Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 211

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:37:30
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Xe chống đạn lao nhanh về phía khu giáp ranh thành–hương của tỉnh. Tiếng s.ú.n.g và pháo hoa vang dội đều bỏ phía . Một cú xóc dữ dội khiến răng va môi, vị tanh của m.á.u lan trong miệng.

Ngu Kinh Mặc dịu dàng lưu luyến mút vệt m.á.u , l.i.ế.m qua đôi môi mềm mại như cánh hoa hồng của thanh niên, cho đến khi đối phương gần như thở nổi mới chậm rãi buông .

Ánh pháo hoa rực rỡ từ ngoài cửa sổ xe chiếu , hòa cùng đôi đồng t.ử trong veo , phản chiếu lẫn .

Điền Nguyễn chớp mắt Ngu Kinh Mặc. Khuôn mặt tái nhợt dần dần nổi lên một tầng hồng nhạt. Thấy Mao Thất đang chuyên tâm lái xe ở ghế , ngượng ngùng dám chuyện.

Ngu Kinh Mặc ôm lấy , bàn tay lớn nhẹ nhàng xoa bóp gáy trơn mịn tinh tế của , vuốt ve như đang thuận lông cho một con mèo nhỏ kinh hãi.

“Không .”

“Anh cả tới ?” Điền Nguyễn nhớ lúc thấy điểm đỏ nhắm bắn, liền suy đoán .

“Ừ.”

Ngu Kinh Mặc vốn chuẩn quá đầy đủ. Lực lượng vũ trang đủ , phía Đỗ Hận Đừng và những khác cũng chỉ hơn mười , trong khi bên Kỳ Phong bốn, năm chục , ai nấy đều mang súng. Chỉ thể đ.á.n.h một trận xuất kỳ bất ý.

Kỳ Phong quá tự tin, đúng hơn là quá tự phụ, nên mới để bọn họ lặng lẽ nổ phát s.ú.n.g đầu tiên.

Trước khi rơi khỏi cửa sổ, Điền Nguyễn mơ hồ thấy điểm đỏ, ngửi thở quen thuộc Ngu Kinh Mặc, vì thế quyết định đ.á.n.h cược một phen.

Cậu cược thắng. Nếu , lúc là một xác lạnh.

Chiến hỏa nơi xa dần thưa thớt. Xe chống đạn dừng , hội hợp với một chiếc xe việt dã khác.

Đỗ Hận Đừng bên xe việt dã, đeo tai liên lạc, đang gì đó. Hạ Lan Tư chán đến phát hoảng, dựa bên cửa sổ. Thấy xe chống đạn tới, lập tức chạy kéo cửa xe: “Ồ khoát, hoan nghênh hùng cứu mỹ nhân trở về!”

Phía còn dừng một chiếc xe khác để đề phòng theo dõi. Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc đổi sang chiếc xe đó, còn xe chống đạn tiếp tục nhiệm vụ.

Tim Điền Nguyễn vẫn đập thình thịch. Cậu rảnh để ý đến lời trêu chọc của Hạ Lan Tư, chỉ sang với Đỗ Hận Đừng: “Cảm ơn cả tới.”

Đỗ Hận Đừng mặc âu phục chỉnh tề. Gió đêm thổi qua mà đến một sợi tóc cũng hề rối. Hắn bình tĩnh : “Nếu em xảy chuyện, cha e là sẽ san bằng cả Kỳ Phong lẫn bộ ổ buôn ma túy của . Em điều đó ý nghĩa gì ?”

“Ý nghĩa gì?”

“Đỗ gia thể vì mà phá sản, thậm chí còn đám tội phạm ngoài vòng pháp luật thế giới truy sát.”

“……”

Đỗ Hận Đừng tiếp: “Em thấy đó, đây rõ ràng là một vụ làm ăn lỗ vốn. Cho nên bảo đảm an cho em là lựa chọn nhất. Với tư cách cả, làm tròn trách nhiệm; với tư cách nắm quyền Đỗ gia, thẹn với bất kỳ ai vì mà liều mạng.”

Điền Nguyễn , tỏ thái độ.

Cậu đương nhiên , bao giờ là quan trọng nhất trong lòng vị cả “ danh nghĩa” .

“Các em về .” Đỗ Hận Đừng . “Nơi giao cho .”

Loại tình huống Đỗ Hận Đừng gặp nhiều , quen đến mức lấy làm lạ. Hắn cách tự bảo .

Ngu Kinh Mặc khẽ gật đầu: “Làm phiền cả.”

Đỗ Hận Đừng: “Hiếm khi Ngu Kinh Mặc gọi một tiếng cả, cũng coi như đáng giá.”

Hạ Lan Tư: “Hôi mùi gay.”

Điền Nguyễn: “……”

Bốn đàn ông , chia thành hai nhóm.

Điền Nguyễn lên chiếc Maybach quen thuộc trở về, bỏ tiếng s.ú.n.g và pháo hoa phía , chỉ mong cuộc đời đây là đầu cũng là cuối đối mặt hiểm cảnh như .

Điền Nguyễn, một vai phụ trong truyện vườn trường tuyệt đối lạc nhầm sang thế giới hắc đạo.

Xe chạy hơn bốn tiếng, vượt qua mấy tỉnh.

Điền Nguyễn mở bản đồ xem mà hoảng hốt. Nếu muộn thêm chút nữa, ngày mai khi bán sang Miến Bắc.

Nghĩ tới đó, lạnh sống lưng, run lên mấy cái.

Đến Tô Thị thì quá nửa đêm. Điền Nguyễn báo bình an cho Lộ Thu Diễm xong liền buồn ngủ đến chịu nổi, dựa n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc mà ngủ .

Ngu Kinh Mặc trực tiếp bế ngang thanh niên đang ngủ say xuống xe.

Đèn trong sân bật sáng, ánh sáng đỏ sẫm chiếu thẳng mắt. Điền Nguyễn giật tỉnh dậy, vùng vẫy: “Ai đó? Thả xuống!”

Ngu Kinh Mặc hạ mắt phượng, siết chặt tay: “Đừng sợ, là .”

Đôi mắt mơ màng của Điền Nguyễn phủ một tầng nước, lặng lẽ rúc n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc: “Ngu , chúng về đến nhà ?”

“Về .”

Quản gia và má Lưu đều mơ hồ chuyện Điền Nguyễn bắt cóc, sợ đến mất hồn. Thấy bình an trở về, cả hai đều đỏ hoe mắt. Quản gia kêu lên như dê núi gọi bầy: “Phu nhân ơi…”

Má Lưu thì như hát tuồng: “Không nha nha nha ~”

Điền Nguyễn ngượng ngùng trèo xuống khỏi Ngu Kinh Mặc, xoa xoa cái bụng đói meo. Trên đường chỉ ăn hai cái bánh mì nhỏ, uống chút nước khoáng. Cậu ngẩng đầu hỏi: “Ngu , em thể ăn bữa khuya ?”

“Có thể.” Ngu Kinh Mặc nắm tay . “Vừa cũng đói.”

Má Lưu lập tức nấu một nồi hoành thánh nóng hổi, đều là bà gói sẵn từ ban ngày.

Điền Nguyễn bên bàn ăn, hỏi: “Có bánh xuân ?”

Bánh xuân ở Tô Thị khác nơi khác. Rau dại băm nhỏ, trộn với bột nếp và bột mì, nhào thành viên, thêm chút đường trắng, hấp qua một chiên bằng dầu phộng, làm thành những chiếc bánh tròn dẹt.

Vị ngọt thanh, mềm dẻo, mang hương xuân dịu nhẹ, nhai ngon.

Má Lưu liền chiên bánh xuân cho , ăn kèm hoành thánh khéo, ngấy.

Điền Nguyễn ăn xong mới cảm thấy đói đến mức nào, uống sạch cả nước canh.

Má Lưu lau nước mắt: “Phu nhân chịu khổ .”

Ăn no uống đủ, Điền Nguyễn choáng vì tinh bột, ngáp một cái: “Không , đại nạn c.h.ế.t tất hậu phúc, phúc khí của con còn ở phía .”

Ngu Kinh Mặc chỉ ăn nửa bát, đặt thìa xuống, dẫn Điền Nguyễn lên lầu rửa mặt đ.á.n.h răng.

Điền Nguyễn mơ mơ màng màng cởi quần áo, vòi sen, xoay qua xoay kiểm tra. Một lúc mới hiểu , mặt về phía Ngu Kinh Mặc: “Ngu , em sạch sẽ.”

Ngu Kinh Mặc khựng : “Anh đang xem em thương .”

“Em sạch sẽ.” Điền Nguyễn nghiêm túc lặp .

Ngu Kinh Mặc thở dài: “Anh bao giờ nghĩ em sạch sẽ. Dù cho… em vẫn là sạch sẽ.”

“Thật ?”

“Đừng coi trinh tiết quan trọng hơn mạng sống.” Bàn tay áp lên hõm eo mảnh khảnh của thanh niên, tinh tế đến mức như hút . “Linh hồn thuần khiết còn quan trọng hơn thể.”

Điền Nguyễn gật đầu, tóc ướt nhỏ nước: “Dù , em vẫn hy vọng bản chỉ thuộc về .”

Ngu Kinh Mặc cúi đầu hôn lên trán trơn mịn của : “Anh cũng .”

Điền Nguyễn đỏ mặt ôm lấy : “Ngu , em .”

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Anh cũng .”

Hai tâm ý tương thông, đến tận hơn hai giờ sáng mới tách .

Thân thể và tâm hồn Điền Nguyễn đều Ngu Kinh Mặc chiếm trọn. Nếu là một cái cây, lúc hẳn vì Ngu Kinh Mặc mà nở đầy hoa.

Sáng hôm , lễ chào cờ, hát quốc ca.

Điền Nguyễn còn lẩm nhẩm trong mơ. Mở mắt mới phát hiện ở trường.

Ngu Kinh Mặc đang chọn quần lót và tất cho trong tủ đồ. Thoáng thấy một chiếc két sắt nhỏ ở góc, liền mở đặt lên tủ đầu giường. Nghe thanh niên ngâm nga, bật .

“… Cái là gì?” Điền Nguyễn két sắt.

“Một ít giấy tờ bất động sản, sổ tiết kiệm, còn giấy đăng ký kết hôn.” Ngu Kinh Mặc chọn xong đồ, xuống mép giường, thuần thục mặc cho Điền Nguyễn.

Mặt Điền Nguyễn xoa đến biến dạng, một lúc mới lấy tinh thần. Cậu bò tới xem giấy tờ trong két, liền câm lặng.

Ngu Kinh Mặc của , còn giàu hơn trong tưởng tượng.

Biệt thự cao cấp trị giá hàng chục tỷ mua là mua. Mười căn biệt thự chẳng là gì, mười chiếc du thuyền mới gọi là bá tổng đỉnh cấp.

Ngu Kinh Mặc : “Nếu em học nữa, buổi sáng thể spa, đ.á.n.h golf với giới thượng lưu, dự tiệc cao cấp. Trưa ăn một bữa Pháp trị giá mấy chục nghìn. Chiều xem triển lãm tranh, opera, nghỉ dưỡng ở bãi biển riêng. Tối chỉ cần chờ về.”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc chỉ đống sổ đỏ:“Em còn thể đếm mấy thứ cho vui, tùy tiện bán đấu giá một cái.”

Điền Nguyễn lăn qua lăn giường: “Đồ nhà giàu đáng ghét! Em sẽ tiền tài tha hóa! Em học!”

Ngu Kinh Mặc : “Vì thế em mới khác họ, và đó là điều thích.”

Điền Nguyễn ngừng lăn, hổ lườm : “Anh chắc nghĩ em ngốc.”

Ai chẳng làm giàu? Điền Nguyễn cũng . Cuộc sống Ngu Kinh Mặc miêu tả quả thật , nhưng điều khao khát. Thà chịu khổ học hành, còn hơn cả đời bình thường vô danh.

Đi ngược bản năng con , ngốc thì là gì.

“Không.” Ngu Kinh Mặc . “Học tập là con đường căn bản nhất để con tiếp cận tài nguyên xã hội. Anh thích em sách, trưởng thành, trở nên mạnh mẽ. Em sân khấu của riêng . Khi em tỏa sáng nhất, sẽ sân khấu, vỗ tay cho em.”

Điền Nguyễn đỏ cả mặt, dậy ôm lấy Ngu Kinh Mặc, hôn lên khóe môi : “Dù em chỉ là vai phụ nhỏ, em sẽ cố gắng phụ kỳ vọng của .”

“Trong mắt , em là vai chính duy nhất.” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn , bỗng khựng : “Khoan … vai phụ thường đến đoạn là hết đất diễn , trời ơi, em học!”

Nếu đúng như lời Ngu Kinh Mặc, làm một “phú thái thái” bình thường cũng tệ. Chỉ điều duy nhất , an tính mạng đảm bảo.

Ví dụ như ai đó: “Ngu Kinh Mặc dám khiến chồng mất mặt thế , độc c.h.ế.t phu nhân !”

Hoặc như ai đó khác: “Chỉ cần phu nhân Ngu Kinh Mặc rơi xuống vực c.h.ế.t, sẽ cơ hội thượng vị.”

Lại tỷ như, nào đó từng : “Ngu Kinh Mặc, làm táng gia bại sản, thì sẽ đ.â.m c.h.ế.t phu nhân của !”

Luận về một trăm cách c.h.ế.t của ba nhỏ hào môn.

Điền Nguyễn rùng , vẫn cảm thấy học là an nhất, tranh đấu hào môn, một chút cũng tham gia.

Ăn xong cơm trưa, Điền Nguyễn đặc biệt mang theo một túi lớn đồ ăn vặt, khao Lộ Thu Diễm, giúp quét dọn vệ sinh.

Ngu Kinh Mặc đưa đến cổng trường, : “Mấy ngày sẽ bảo tiêu theo sát bảo vệ, rời em quá năm mét.”

Lần chính là do bảo tiêu sơ suất, mới để Điền Nguyễn bắt .

Điền Nguyễn cũng trách bảo tiêu. Ai mà ngờ giữa ban ngày ban mặt, thanh thiên bạch nhật, Kỳ Phong dám ngang nhiên bắt giữa phố.

Cõng cặp sách, ôm túi đồ ăn vặt, Điền Nguyễn giống như một con mèo chiêu tài, vẫy vẫy tay: “Ngu , tạm biệt.”

Ánh mắt Ngu Kinh Mặc mang theo chút lưu luyến: “Tan học tới đón em.”

Điền Nguyễn gật đầu, vui vẻ chạy về phía khu giảng dạy, còn vẻ hoảng loạn của ngày hôm qua, tâm lớn, đây cũng coi như là một ưu điểm.

Khi Điền Nguyễn đến phòng học, bảo tiêu sát tường bên ngoài, đúng đúng năm mét.

Điền Nguyễn: “……”

Lộ Thu Diễm ngang qua bảo tiêu, liếc nghiêng một cái, bước chân thong thả tiến lớp, đ.á.n.h giá Điền Nguyễn: “Về ?”

Điền Nguyễn đặt túi đồ ăn vặt lên bàn y: “Ngu Thương ?”

“Đi họp .”

“Họp gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-211.html.]

“Bàn về phương án tăng cường quản lý an ninh của Đức Âm.”

“…… Nghe vòng vo thật.”

“Học sinh Đức Âm bắt cóc, tuy xảy trong trường, nhưng vẫn tuyên truyền giáo dục.”

“Cách chuyện của càng lúc càng giống Ngu Thương.”

Lộ Thu Diễm phản bác, từ túi đồ ăn vặt lấy một lọ kẹo cao su, đổ hai viên miệng nhai, vị bạc hà lan tỏa: “Anh .”

Trước đây nếu câu , chắc chắn sẽ chọc câu thứ hai. Hôm nay Lộ Thu Diễm hiếm khi im lặng, khiến Điền Nguyễn vô cùng cảm động: “Lộ Thu Diễm, đúng là con dâu của .”

“…… Cút.” Lộ Thu Diễm .

“Quả nhiên vẫn là .” Điền Nguyễn yên tâm.

Không lâu , Ngu Thương , từ xuống quan sát Điền Nguyễn: “Không chứ?”

Điền Nguyễn “đứa con trai lớn” đầy mong đợi: “Ngu tặng hai cuốn sổ đỏ bất động sản, an ủi tâm hồn tổn thương của .”

Ngu Thương: “…… Sổ đỏ , cho hai điểm học phần ?”

“Được chứ, cộng học phần của Lộ Thu Diễm là .”

Lộ Thu Diễm: “…… Liên quan gì đến ? Tôi cần.”

Điền Nguyễn: “Lần mua dầu điều cho trừ hai điểm, cộng .”

Lộ Thu Diễm ngơ ngác: “Không mà? Ngu Thương, lén trừ học phần của ?”

Ngu Thương: “Tôi .”

Điền Nguyễn hì hì: “Quả nhiên Ngu Thương nỡ trừ học phần của Lộ Thu Diễm.”

Hai : “……”

Bảo tiêu ngoài lớp: Phu nhân đúng là giỏi đào hố .

Như thường lệ trêu chọc đùa một trận, Điền Nguyễn hiệu trưởng Lý gọi hỏi han vài câu. Biết bình an vô sự, hiệu trưởng Lý mới thở phào nhẹ nhõm. Hội giao lưu rốt cuộc cũng do Đức Âm chủ trì, nếu Điền Nguyễn xảy chuyện, Đức Âm chắc chắn liên lụy.

Không bảo vệ phu nhân học ở trường quý tộc, còn ý nghĩa tồn tại gì nữa? Hiệu trưởng Lý nghĩ thầm.

Học xong nửa ngày, Điền Nguyễn cuối cùng cũng nhớ tới “ trai tiện nghi”.

Vừa khỏi lớp, bảo tiêu liền theo sát.

“Nhỏ…” Ngu Đề sướt mướt chạy tới, “Anh thương ở ?”

Điền Nguyễn đặt điện thoại xuống, bịa chuyện: “Ngu thần thông quảng đại, chân đạp tường vân, khoác hà y từ trời giáng xuống, cứu khỏi nước lửa.”

“Chú út thật ngầu!” Ngu Đề lập tức phấn chấn, thao thao bất tuyệt, “Em sẽ cho các một bài văn…”

“Dừng.” Điền Nguyễn giơ tay chặn , “Bất kể gì, cũng hãy chôn trong bụng.”

Chú út bá đạo × em vợ gì đó, thể loại rác rưởi , cũng .

Ngu Đề xoắn tay ngượng ngùng: “ em đăng lên báo trường , yên tâm, em dùng bút danh, thẳng tên hai .”

“……”

lúc , thành viên câu lạc bộ báo trường đang bán báo ven đường: “Phụ trương đây! ‘Bá đạo tổng tài và tiểu kiều thê’ đang tiếp tục! Chào mừng chương 8, tiểu kiều thê rơi tam giác ngược luyến thần–ma, bá tổng lên trời xuống đất cứu tại Tru Tiên Đài!”

Điền Nguyễn: “…………”

Các nữ sinh lập tức vây : “Chương bá tổng tổ chức sinh nhật cho tiểu kiều thê, mua cả một quốc gia, kết quả quốc gia đó xảy phản loạn ?”

“Hai còn lạc đường hầm tinh tế, mở đại chiến khắp vũ trụ đúng ?”

“Còn bay tới tinh hệ Gamma, tiểu kiều thê với ngoài hành tinh bạch tuộc thế nào ?”

“Tôi xem ngoài hành tinh, bạch tuộc càng ! Bá tổng chặt bạch tuộc làm BBQ ?”

Thành viên báo trường phấn khích: “ ! Hai làm bạch tuộc thành BBQ ăn luôn! Chương còn kịch tính hơn, lạc cổ đạo thượng cổ, tiểu kiều thê Ma Tôn bắt, bá tổng vì cứu suýt hủy diệt tam giới!”

“Trời ơi, bá tổng thâm tình quá!”

“Cho một phần!”

“Tiểu kiều thê thật đáng yêu, cũng là Tu La tràng!”

Các nữ sinh ôm báo thỏa mãn tản , lật xem đại lộ trong trường.

Trong tay thành viên báo trường chỉ còn một bản cuối cùng, thấy Điền Nguyễn liền đưa tới: “Bạn học, mua ?”

Điền Nguyễn: “………………”

Ngu Đề ho khan một tiếng: “Ờ… em còn việc, .”

Một tờ báo trường mà giá một trăm tệ, chỉ bốn trang giấy, Điền Nguyễn trực tiếp giật lấy.

“Ê, trả tiền!” Thành viên báo trường đuổi theo.

Điền Nguyễn chạy núp lưng Lộ Thu Diễm: “Cứu mạng! Cướp bóc!”

“……” Thành viên báo trường và Lộ Thu Diễm , hoảng hốt: “Là cướp, !”

Lộ Thu Diễm móc hai đồng xu, khí thế : “Mua.”

Ai cũng uy danh giáo bá, thành viên báo trường cầm tiền chạy mất hút.

Lộ Thu Diễm liếc Điền Nguyễn đang tức đến phồng má: “Cướp là , giận thành cá nóc cũng là , bệnh ?”

Điền Nguyễn trừng báo chí: “Viết cái quái gì thế ! Tôi tố cáo, đây là chứng cứ phạm tội!”

“?”

Lộ Thu Diễm cho rằng tức đến mất trí, kéo thẳng cổng trường.

Đến khi Maybach, Điền Nguyễn mới hồn, mà Ngu Kinh Mặc cầm báo xong. Cậu cuống cuồng giật : “Ngu đừng xem, ô nhiễm mắt của .”

Ngu Kinh Mặc nhanh, ánh mắt dừng ở bút danh tác giả: “Đại Kê Manh Muội?”

Điền Nguyễn: “…… Là Ngu Đề.”

Ngu Kinh Mặc mặt đổi sắc: “Suốt ngày học hành, làm mấy thứ linh tinh , thiếu dạy dỗ.”

Nếu là thứ khác thì thôi, đằng nguyên mẫu rõ ràng là họ, thể bỏ mặc. Ngu Kinh Mặc lập tức gọi điện cho Thẩm Uyển Nguyệt.

Nghe xong “chiến tích” của con gái, Thẩm Uyển Nguyệt áy náy thôi: “Yên tâm, chị sẽ giáo d.ụ.c nó.”

Điền Nguyễn sang gọi cho Đỗ Hận Đừng.

“Cuối cùng cũng nhớ còn ông ?” Giọng Đỗ Hận Đừng lười biếng, vang vọng như đang ở nơi chật hẹp.

“Anh cả, việc thuận lợi chứ?” Điền Nguyễn nịnh nọt.

“Ừ.”

“Tên khốn đó thế nào ?”

“Trúng hai phát đạn, chạy thoát.”

“Ồ.” Điền Nguyễn chút thất vọng, nhưng cũng hiểu, đại phản diện dễ c.h.ế.t.

Chu Cố bỏ , trúng đạn ở chân, chạy thoát.” Đỗ Hận Đừng tiếp.

Điền Nguyễn nheo mắt: “Vậy .”

“Giờ đang ở trong kho, em xử lý thế nào?”

“Em thể làm gì? Đương nhiên giao cho cảnh sát. Tự tra tấn là phạm pháp.”

Đỗ Hận Đừng khẽ, kiểu của kẻ bại hoại nho nhã, khiến da đầu tê dại: “Em trai ngoan, đúng là công dân gương mẫu.”

Điền Nguyễn căng da đầu: “Đương nhiên . Anh cả cũng đừng làm liều, lộ nhược điểm là thị trường Trung Quốc của xong đời đó.”

“OK.”

Cúp máy, tâm trạng Điền Nguyễn phức tạp. Đến mức , vẫn hận Chu Cố.

Kỳ Phong tội ác tày trời, Chu Cố chắc chắn cũng giúp sức làm ít chuyện . , Điền Nguyễn vẫn thể hận nổi. Cậu mơ hồ, hỏi Ngu Kinh Mặc, như đúng .

Người đạo đức xã hội, ai cũng sẽ căm ghét kẻ vì trùm buôn ma túy mà làm việc.

Ngu Kinh Mặc suy nghĩ giây lát: “Vì em kết cục của .”

Điền Nguyễn bừng tỉnh. Cậu xa hơn khác, những phận định sẵn, nên hận. Bởi vì , đó là “kịch bản” mà thế giới an bài cho họ.

Chỉ những kẻ như Kỳ Phong, thoát khỏi kịch bản, mưu toan làm tổn thương mới khiến sinh hận ý vì sợ hãi.

Chỉ cần kịch bản trở về quỹ đạo, hận ý cũng sẽ tan biến vì kết cục đổi.

Ngày hôm tan học, Điền Nguyễn đến bệnh viện.

Sau khi bắt, vì vết thương do trúng đạn quá nặng, Chu Cố nhập viện điều trị. Chưa kịp thẩm vấn, căn cứ chủ nghĩa nhân đạo tiến hành cứu chữa miễn phí.

Ngoài cửa phòng bệnh hai cảnh sát canh giữ.

Ngu Kinh Mặc chào hỏi , nên Điền Nguyễn thuận lợi bước .

Trên giường bệnh trắng toát, Chu Cố nhắm mắt, tay cắm kim truyền dịch, máy điện tim đầu giường nhấp nhô đều đặn, mũi cắm ống thở oxy, gương mặt tái nhợt.

Chỉ trong một ngày, hai bên thái dương gã lộ vài sợi tóc bạc.

Điền Nguyễn gã, chờ gã tỉnh .

Khoảng hai mươi phút , Chu Cố mở mắt, thở dài: “Cậu rốt cuộc đang đợi cái gì?”

Điền Nguyễn cầm tai chỉ còn một bên: “Tôi chán, đang nhạc Pháp.”

Chu Cố gắng gượng dựa đầu giường, một chân băng kín, trông như béo lên mấy chục cân, nhưng tay gầy guộc. Gã gương mặt trẻ trung của Điền Nguyễn, bỗng chút xuất thần.

“Anh bỏ , cảm giác thế nào?” Điền Nguyễn hỏi.

“C.h.ế.t bảy tám , thể mang theo .” Chu Cố thì thào, “Không bỏ , mà là còn cách nào.”

Điền Nguyễn sững sờ: “Anh từng câu ‘ác giả ác báo’ ?”

Chu Cố khẩy: “Tin chứ. Tôi văn cũng tin. , ngay cả trong nhật ký, con cũng lừa chính .”

Một kẻ từng khinh thường tiền bạc, nhiều năm tịch thu khối tài sản triệu phú; một ca tụng thuần ái, chẳng bao lâu lộ ngoại tình; một kẻ bao nhiêu lời thâm tình với vong thê, thực tế con đàn cháu đống, tái hôn nạp thiếu.

“Bút của nhà văn, là vũ khí dối sắc bén nhất.” Chu Cố .

Điền Nguyễn im lặng lâu: “Những gì chỉ là vấn đề nhân phẩm. Không tất cả tác giả đều như .”

“Cũng ai cũng hèn hạ như , đúng ?” Chu Cố nhắm mắt, chìm hồi ức, “Nếu sinh từng ăn kẹo, cho viên kẹo đầu tiên, sẽ nhớ cả đời.”

Điền Nguyễn: “Tôi hiểu. Cho nên mới thấy đáng thương.”

“Đáng thương?” Chu Cố như trò lớn nhất đời, “Cậu lấy tư cách gì mà thương hại ?”

“……”

Chu Cố mở mắt, ánh mềm mại lạnh lẽo, thâm tình bạc bẽo: “Điền Nguyễn, còn trẻ. Khi già , dung nhan còn, liệu còn yêu như thuở ban đầu?”

“Tôi từng trân trọng hết mực, nâng như trăng sáng. Tôi tưởng đặc biệt nhất trong đời , là đặt đầu quả tim.”

“…Mười năm trôi qua, tất cả phai mờ. Cậu trở nên rách nát như ?”

Điền Nguyễn đối diện Chu Cố, tựa như một tấm gương trôi giữa dòng thời gian, ánh sáng lướt qua, năm tháng biến mất.

Rất lâu , : “Sẽ .”

Loading...