Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:33:53
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn Đức Âm khá cởi mở, nhưng cởi mở đến mức nam giả nữ trang thế thì vẫn khiến choáng váng một hồi.

Trong chốc lát, nên thấy Uông Vĩ Kỳ đáng thương, Ứng Phi Húc thật đáng buồn —— nếu nguyên do đặc biệt, thì một nam sinh bình thường sẽ giả nữ sinh để học, còn giả giống đến .

Lộ Thu Diễm bước lên, một chân đá văng Uông lệ nhân, đoạt lấy quả cầu tuyết, tiếp tục nặn tuyết.

Uông Vĩ Kỳ nước mắt lưng tròng: “Cậu thật vô tình, thật tàn nhẫn.”

“Cậu vô tình, cũng chẳng tàn nhẫn, thì tiếp nhận Ứng Phi Húc .” Lộ Thu Diễm thản nhiên.

Trên mặt Uông Vĩ Kỳ kết thành băng vụn, dùng mu bàn tay quệt một cái, băng tuyết lẫn nước mắt rơi lả tả: “Tôi tố cáo Ứng Phi Húc, lừa gạt tình cảm của , tổn thương tâm linh , trả cái giá trả!”

Điền Nguyễn lập tức khuyên can: “Cậu ngàn vạn đừng làm , Ứng Phi Húc chắc chắn nỗi khổ riêng. Trước đó suýt chút nữa nhảy lầu, nếu ép bại lộ phận, lỡ nhảy lầu thì ……”

Uông Vĩ Kỳ phẫn nộ bò dậy: “Hắn thì thể nỗi khổ gì chứ? Chẳng qua chỉ là một kẻ biến thái!”

“Có ớt là biến thái ?” Điền Nguyễn tuy đả kích nhỏ, nhưng với kinh nghiệm tiểu thuyết bao năm, đối với thiết lập đại lão nữ trang vẫn tiếp nhận khá , “Cậu cũng ớt ? Cậu còn từng c.ắ.n nữa .”

Uông Vĩ Kỳ lập tức nhớ lịch sử đen tối ở cổ trấn, sắc mặt đen sì như chocolate đậm màu, giống một miếng sô-cô-la đen. Sau một lúc lâu, gào lên một tiếng như sói tru: “Ngao!!!”

Điền Nguyễn ồn đến tai ù lên, hình lảo đảo suýt ngã.

Lộ Thu Diễm đá thêm một cú m.ô.n.g Uông Vĩ Kỳ, đá bay xa ba mét: “Gào cái gì mà gào, sợ cả thế giới thất tình ?”

Uông Vĩ Kỳ che mông, hừ hừ : “Các đều đỡ cho Ứng Phi Húc, các cùng một phe với , là biến thái!”

Lộ Thu Diễm nhấc cái đầu tuyết tròn to lên, nện mạnh xuống tuyết mập mạp, phủi phủi đôi găng tay lông dê ướt một nửa —— đôi găng vẫn là năm ngoái Điền Nguyễn tặng y.

“Vậy trải nghiệm thử cảm giác biến thái nắm tay ?”

Uông Vĩ Kỳ xoay bỏ chạy: “Các của ! Các thật quá đáng!”

Điền Nguyễn gọi với theo: “Uông Vĩ Kỳ! Nhất định giữ bí mật!”

Uông Vĩ Kỳ lời nào, thẳng tiến về phía nhà vệ sinh.

Một lát , chật vật chạy , chạy kêu, phịch một cái ngã úp mặt xuống tuyết. Phía là một ảnh “thiếu nữ” cao gầy đuổi theo.

Trời lạnh, nữ sinh Đức Âm mặc quần giữ ấm, mà mặc váy ca rô hậu nhung đặt may riêng. Đôi chân thon dài bọc trong quần tất mỏng, chân là đôi giày da mũi tròn nhỏ nhắn.

Ứng Phi Húc chính là ăn mặc như . Mái tóc dài xinh xõa xuống, tóc mái gọn gàng che khuất gương mặt thanh tú. Hắn cúi đầu, lạnh lùng Uông Vĩ Kỳ đang lăn lê bò toan chạy trốn.

Điền Nguyễn từ xa, chỉ im lặng.

Lộ Thu Diễm : “Nếu Uông Vĩ Kỳ sớm phát hiện mấy tháng rằng Ứng Phi Húc WC nam, thì cũng thành như bây giờ.”

“?” Điền Nguyễn hỏi, “Cậu từ sớm?”

“Thấy một .”

“Vậy cho ??” Quả dưa to thế , đến giờ Điền Nguyễn mới ăn.

Lộ Thu Diễm: “Có gì lạ , làm thêm ở quán bar, gặp kiểu thường xuyên.”

Điền Nguyễn cảm thán: “Thế giới đúng là muôn màu muôn vẻ.”

Lộ Thu Diễm tiện tay nhặt hai viên đá cuội gắn làm mắt cho tuyết, đúng lúc tiếng chuông lớp vang lên.

Điền Nguyễn Uông Vĩ Kỳ đang chật vật bỏ chạy phía xa, Ứng Phi Húc bình thản tự nhiên, một tiếng: “Đây cũng là thanh xuân.”

Chuyện đồn về Ứng Phi Húc cuối cùng cũng lan truyền rộng. Uông Vĩ Kỳ giận dỗi mấy ngày tìm Điền Nguyễn chơi, còn Điền Nguyễn thì để ý, một lòng chỉ sách thánh hiền.

Mãi đến một tuần kỳ thi cuối kỳ, Uông Vĩ Kỳ mới chịu nổi. Sau giờ học, đạp ván trượt tới tìm Điền Nguyễn, ném sang một túi đồ ăn vặt lớn: “Đệt, tìm , cũng tìm , định tuyệt giao thật ?”

Điền Nguyễn mở túi đồ ăn, lấy mấy gói thích, còn đặt lên bàn học phía của Lộ Thu Diễm, tủm tỉm: “Không , mấy ngày nay bận quá.”

“Bận cái gì?” Uông Vĩ Kỳ đạp ván trượt lộc cộc trượt tới, động tác cực kỳ thuần thục.

Điền Nguyễn hâm mộ: “Cậu còn trượt ván ? Là để tránh Ứng Phi Húc ?”

Uông Vĩ Kỳ: “…… Cái thì , cái dở. Nửa câu coi như .” 

Trời mới , mỗi thấy Ứng Phi Húc, hổ đến mức như bay lên —— là bay thật sự.

“Khụ khụ, còn đặc biệt học trượt ván ?” Điền Nguyễn điều, chủ động nuốt tên Ứng Phi Húc xuống.

Uông Vĩ Kỳ nghiến răng: “Tôi mười ba, mười bốn tuổi trượt .”

Điền Nguyễn đầy hoài nghi: “Trước đây ngay cả xe cân bằng còn , mà trượt ván?”

Uông Vĩ Kỳ: “…… Khi đó chỉ sơ sơ, bây giờ mới thành thạo, ?”

“Được, vất vả .” Điền Nguyễn vốn định khuyên Uông Vĩ Kỳ buông xuôi, mỗi yêu đương cũng dính đến đàn ông, mà manh mối với nữ sinh thì chẳng thấy .

Uông Vĩ Kỳ tán gẫu: “Huynh , nghỉ đông dự định gì ?”

“Học bổ túc.” Điền Nguyễn nghiêm nghị.

“……” Uông Vĩ Kỳ giơ ngón cái lên, “Đời chỉ bội phục ba : một là hội trưởng, một là chính , còn .”

Điền Nguyễn thấy Lộ Thu Diễm , chỉ sang: “Không bội phục ?”

Lộ Thu Diễm: “?”

Uông Vĩ Kỳ đầu, đau buồn phát hiện rằng ván trượt cũng chỉ cao ngang Lộ Thu Diễm: “Bội phục, bội phục… cao lên ?”

Lộ Thu Diễm: “Ừ.”

“Bây giờ cao bao nhiêu?”

“1m82.”

Điền Nguyễn mặt đổi sắc. Đêm đó về trang viên, việc đầu tiên làm là đo chiều cao —— sét đ.á.n.h giữa trời quang, vẫn là 1m77!

Cậu lâu thước đo chuyên dụng trong phòng gym, ngẩn bất động.

Đến giờ ăn, Ngu Kinh Mặc kéo con ngỗng ngốc ngoài, bàn tay lớn vẫy vẫy mắt : “Hồi hồn.”

Điền Nguyễn giật , trong mắt ngấn hai hàng nước: “Từ năm ngoái đến năm nay, em chỉ cao thêm một centimet.”

Ngu Kinh Mặc đưa tay lau nước mắt cho : “ dư trong thẻ ngân hàng của em tăng lên chỉ một centimet.”

Điền Nguyễn: “……”

Nghĩ nhiều tiền như , còn buồn cái gì nữa?

Điền Nguyễn thu nước mắt , hổ bực bội trừng Ngu Kinh Mặc một cái: “Anh căn bản hiểu tâm trạng của em, trừ khi chia cho em một centimet.”

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Bảo bối, chia cho em chỉ một centimet, mà là tận hai mươi centimet.”

“?”

“Ở trong cơ thể của em.”

“……” Điền Nguyễn hiểu ngay, nhưng mặt bắt đầu nóng lên.

“Như dễ chịu hơn ?”

Điền Nguyễn dùng kỹ năng công kích bằng nắm tay nhỏ.

Đêm đó, Điền Nguyễn nhận hai mươi centimet từ Ngu Kinh Mặc.

Hai mươi centimet uy lực kinh , khiến Điền Nguyễn mềm nhũn như một vũng nước, mặc cho Ngu Kinh Mặc khuấy động trong đó, đất trời hồi xuân, mưa tình kéo dài, dứt.

Điền Nguyễn tỉnh thì chút hối hận, sắp đến kỳ thi cuối kỳ , vẫn thể tách phòng với Ngu Kinh Mặc.

Mỗi Điền Nguyễn phân phòng ngủ, Ngu Kinh Mặc liền công tác, ngắn thì hai ba ngày, dài thì bảy tám ngày. Mà mỗi Ngu Kinh Mặc trở về, trong tình cảnh tiểu biệt thắng tân hôn, Điền Nguyễn căn bản thể từ chối .

Ngu Kinh Mặc luôn đem những gì đó bỏ lỡ đòi hết. Điền Nguyễn “trêu đùa” đến mức giống như một miếng bọt biển, chỉ ngừng hút nước, làm đầy chính . Sau đó, Ngu Kinh Mặc vắt hết nước trong , ép , khuấy động .

Vì thế nhiều đều giải quyết gì.

, nhất định tách vài ngày.

Điền Nguyễn hạ quyết tâm như , liền đem chuyện với Ngu Kinh Mặc: “Em sắp thi cuối kỳ , thành tích sẽ ghi hồ sơ, em xảy sai sót. Ngu , thể hiểu cho em ?”

Ngu Kinh Mặc : “Mấy ngày , em cứ ngủ phòng cho khách, yên tâm ôn tập.”

“A?”

“Luyến tiếc ?”

Điền Nguyễn hoài nghi Ngu Kinh Mặc: “Sao đột nhiên rộng lượng như ?”

Ngu Kinh Mặc đáp: “Chỉ bốn, năm ngày thôi, vẫn nhịn .”

Mắt Điền Nguyễn lập tức sáng lên: “Ngu , cảm ơn . Anh đúng là nghĩ cho khác, tâm thiện, hàng to dùng .”

Ngu Kinh Mặc nhướn mày: “Ừm?”

“… Ách, vốn dĩ là mà.” Điền Nguyễn giả bộ tự nhiên bổ sung, nhưng mặt hiện lên một tầng hồng nhạt, “Anh vốn dĩ hào phóng, còn… dùng .”

“Tốt đến mức nào?”

Điền Nguyễn thấy hầu ở cách đó xa ngang qua, liền hạ giọng: “Đồ của chính , chính còn ?”

“Dùng em, quả thật rõ lắm.”

Điền Nguyễn tiếp tục đề tài nữa, thêm chỉ khiến khó kiềm chế.

Hiện tại Ngu Kinh Mặc đang ở độ tuổi và sự nghiệp đều đạt đỉnh, tinh lực vô cùng dồi dào, ngay cả trẻ như Điền Nguyễn cũng chút chịu nổi. Đương nhiên, chịu nổi thì vẫn chịu —— đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của với tư cách là bạn đời hợp pháp của Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn cũng vui vẻ thực hiện nghĩa vụ , chỉ cần ngày hôm quá bận rộn.

Cậu chuyển sang phòng cho khách. Má Lưu hỏi hai : “Phu nhân, thật sự ngài giận dỗi với chứ?”

“Thật sự .” Điền Nguyễn đáp, “Chỉ là con chuẩn cho kỳ thi cuối kỳ.”

Má Lưu lúc mới yên tâm, : “Vợ chồng son cãi là chuyện thường, nhưng nhớ kỹ đừng phân phòng ngủ. Một khi phân phòng, ngủ chung sẽ khó.”

Điền Nguyễn đang sắp xếp tài liệu mượn từ thư viện, bộ đều là tiếng Anh, dự định nghỉ đông sẽ thi IELTS nên chuẩn . Nghe má Lưu , dừng tay, khiêm tốn hỏi: “Vì như ạ?”

Má Lưu vẻ mặt ngây thơ của , bưng đĩa dâu tây rửa bằng nước ấm đặt lên bàn , : “Tôi với ông nhà ngày xưa cũng . Tôi chê ông ngáy to, liền đuổi ông sang phòng khác. Nhiều năm như , cũng ngủ chung nữa. Ở chỗ chúng , vợ chồng đều thế cả, phân phòng xong thì giống như bạn bè.”

“Tôn trọng như khách, chẳng cũng ?”

“Vậy ngài quản bạn của ngài ngoài tìm khác ngủ ? Quản cả ngày lang thang bên ngoài về nhà ?”

“….” Điền Nguyễn , “Cho dù là bạn, nhưng rốt cuộc vẫn là vợ chồng, đương nhiên quản .”

Má Lưu lắc đầu: “Quản , quản lòng. Vợ chồng một lòng với , thì vẫn ngủ chung mới nuôi dưỡng tình cảm.”

Điền Nguyễn suy nghĩ một lúc, cảm thấy lý: “Cảm ơn má Lưu, con hiểu .”

Má Lưu hiền từ : “Phu nhân hiểu là . Người như Ngu , bên ngoài chắc chắn nhiều trở thành bên gối của . ngủ cùng chỉ ngài. Chỉ cần ngài phụ , cũng sẽ phụ ngài.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Chúng , chỉ tách mấy ngày thôi.”

Những ngày việc học căng thẳng, mỗi ngày Điền Nguyễn đều chạy qua chạy giữa trường học và nhà, thỉnh thoảng ghé thăm Đỗ phu nhân. Đợi hồn, Đỗ phu nhân cũng sắp về Mỹ.

Khi nhận điện thoại của Đỗ Hận Đừng, Điền Nguyễn sững , nhất thời nhớ hôm nay là ngày gì, nghĩ một lúc mới : “Bên trời lạnh, định về Mỹ tĩnh dưỡng.”

Đỗ Hận Đừng hỏi: “Có rảnh về nhà ăn cùng một bữa cơm ?”

Lúc Điền Nguyễn ăn tối , liền đáp: “Vậy tối mai?”

“Tối mai .”

 

“Vậy buổi trưa?” 

Giờ nghỉ trưa của học sinh Đức Âm dài, tới ba tiếng rưỡi. Điền Nguyễn thường cùng Lộ Thu Diễm ngoài tìm quán ven đường ăn.

họ dẫn theo Ngu Thương, kết quả dày nuông chiều của chỉ ăn một cái bánh trứng đau bụng suốt cả buổi trưa.

Từ đó về họ mang theo Ngu Thương nữa. Điền Nguyễn vốn ý tác hợp vai chính công thụ, nhưng cái dày cao quý của Ngu Thương cho phép.

“Buổi trưa .” Đỗ Hận Đừng đáp.

Điền Nguyễn vui vẻ hỏi: “Có dẫn theo dâu ?”

Đỗ Hận Đừng một tiếng: “Có.”

Điền Nguyễn chuyện với Ngu Kinh Mặc. Ngu Kinh Mặc : “Nếu là tiệc tiễn vợ, đương nhiên .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-202.html.]

Hôm , Điền Nguyễn thi xong môn nghệ thuật buổi sáng, còn đến mười một giờ. Cậu thu dọn bút vẽ, dính đầy sơn màu cũng kịp đồ, nhét hộp cơm tay Lộ Thu Diễm vội vàng chạy cổng trường.

Lộ Thu Diễm cầm hộp cơm nhà ăn tìm Ngu Thương.

Ngu Thương hỏi: “Điền Nguyễn ?”

“Đi ăn cơm với nhà.”

“Nhà họ Đỗ?”

“Ừ.” Lộ Thu Diễm quan sát phản ứng của Ngu Thương, “Cha cũng , gọi ?”

“Tôi làm gì.” 

Ngu Thương cháu trai ruột của Đỗ phu nhân, chẳng qua chỉ danh mà thực.

Lộ Thu Diễm mở hộp cơm, tự cho lò vi sóng hâm nóng. Ánh mắt y đảo qua, thấy Hải Triều và Nam Hoài Quất bưng khay đồ ăn ngang qua, liền chào hỏi.

Hải Triều gật đầu, Nam Hoài Quất thì quanh: “Điền Nguyễn ?”

Lộ Thu Diễm: “Sao các lúc nào cũng hỏi Điền Nguyễn ?”

“Hắn thường xuyên ở cùng ?” Nam Hoài Quất chua chua , “Nếu với khả năng, còn tưởng thích .”

Lộ Thu Diễm: “Ở cùng là thích ?” Y chỉ sang Hải Triều, “Vậy các thì ? Không cũng thường xuyên ở cùng ?”

Nam Hoài Quất: “……”

Hải Triều bình thản : “Ăn cơm , chiều còn thi.”

Nam Hoài Quất ngậm miệng xuống bàn ăn, thôi, lén Hải Triều.

Hải Triều : “Có gì thì .”

Nam Hoài Quất nhỏ giọng: “Tôi… thích .”

Hải Triều đang uống canh, thì khựng . Yết hầu chuyển động lên xuống, nén mấy mới kìm cơn sặc, nuốt canh xuống, dòng nước ấm trôi qua dày.

Anh : “Tôi .”

Nam Hoài Quất dùng đũa chọc cơm: “Vậy còn ?”

Hải Triều liếc bát cơm của : “Ăn hết một hạt dư, sẽ cho .”

“Ồ.” Nam Hoài Quất lặng lẽ cúi đầu ăn cơm.

Nhà ăn vẫn yên tĩnh như thường ngày, thậm chí yên tĩnh đến mức quá mức.

Lộ Thu Diễm đối diện Ngu Thương, bỗng : “Điền Nguyễn ở đây, đúng là chán.”

Ngu Thương: “Tôi thấy .”

Lộ Thu Diễm : “Cậu nhớ chút nào ?”

Ngu Thương cảm thấy khó hiểu: “… Hắn là ba nhỏ của , nhớ làm gì?”

“Chẳng lẽ từng coi là bạn bè?”

“Tôi mà coi là bạn bè, một ngày sẽ cha mắng ba là bất hiếu.”

“… Cũng đúng.”

Ở phía xa, tại nhà họ Đỗ, Điền Nguyễn bước cửa liên tục hắt xì ba cái: “A hắt xì ~ a hắt xì ~ a a a hắt xì!”

Âm thanh vang dội, vọng cả xà nhà, dội dội trong căn biệt thự “nhỏ nhắn tinh xảo” một lúc lâu.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc: “Có em làm chuyện gì trái lương tâm, nên mới nhắc đến dữ ?”

Điền Nguyễn ủy khuất: “Đâu ? Học kỳ em ngoan lắm mà.”

Trời đất làm chứng, từ khi lên lớp mười hai, trong mắt Điền Nguyễn chỉ học tập và Ngu Kinh Mặc. Mỗi ngày ngoài học , chính là mật với Ngu Kinh Mặc… cái thì tính.

“Có lén c.h.ử.i thầm em trong lòng ?” Điền Nguyễn mở to đôi mắt trong veo, nghi ngờ Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc cụp mắt phượng, thản nhiên đón lấy ánh của , thẳng: “Không .”

“Thật ?”

“Anh c.h.ử.i thầm em . Em mà chọc giận, chỉ trực tiếp làm em thôi.”

“….” Điền Nguyễn bỗng nhiên cảm thấy câu đạo lý.

Một âm thanh vang lên kèm theo ánh sáng chói lóa của “đèn sân khấu”, cả chuế mãn ánh đèn của Hạ Lan Tư nữa xuất hiện sân khấu. Vẫn là mái tóc màu champagne dài, đôi mắt hồ ly hất lên trời: “Các tán tỉnh , thể đừng làm trong nhà khác ?”

Dew từ chui : “Tiểu thiếu gia, hoan nghênh về nhà.”

Hạ Lan Tư: “……”

Điền Nguyễn thẳng lưng, vểnh đuôi bước phòng khách: “Mẹ con ?”

Dew đáp: “Phu nhân đang cùng đại thiếu gia thưởng họa.”

“Thưởng họa? Bà vẽ ?”

“Là Hạ tổng vẽ.”

Điền Nguyễn lập tức hứng thú: “Vẽ cái gì? Con cũng xem.”

Nơi thưởng họa ở gần phòng . Giọng Đỗ phu nhân vọng : “Tiểu Nguyễn, là con hắt xì ?”

Điền Nguyễn: “… Là con, .”

Cửa kính phòng khép hờ, bên trong sâu lắng yên tĩnh, hương vấn vít. Ngoài cửa sổ sát đất là một mảng lớn hoa tulip. Đợi đến mùa xuân, khu vườn sẽ trồng thêm cúc non vàng nhạt và tím nhạt.

Ánh nắng vặn, rọi vài tia, dừng bức họa, như thể tiếp thêm sinh khí mùa xuân cho nó.

Điền Nguyễn bức tranh sơn dầu phủ kín hoa cỏ, cũng thấy gì đặc biệt —— đáng để cả thưởng thức lâu đến ?

Đỗ phu nhân vẫy tay, Điền Nguyễn liền xuống bên cạnh bà, : “Bức tranh thật.”

“Con cảm ?” Đỗ phu nhân quan tâm hỏi, đưa tay chạm trán .

“Không ạ, chỉ là gió thổi thôi.” Điền Nguyễn đáp, ánh mắt dừng bức tranh.

Đỗ phu nhân : “Con ?”

“Hoa.”

Đỗ phu nhân cầm bức tranh xoay một vòng: “Con xem mảng màu chỗ , với mảng màu chỗ , nối với giống hình bóng một ?”

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Giống thật.”

“Chỗ nữa, cũng là một .”

Điền Nguyễn hồi lâu: “Có hai bóng đang ôm ?”

Đỗ phu nhân mím môi : “Không ôm , mà là đang sáng tạo sinh mệnh. Những đóa hoa chính là biểu hiện của sinh mệnh lực .”

Điền Nguyễn: “……”

Học nghệ thuật, lẽ bẩm sinh quá kiêng dè phương diện đó. Da mặt Điền Nguyễn mỏng, liền đỏ lên một chút, cố tỏ bình tĩnh gật đầu: “Bức tranh bán bao nhiêu tiền?”

Đỗ phu nhân: “Haizz, điểm con giống cha con y như đúc, chỉ đến tiền.”

Điền Nguyễn: “……”

Làm đây, chính ruột chê ?

Rõ ràng Đỗ Hận Đừng cả mùi tiền, Điền Nguyễn chẳng qua chỉ yêu tiền hơn một chút. Nếu trăm tỷ, cũng làm nghệ thuật; nhưng sinh , chỉ phiền não thiếu tiền, rảnh nghĩ tới nghệ thuật.

Cho đến hôm nay, vẫn bước cánh cửa nghệ thuật.

Ngu Kinh Mặc : “Nghệ thuật là vô giá, nhưng trong lòng nghệ sĩ luôn giới hạn. Vật báu thật sự vô giá thì sẽ dễ dàng đem .”

Đỗ Hận Đừng , đẩy gọng kính gọng vàng sống mũi thẳng tắp, về phía Hạ Lan Tư: “Anh chỉ là kẻ tay mơ, hiểu nghệ thuật, nhưng một vật báu vô giá, thể lấy .”

Hạ Lan Tư như : “Nếu vật báu vô giá của là cái điêu của , thì công chúng lấy cũng khó coi lắm.”

Điền Nguyễn: “Anh cả nuôi chim điêu ? Sao lấy khó coi?”

“……”

Đỗ phu nhân ho khan: “Không chuyện nữa, ăn cơm.”

Điền Nguyễn hỏi thêm, nhưng đến khi bàn ăn mới hậu tri hậu giác hiểu : “……”

Cậu cẩn thận ngẫm lời Ngu Kinh Mặc , hàm lượng kỹ thuật quá cao, đủ để một quen chuyện thẳng thắn như Điền Nguyễn học hỏi mấy năm.

Đây là đối thoại của đại lão ?

Điền Nguyễn chút lo lắng cho chỉ thông minh của . Ăn xong, cùng Đỗ phu nhân lời từ biệt đầy mật, về trang viên đồ. Cậu còn đặc biệt hỏi quản gia một câu: “Chú Vương, mấy thứ đồ bổ khác tặng đó, loại nào bổ não ?”

Quản gia liền tìm cho .

Điền Nguyễn kỹ hướng dẫn, thấy hại cơ thể, liền uống một chai nhỏ dung dịch dinh dưỡng, ăn thêm hai viên dầu cá. Nhiều như cũng ăn hết, nên mang một ít đến trường, định chia cho Lộ Thu Diễm.

Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn đến trường, thấy sắc mặt hồng hào, ánh sáng, liền : “Đồ bổ vẫn nên ăn ít thôi, bổ quá cũng cho cơ thể.”

“Những thứ vô hại.”

“Đợi em già , bọn gian thương bán thực phẩm chức năng sẽ lừa em đầu tiên.”

Điền Nguyễn : “Không , em phân biệt. Với để đó cũng là để đó, dù bổ não thì cũng bổ sung thể lực.”

Ngu Kinh Mặc suy nghĩ một lát: “Nếu thật sự bổ sung thể lực thì cũng là thứ . Sau em với … cũng dễ mệt như .”

Điền Nguyễn trong nháy mắt hiểu ý nghĩa của câu đó……

May mà vách ngăn trong xe của tài xế giống như khí.

Điền Nguyễn : “Sau xe thông minh của Tô thị phổ cập , chúng thể xe tự lái.”

Tài xế để bầu khí lạnh : “Xe thông minh dù thông minh đến cũng bằng lái. Phu nhân nếu trải nghiệm, xe hệ thống tự lái.”

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Sao ?”

Ngu Kinh Mặc bình thản : “Bị tắt . Lái xe tự cầm lái mới yên tâm, giao cho máy móc là một dạng mạo hiểm.”

Điền Nguyễn liền từ bỏ ý định. Một kỹ năng quả thật nên trong tay con . Cậu khó khăn lắm mới học lái xe, tuyệt đối thể vì chuyện nhỏ mà bỏ cái lớn.

Đến trường, Điền Nguyễn đưa đồ bổ cho Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm từ đến nay luôn nghi ngờ thực phẩm chức năng: “Tôi ăn thêm hai cái bánh bao còn hơn mấy thứ .”

Điền Nguyễn : “Ha ha, cứ thử xem, dù cũng hại .”

Bạn học xung quanh tụ , một nữ sinh hỏi: “Cái là ăn gì ?”

Điền Nguyễn đáp: “Canxi, sắt, kẽm, selen, vitamin, với dầu cá.”

“Cậu thông minh như là nhờ ăn cái ?”

“Không, do bẩm sinh.” Điền Nguyễn còn dư nên chia hết cho .

Ai ăn cũng khen : “Cảm giác nháy mắt tai thính mắt sáng, thông minh hẳn .”

Điền Nguyễn ngờ hiệu quả như . Vậy vấn đề là —— vì ăn cảm giác gì?

Mấy ngày thi liên tiếp, Điền Nguyễn bận đến xoay như chong chóng, mỗi căng thẳng liền ăn một viên vitamin.

Thi cuối kỳ xong, Điền Nguyễn nhận thông báo của hội học sinh ——

Hề Khâm : “Điền Nguyễn, tố cáo sử dụng d.ư.ợ.c phẩm cấm nên thành tích mới như . Không chỉ dùng, mà còn rủ cả lớp cùng dùng.”

Điền Nguyễn: “………… Cái quái gì ? Ai chơi ??”

Ngu Thương cau mày: “Mấy ngày nay cho ăn, thật sự chỉ là vitamin với dầu cá?”

Điền Nguyễn: “Tất nhiên , tin thì hỏi họ.”

Ngu Thương: “Vậy tại cho ? Sợ phát hiện cái gì ?”

Điền Nguyễn: “…… Cậu cha nó nhiều nhất khối, cần ăn đồ bổ gì? Cho bổ đến huyết khí bốc lên, d.ụ.c hỏa thiêu , đè Lộ Thu Diễm xuống ăn trái cấm !”

Ngu Thương: “……”

Mấy trong hội học sinh ho khan: “Khụ khụ, chúng thấy gì cả.”

Loading...