Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 213
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:38:20
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đêm xuân gió nhẹ mà ấm, phất qua gương mặt như một lớp lụa mỏng. Pháo hoa nở rộ bầu trời đầy , uốn lượn phản chiếu mặt sông, ánh sáng rực rỡ soi rõ bộ chiếc du thuyền.
Giọng trầm thấp của Ngu Kinh Mặc còn say lòng hơn cả đêm xuân: “Điền Nguyễn, em nguyện ý kết hôn với ?”
Chiếc hộp nhỏ màu đỏ sẫm mở , bên trong là một đôi nhẫn bạch kim ánh lên sắc tinh quang và lửa đỏ. Chúng giống như một cặp tình nhân gắn bó nương tựa, lặng lẽ song song giữa lớp nhung mềm.
Điền Nguyễn về phía ánh nến và hoa tươi đối diện, nụ dịu dàng lan môi: “Nguyện ý.”
Từ khi bắt đầu hôn nhân khế ước cho đến hiện tại chân thành trao trọn tâm ý, thời gian tuy dài, nhưng đủ để xác định Ngu Kinh Mặc chính là cùng hết quãng đời còn .
Cậu nguyện ý cùng Ngu Kinh Mặc bước cuộc hôn nhân , nguyện ý để chiếc nhẫn nho nhỏ trói buộc cả một đời.
Ngu Kinh Mặc lấy chiếc nhẫn vòng nhỏ hơn, trịnh trọng đeo ngón áp út tay trái của thanh niên.
Điền Nguyễn cũng lấy chiếc nhẫn còn , đeo ngón áp út tay trái của Ngu Kinh Mặc.
lúc , tiếng violin du dương vang lên. Người hầu bưng tới một chiếc bánh kem dâu tây tinh xảo, phía bốn chữ: “Tân hôn vui vẻ”.
“Chúc hai vị bách niên hảo hợp, tình ý lâu dài.”
Điền Nguyễn ngượng ngùng , Ngu Kinh Mặc đưa tiền boa.
Trên loại du thuyền tư nhân , việc cho tiền boa vốn bình thường. Người hầu tươi lui xuống.
Rượu vang đỏ rót ly chân cao. Ngu Kinh Mặc đưa cho Điền Nguyễn một ly, : “Sau mỗi năm ngày , cũng là ngày kỷ niệm kết hôn của chúng .”
“Vậy chẳng một năm mừng hai ?” Điền Nguyễn .
“Nếu em thích, mỗi ngày đều thể mừng.”
“Thôi……” Điền Nguyễn cảm thấy chịu nổi việc ngày nào cũng lăn lộn như .
Bữa tối ánh nến kết thúc, pháo hoa vẫn tan hết. Điền Nguyễn nhẩm tính, ít nhất còn nửa tiếng nữa. Pháo hoa đốt theo giây, thời gian dài như , ít nhất cũng ném xuống cả trăm vạn.
Cậu chút xót tiền, nhưng pháo hoa quả thật , đặc biệt khi phản chiếu qua làn nước giao hòa ánh sáng, càng rực rỡ như mây tường nơi chín tầng trời.
Đợi đến khi pháo hoa tắt hẳn, hai nắm tay xuống du thuyền, chợt thấy bên bờ Mao Thất cùng ba vệ sĩ đang áp giải một đàn ông lén lút. Không chờ bọn họ hỏi, Mao Thất chủ động tiến lên : “Ngu , lén đột nhập lên thuyền, còn chôn các gói t.h.u.ố.c nổ tự chế ở nhiều nơi.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc sắc mặt đổi, bình thản : “Giao cho cảnh sát.”
Mao Thất gật đầu, áp giải đàn ông đang vùng vẫy .
Ngón tay bỗng siết chặt, Điền Nguyễn ngước mắt Ngu Kinh Mặc. Ngu Kinh Mặc nắm tay , : “Không cần sợ, chỉ là chuyện nhỏ.”
“Ừ.”
Ngồi ở vị trí của Ngu Kinh Mặc, c.h.ế.t chắc chắn ít. Những màn “bắt tặc” kiểu , sớm quen.
“Trời ấm , Vương gia nên phá sản .” Điền Nguyễn .
Ngu Kinh Mặc bật : “Không Vương gia, là Lương gia.”
“Anh là ai hại ?”
“Ừ.”
“Có nguy hiểm ?” Điền Nguyễn trở tay nắm lấy những ngón tay thon dài hữu lực của .
Ngu Kinh Mặc dẫn tới bên cạnh xe, mở cửa xe bằng tư thế của một quý ông: “Anh càng nguy hiểm hơn.”
Điền Nguyễn cúi trong xe: “Quả nhiên là cha công chính của chúng , tà mị quyến cuồng, lãnh ngạo độc tài bá tổng.”
Ngu Kinh Mặc phản bác, chỉ là khi về nhà, khiến Điền Nguyễn tự nếm trải cái gọi là “kích thích và vui sướng của tân hôn”.
……
Kết quả thi mô phỏng công bố, Điền Nguyễn như nguyện vững vàng ở vị trí thứ hai khối.
Mà điều khiến giật nhưng quá ngoài dự liệu là Lộ Thu Diễm rớt khỏi top hai mươi khối.
Khi bảng điểm công bố, bản Lộ Thu Diễm trông phản ứng gì, nhưng Ngu Thương cau mày thật chặt. Giữa giờ học, gõ nhẹ lên mặt bàn của Lộ Thu Diễm: “Ra ngoài một chút.”
Lộ Thu Diễm sấp bàn nhúc nhích, giọng lười nhác: “Làm gì.”
“Tôi chuyện hỏi .”
Lộ Thu Diễm đáp, đầu sang hướng khác, ánh mắt dừng trong hư , dường như chẳng thấy gì.
Ngu Thương bên bàn học, rũ mắt xuống, giữa mày gần như nhíu thành chữ “xuyên”: “Lộ Thu Diễm, với .”
Một lúc lâu , Lộ Thu Diễm mới thẳng dậy, sắc mặt uể oải, kiên nhẫn lên, hai tay đút túi, lắc lư theo Ngu Thương khỏi cửa phòng học.
Phòng học yên tĩnh lúc mới rì rầm những tiếng thì thầm khe khẽ.
Điền Nguyễn theo bóng lưng Lộ Thu Diễm rời khỏi lớp, trong lòng vẫn yên tâm. Cậu cầm sách lên, giả vờ chăm chỉ học bài, lặng lẽ theo ngoài.
Đại lộ trong khuôn viên Đức Âm hai bên trồng đầy những cây đào cao lớn. Lúc xuân ý dạt dào, gió nhẹ trời ấm, cánh hoa hồng phấn như sương mù mây tía gió cuốn bay, rơi xuống bồn hoa khu giảng dạy.
Hoàng oanh, chim sẻ, chim én cùng từng đàn bồ câu trắng lướt qua, như thể khung cảnh bước từ một câu chuyện cổ tích dịu dàng.
Điền Nguyễn hai thiếu niên áo trắng đang dừng bên bồn hoa. Dáng họ chênh lệch bao nhiêu, đều cao gầy thẳng tắp, chỉ yên tại đó thôi cũng khiến khác cảm thấy dễ chịu, mắt.
“…… Nhà xảy chuyện gì ?” Ngu Thương hỏi Lộ Thu Diễm. “Thành tích tụt nghiêm trọng như .”
Lộ Thu Diễm ngẩng cằm, chăm chú một đám mây nơi chân trời. Ánh nắng chói mắt khiến y khẽ nheo mí mắt mỏng, đôi đồng t.ử đen nhánh như hai viên bảo thạch: “Không gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-213.html.]
“Vậy rốt cuộc làm ?” Ngu Thương cau mày gương mặt y.
Lông mi của Lộ Thu Diễm dài, khi rũ xuống liền để hai mảng bóng nhỏ hình quạt mí . Khóe môi y khẽ mím, giọng mang theo chút bực bội: “Cậu phiền ? Quản nhiều thế, Thái Bình Dương là nhà ?”
Ngu Thương trầm mặc giây lát, : “Nếu , cũng ép.”
Lộ Thu Diễm từ đá một hòn đá nhỏ, lăn lòng bàn chân phát tiếng lạo xạo. Y cau mày, đầy mặt khó chịu: “Liên quan gì đến ? Ngày nào cũng quản , quản cả đời ?”
“Được.” Ngu Thương .
“……”
“Lộ Thu Diễm, thể quản cả đời.” Ngu Thương nghiêm túc , “Chỉ cần nguyện ý.”
Lộ Thu Diễm kinh ngạc ngẩng đầu. Cánh hoa đào hồng nhạt bỗng bay tới, phủ đầy gương mặt y. Y định giơ tay che gió, ngờ Ngu Thương bước lên chắn mặt y.
Thế là nắng gắt cùng tiếng chim hót đều mất màu sắc và âm thanh, chỉ còn thiếu niên mắt là nguồn sáng duy nhất y từng chạm tới trong những năm tháng thiếu niên.
Chỉ cần mặt y thôi rực rỡ đến chói mắt, gì sánh , khó thể miêu tả.
“Gió yêu quái nổi lên dữ quá.” Điền Nguyễn trốn cuốn sách đang mở, chỉ lộ một đôi mắt, khúc khích.
Gió dần lặng, cánh hoa rơi đầy hai thiếu niên.
Lộ Thu Diễm giơ tay phủi phủi: “Phấn hoa sắp làm phát bệnh , nữa.”
Ngu Thương để ý thấy tóc y dính mấy cánh hoa, liền tiến gần một bước, giơ tay gỡ xuống.
Lộ Thu Diễm đột nhiên khựng , ngay đó hình loạng choạng.
Ngu Thương lập tức đỡ lấy y: “Sao ?”
Lộ Thu Diễm đẩy : “Không , chỉ choáng đầu.”
Ngu Thương trực tiếp lưng , cõng y lên, cho phản đối: “Đưa đến phòng y tế.”
“…… Không cần, ngủ một lát là .” Lộ Thu Diễm đầu óc choáng váng, giọng mệt mỏi.
Ngu Thương buông y xuống, sải chân dài hướng thẳng phòng y tế.
Trong nhịp xóc nhẹ, Lộ Thu Diễm ghé lưng Ngu Thương, tấm lưng mang dáng vẻ của trưởng thành. Y chợt nhận bờ vai thật sự rộng, eo và cánh tay đều lực, dựa khiến an tâm.
Y bỗng nhiên ngủ.
“Lộ Thu Diễm, ?” Một giọng khác trong trẻo hoạt bát kéo y trở thực tại.
Giọng Điền Nguyễn đầy lo lắng: “Cậu sốt ?”
Lộ Thu Diễm: “…… Câm miệng.”
“Ờ.”
Điền Nguyễn cùng đến phòng y tế, liên tục xác nhận với bác sĩ học đường rằng Lộ Thu Diễm chỉ sốt kèm cảm lạnh, truyền một chai nước ngủ một giấc là , lúc mới yên tâm.
Ngu Thương : “Tôi ở , về lớp học .”
Điền Nguyễn gật đầu, nhưng về lớp ngay, mà ghé siêu thị trong trường mua hai chai nước tăng lực, tiện tay mang đến phòng y tế: “Cái để trưa các uống.”
“Ừ.”
Điền Nguyễn thể làm cũng chỉ đến . Nhà ai cũng kinh khó niệm, mà nhà Lộ Thu Diễm là khó nhất. Cuối cùng, chuyện vẫn đang phát triển theo hướng của nguyên tác.
Trước khi Lộ Thu Diễm phát bệnh, thực y cãi kịch liệt với gia đình một trận.
Không Lộ từ , rằng Lộ Thu Diễm đang qua với Ngu Thương, vì thế liên tục tra hỏi. Lộ Thu Diễm nhiều phủ nhận, mấy đầu đều lười tranh cãi, cho đến bùng nổ, hẳn là ngay tối hôm qua.
“Ngu Thương là phận gì, con là phận gì? Con thể yêu đương với ? Mẹ, đừng gió tưởng mưa, con với Ngu Thương căn bản khả năng!”
Mẹ Lộ cũng vô cùng rối rắm: “Sao khả năng? Thành tích học tập của con ưu tú, nhân phẩm ngoại hình cái nào đầu? Ngu Thương cho dù phận cao quý, cũng chỉ là con nuôi, con xứng?”
“Mẹ ý gì?” Lộ Thu Diễm ngược chất vấn, “Mẹ mong con trèo cao ? Hay mong con yêu đương với Ngu Thương?”
“Không ý đó!” Mẹ Lộ xong mới ý thức vách tường khu chung cư cũ mỏng, lớn dễ để hàng xóm thấy, liền cố nén giọng: “Mẹ chỉ cảm thấy con xứng với Ngu Thương. Nếu con thật sự gì với , ngại cho . Mẹ là con, quyền con đang yêu ai.”
“Không . Con yêu đương với Ngu Thương.” Lộ Thu Diễm lạnh lùng , “Sau cũng sẽ .”
“Vậy tại ngày nào cũng mang cơm cho con? Tại chuyện gì cũng chăm sóc con? Tại chỉ đối xử với con như ?”
“…… Bọn con chỉ là bạn học, là bạn bè.”
“Mấy đứa con nhà giàu đó nghĩ gì, con ?” Mẹ Lộ lạnh, “Chúng chỉ chơi đùa thôi, con quá đơn thuần, nhỡ lừa thì ……”
“Con lừa.” Lộ Thu Diễm cắt lời, “Mẹ rốt cuộc gì, thẳng .”
Mẹ Lộ do dự lâu, cuối cùng vẫn : “Nếu hai đứa thật sự đang yêu, mối quan hệ cũng lâu dài, chịu thiệt vẫn là con. Mẹ con chịu thiệt, Thu Diễm, con nên nghĩ cho bản .”
“Nghĩ cái gì?” Lộ Thu Diễm vẫn hiểu.
Mẹ Lộ chằm chằm con trai: “Nếu yêu đương, chẳng nên đổi lấy chút lợi ích ? Ngu gia tài đại khí thô, giúp nhà Đông Sơn tái khởi chỉ là chuyện động động ngón tay.”
Khoảnh khắc đó, Lộ Thu Diễm nghi ngờ tai vấn đề. Nếu , những lời vô lý đến thế. y gương mặt nửa già nua nửa lạnh lùng của , đôi môi mỏng thể thốt những lời khiến y làm .
“Thu Diễm, con thể chịu thiệt.” Giọng Lộ run run, dám thẳng con trai, ánh mắt lảng tránh, “Mẹ cũng là vì cho con. Mối quan hệ của các con sớm muộn cũng như sương sớm, trời sáng là tan. Sao tối đa hóa lợi ích?”
Lộ Thu Diễm lùi từng bước, thể tin , va ghế mà hề cảm thấy đau.
“Con còn nhỏ, hiểu đạo lý . Trong giới làm ăn, tình cảm chú định nhường bước lợi ích. Mẹ và cha con như , con cũng sẽ như . Cho dù Ngu Thương, con cũng sẽ cưới một con yêu nhưng thể giúp ích cho con.”
Lộ Thu Diễm thêm nữa, giận đến bật : “Vớ vẩn… , thật sự quá vớ vẩn……”
Trong đêm xuân còn vương hàn ý , Lộ Thu Diễm đóng sầm cửa, chạy ngoài, chịu lạnh suốt cả đêm.