Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 207
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:35:56
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đối mặt với đại phản diện cuối cùng trong nguyên tác, trùm buôn ma túy thật sự g.i.ế.c chớp mắt, Điền Nguyễn thể hiện sự quyết đoán và bình tĩnh kinh .
Cậu tiên lùi một bước, giơ tay ném bộ tiền xu đài phun nước, leng keng leng keng mấy tiếng, năm đồng tiền xu đều dâng cúng cho Văn Xương Đế Quân.
Chu Cố sắc mặt phức tạp, sang hỏi Kỳ Phong: “Anh, thế nào?”
Kỳ Phong ánh mắt lạnh lùng Điền Nguyễn, trả lời câu hỏi của Chu Cố, chỉ : “Cậu bồi thường tiền cho ?”
Biết đối phương là tay buôn ma túy, Điền Nguyễn những bồi thường tiền, mà còn nảy sinh ý định cho gã vài cú đ.ấ.m đá —— dĩ nhiên, sẽ thật sự làm , quý mạng.
“Vừa Văn Xương Đế Quân triệu hoán , kích động quá nên dâng hết tiền cho ngài .” Điền Nguyễn bắt đầu năng linh tinh, “Tiên sinh, là dùng nước đài phun của trường chúng , nơi địa linh nhân kiệt rửa mặt thử xem, khi sẽ còn đau nữa.”
Nước lạnh tác dụng giảm đau, Điền Nguyễn cũng hề dối.
Kỳ Phong lạnh một tiếng, đôi mắt sắc như chim ưng chăm chăm gương mặt xinh của Điền Nguyễn: “Cậu bao nhiêu tuổi?”
Điền Nguyễn: “?”
Chu Cố sắc mặt thoáng đổi, : “Anh, chỉ là học sinh cấp ba.”
Kỳ Phong thản nhiên đáp: “Lúc em theo , chẳng cũng là học sinh cấp ba ?”
Ánh mắt Chu Cố trầm xuống, giữa mày khẽ nhíu .
Ban đầu Điền Nguyễn còn kịp phản ứng, đến khi hiểu hàm ý trong lời Kỳ Phong, da gà lập tức nổi khắp lưng, lạnh đến mức rùng .
Kỳ Phong tỏ vẻ hứng thú phản ứng của : “Cậu tên gì?”
Điền Nguyễn: “…… Tôi tên Uông Vĩ Kỳ.”
Kỳ Phong: “Khó .”
Uông Vĩ Kỳ: “…… Anh bảo tên là Uông Vĩ Kỳ, rốt cuộc là ai?”
Vừa dứt lời, phía vang lên một giọng lạnh nhạt: “Điền Nguyễn.”
Điền Nguyễn đầu , đúng lúc đối diện với Lộ Thu Diễm —— mà, một vai phụ như thể vô duyên vô cớ gặp đại phản diện, thì là vì vai chính ở gần đây.
Cậu lập tức như hồi sinh, chỉ cần Lộ Thu Diễm che chở, sẽ c.h.ế.t!
Lộ Thu Diễm bước tới thong thả, balo khoác vai , mí mắt mỏng khẽ chớp, thu trọn cảnh tượng mắt.
Y làm ngơ ánh mắt của Chu Cố, như thể từng gặp qua, chỉ với Điền Nguyễn: “Đứng đây làm gì? Đi thôi.”
“Ồ.” Điền Nguyễn dịch sang bên một bước, lướt qua Chu Cố và Kỳ Phong, về phía khu giảng dạy khối mười hai.
Ánh mắt Kỳ Phong dõi theo bóng lưng cao ráo, thẳng tắp của thiếu niên, lông mày khẽ nhướng lên: “Trường cũ của em ít thiếu niên cá tính.”
Chu Cố khổ: “ ai cũng nghèo như em năm đó.”
Ánh của Kỳ Phong rốt cuộc dừng Chu Cố, giọng lạnh như băng: “Ý của em là, năm đó em theo chỉ vì nghèo?”
Chu Cố vội đáp: “Không ý đó, đừng hiểu lầm.”
“Đi tra thằng nhóc đụng .”
“Xem gia cảnh thế nào, lai lịch .”
“…… Còn Hạ Lan Tư thì ?”
“Hạ Lan Tư?” Kỳ Phong như nghĩ đến điều gì thú vị, khóe môi khẽ cong lên, “Hắn giống khác, thể thế.”
Chu Cố mím chặt đôi môi nhạt màu, lâu vẫn hỏi —— “Người khác” , bao gồm cả gã .
Vào tới lớp học, Điền Nguyễn vẫn còn kinh hồn định. Lộ Thu Diễm xuống phía , lười nhác hỏi: “Chu Cố tới đây làm gì?”
Điền Nguyễn nhíu mày: “Chu Cố từng học ở Đức Âm, hôm nay chắc là trường cũ, thăm chốn xưa.”
Ngoài lý do đó , nghĩ nguyên nhân nào khác.
“Người đàn ông là ai?”
Lộ Thu Diễm hồi tưởng khí tràng lạnh lẽo của Kỳ Phong, tuy đến mức sát khí đằng đằng, nhưng bản năng cho y —— nguy hiểm.
“Nhân tình của Chu Cố.”
Lộ Thu Diễm hỏi thêm, chỉ : “Không giống , tránh xa chút.”
“Ừ.”
Điền Nguyễn cũng Lộ Thu Diễm quá nhiều, càng ít thì với y càng an .
Loa phát thanh trong trường vang lên giọng nữ dịu dàng: “Lễ khai giảng trường cao trung Đức Âm sắp tổ chức tại hội trường, mời học sinh các khối nhanh chóng di chuyển đến tham dự, lắng phát biểu của hiệu trưởng.”
Những năm , lễ khai giảng đều diễn ngày hôm , năm nay tổ chức sớm.
Điền Nguyễn cảm thấy gì đó , nhưng vẫn cầm bình giữ nhiệt, tới hội trường.
Nơi quen thuộc, dễ dàng tìm khu vực của lớp 12/1, cùng Lộ Thu Diễm tùy ý chọn chỗ .
Điền Nguyễn uống nước ấm, trò chuyện cùng các bạn học.
Khoảng hơn hai mươi phút , lễ khai giảng chính thức bắt đầu, phía dần yên tĩnh .
Hiệu trưởng Lý là đầu tiên lên phát biểu, nội dung cổ vũ tinh thần khác mấy so với năm.
Tiếp đó là chủ nhiệm Hồ và đại diện hội học sinh. Khi chủ nhiệm Hồ lên sân khấu, lơ đãng, thậm chí cúi đầu chơi điện thoại; nhưng đến lúc Ngu Thương xuất hiện, vô ánh mắt lập tức dồn về một phía.
Trên sân khấu, vai chính công tỏa sáng rực rỡ; sân khấu, Điền Nguyễn suýt nữa chói mù mắt, tiện miệng : “Ngu Thương đúng là trai, ?”
Lộ Thu Diễm: “Hắn thì liên quan gì đến .”
Điền Nguyễn với kinh nghiệm của từng trải, hạ giọng : “Tìm chồng, trai quan trọng. Nếu làm tức giận, chỉ cần gương mặt tuyệt trần đó, cơn giận đều tan biến.”
Lộ Thu Diễm trả lời dứt khoát: “Tôi nhan khống, như .”
Điền Nguyễn: “Vậy tức là thừa nhận tìm Ngu Thương làm chồng?”
Lộ Thu Diễm: “…… Cút.”
Khi Ngu Thương xuống sân khấu, tưởng rằng buổi lễ kết thúc, tiếp theo sẽ là tiết mục văn nghệ. Không ngờ hiệu trưởng Lý lên sân khấu nữa, bên cạnh là một đàn ông cao gầy, tuấn tú —— chính là Chu Cố.
Với danh nghĩa “cựu học sinh ưu tú của Đức Âm”, hiệu trưởng Lý mời Chu Cố phát biểu. Bà vài lời trang trọng, tuyên bố: “Hoan nghênh Chu Cố, Chu đến tham dự lễ khai giảng.”
Bên vang lên tràng pháo tay rào rào.
Chu Cố sân khấu, ánh mắt lướt qua hội trường, chạm ánh của Kỳ Phong ở hàng ghế phía , khẽ mỉm : “Hôm nay vinh dự hiệu trưởng Lý mời đến tham dự lễ khai giảng của trường Đức Âm.”
“Bảy năm , nghiệp từ Đức Âm, cơ hội du học. Ngoài việc cảm tạ quý nhân của là Kỳ , càng cảm ơn hiệu trưởng Lý dốc lòng bồi dưỡng. Chính bà là luôn cổ vũ mở rộng tầm , rằng thế giới ở ngay chân, con đường như thế nào, đều do bản tự quyết định.”
“Chắc đều qua câu chuyện của , cha song vong, gia cảnh nghèo khó. Có thể bước Đức Âm, là phúc khí tu luyện từ ba kiếp. Tôi gì đáng để khoe khoang, chỉ là trong giới văn học còn xem như chút danh tiếng, từng vài cuốn sách về cảm ngộ nhân sinh. Nếu hứng thú, thể mua về thử.”
“Cuối cùng, tại đây xin chân thành cảm ơn hiệu trưởng Lý và Kỳ dang tay giúp đỡ, cũng cảm ơn lắng những lời vô nghĩa .”
Bên tiếng rộ lên dứt, tiếng vỗ tay vang như sấm.
Điền Nguyễn tâm trạng phức tạp. Cậu ghét Chu Cố, chỉ là cảm thấy tiếc nuối, một tài hoa như , rốt cuộc vì cuốn cuộc đời của Kỳ Phong mà hủy hoại.
Chu Cố xuống sân khấu, chủ nhiệm Hồ nữa bước lên. Không so sánh thì tổn thương, mỹ nam cạnh ông chú râu dê tạo thành sự đối lập rõ rệt, khiến đều lộ vẻ khó xử.
Chủ nhiệm Hồ hổ tức giận: “Các em đó là biểu tình gì ? Thật sự thấy thầy ?”
“Không sai ——” đồng thanh đáp.
“Thái! Thầy càng cho các em đấy. Thầy đây tuấn tiêu sái, minh thần võ, khí chất bừng bừng. Các em thấy thầy là phúc khí của các em đó!”
“Nôn ——”
“Kế tiếp, thầy sẽ tuyên dương các bạn học đạt top hai mươi khối trong kỳ thi học kỳ một. Ai gọi tên thì lên sân khấu nhận thưởng.”
Bắt đầu từ khối mười, lượt lên sân khấu.
Phần thưởng gồm: iPad phiên bản mới nhất, một notebook, một chiếc đồng hồ thông minh, một bộ điện thoại, một cặp tai , cùng một bộ đồng phục dự phòng.
Đối với đám thiếu gia tiểu thư , những phần thưởng đó đáng là bao, quan trọng là lấy hên. đối với Điền Nguyễn mà , quả thật mở mang tầm mắt, phần thưởng quá hậu hĩnh.
Rất nhanh đến khối mười hai.
Chủ nhiệm Hồ tên: “Hạng nhất: Ngu Thương. Hạng nhì: Điền Nguyễn. Hạng ba: ……”
Ngu Thương và những khác bước lên sân khấu, còn Điền Nguyễn thì cứng đờ tại chỗ, nhúc nhích.
Lộ Thu Diễm dậy, kinh ngạc : “Đi .”
Điền Nguyễn nhanh trí: “Chân đau, giúp nhận .”
“Chân đau?” Lộ Thu Diễm trầm mặc vài giây, “Tối qua vận động dữ dội lắm mà.”
“……”
Lộ Thu Diễm lên sân khấu. Chủ nhiệm Hồ đếm một hai ba bốn, hỏi: “Điền Nguyễn ? Sao Điền Nguyễn lên?”
Kỳ Phong nhàn nhã về phía sân khấu, nheo mắt: “Lớp 12/1, Điền Nguyễn?”
Lộ Thu Diễm : “Cậu khỏe, hôm nay đến, em nhận .”
Chủ nhiệm Hồ truy hỏi thêm: “Nặng , em một cầm nổi ?”
Lộ Thu Diễm: “Thêm một phần nữa cũng .”
Chủ nhiệm Hồ: “Không cửa . Em trai cũng ưu ái.”
“……”
Chủ nhiệm Hồ đang đeo tai diễn thuyết, câu đều rõ, các nữ sinh lập tức rộ lên.
Chu Cố cũng , sang Kỳ Phong: “Nói cho cùng, trong đám học sinh , nổi bật nhất chắc là hội trưởng Hội Học Sinh .”
Kỳ Phong thản nhiên đáp: “Nếu em thích, thể đưa đó cho em.”
Sắc mặt Chu Cố lập tức tái nhợt: “Anh, em ý đó.”
“Có cũng .” Kỳ Phong vuốt ve đầu ngón tay, dáng vẻ hờ hững. Hổ khẩu vết chai, cả bàn tay thô ráp nhưng tràn đầy sức mạnh.
Tim Chu Cố trầm xuống, hít sâu một : “Họ em.”
“Là em quá nhạt nhẽo.”
Kỳ Phong nghiêng mặt, ánh mắt lướt về phía , cố tìm thiếu niên như nai con đang chạy loạn . quá đông, gã mắt thần, rốt cuộc vẫn thấy.
Hội trường cấu trúc bậc thang như rạp chiếu phim, từ sân khấu xuống, hàng ghế phía hiện rõ sót.
Điền Nguyễn vì tránh phát hiện, chỉ thể khom lưng trốn lưng ghế của bạn học phía . Có hỏi: “Điền Nguyễn, lên? Đau bụng ?”
Điền Nguyễn giả vờ khó chịu: “Có lẽ ăn trúng đồ hỏng bụng.”
“Vậy mau phòng y tế .”
“Để lát nữa.”
Điền Nguyễn nheo mắt lén qua khe hở, nghi ngờ đại phản diện là camera thành tinh , cũng thấy họ.
Cuối cùng, tiết mục ca múa bắt đầu, Kỳ Phong đầu , chán nản sân khấu.
Điền Nguyễn nhân cơ hội cúi chạy , tiện thể kéo theo Lộ Thu Diễm.
Hai về lớp tháo phần thưởng. Điền Nguyễn đẩy bộ đồng phục sang: “Cái cho , đặt mấy bộ , mặc hết.”
Lộ Thu Diễm cũng từ chối. Y cao ráo, bộ đồng phục đó , đồng phục mùa xuân còn phát, đúng lúc thưởng. Hơn nữa y phát hiện, size đồng phục của Điền Nguyễn giống hệt .
“Có phát nhầm ?” Lộ Thu Diễm hỏi.
Điền Nguyễn sớm đây là trò nhỏ của Ngu Thương. Trong nguyên tác, Ngu Thương vì danh chính ngôn thuận đưa đồng phục cho Lộ Thu Diễm, tặng cho bộ top hai mươi khối, khoản chi lớn đều lấy từ tài khoản cá nhân.
Nghĩ đến việc Ngu Thương đoán Điền Nguyễn sẽ đưa đồng phục cho Lộ Thu Diễm, nên dứt khoát đặt theo dáng của Lộ Thu Diễm.
Điền Nguyễn: Không hổ là con trai ngoan của .
Điền Nguyễn híp mắt: “Có thể lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-207.html.]
Thế là Lộ Thu Diễm thuận nước đẩy thuyền, tiền đồng phục cũng cần lo nữa.
Ngày khai giảng đầu tiên trôi qua khá yên . Chiều tối, Điền Nguyễn nhận sách mới, đeo cặp vui vẻ về cổng trường, giống như ngày.
Ngồi chiếc Maybach, Điền Nguyễn thở phào một , lẽ Kỳ Phong chỉ là nhất thời hứng thú, giờ còn để mắt tới một nhân vật nhỏ như .
Vừa đầu, liền thấy ông chồng nhà sắc mặt lạnh lùng, đôi mắt phượng trầm tĩnh .
Điền Nguyễn: “…… Ngu , ?”
Ngu Kinh Mặc nắm cằm , lắc nhẹ sang trái sang , quan sát kỹ lưỡng.
Cằm Điền Nguyễn bóp đến lõm , môi chu lên, lộ sắc hồng ẩm ướt như cánh hoa hồng non, đôi mắt chớp chớp, giọng méo : “Làm gì ?”
Ngu Kinh Mặc : “Em cũng tuyệt thế mỹ nhân, biến thành lam nhan họa thủy ?”
Điền Nguyễn: “???”
Ngu Kinh Mặc: “Thích đ.â.m lòng khác như ?”
Điền Nguyễn: “……”
Cậu hiểu , chắc chắn Mao Thất buổi sáng chụp cảnh đ.â.m , gửi cho Ngu Kinh Mặc. Bảo hôm nay nhắn tin cả ngày mà Ngu Kinh Mặc trả lời, còn tưởng là bận, hóa là ghen nên trả lời.
Bị phớt lờ cả ngày, đến giờ Điền Nguyễn mới phản ứng .
“Em là ai ?” Ngu Kinh Mặc hỏi giọng nhàn nhạt.
Điền Nguyễn gật đầu như giã tỏi, mắt ngấn nước: “Ngu , hôm nay em lo sợ cả ngày.”
Ngu Kinh Mặc dùng ngón cái vuốt nhẹ đôi môi non mềm của thanh niên, mơ hồ thấy hàm răng trắng và một đoạn đầu lưỡi: “Thật ?”
“Thật mà.” Điền Nguyễn nắm tay lớn của Ngu Kinh Mặc, đặt lên n.g.ự.c , “Anh sờ xem, tim em vẫn đập nhanh lắm.”
Bàn tay Ngu Kinh Mặc áp lên n.g.ự.c thanh niên, cách lớp đồng phục mỏng giữ ấm, cảm nhận nhịp tim nhanh và nhẹ: “Ừ.”
Điền Nguyễn thuận thế tựa lòng : “Em làm lam nhan họa thủy, em chỉ làm chồng của Ngu .”
Tài xế đột ngột ho khan một tiếng, đó như từng xảy chuyện gì, kéo vách ngăn lên.
“……”
Một tay Ngu Kinh Mặc xoa vành tai mềm mại của thanh niên, giọng vang trong lồng ngực: “Ừ.”
Điền Nguyễn tiếp tục nũng nịu: “Ngu , nếu em theo dõi thì làm đây?”
“Hắn rảnh chằm chằm em.” Ngu Kinh Mặc , “Công ty của sắp sụp .”
“Thật ?!” Điền Nguyễn mừng rỡ mặt, “A ha ha, đáng đời!”
Ngu Kinh Mặc bật , hôn nhẹ lên trán trơn bóng đầy đặn của .
Sau đó một thời gian dài, Điền Nguyễn quả nhiên thêm tin tức gì về Kỳ Phong, ngay cả Chu Cố cũng gặp.
Khối mười hai vốn là giai đoạn học tập căng thẳng, tâm trí quan tâm khác, dần dần quên mất đại phản diện .
Cái gọi là binh đến thì đánh, nước lên thì nâng thuyền. Cậu vốn định rời xa tranh đấu hào môn, tập trung học hành. Chỉ cần lửa cháy đến nhà họ Ngu, thể yên .
Ngu Kinh Mặc vẫn sớm về muộn, khác gì thường ngày.
Cho đến một buổi chiều nọ, lẽ Ngu Kinh Mặc đến đón Điền Nguyễn, nhưng khi cổng trường thấy chiếc Maybach quen thuộc.
“Chồng ?” Lộ Thu Diễm đạp xe tới, “Không đón ?”
“ .” Điền Nguyễn còn mù xe nữa, thể liếc một cái là nhận xe nhà giữa hơn ngàn chiếc siêu xe, “Hiếm thật, Ngu cũng đến muộn.”
Lộ Thu Diễm ở cùng chờ. Đến khi Ngu Thương xử lý xong việc Hội Học Sinh bước , chiếc Maybach vẫn tới.
Điền Nguyễn bỗng cảm giác bất an, lập tức gọi cho Ngu Kinh Mặc.
Chuông reo trong điện thoại gần một phút, ai .
Cậu gọi , vẫn thông.
Thế là gọi cho trợ lý Từ: “Ngu tan làm ?”
Trợ lý Từ khó hiểu đáp: “Tan từ lâu . Giờ bình thường chẳng đón ngài ?”
Điền Nguyễn kịp nhiều lời, gọi cho vệ sĩ theo. Sau vài cuộc gọi, cuối cùng bắt máy.
Điền Nguyễn lập tức hỏi: “Ngu ?!”
Vệ sĩ im lặng một lúc lâu : “Trên đường xe chặn, xe của Ngu rẽ theo một chiếc Mercedes đen.”
“Đi ?”
“Phu nhân, ngài đừng hỏi nữa. Ngu sẽ tự xử lý thỏa.”
Điền Nguyễn thể sốt ruột. Cho dù Ngu Kinh Mặc bản chính là “bàn tay vàng”, cũng nghĩa là tồn tại nguy hiểm. Dù thương tàn phế, cũng trái với ý chí của thế giới .
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?” Trong , chỉ Ngu Thương còn giữ bình tĩnh.
Điền Nguyễn như rơi xuống hố băng: “Chắc chắn là Kỳ Phong! Là bắt cóc Ngu !”
“Kỳ Phong?” Ngu Thương lục tìm trong trí nhớ, “Thiên Dung, Kỳ Phong?”
“Cậu ?”
“Những danh tiếng ở Tô Thị, đều .” Ngu Thương với giọng hiển nhiên, “Loại hành vi nửa đường chặn nhà họ Ngu như , cũng hiếm gặp.”
“?”
“Vì hợp tác, thương nhân từ đến nay từ thủ đoạn.”
“Hợp tác? Hợp tác cái gì? Hợp tác buôn lậu ma túy ?”
“Buôn lậu ma túy?” Ngu Thương cau mày, “Thiên Dung là công ty tài chính, thể dính dáng đến buôn ma túy?”
Điền Nguyễn hít sâu một : “Thân phận thật sự của Kỳ Phong là trùm buôn t.h.u.ố.c phiện. Công ty , còn bằng 1% tiền kiếm mỗi năm từ buôn lậu.”
Sắc mặt Ngu Thương dần trở nên nghiêm trọng: “Anh lấy tin ? Anh thật chứ?”
Xung quanh đông mắt tạp, Điền Nguyễn thể quá nhiều: “Hiện tại quan trọng nhất là đảm bảo Ngu an trở về. Tôi thể chờ c.h.ế.t, rốt cuộc đưa .”
Ngu Thương lập tức quyết định: “Cho mười phút.”
Anh sang một bên gọi điện, trực tiếp điều động hệ thống giám sát của Tô Thị —— với phận thừa kế nhà họ Ngu, đương nhiên tư cách nắm giữ bộ mạng lưới quan hệ của Tô Thị.
Chưa đến mười phút, kết quả truy vết biển xe . Theo dữ liệu giám sát, chiếc Maybach cuối cùng dừng ở —— Pháo Hoa Liễu Hẻm.
“Sàn nhảy?” Điền Nguyễn sững sờ.
Trong tưởng tượng của , Ngu Kinh Mặc hẳn là đưa tới nhà xưởng bỏ hoang ở ngoại ô, hai bên giằng co, rút s.ú.n.g chĩa . Trong tiếng kim loại va chạm, tia lửa b.ắ.n tung tóe, thể dẫn đến cục diện lưỡng bại câu thương.
Không ngờ tới, là… sàn nhảy.
Điền Nguyễn: “…… Đừng với là Kỳ Phong hẹn Ngu nhảy disco.”
Hình ảnh đó quá , dám tưởng tượng.
Ngu Thương : “Pháo Hoa Liễu Hẻm từ tầng một đến tầng năm là sàn disco, tầng sáu là hội sở tư nhân.”
Điền Nguyễn tưởng tượng thêm, trong hội sở tư nhân khói t.h.u.ố.c lượn lờ, mùi rượu nồng nặc, hai đại lão đối diện đàm phán thong dong, khí thế ngút trời, xung quanh vây một hai ba bốn năm sáu bảy mỹ nhân quyến rũ.
“Quá đáng!” Điền Nguyễn siết chặt nắm tay, “Dám mang Ngu chính trực lương thiện, đoan chính cấm d.ụ.c của đến loại địa phương đó!”
Lộ Thu Diễm mặt cảm xúc: “Tính từ của giả.”
Điền Nguyễn còn lọt lời nào khác. Trong mắt , Ngu Kinh Mặc chính là chính trực lương thiện. Dù Ngu Kinh Mặc thường là thương nhân, mà thương nhân thì trọng lợi bạc tình, quyên góp cho cô nhi viện cũng chỉ vì danh tiếng, nhưng mỗi năm thật sự bỏ mấy trăm triệu làm từ thiện, mấy làm ?
Danh tiếng chỉ một cách để kiếm. Chỉ cần marketing là đủ, nhưng Ngu Kinh Mặc là thật sự làm việc.
Còn chuyện đoan chính cấm dục, điều với Điền Nguyễn thì đúng, nhưng mặt ngoài, Ngu Kinh Mặc từng nửa phần lơ là. Đối với chuyện ong bướm trêu hoa, căm ghét đến tận xương. Bản chất là vì thừa hưởng sự chuyên tình của cha , nên mới vẻ lạnh lùng vô tình.
Điền Nguyễn lập tức lên xe đón Ngu Thương, chuẩn cứu Ngu Kinh Mặc.
Cậu chỉ một , mà còn kéo cả vai chính công lẫn vai chính thụ theo, như mới an tâm hơn.
Xe đạp của Lộ Thu Diễm nhét cốp, y bất lực hỏi: “Tôi thật sự chứ?”
“Rất .” Điền Nguyễn , “Cho thêm chút can đảm.”
“Gan còn cần tiếp sức?” Lộ Thu Diễm nhướng mày, “Có thể chống cả bầu trời.”
“……” Nếu gan thật sự lớn , sớm liều mạng c.h.é.m đầu đại phản diện .
Cậu hào quang vai chính, dám hành động liều lĩnh.
Đến Pháo Hoa Liễu Hẻm, quả nhiên thấy chiếc Maybach quen thuộc. Mắt Điền Nguyễn lập tức đỏ hoe, nếu Ngu của chiếm tiện nghi, nhất định trả gấp bội.
“Xin quý khách, chúng chỉ tiếp đãi hội viên.” Nhân viên lễ tân .
Ngu Thương ném một tấm thẻ đen: “Ba phút, làm xong thủ tục, cấp VIP cao nhất.”
“Vậy ngài cần tiêu dùng tại đây 1 triệu.”
“Một trăm vạn tiền rượu, ?”
“Có! Đương nhiên là !” Giám đốc lập tức đích đón, “Nếu ba vị cùng , đều thể sử dụng thẻ hội viên .”
Điền Nguyễn đau lòng một trận. Tuy 1 triệu tiền của , nhưng cũng là tiền nhà họ Ngu, ném xuống nước như thật xót.
Ngu Thương thì mặt đổi sắc, theo phục vụ lên tầng sáu. Gọi là hội sở tư nhân, thực chất là hơn mười phòng VIP lớn, bên trong giống phòng suite khách sạn, đầy đủ tiện nghi. Ngoài chai rượu trị giá trăm vạn, các loại rượu và đồ ăn vặt khác đều miễn phí. Sau mỗi đến, chỉ cần tiêu dùng 50 nghìn là thể hưởng ưu đãi đặc biệt.
“Ưu đãi đặc biệt?” Ngu Thương hỏi.
Phục vụ đầy ẩn ý: “Bất kể ngài gì, ở đây đều .”
“Ở đây những gì?” Ngu Thương hỏi, lộ cảm xúc.
“Ngài cái gì, thì cái đó.” Phục vụ vẫn rõ.
Điền Nguyễn bỗng linh quang lóe lên: “Có loại t.h.u.ố.c đó ?”
“Có.”
“Nam nữ đều ?”
“Có.”
Điền Nguyễn hỏi thêm, phất tay: “Ra ngoài , việc sẽ gọi.”
“Chúc ba vị dùng thời gian vui vẻ.” Phục vụ lui .
Sắc mặt Điền Nguyễn lập tức lạnh xuống: “Đây đúng là nơi quái quỷ gì .”
Ngu Thương thì quen, “Hội sở tư nhân nào cũng ít nhiều như . Đi kiểm tra .”
Có tiếng gõ cửa. Lộ Thu Diễm mở, Mao Thất lách : “Ở phòng 1. Tôi và Đại Tráng xác nhận.”
Điền Nguyễn lập tức xông , Ngu Thương giữ : “Tình hình bên trong thế nào?”
“Không lắm. Bọn họ mang súng.”
“Vũ khí trái phép.”
Ngu Thương nhíu chặt mày. Trong nước, chuyện tuyệt đối là phạm pháp. Kỳ Phong dám mang theo lượng lớn s.ú.n.g ống, chứng tỏ gã sợ gì cả, thậm chí thể nội gián.
Điền Nguyễn càng thêm lo lắng: “Bất kể Kỳ Phong mục đích gì, . Các yểm trợ phía .”
Lộ Thu Diễm phản đối: “Quá nguy hiểm.”
Điền Nguyễn , trực tiếp lao ngoài, bước nhanh về phía phòng 1. Quả nhiên bên ngoài canh gác, thấy động tĩnh liền căng thẳng sờ bên hông, rõ ràng là giấu súng.
“Tôi đến tìm Ngu Kinh Mặc.” Điền Nguyễn , “Tránh .”
Hai nhúc nhích, ánh mắt hung dữ chằm chằm .
Lòng bàn tay Điền Nguyễn toát mồ hôi, đúng lúc đó một bóng cao gầy thong thả bước tới: “Hạ Lan Tư?”
Hạ Lan Tư nhiều, động tác gọn gàng quật ngã hai , thu s.ú.n.g nghịch trong tay, một chân đá cửa, cất giọng kéo dài: “Thỏ con ngoan ngoãn, mở cửa nào~”
Điền Nguyễn: “……”