Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:50:20
Lượt xem: 265
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Một trăm đồng tiền quà, từ nhỏ đến lớn, Ngu Kinh Mặc thật sự từng nhận qua mấy .
Người tặng quà cho , hiếm khi mười ngàn. Tương ứng, cũng luôn đáp lễ bằng những món càng quý giá hơn.
Ba mươi tuổi, lớn lớn, nhỏ cũng chẳng nhỏ. Năm nay, Ngu Kinh Mặc vốn định giống như năm , cả nhà họ Ngu cùng ăn một bữa cơm đoàn viên là đủ, cũng ý định nhận quà. mỗi năm, các họ hàng thích vẫn chen kéo tới.
Những món quà , phần lớn đều mang theo mục đích cầu xin. Hắn nhận thì nghĩa là sẽ giúp, còn nhận tức là tỏ ý thông cảm nhưng bất lực.
Ngu Kinh Mặc cho Điền Nguyễn quy tắc ngầm , hỏi: “Vậy em giúp em việc gì?”
Điền Nguyễn khó hiểu: “Tặng quà mà đòi báo đáp, chẳng kỳ quái ?”
“Thương nhân xưa nay đều là vì lợi mà đến, cũng vì lợi mà .”
“Em thương nhân.” Điền Nguyễn nghiêm túc , “Em chỉ hy vọng ít nhất trong ngày sinh nhật của , thể thật sự vui vẻ.”
Ngu Kinh Mặc kinh ngạc thanh niên mặt. Đôi mắt nâu trong suốt như thể thấy tận đáy, mang chút tâm tư toan tính nào, thuần khiết như một đứa trẻ mới sinh.
“Nếu tổ chức sinh nhật chỉ để làm lòng khác, thà làm, đỡ mệt lòng.” Điền Nguyễn tức giận bất bình.
Ngu Kinh Mặc khẽ cong môi: “Tôi cả.”
“Anh càng , bọn họ càng nước lấn tới.” Điền Nguyễn , mặt mày nghiêm túc, “Em tiên tặng quà sinh nhật.”
“Là quà gì?”
Điền Nguyễn lấy tờ tiền một trăm đồng, đưa cho : “Em tặng thời gian một ngày.”
“Thời gian một ngày?”
“Ngày mai làm gì thì làm cái đó.”
Ánh mắt Ngu Kinh Mặc trầm xuống, trong đồng t.ử phản chiếu khuôn mặt trắng mịn như bánh nếp của thanh niên, tinh xảo và mềm mại. Giọng cũng vô thức dịu : “Muốn làm gì, thì làm cái đó?”
“Ừm.”
“Được.” Ngu Kinh Mặc đưa tay nhận lấy tờ tiền, ngón tay thon dài sạch sẽ, “Nghe em.”
Ngu Đề há hốc mồm: “Chú út, ngày mai ăn cơm đoàn viên ?”
“Cơm đoàn viên lúc nào cũng thể ăn, nhưng ba mươi tuổi thì chỉ một .” Ngu Kinh Mặc dứt khoát quyết định, ngoài cửa: “Từ trợ lý, sắp xếp lịch trình ngày mai.”
Từ trợ lý ở cửa đáp: “Vâng, Ngu .”
Ngu Kinh Mặc sang hỏi Điền Nguyễn: “Giữa trưa ăn gì ?”
Điền Nguyễn nghĩ một lát, “Có thể ăn cua lớn ? Mùa cua đang béo.”
“Được.” Ngu Kinh Mặc dậy, “Đi nhà hàng hải sản gần đây.”
Ngu Đề định theo, liền Từ trợ lý ngăn : “Ngu tiểu thư, nếu cô ăn, thể bảo đặt giúp.”
“…… Thôi, về nhà ăn.” Ngu Đề điều, quấy rầy thế giới hai của vợ chồng họ.
Điền Nguyễn hỏi: “Cô ăn cua lớn ?”
Ngu Đề vẫy tay: “Thôi, ăn cua xong em đau bụng.”
Nhà hàng hải sản gần đó quả thật một chỗ, ở quảng trường trung tâm thành phố. Nơi quy mô lớn, giá cả , khách tấp nập, khác với kiểu nhà hàng mà Ngu Kinh Mặc thường lui tới.
Thực tế, ít khi ăn ở quán bình dân, đa phần chọn nhà hàng hoặc quán cà phê cao cấp.
Quảng trường nổi tiếng nhờ kiến trúc đặc biệt, từ xa trông như một cái… quần xà lỏn, thu hút vô du khách tới chụp ảnh.
Vì thế mà nơi đây luôn đông . Muốn ăn lấy thứ tự, chờ khách trong quán ăn xong, nhà hàng sẽ gọi qua loa phát thanh.
May mắn , nhà hàng hải sản vẫn còn chỗ, hai bước liền bàn.
Trùng hợp , bàn bên cạnh là một thanh niên tóc vàng sậm, đang thong thả ăn cơm chiên hải sản.
Hạ Lan Tư mỉm : “Không ngờ đường đường là Ngu tổng tới nơi thế ăn cơm. là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.”
Ngu Kinh Mặc đáp, chỉ cúi đầu quét mã gọi món.
Điền Nguyễn hỏi tiếp: “Anh ở đây? Trong nhà sắp phá sản, hết tiền ?”
Một câu, trúng ngay chỗ đau.
Hạ Lan Tư mà như : “Cho nên, Ngu Kinh Mặc cũng sắp phá sản ?”
“Hắn đây là đang thể nghiệm và quan sát dân tình —— cùng ăn bữa cơm bình dân.” Điền Nguyễn thuận miệng đùa.
“Bình dân?” Hạ Lan Tư nhịn , “Ngu Kinh Mặc, thấy ?”
Ngu Kinh Mặc mặt biểu cảm: “Không thấy.”
Điền Nguyễn: “…… Thật sự ai đang giỡn ?”
Không bao lâu , tiệc hải sản mang lên. Nhân viên phục vụ thiện hỏi: “Có cần bóc cua giúp ạ?”
Ngu Kinh Mặc: “Làm phiền.”
“Không gì ạ, đó là việc của chúng .” Người phục vụ đeo găng tay dùng một , mặt đỏ, bắt đầu bóc cua.
Thịt cua chắc nịch, mùi hương lan tỏa, chấm với giấm đặc trưng của đảo càng thêm ngon miệng.
Chiếc càng cua đầu tiên Ngu Kinh Mặc đặt mặt Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn dùng thìa nhỏ múc gạch cua, ăn một miếng, đôi mắt cong cong thỏa mãn: “Ngon thật.”
Ngu Kinh Mặc : “Cua lạnh, nên ăn nhiều, chỉ hai con thôi.”
“Ngu , cũng ăn .”
“Ừ.”
Người phục vụ bóc xong cua liền lui xuống.
Hạ Lan Tư bỗng nhiên mất hứng ăn: “Bị cẩu lương làm no . Hai ăn , .”
Điền Nguyễn: “? À… tạm biệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-21.html.]
Hạ Lan Tư khẽ : “Sẽ còn gặp , Điền Nguyễn.”
Năm phút , Điền Nguyễn mới phản ứng : “Hạ Lan Tư gọi em là Điền Nguyễn.”
Theo lý mà , ít “đổi tên”, còn đang học.
Ngu Kinh Mặc điềm nhiên như : “Hắn con đường riêng của .”
“…… Hắn chú ý em để làm gì?”
“Bởi vì em là phu nhân của Ngu Kinh Mặc.” Ngu Kinh Mặc tao nhã ăn cơm, xong thì dừng , ánh mắt chuyên chú mặt.
Đó là một loại lễ nghi cơ bản trong xã giao, cho cảm giác “ đối xử nghiêm túc”.
Điền Nguyễn nhớ cốt truyện nguyên tác, trong đầu chợt lóe lên: Trên diễn đàn trường từng bài rằng giáo viên mỹ thuật xin nghỉ sinh, lâu dạy —— chính là Hạ Lan Tư.
Rất ít , thật Hạ Lan Tư nghiệp chuyên ngành mỹ thuật, còn chứng chỉ giáo viên.
Điền Nguyễn: “……”
“Ngẩn làm gì?” Ngu Kinh Mặc lên tiếng, “Ăn cơm .”
“À.” Điền Nguyễn ngoan ngoãn ăn tiếp.
Hạ Lan Tư dạy giáo viên mỹ thuật là một bước ngoặt khá đột ngột trong truyện gốc.
Trước là con nhà sắp phá sản, dạy học. Sau khi công ty sụp đổ, sa ngã, trở thành đối nghịch với nhân vật chính, cuối cùng bắt tù.
Điền Nguyễn do dự nên nhắc nhở . Càng ăn, càng chậm , hỏi Ngu Kinh Mặc: “Anh định thu mua Hạ gia đúng ?”
“Là góp vốn. Tôi bỏ một phần tài sản mua 80% cổ phần của Hạ thị. Công ty danh nghĩa vẫn là Hạ gia, chỉ là quyền kiểm soát chuyển sang Ngu gia.”
“Thế vì đồng ý?”
“Sĩ diện.”
“Đã sắp phá sản , còn sĩ diện gì nữa?”
Ngu Kinh Mặc chỉ mỉm , đáp.
Điền Nguyễn suy nghĩ: “Có cách nào giữ thể diện cho , để Hạ gia phá sản ?”
Ngu Kinh Mặc: “Trừ khi vay hai trăm triệu từ ngân hàng, nhưng hiện giờ chỉ sợ ngân hàng nào dám cho vay.”
“Còn thì ? Dám cho vay ?”
Ánh mắt Ngu Kinh Mặc thâm trầm, giọng điệu điềm tĩnh, mang theo sự xa cách của kẻ ở vị thế cao: “Tôi nhà từ thiện.”
“…… từng giúp trẻ mồ côi mà.” Điền Nguyễn định thêm rằng cũng là trẻ mồ côi, thôi.
“Hạ Lan Tư cô nhi. Cha và ông nội đều là thủ đoạn. Nếu cho cơ hội lật , c.ắ.n ngược sẽ là .”
Điền Nguyễn há miệng nhưng gì, cuối cùng chỉ gật đầu: “Mấy chuyện em hiểu, Ngu nhất định suy tính thấu đáo hơn em.”
Ngu Kinh Mặc rũ mắt, ngón tay thon dài chậm rãi bóc vỏ một con tôm lớn, đặt chén của Điền Nguyễn: “Thương trường như chiến trường, chỉ là chuyện qua giữa con .”
Điền Nguyễn nhận vẫn quá đơn giản. Cậu nên xen quyết định của Ngu Kinh Mặc. Thương trường trò đùa, một sai lầm thôi cũng thể ảnh hưởng đến tuyến chính —— Ngu Thương vẫn còn kế thừa gia nghiệp.
Ăn xong, hai cùng bước khỏi nhà hàng.
Thấy quầy kem gần đó, Điền Nguyễn liền hỏi: “Ngu , ăn kem ?”
Ngu Kinh Mặc: “Không . Mới ăn cua, bụng còn lạnh.”
“À.”
Thấy chút mất mát, Ngu Kinh Mặc : “Ngày mai bảo má Lưu làm kem sữa tươi cho em, thêm bánh quy hoa phấn, hương thảo và chocolate dâu tây.”
Điền Nguyễn lập tức tươi tỉnh: “Được nha.”
Hai mấy chục bước, định rẽ về phía thang máy thì bắt gặp hai thiếu niên ăn mặc thời hợp mốt bước từ quán cơm Tương Vị.
Cả hai đều cay đỏ môi, vặn chạm mặt.
Điền Nguyễn và Ngu Thương bốn mắt .
Bên cạnh Ngu Thương, tất nhiên là Lộ Thu Diễm.
Ngu Thương mặt cứng , kêu: “Cha, cha ở đây?”
“Ăn cơm.” Ngu Kinh Mặc bình thản liếc qua Lộ Thu Diễm: “Bạn học ?”
“Vâng.”
“Đi chơi .”
“…… Vâng.”
Lộ Thu Diễm gọi Điền Nguyễn: “Đi cùng luôn , qua khu vui chơi gần đó?”
Điền Nguyễn cứng đờ, mắt thẳng. Nam chính , thật hề lo lắng ?
Cậu coi như bạn học bình thường của Ngu Thương ? Đừng gọi , mau , kẻo bắt “yêu sớm”.
Bốp!
Ngu Kinh Mặc búng tay mặt Điền Nguyễn, đang ngẩn nhúc nhích: “Ma pháp giải trừ.”
Điền Nguyễn giật , chớp mắt.
Lộ Thu Diễm mở to mắt hỏi Ngu Thương: “Nghe đàn ông hơn 30 tuổi mà vẫn còn… thì sẽ thành pháp sư, hóa thật ? Cha phép thuật ??”
Ngu Thương: “……”
Ngu Kinh Mặc: “……”
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm: “Thật ?”
Điền Nguyễn lặng lẽ liếc sang Ngu Kinh Mặc, sắc mặt lạnh rõ rệt, định lên tiếng giải thích-
Ngu Kinh Mặc mở miệng: “Bạn học nhỏ, kết hôn, cùng phu nhân tình cảm mặn nồng, ?” Hắn ôm vai Điền Nguyễn, động tác nhẹ nhàng mà bá đạo, kéo ngực.
Điền Nguyễn: “…………”
Cảnh tượng khác gì công khai mặt rằng họ “động phòng” .