễn, cuối cùng vẫn là Điền Nguyễn thương lượng, nhiều nhất ba . Ngu Kinh Mặc đồng ý theo yêu cầu, chỉ là ba đặc biệt dài, ngang với năm thường ngày.

Thanh niên ép đến đỏ bừng , run rẩy ngừng, mồ hôi mỏng thấm ướt.

Đến cuối cùng, gần như là ngất .

Ngu Kinh Mặc ôm cẩn thận rửa sạch, tắm xong dùng áo choàng tắm ấm áp quấn lấy, ôm về giường, ôm lòng mà ngủ.

Bất tri bất giác đến tháng Năm, cách kỳ thi đại học chỉ còn hơn một tháng.

Điền Nguyễn thỉnh thoảng nhận tin tức của Hải Triều và Nam Hoài Quất.

Hôm nay tan học, trong nhóm chat liên tục trôi tin nhắn, thảo luận ai xuất ngoại, quốc gia nào, cùng một ít bát quái trong giới kinh doanh.

Nói tới lui liền nhắc đến Nam Mạnh Dao, nhắc đến Nam Mạnh Dao đến em họ đáng tin của cô là Nam Hoài Quất.

Nói đến Nam Hoài Quất, liền kéo sang Hải Triều — bạn học, bạn đồng hành của .

Trong lời của tiếc nuối. Nếu Nam Mạnh Dao và Hải Triều còn ở , thành tích tổng hợp của Đức Âm chắc chắn sẽ đầu trong các trường trung học lớn.

Điền Nguyễn nghĩ thầm, mấy suy nghĩ nhiều .

Đám con em quý tộc chịu làm việc đàng hoàng, học hành t.ử tế, cho dù thêm mười Hải Triều nữa cũng cứu nổi thành tích chung.

Ba năm nay, Đức Âm dựa hai mươi học sinh đầu mỗi khối chống đỡ, mới đến mức để học sinh trường ngoài nhắc đến Đức Âm chỉ còn cái danh “trường cao trung quý tộc”, mà thành tích thực tế.

Điền Nguyễn: , bọn họ ở, đúng là đáng tiếc.

Chỉ một câu phụ họa đơn giản, khi tan học nhận cuộc gọi video của Nam Hoài Quất.

Điền Nguyễn kỹ ba , xác nhận lừa đảo mới bắt máy: “Nam Hoài Quất?”

Bên là một quốc gia ở bờ đối diện Đại Tây Dương, trời còn sáng hẳn. Phía Nam Hoài Quất là bầu trời xanh thẫm, xa xa mơ hồ ánh đèn nhà dân và bóng cây.

“Anh tan học ?” Nam Hoài Quất tự nhiên, “Tốt thật, bên chán c.h.ế.t.”

Điền Nguyễn: “Ồ, thì là vì chán nên mới nhớ đến .”

“…… thì cúp .”

“Đừng mà, chúng bây giờ là bạn bè quốc tế .” Điền Nguyễn , “Nói chuyện bằng tiếng Anh .”

Nam Hoài Quất: “…… Ở bên dùng tiếng Anh cả ngày, tiếng đẻ, sắp quên luôn .”

Điền Nguyễn kéo camera về phía Lộ Thu Diễm và Ngu Thương: “Lại đây, cho gặp các bạn học yêu.”

Lộ Thu Diễm qua một cái: “Chào.”

Ngu Thương: “Chào.”

Nam Hoài Quất: “……”

Điền Nguyễn: “Khách sáo làm gì. Nam Hoài Quất, còn định về nước ?”

Nam Hoài Quất thành thật đáp: “Không , còn đang làm giấy nhập học.”

“Hải Triều ?”

“Hắn đang ngủ.”

“Vậy ngủ?”

“Tôi ngủ sớm , thì giờ thời gian chơi điện thoại.”

“Ồ ~ quản nghiêm thật nha.” Điền Nguyễn trêu chọc.

Nam Hoài Quất nóng mặt, vội đổi chủ đề: “Anh thế nào? Mọi thì ?”

Điền Nguyễn: “Đều cả. Không tham gia thi đại học là phúc khí của , cũng thi nát bét mới xuất ngoại .”

“…… Cũng đúng.”

“Cậu và Hải Triều sống cùng ? Chỉ hai thôi ?” Điền Nguyễn hạ giọng hỏi.

Nam Hoài Quất ậm ừ đáp: “Ờ thì… cha tìm ?”

“Tìm chứ. tìm .”

“Cha còn định tìm , điện thoại, ?”

“?”

Điền Nguyễn vội , “Tốt lắm! Cậu nhất định đừng điện thoại, cũng đừng tiếp xúc với bọn họ. Việc Hải Triều thích, nếu làm, cũng sẽ mãi tha thứ cho .”

Nam Hoài Quất gật đầu: “Tôi hiểu . Cảm ơn , chú nhỏ.”

“Chuyện nhỏ.” Điền Nguyễn hiền từ, “Hai cứ yên tâm song túc song phi ~”

“……”

Cúp máy, nụ mặt Điền Nguyễn vẫn thu : “Thật quá.”

Lộ Thu Diễm nhạt: “Họ tư bôn, còn vui hơn ai hết.”

“Đương nhiên.” Điền Nguyễn , “Dù họ cũng coi như cháu trai, cháu dâu của . Họ hạnh phúc vui vẻ, đương nhiên vui. Cậu và Ngu Thương mà cũng hạnh phúc vui vẻ, còn vui hơn, ngày mai rải kẹo mừng luôn.”

“…… Cút.”

Ngu Thương thì bày tỏ gì.

Đến cổng trường, Điền Nguyễn định như thường lệ chiếc Maybach, chợt thấy Lộ Thu Diễm mấy đàn ông dáng vẻ lưu manh, đeo kính râm vây quanh, đang gì, xung quanh học sinh liên tục ngoái .

Trong lòng Điền Nguyễn chấn động, nhớ nội dung trong nguyên tác.

Trước khi nhập ngũ, Lộ Thu Diễm từng đám cho vay nặng lãi thúc nợ, đ.á.n.h một trận, lúc khám sức khỏe suýt nữa qua , vẫn là nhờ Ngu Thương thông quan hệ, mới vượt qua.

Đoạn cốt truyện từng gây tranh cãi trong độc giả, nhưng Điền Nguyễn nghĩ, nếu thể tránh cho nó xảy , sẽ giúp Lộ Thu Diễm bớt nhiều phiền phức.

Điền Nguyễn mang vẻ mặt nghiêm túc bước tới.

Ngu Kinh Mặc giơ tay, đang định kéo vợ lên xe: “?”

Loading...