Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 209

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:36:44
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong văn phòng của tòa nhà bỏ hoang hỗn độn chịu nổi, khí giằng co căng thẳng.

Rượu vương vãi khắp sàn, những mảnh kính vỡ phản chiếu từng luồng ánh sáng rách nát, chiếu lên ba đang trong phòng. Tiếng cánh quạt trực thăng gào thét xé gió lao , gió đêm lạnh băng mang theo từng đợt hàn ý thấu xương.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập, ngay đó cánh cửa phá tung. Chu Cố cùng hai vệ sĩ ghìm s.ú.n.g xông , nhanh chóng chĩa họng s.ú.n.g đen ngòm về phía kẻ xâm nhập.

“Anh, chứ?” Chu Cố lo lắng hỏi.

Kỳ Phong gì, giống như một con ác lang, ánh mắt hung hãn chằm chằm kẻ xâm nhập, cùng với Hạ Lan Tư đang kẻ đó siết chặt trong lòng.

Bên ngoài tòa nhà, điểm đỏ của tay b.ắ.n tỉa lúc ẩn lúc hiện, lệch khỏi quỹ đạo, khiến những trong phòng đều thấy.

Giọng Chu Cố căng thẳng: “Đây là……”

Hạ Lan Tư điều chỉnh thở, chợt bật . Đôi mắt hồ ly dài hẹp, quyến rũ liếc về phía nam nhân phía , chỉ thấy sống mũi thẳng tắp cùng gọng kính ánh vàng phản quang sâu thẳm.

Đỗ Hận Đừng rũ mắt, giấu cặp mắt nâu sẫm vô cơ chất tròng kính lạnh lẽo. Khi đối diện với Hạ Lan Tư, khóe mắt cong lên, tạo thành một độ cong mỏng manh mà bạc tình: “Nếu tới, em sẽ thuận thế mà làm tới cùng?”

Hạ Lan Tư thong thả đáp: “Ai .”

Đỗ Hận Đừng nâng mắt, kéo Hạ Lan Tư về bên cạnh , ở góc độ thể tránh họng súng. 

“Đêm như , xin thứ vì quấy rầy.”

Giọng Kỳ Phong lạnh như băng: “Anh chính là tình nhân của Hạ Lan Tư?”

“Tình nhân?” Đỗ Hận Đừng như đang nghiền ngẫm, như đang nhai vụn băng. Mi mắt rũ xuống, “Em giới thiệu với khác như ?”

Hạ Lan Tư nhún vai: “Em thế.”

“Vậy em định giới thiệu thế nào?”

“Còn kịp giới thiệu. Người khác cho rằng em với Ngu Kinh Mặc quan hệ mờ ám.”

“?”

Kỳ Phong hai tương tác tự nhiên mật, sắc mặt lạnh đến mức như sắp rỉ nước. 

“Không tôn tính đại danh?”

Đỗ Hận Đừng nhàn nhạt : “Đỗ Hận Đừng.”

Đỗ gia?

Kỳ Phong lục lọi ký ức, trong nước từng Đỗ gia nào đặc biệt lợi hại, càng từng thế lực thể điều động tay b.ắ.n tỉa. Trong nước , nhưng ở châu Âu thì DU gia, đại gia tộc hắc bạch đều ăn, mấy năm gần đây dấu hiệu tẩy trắng, nhưng thế lực vẫn làm mưa làm gió.

Kỳ Phong từng lão trùm buôn ma túy c.h.ế.t , làm ăn ở châu Âu, thể tránh khỏi DU gia.

“DU?” Kỳ Phong hỏi.

Đỗ Hận Đừng khẽ mỉm .

Hạ Lan Tư: “Do? Các do ??”

“……”

Đỗ Hận Đừng siết c.h.ặ.t t.a.y bả vai gầy của Hạ Lan Tư, như : “Cái miệng của em, cũng chỉ dám bậy ở đây.”

Hạ Lan Tư lập tức hiểu , khẽ nhướng mày —— xem từ lúc mở miệng xong, cái miệng còn thuộc quyền kiểm soát của nữa.

Kỳ Phong từng trải qua bao phong nguyệt, thể hàm ý, giọng càng thêm lạnh lẽo: “Đỗ và Hạ Lan Tư chỉ là tình nhân, còn và Hạ Lan Tư là thanh mai trúc mã. Nếu Đỗ chịu nhường, điều kiện cứ việc .”

Ánh mắt Đỗ Hận Đừng lạnh nhạt, Kỳ Phong mang theo bất kỳ cảm xúc nào: “Tôi là thương nhân, vạn vật đều thể trao đổi. Có khi cả con cũng thể. Hạ Lan Tư thì .”

“Tại ?” Kỳ Phong gần như phát điên, “Anh căn bản hiểu ! Hắn giống , sẽ an phận ở bên một . Sớm muộn gì cũng rời bỏ !”

Đỗ Hận Đừng cong môi : “Tôi đương nhiên . Hắn rời bỏ hai . nào cũng kéo trở về .”

Kỳ Phong sững sờ.

“Thói của , ai hiểu rõ hơn .” Đỗ Hận Đừng cúi mắt Hạ Lan Tư đang như một con hồ ly, “Hắn điên khùng, giảo hoạt, hoa tâm, làm chồng.”

“Vậy còn……”

“Tôi cũng chẳng .” Đỗ Hận Đừng , “Nồi rách xứng vung nát, thiếu cái vung , cái nồi của cũng đun .”

Hạ Lan Tư : “Về để em đốt cho hừng hực.”

Đỗ Hận Đừng dẫn bên cửa sổ. Trực thăng chậm rãi hạ xuống, lơ lửng cách đó bốn, năm mét, nhảy qua mới tới .

Với Đỗ Hận Đừng, năm nào cũng đối mặt với ám sát thì đây chẳng việc khó. Hắn quen với việc “phi thiên độn địa”.

Nếu đây là phim điện ảnh, cần dây cáp cũng thể nhảy thẳng lên thang an của trực thăng, chắc chắn sẽ nhận tràng pháo tay.

Mười tám tầng lầu, rơi xuống là địa ngục.

Đỗ Hận Đừng ôm eo Hạ Lan Tư: “Sợ ?”

Hạ Lan Tư: “Có chôn cùng, cũng đỡ sợ hơn.”

“Yên tâm, tai họa sống lâu.” Đỗ Hận Đừng mang theo Hạ Lan Tư nhảy vọt. Thân ảnh mạnh mẽ rơi theo đường parabol, gọn gàng nắm lấy dây thang an , kéo theo Hạ Lan Tư lắc lư giữa trung.

Sau đó thang kéo lên, cả hai đội cứu viện vũ trang kéo khoang.

Cửa khoang kịp đóng, gió gào thét hòa cùng tiếng cánh quạt rít lên. Hạ Lan Tư ngoái đầu tòa nhà văn phòng bỏ hoang, bên cửa sổ vỡ nát, một bóng cao lớn lặng.

Điểm đỏ chĩa thẳng trán Kỳ Phong, nhưng gã vẫn bất động, chằm chằm chiếc trực thăng biến mất trong bóng đêm.

“Anh, ở đây nguy hiểm, thôi.” Chu Cố khuyên.

Ánh mắt Kỳ Phong trầm xuống, cuối cùng vẫn xoay rời .

nghĩ, . Cho dù là DU gia, mảnh đất cũng dám tùy tiện động đến gã . Còn thời gian, còn cơ hội. Chỉ cần thời gian dừng, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ gặp .

……

Chín giờ rưỡi tối, Điền Nguyễn đúng giờ lên giường chuẩn ngủ, gọi cuối điện thoại tiện nghi của cả.

“Muộn còn ngủ, coi chừng sáng mai nổi mụn.” Giọng Đỗ Hận Đừng lười nhác.

Điền Nguyễn để ý, hớn hở: “Anh cả cứu Hạ Lan Tư hả?”

“Đương nhiên.”

“Hê hê hê, tối nay hai nhất định làm thật mạnh.”

“Ngủ .” Đỗ Hận Đừng cúp máy, tắt hẳn điện thoại.

Điền Nguyễn yên tâm, vui vẻ chui chăn. nghĩ càng nhiều càng kích động, ngủ . Ngu Kinh Mặc còn tăng ca trong thư phòng, lăn qua lộn , quyết định quấn chăn sang sofa thư phòng một lát.

Vừa định dậy thì Ngu Kinh Mặc mở cửa bước : “Chuyện của cả em tạm , ngủ .”

“…… Ngủ .”

Ngu Kinh Mặc xuống mép giường, xoa trán : “Ngủ , em.”

Điền Nguyễn như con mèo vuốt lông, bàn tay ấm áp dày rộng , mí mắt dần trĩu xuống, chìm giấc mộng ngọt ngào.

Tỉnh dậy quên mất mơ gì, tinh thần sảng khoái rửa mặt đồ, xuống lầu ăn sáng.

Má Lưu luộc hai quả trứng lòng đào, chiên một cây bánh quẩy cho . Mỗi thi lớn thi nhỏ đều thể thiếu, cầu may mắn.

Điền Nguyễn c.ắ.n bánh quẩy, miệng đầy dầu bóng loáng. Chợt bên ngoài vang lên tiếng “hừ hừ ha hắc”, liền tò mò thò đầu cửa sổ.

Xa xa thấy hai hàng binh sĩ cùng vệ sĩ tập thể d.ụ.c buổi sáng, cánh tay trần, nóng bốc lên, như tiên khí lượn lờ.

Điền Nguyễn bật phun .

“……”

Đến lúc học, đầu vẫn ngẩng lên. Hình tượng sụp đổ trong cú “phun” đó, đường đường là phu nhân của Ngu Kinh Mặc, chăm sóc như trẻ mới tập ăn.

Ngu Kinh Mặc véo chóp mũi , buộc ngẩng mặt lên: “Thường xuyên làm động tác là nuốt .”

Có chút vụn bánh kẹt giữa khoang mũi và thực quản, khó chịu. Điền Nguyễn chỉ đành ngửa cổ, trông như một con thiên nga đang ve vãn bạn đời.

Ngu Kinh Mặc khẽ thổi lên cổ trắng dài của : “Không chuyện, là như đấy.”

“Em , em chỉ thôi……” Điền Nguyễn tủi , sáng sớm sặc, chẳng lẽ điềm cho kỳ thi?

Phi phi phi, .

Ngu Kinh Mặc đưa học như thường lệ: “Trưa còn khó chịu thì , đón em bệnh viện.”

Điền Nguyễn ngửa đầu gật gật, trông như một con vịt con cổ lệch.

Ngu Kinh Mặc bật , thanh niên vệ sĩ hộ tống cổng Đức Âm. Vì ngẩng đầu nên xung quanh là ánh mắt tò mò.

“…… Hắn coi thường ?” Một nam sinh .

là một con thiên nga cao ngạo.”

“Điền Nguyễn!” Uông Vĩ Kỳ đuổi theo, “Huynh , mà lỗ mũi chĩa lên trời thế? Dù mũi cứt mũi cũng cần khoe ?”

Điền Nguyễn: “……”

Uông Vĩ Kỳ càng càng thấy chột : “Sao coi thường thế? Hôm nay bình thường mà??”

Điền Nguyễn: “Tôi sặc, coi thường ai cả.”

“……”

Đến lớp , vẫn xử lý vụn bánh quẩy cứng đầu, nước mắt.

Lộ Thu Diễm bước đúng tiếng chuông, thấy như liền nhíu mày: “Ai bắt nạt ?”

Điền Nguyễn: “Bánh quẩy.”

“?”

“Bánh quẩy bắt nạt .”

“Chờ đó.”

Lộ Thu Diễm ngoài, tiện tay đ.á.n.h cho tên nam sinh chuyên trêu ghẹo nữ sinh, biệt danh “lão bánh quẩy” một trận.

Lão bánh quẩy: “??? Cứu mạng!”

Chủ nhiệm lớp phát đề thi tuần, quét mắt quanh: “Lộ Thu Diễm ?”

Điền Nguyễn: “Đi WC ạ.”

Vừa dứt lời, Lộ Thu Diễm ở cửa: “Báo cáo.”

Chủ nhiệm nhiều lời, cho thi.

Kiểm tra đều thi tại lớp, để ảnh hưởng tiến độ học tập, học kỳ chia lớp.

Điền Nguyễn uống nước làm bài. Đang tập trung thì bỗng loa phát thanh, giọng chủ nhiệm Hồ ho khan một tiếng, tim thót , vụn bánh quẩy trôi thẳng xuống bụng.

Khoảnh khắc đó, Điền Nguyễn bỗng thấy ơn chủ nhiệm Hồ.

Giọng vịt đực của chủ nhiệm Hồ vang lên: “Thông báo phê bình học sinh Lộ Thu Diễm lớp 12A1. Vừa nhận đơn tố cáo của Vưu Điều lớp 12A5, sáng nay rõ lý do đ.á.n.h em một trận!”

Điền Nguyễn: “……”

Chủ nhiệm Hồ: “Thật là vô pháp vô thiên, thể hiểu nổi! Bạn học Vưu Điều bạn học Lộ Thu Diễm xưa nay oán, gần đây thù, mà Lộ Thu Diễm đột nhiên xông lớp 5, túm đ.á.n.h một trận! Hiện trường đó là một mảnh… , các bạn học đều sợ đến ngây , năng lung tung .”

Điền Nguyễn: “……”

Chủ nhiệm Hồ: “Lộ Thu Diễm, tuy em trông trai, nhưng cũng thể tùy tiện đ.á.n.h . Cho dù Vưu Điều đồng học miệng tiện, thích mấy câu đùa cợt màu vàng, thì cũng thể trực tiếp động tay đ.á.n.h , như còn thể thống gì nữa. Muốn đ.á.n.h thì cũng kéo chỗ camera, như rừng cây nhỏ mà đ.á.n.h lén một trận…… À , bắt đầu bậy . Bạn học Vưu Điều, em đừng hiểu lầm, thầy tuyệt đối đ.á.n.h , đ.á.n.h , đ.á.n.h đến oa oa kêu. Em cứ phòng y tế kiểm tra một chút là , thu tiền .”

Điền Nguyễn: “……”

Nếu đề toán tính diện tích bóng ma tâm lý của bạn học bánh quẩy , thì chắc chắn là vô cùng lớn.

Lộ Thu Diễm vẫn bất động như núi, chuyên tâm làm bài, tựa như chuyện đ.á.n.h cũng đơn giản như ăn cơm uống nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-209.html.]

Cho đến khi môn thi đầu tiên kết thúc, Điền Nguyễn cũng tìm cơ hội thích hợp để chân tướng. Thôi thì, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , coi như là trời xui đất khiến trời hành đạo.

Suy nghĩ như hiển nhiên chỉ mỗi Điền Nguyễn. Ngay cả Ngu Thương, nay luôn nghiêm chỉnh cũng tiện phê bình giáo d.ụ.c Lộ Thu Diễm.

Mọi ai làm việc nấy, bạn học bánh quẩy thoáng chốc quên sạch.

Cuộc sống dường như trở quỹ đạo cũ. Điền Nguyễn mỗi ngày học tan học, ngày nghỉ và cuối tuần thì một nửa dùng để học tập, một nửa dùng để thư giãn. Thỉnh thoảng nghĩ tới chuyện của đại phản diện vẫn giải quyết xong, cũng sẽ để tâm thêm một chút.

Ngu Kinh Mặc , Kỳ Phong biến mất.

Có lẽ là rời , cũng thể là ẩn nấp. Tóm , phận bề ngoài của thể dùng nữa, chỉ thể trốn trong bóng tối.

Vì thế Điền Nguyễn chút lo lắng, luôn sợ thỉnh thoảng nhảy khuấy đục một hồ nước yên bình.

Tô thị cơ bản trong sự khống chế của Ngu gia, đến cả Ngu Kinh Mặc cũng tra tung tích, chỉ thể chứng minh Kỳ Phong ít nhất rời khỏi Tô thị.

Cuối tuần, trong một buổi giao lưu của hội yêu thích văn học, Điền Nguyễn gặp Chu Cố. Cậu khá kinh ngạc, Chu Cố mà vẫn ? Như thế chứng minh Kỳ Phong vẫn còn ẩn nấp trong bóng tối?

Buổi giao lưu nhiều giảng viên danh tiếng từ các trường đại học lớn, cả những cây đại thụ của văn đàn. Chu Cố ở trong đó chỉ thể coi là nhân vật nhỏ. kiêu căng, nịnh nọt, phong thái nho nhã lễ độ khiến đông đảo độc giả yêu thích.

Điền Nguyễn dẫn theo Ngu Đề tới. Cô bé chỉ hứng thú với văn học đam mỹ, mắt sáng như đuốc tìm một nữ tác giả chuyên đam mỹ, liền trò chuyện dứt.

Điền Nguyễn buồn chán đến phát ngán, tiện tay cầm một quyển tạp văn lật xem.

“Cậu cũng thích sách của ?”

Điền Nguyễn ngẩng đầu, thấy Chu Cố, giả vờ bình tĩnh đặt sách xuống. “Không ngờ còn dám xuất hiện.”

“Tại ?” Giọng Chu Cố trong đám ồn ào của hội trường thanh như suối, leng keng vang lên. Đôi mắt dường như chứa tình ý, nhướng lên, “Nếu con chỉ một phận, chẳng quá nhàm chán ?”

Điền Nguyễn phát hiện quả thực ba phần giống Hạ Lan Tư, chỉ ở đường nét, mà còn ở khí chất hỗn tiếc đời hình thành . Chỉ là trong mắt Kỳ Phong, vĩnh viễn chỉ là hàng nhái, thể so với Hạ Lan Tư.

Trên Chu Cố còn một loại kiêu hãnh của văn nhân. Cho dù thứ kiêu hãnh bóng tối ăn mòn mài mòn, nó vẫn đủ để chống đỡ gã ở bên Kỳ Phong, trở thành trợ thủ đắc lực.

Mà con , khi còn trợ thủ đắc lực, thường cảm thấy trân quý cho đến khi mất .

“Vậy hiện tại Kỳ phận gì?” Điền Nguyễn hỏi ngược , “Chuột cống ?”

Sắc mặt Chu Cố lạnh xuống: “Ngàn ngàn mặt, ai cũng quyền sống trong ánh sáng.”

“Quyền?” Điền Nguyễn bật , “Có lẽ khi còn nhỏ lựa chọn, nhưng hiện tại thì . Vì bỏ tà theo chính?“

Chu Cố : “Nếu làm , chỉ thể vạn kiếp bất phục.”

“Ý ? Ít nhất cũng cần trốn trốn tránh tránh. Tranh thủ giảm án cũng khả năng. nỡ bỏ quyền lực, tiền tài, địa vị hiện tại. Thà làm vua trong bóng tối, cũng trở thành tù nhân của ánh sáng.”

Chu Cố chằm chằm . Âm thanh hội trường như thủy triều rút , chỉ còn câu hỏi của gã: “Vậy còn ? Cậu sẵn sàng từ bỏ tất cả, chỉ vì thứ tự do hư vô mờ mịt ?”

Điền Nguyễn đáp chút do dự: “Tôi sẵn sàng. Không tự do, thà c.h.ế.t.”

Chu Cố bật : “Cậu còn trẻ quá, giống như năm đó. Đến tuổi , sẽ hiểu tự do, ánh sáng, đều là hư vọng. Trên đời gì là thật, chỉ lòng là thật.”

Điền Nguyễn đ.â.m trúng tim đen: “Không là tục xưng ‘luyến ái não’ ?”

“Tùy thế nào, thẹn với lương tâm.”

Điền Nguyễn cũng mong một quanh năm làm bạn với trùm buôn ma túy thể tam quan chính trực. Dù Chu Cố hiểu hết đạo lý lớn, gã cũng làm chuyện vứt bỏ Kỳ Phong.

Chỉ Kỳ Phong vứt bỏ Chu Cố.

Buổi giao lưu sắp kết thúc. Trước khi đóng cửa, Điền Nguyễn kéo Ngu Đề ngoài.

Ngu Đề lưu luyến vươn tay kiểu Nhĩ Khang: “Thái thái! Lần gặp , em mời chị ăn tiệc lớn!!”

Nữ tác gia vẫy tay, còn gửi một nụ hôn gió.

Ngu Đề đỏ bừng mặt.

Điền Nguyễn: “……”

để cô cháu gái thành niên lừa , Điền Nguyễn cứng rắn nhét Ngu Đề chiếc Maserati.

Ngu Đề ngốc nghếch, hôn lên sổ ký tặng: “Thái thái thật nấu cơm, bữa nào cũng thơm quá~”

Điền Nguyễn định lên xe thì đột nhiên eo một lực mạnh kéo ngược , đó nhét một chiếc xe khác. Cửa xe “rầm” một tiếng đóng sập, tiếng động cơ vang lên ——

Ngu Đề: “? Chú nhỏ?”

Tài xế: “!!!”

Xe vệ sĩ lập tức đuổi theo.

Trong khoang xe xa lạ, mùi nước hoa lạ hòa cùng mùi da ghế. Điền Nguyễn đối diện với một gương mặt tuấn nhưng tràn đầy ác ý.

“…… Kỳ Phong?” Điền Nguyễn giật bật dậy, đầu lập tức đập trần xe, kêu “ao” một tiếng khom xổm xuống.

Kỳ Phong ngay bên cạnh, nhàn nhã : “Không Hạ Lan Tư, cướp cũng tệ.”

Điền Nguyễn giận dữ: “Anh bệnh ! Tôi là học sinh cao trung!”

Kỳ Phong nhạt: “Giả vờ cái gì. Tôi tra , 21 tuổi, năm ngoái kết hôn với Ngu Kinh Mặc.”

Điền Nguyễn thử mở cửa xe, nhưng khóa chặt: “Nếu Ngu là chồng , thì nên dễ chọc. Anh sẽ kết cục .”

“Kết cục ?” Kỳ Phong lạnh, “Kết cục đều khác chiếm hết , còn trông mong cái gì nữa?”

đưa tay định bóp cằm thanh niên, né tránh, đầu ngón tay lướt qua, “Tôi thấy thú vị, chơi hai ba tháng, chán sẽ trả về. Tốt nhất ngoan ngoãn, làm vui. Nếu , còn thể sống trở về , cũng khó .”

“Phi!” Điền Nguyễn buồn nhiều, lập tức lao đ.á.n.h với Kỳ Phong, nắm đấm, đầu gối, cả húc đầu đều dùng hết.

Kỳ Phong: “……”

“Anh!” Chu Cố ở ghế phụ kinh hãi kêu lên, “Phía xe bám theo!”

Kỳ Phong chế trụ Điền Nguyễn, nổi gân xanh quát: “Xe khác !”

Dứt lời, bốn năm chiếc SUV giống hệt chạy song song, đan xen, tại một ngã rẽ đồng loạt tách , chạy về các hướng khác .

Không biển , phân biệt chiếc nào mới là xe bắt Điền Nguyễn.

Mao Thất đột ngột phanh gấp, sắc mặt đóng băng, chỉ thể đuổi theo một chiếc trong đó, đồng thời gọi điện.

Hai tay Điền Nguyễn còng, ép lưng ghế nhúc nhích . Nhìn qua cửa sổ , xe vệ sĩ biến mất, tim lạnh nửa phần.

Kỳ Phong chỉnh quần áo đ.á.n.h đến lộn xộn, gương mặt nóng rát, bật : “Nhiều năm như , thứ hai dám đ.á.n.h như thế.”

Điền Nguyễn ủ rũ: “Anh yên tâm, sẽ còn thứ ba.”

“Người thứ ba là ai?”

“Không cho . Đến lúc gặp, nhất định c.h.ế.t.”

“Vậy mong đợi.” Kỳ Phong chằm chằm , “ chỉ thôi. Nếu còn dám động tay, ngại chia sẻ với khác.”

Điền Nguyễn: “……” Cậu đây là kéo nhầm chợ hoa ? Cứu mạng!!

Không , tuyệt đối thể biến thành chợ hoa.

Điền Nguyễn sang ghế phụ Chu Cố: “Chu , sẽ thấy c.h.ế.t mà cứu chứ?”

Chu Cố: “Tôi là của , xem?”

“Vậy cũng từng chia sẻ ?”

“……”

Sắc mặt Kỳ Phong âm trầm: “Ai dám động đến của ?”

Điền Nguyễn: “Đại ca, làm tiểu của ?”

Trong xe thoáng chốc yên tĩnh.

Kỳ Phong bật : “Cậu cũng điều đấy.” Gã đ.á.n.h giá làn da non mịn của thanh niên, “Vưu vật như , còn luyến tiếc chia sẻ.”

Điền Nguyễn rùng , buồn nôn.

Bất kể thế nào, hiện tại điều quan trọng nhất là kéo dài thời gian, chờ Ngu Kinh Mặc đến cứu.

Nhận giặc làm , Điền Nguyễn đầu. Hơn nữa Đỗ Hận Đừng là nhân vật cực kỳ tàn nhẫn… đúng , còn cả cả nữa.

Điền Nguyễn lập tức thêm lợi thế: “Anh cả, còn một ruột là Đỗ Hận Đừng.”

Nhắc đến Đỗ Hận Đừng, sắc mặt Kỳ Phong méo mó, vẻ tán tỉnh biến mất trong nháy mắt, hừ lạnh: “Hắn động trúc mã của , động em trai , công bằng.”

Công bằng cái rắm.

Điền Nguyễn thầm mắng, ánh mắt lộ rõ khinh thường.

Không dây thần kinh nào của Kỳ Phong chạm trúng, gã mê luyến: “Trước , Lance cũng như .”

“?”

Kỳ Phong đột ngột giơ tay, bóp chặt cổ thanh niên, giọng trầm thấp: “Nhìn như thế nữa, sẽ cứng đấy.”

Điền Nguyễn mím chặt môi, cổ siết chặt đến thở nổi, mặt đỏ bừng, ánh mắt gắt gao Kỳ Phong như : dù biến thành quỷ cũng sẽ tha cho .

Kỳ Phong đột nhiên buông tay, lớn.

Điền Nguyễn ho sặc sụa, cố tình đầu phun nước miếng đầy Kỳ Phong.

Kỳ Phong: “……”

Nguyên tắc của Điền Nguyễn là: ngoài mặt hì hì, trong lòng mmp. Có cơ hội ghê tởm Kỳ Phong, tuyệt đối bỏ qua. Chỉ cần cầm cự đến lúc Ngu Kinh Mặc tới là .

Đêm xuống, Điền Nguyễn đưa tới một khu nhà dân kiểu cũ bỏ hoang.

xã hội đen thích loại địa điểm ? Đương nhiên vì an , tốn tiền, mang theo cảm giác u ám thế giới vứt bỏ.

Nếu là phim điện ảnh, đại ca hắc bang phía còn thể diễn một màn “ngầu”.

Điền Nguyễn dẫn một căn phòng ở tầng ba. Phòng chật hẹp, đồ đạc cũ kỹ, phủ đầy bụi. Vừa bước hắt liên . Không bỏ phí mười mấy cái hắt đó, cố ý xoay mặt, phun hết lên Kỳ Phong.

Kỳ Phong quả nhiên là từng trải, mặt biến sắc, lạnh lùng : “Quả nhiên là kiều thể quý, ở chỗ đúng là ủy khuất .”

Điền Nguyễn xoa mũi: “ , ủy khuất lắm.”

“Ủy khuất cũng chịu, quyền chọn.”

Điền Nguyễn trợn mắt trắng, hì hì: “Tôi vệ sinh, bồn cầu dùng ?”

Kỳ Phong bước tới: “Để dùng thử cho , đây.”

Chuông cảnh báo trong đầu Điền Nguyễn vang dội: “Không đại ca, sở thích xem khác tiểu.”

Cuối cùng vẫn là Chu Cố dẫn . Chu Cố còn khá lịch sự, ngoài việc canh chừng cho chạy loạn, lúc vệ sinh thì lưng .

Xong việc, Điền Nguyễn hỏi: “Có khăn ướt ?”

Chu Cố đưa cho một gói.

Điền Nguyễn kéo quần lên, buồn bực : “Anh cũng kẻ tội ác tày trời, giúp Kỳ Phong tìm tiểu tình nhân? Lại còn là làm tiểu tình nhân.”

Chu Cố : “Hắn , đương nhiên làm cho .”

“Cho dù đó thế vị trí của ?”

Chu Cố : “Không thể. Vị trí của luôn ở đó, chuyện thế. Chỉ là bên cạnh nhiều thêm một chỗ mà thôi.”

“Tim cũng rộng thật.”

Chu Cố rũ mắt: “Nếu thì làm bây giờ? Lưng quần đàn ông vốn lỏng lẻo, bao giờ chỉ treo ở một . Tôi cũng bản lĩnh đó.”

Mắt Điền Nguyễn xoay một vòng, nảy kế: “Chu Cố, trói tim , nhưng thể trói của , tin ?”

“Không tin.”

Điền Nguyễn ghé tai gã thì thầm: “Tôi truyền cho chút phòng trung thuật, đều là và Ngu thực chiến đúc kết. Không truyền cho ngoài, là đồ đầu tiên.”

Chu Cố: “……”

Chỉ cần tối nay Chu Cố cuốn lấy Kỳ Phong, Điền Nguyễn sẽ an .

Loading...