Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 200

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:33:08
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Cứ như , thị lực của Điền Nguyễn ban đêm dần hồi phục, nhưng cũng vì thế mà mỗi đêm đều dữ dội hơn, rốt cuộc vẫn thể phân phòng. Không những phân, còn đêm nào cũng Ngu Kinh Mặc lừa lừa tâm.

Cậu tràn đầy cảm giác tội . Sau kỳ thi thử, quyết định lấy thành tích chuyện: nếu rớt khỏi top ba niên cấp, đêm đó dù thế nào cũng phân phòng với Ngu Kinh Mặc, bảo vệ cái m.ô.n.g của , ít nhất nửa tháng tham ăn.

“Xếp hạng niên cấp .” Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm cùng đến bảng thông báo điện tử, “Ngu Thương chắc chắn vẫn là hạng nhất.”

Lộ Thu Diễm dáng vẻ mấy để tâm: “Ờ.”

“Nếu lọt top năm niên cấp, mời ăn bún ốc.” Điền Nguyễn .

“Nếu lọt top ba, mời ăn sầu riêng.”

“Lộ Thu Diễm, thật.” Điền Nguyễn cảm động thôi, sầu riêng đắt hơn bún ốc.

Bảng thông báo dài chừng bốn, năm mét, xung quanh vây kín học sinh từ lớp 10 đến lớp 12. Điền Nguyễn hào hứng về phía khối lớp 10 để xem , “…… Không Ngu Đề.”

Lộ Thu Diễm: “Biết thi hạng 21.”

Màn hình điện t.ử chỉ hiển thị top hai mươi niên cấp. Điền Nguyễn vốn ôm hi vọng, học sinh Đức Âm từ cấp hai lên thẳng cấp ba, mấy ấm cô chiêu căn bản để tâm chuyện học hành, tiền bao giờ chỉ một con đường.

Mọi nẻo đường đều dẫn đến La Mã, học sinh quý tộc chỉ cần kết giao rộng rãi, trừ phi phá sản, nếu tương lai cũng chẳng quá kém.

Điền Nguyễn bất đắc dĩ, sang bảng thông báo khối 12 xem xếp hạng.

Hạng nhất: Lớp 12/1 Ngu Thương, tổng điểm 449.

Hạng nhì: Lớp 12/6 Ứng Phi Húc, tổng điểm 448.

Hạng ba: Lớp 12/1 Điền Nguyễn, tổng điểm 447.

Hạng tư: Lớp 12/2 Hải Triều, tổng điểm 446.

Hạng năm: Lớp 12/3 Hề Khâm, tổng điểm 445.

Hạng sáu: Lớp 12/3 Tạ Đường Yến, tổng điểm 444.5.

Hạng bảy: Lớp 12/1 Lộ Thu Diễm, tổng điểm 444.

……

Điền Nguyễn nhẹ nhàng thở , may mà vẫn giữ top ba, “Ứng Phi Húc từ chui ?”

Lộ Thu Diễm: “Đức Âm năm nào cũng học sinh chuyển trường.”

“Mới chuyển tới mà trâu bò hơn .” Điền Nguyễn xoa cằm suy nghĩ, trong sách cũng nhân vật , xuất hiện chiếm hạng nhì, đúng là nhất minh kinh nhân.

Thi thử chỉ tính ba môn Toán Văn Anh, mỗi môn 150 điểm, tuần còn kiểm tra hàng tuần. Lớp 12 mỗi thi đều công bố thành tích để gia tăng cảm giác nguy cơ, thúc đẩy học sinh tiến lên.

với học sinh trường quý tộc mà , gia đình chống lưng, cảm giác nguy cơ chẳng khác nào mây trôi cuối trời, gió thổi là tan.

Điền Nguyễn về lớp, đám thiếu gia tiểu thư tai mắt linh thông sớm điều tra rõ ràng lai lịch của hạng nhì niên cấp. Điền Nguyễn ép hết một lượt ——

Ứng Phi Húc chuyển trường từ thủ đô tới, gia cảnh thể là giàu , chỉ xem như bình thường. Cha đều là giáo viên trung học phổ thông, chút quan hệ đồng nghiệp với giáo viên Đức Âm.

Vì tương lai của con gái, cả nhà chuyển , đưa Ứng Phi Húc đến Đức Âm.

Mà Ứng Phi Húc cũng cố gắng, tới thi hạng nhì niên cấp.

Điền Nguyễn: “Khoan , Ứng Phi Húc là con gái ?”

Một nữ sinh đáp: “ , còn xinh.”

Điền Nguyễn: “Thảo nào học giỏi như .”

“…… Xinh thì học giỏi?”

“Không , chỉ thấy phần lớn nữ sinh đều chăm chỉ hơn nam sinh.”

Lời mấy bạn nữ lọt tai, hỏi: “Sao nghĩ ?”

Điền Nguyễn lấy bản làm ví dụ: “Mấy đến vùng núi hẻo lánh mà xem thì , nhà nghèo mà cả con trai lẫn con gái, chỉ cần con gái bỏ học, thành tích thường sẽ hơn con trai.”

Đời , Điền Nguyễn thấy ít ví dụ như , trong lớp từng vài nữ sinh gia cảnh nghèo nhưng thiên phú nổi trội ở một phương diện nào đó.

Đề tài lướt qua, Điền Nguyễn cũng quá để tâm. Thêm một đối thủ cạnh tranh, ngược càng kích thích ham học tập của .

Cậu chỉ tự “cuốn”, còn kéo cả Lộ Thu Diễm cùng cuốn. Lên lớp ghi chép, nhất định chép cho Lộ Thu Diễm một bản, còn : “Dù chữ như ch.ó bò, miễn tự hiểu là .”

Lộ Thu Diễm thật: “Có lúc cũng hiểu.”

“……”

Trở về trang viên, Điền Nguyễn bàn với Ngu Kinh Mặc về việc học thêm giờ học. Với bầu khí lỏng lẻo của Đức Âm, dù cuốn cũng dễ nửa đường bỏ cuộc.

Ngu Kinh Mặc thẳng: “Mời gia sư về là .”

“Như đắt lắm, học thêm lớp rẻ hơn.”

“Dạy kèm một đối một thể căn cứ nền tảng của học sinh mà tìm điểm yếu, giảng sâu.” Ngu Kinh Mặc từng tiếc tiền cho giáo dục, “Em cần lo, hiệu trưởng Lý giới thiệu phù hợp.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Được.”

Ngu Kinh Mặc : “Nếu em định du học, thật thành tích lớp 12 cần quá để ý, chỉ cần thư giới thiệu và điểm IELTS là thể bất cứ đại học nào thế giới.”

Điền Nguyễn : “Dù du học, nhưng em cũng học đại học trong nước.”

“Vậy thì học thạc sĩ hoặc tiến sĩ nước ngoài.” Ngu Kinh Mặc vuốt mái tóc mềm mại, sạch sẽ của thanh niên, hôn nhẹ lên vành tai , “Anh cũng nỡ để em sớm như .”

“Hai mươi tuổi còn sớm ?” Điền Nguyễn , “Ngu Thương mười tám tuổi .”

“Hắn giống.”

“Khác chỗ nào?”

“Ngu Thương là con trai, em là vợ.” Ngu Kinh Mặc nghiêm túc , “Dĩ nhiên vợ quan trọng hơn.”

Điền Nguyễn bật , huých khuỷu tay : “Đừng để thấy.”

“Nghe thấy cũng .” Ngu Kinh Mặc , “Chờ nó vợ sẽ hiểu.”

Điền Nguyễn gật đầu, thầm nghĩ cũng đúng, Lộ Thu Diễm chính là tâm đầu nhục của Ngu Thương, bạch nguyệt quang thể thế, năm năm chia xa sớm khắc sâu trong lòng.

Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ ăn, Điền Nguyễn làm xong bài tập, bàn với Ngu Kinh Mặc: “Chương trình học của em căng lên , chúng thể ngủ chung nữa.”

Ngu Kinh Mặc : “Chờ gia sư tới, sẽ phân phòng.”

“…… Thật chứ?”

“Ừ.”

Điền Nguyễn : “Ngu , độ tin cậy của trong mắt em chỉ còn 60 điểm.”

“Tổng 100?”

“Tổng 200.”

Ngu Kinh Mặc bật : “Giúp em một là trừ mười điểm? Phu nhân, em lạnh lùng thật.”

Điền Nguyễn: “Lúc giúp em, lạnh lùng ?”

Ngu Kinh Mặc: “Không, nóng bỏng.”

Điền Nguyễn: “……”

Cuối tuần đó, gia sư tới, tổng cộng ba , đều là nữ: một chuyên văn, một chuyên khoa học tự nhiên, còn một phụ trách mỹ thuật, âm nhạc và thể thao.

Điền Nguyễn ngoài mặt hoan nghênh, đầu nhỏ giọng : “Mỹ thuật, âm nhạc, thể thao tính tổng điểm, em thí sinh nghệ thuật, học mấy thứ làm gì.”

Ngu Kinh Mặc: “Mỹ thuật bồi dưỡng cảm xúc, âm nhạc nâng cao khả năng thưởng thức, còn thể thao……” Hắn đ.á.n.h giá hình cao gầy, mềm dẻo của thanh niên, khóe môi cong lên, “Thể thao giúp rèn luyện độ mềm của cơ thể, làm nhiều tư thế hơn.”

Điền Nguyễn: “……” Cậu ngay Ngu Kinh Mặc chẳng ý , học bù cũng nghĩ đến chuyện đó.

Gia sư rời , Điền Nguyễn nhân cơ hội nhắc : “Từ tối nay chúng phân phòng, chỉ cuối tuần mới ngủ chung, cho đến khi lớp 12 kết thúc.”

Ngu Kinh Mặc tỏ thái độ, chỉ : “Tối nay dù em phân, e là cũng phân.”

“?”

Quản gia từ lầu kéo xuống hai vali cỡ lớn. Ngu Kinh Mặc : “Anh công tác, chắc một tuần mới về.”

Điền Nguyễn sững sờ: “Sao đột nhiên công tác?”

Ngu Kinh Mặc khẽ : “Có lúc sáng bay, chiều về, em cũng phát hiện.”

“…… Khi nào?” Điền Nguyễn cứ tưởng chỉ giữa nhà và tập đoàn, ngờ bận rộn đến .

“Lần xa hơn, việc cũng nhiều, nên một tuần.”

“Ồ.” Nhìn vali trong tay quản gia, trong lòng Điền Nguyễn bỗng dâng lên cảm giác khó tả.

Ngu Kinh Mặc : “Bây giờ luôn.”

“Không ăn tối ?” Điền Nguyễn ngẩng mặt, mong chờ .

Ngu Kinh Mặc suýt mềm lòng: “Không , bay sớm thì tới sớm, ngủ sớm.”

“Vậy em tiễn .”

“Ừ.”

Đến sân bay, Điền Nguyễn vẫn cảm giác thật. Nhìn đại sảnh sáng rực, qua tấp nập, : “Lần công tác, với em .”

Ngu Kinh Mặc chỉ mang theo trợ lý Từ và hai vệ sĩ, : “Nói với em, em giữ , sẽ nỡ .”

“Anh việc chính, em sẽ giữ.”

Ngu Kinh Mặc giơ tay bóp nhẹ má , khẽ: “Không câu nào dễ hơn ?”

Điền Nguyễn để mặc bóp mặt , : “Em sẽ nhớ .”

“Ừ.”

“Ngày nào cũng nhớ.”

“Ừ.”

“Chỉ cần học là nhớ.” Điền Nguyễn nghiêm túc .

Ngu Kinh Mặc mỉm : “So với nhớ , càng mong em nhớ thì gọi video.”

Điền Nguyễn gật đầu lia lịa: “Em sẽ.”

Thông báo chuyến bay vang lên, Ngu Kinh Mặc : “Anh đây.”

Điền Nguyễn vài bước, vẫn nhịn gọi: “Ngu .”

“Hử?” Ngu Kinh Mặc , thanh niên ôm trọn. Hơi thở mềm mại, thơm mát, trong trẻo, như cả mùa xuân.

Cái ôm chỉ kéo dài hơn mười giây. Điền Nguyễn lưu luyến buông , hôn lên cằm góc cạnh của Ngu Kinh Mặc một cái, : “Em chờ về.”

Ngu Kinh Mặc xoa xoa đầu tròn trịa của thanh niên, tóc trượt qua kẽ tay. Hắn cúi xuống, giữa chốn đông hôn lên trán Điền Nguyễn, cổng lên máy bay.

Điền Nguyễn theo bóng lưng khuất cửa kính, tâm trạng nặng nề về trang viên.

“Phu nhân, ăn cơm.” Má Lưu gọi.

Điền Nguyễn hỏi: “Ngu Thương ?”

“Đại thiếu gia về ăn .”

“À.” Điền Nguyễn ăn qua loa vài miếng, chẳng khẩu vị.

Cậu chuyến bay của Ngu Kinh Mặc mất bốn, năm tiếng, điện thoại chắc chắn tắt máy, nên gọi, chỉ gửi một tin WeChat: Hạ cánh nhớ báo em một tiếng / hôn hôn.

Không ôm, Điền Nguyễn tắm xong chiếc giường lớn rộng hai mét, trằn trọc mãi. Lăn từ bên sang bên , từ đầu giường đến cuối giường, một ngủ chẳng hề yên tâm.

Trước ngủ cùng Ngu Kinh Mặc thấy giường rộng, thậm chí còn chật. Mỗi lăn sang phía Ngu Kinh Mặc, liền ôm chặt lòng, như trong hang ổ của cự long. Vì sẽ tổn thương, nên cảm giác an tràn đầy.

Mà hiện tại, Điền Nguyễn vuốt ve nửa bên giường vốn thuộc về Ngu Kinh Mặc , trống rỗng.

Không cánh tay rắn chắc hữu lực của Ngu Kinh Mặc, lồng n.g.ự.c bụng cơ bá đạo của Ngu Kinh Mặc, cũng nỗi phiền não lúc nào cũng “cự long” xâm phạm. Cậu bỗng nhiên cảm thấy tịch mịch đến cực điểm.

“Cam!” Điền Nguyễn mắng chính một tiếng, “Tịch mịch cái rắm.”

Cứ thế mơ mơ màng màng ngủ .

Hôm tỉnh , mắt còn mở to, há miệng gọi: “Ngu , giúp em mặc quần áo……”

Phòng ngủ vô cùng yên tĩnh, chỉ gió lạnh từ điều hòa trung tâm gần như phát tiếng.

Điền Nguyễn tóc tai rối bời, trơn tru bò dậy, chậm rãi tỉnh táo một lúc mới nhớ —— Ngu công tác, ở nhà, ai giúp mặc quần lót với tất……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-200.html.]

Chỉ thể tự động thủ.

Điền Nguyễn mặc quần áo hoài nghi nhân sinh, tự nhận bản cũng lười, hiểu giống như Ngu Kinh Mặc nuôi thành phế nhân.

Xuống lầu, cùng Ngu Thương ăn sáng.

“Ngu công tác, ?” Điền Nguyễn hỏi thăm con trai lớn.

Ngu Thương đối diện , giọng nhàn nhạt: “Ừm.”

Điền Nguyễn bỗng nhiên chút tức giận: “Cậu cần bắt chước cha .”

Ngu Thương liếc một cái, “Mới tách cha một đêm mà thôi, điên ?”

Điền Nguyễn: “……”

Điện thoại vang lên một tiếng, Điền Nguyễn ngay cả miếng trứng chiên cũng ăn, vội vàng cầm lên xem.

Ngu Kinh Mặc: Đến nơi xong thì ngủ luôn, bây giờ em tỉnh ?

Điền Nguyễn: Tỉnh , đang ăn cơm.

Ngu Kinh Mặc: Ăn xong tự lái xe học chứ?

Điền Nguyễn: Được.

Ngu Kinh Mặc: Không đỗ xe thì , bảo tiêu sẽ giúp em.

Điền Nguyễn: Ừm.

Ngu Kinh Mặc: Nhớ ?

Điền Nguyễn cứng miệng: Mới một đêm thôi.

Ngu Kinh Mặc: Ừm / hoa hồng

Điền Nguyễn: Em học đây / hoa hồng

Nói chuyện xong với Ngu Kinh Mặc, tâm trạng Điền Nguyễn lên ít. Cậu vốn tưởng rằng lái chiếc xe bảo bối mới của sẽ phấn khích, nhưng sự thật là khá bình tĩnh. Ngoài việc đường gặp dòng xe cộ căng thẳng, chạy chậm hơn một chút, thì cảm xúc gì đặc biệt.

Nói tóm , mặt biểu tình lái chiếc Rolls-Royce đến trường, chỗ đỗ xe là do bảo tiêu giúp đỗ .

Mao Thất hỏi: “Phu nhân vui ?”

Điền Nguyễn: “Không mà.”

Học sinh tự lái xe đến trường ở Đức Âm ít, đặc biệt là lớp 12, đều thành niên, cơ bản nào cũng bằng lái —— Nam Hoài Quất là ngoại lệ, tên lớp 11 đủ tuổi đua xe .

Cũng giống như đàn ông mê xe, mấy thiếu gia nhà giàu cũng ngoại lệ. Khi khoe của, bọn họ đều rầm rộ quảng cáo bao nhiêu siêu xe.

Ngay cả Uông Vĩ Kỳ cũng hai ba chiếc xe thể thao, chỉ là lấy bằng lái nên dám chạy đường.

Chiếc Rolls-Royce của Điền Nguyễn đặt giữa đám xe hào , thật sự chẳng hề nổi bật.

Tiếng chuông xe “đinh linh linh” vang lên, Điền Nguyễn tránh sang hai bước, nhường đường cho xe đạp.

Khí thế của xe đạp thua siêu xe. Lộ Thu Diễm cứ thế đạp khí chất tọa giá hoàng tử, chân dài chạm đất một cái liền nhảy xuống, hình như gió, một tay xoay ghi-đông sang bên, quăng cặp sách lên vai, hình tượng nam sinh trung học tràn đầy sức sống khiến vô thiếu nữ rung động.

Mấy nữ sinh e thẹn lén Lộ Thu Diễm, còn Lộ Thu Diễm mắt thẳng, sải bước đến bên Điền Nguyễn, giọng nhàn nhạt: “Đứng ngẩn làm gì, lớp.”

Điền Nguyễn ngoan ngoãn đeo cặp, giơ hai tay giơ ngón cái: “Lộ Thu Diễm, ngầu bạo.”

Lộ Thu Diễm để ý, : “Hôm nay trưa vẫn ăn bún ốc.”

Điền Nguyễn: “ , chúng cùng thối.”

“…… Lại đ.á.n.h răng, thối chỗ nào.”

Điền Nguyễn tự lừa . Chỉ cần ngang tiệm bún ốc, mùi măng chua hun một cái, thì bộ đồng phục cả ngày đều mang cái mùi đó. Cũng chỉ và Lộ Thu Diễm chê , Ngu Thương thì đường vòng né họ.

Cứ thế mơ mơ hồ hồ trôi qua ba ngày. Ban ngày Điền Nguyễn học, chạng vạng về nhà học bổ túc. Ba nữ giáo viên luân phiên tới, dạy học nghiêm khắc, ít ít , trông chẳng khác gì giáo viên chủ nhiệm.

Điền Nguyễn nghi ngờ Ngu Kinh Mặc cố ý tìm họ, khiến lúc nào cũng căng thẳng, dám làm việc riêng.

May mắn là cả ba giáo viên đều đ.á.n.h giá Điền Nguyễn cao, thông minh, chỉ điểm là hiểu, suy một ba, thái độ nghiêm túc, vở ghi chép sạch sẽ gọn gàng, đúng là mầm Thanh Hoa Bắc Đại.

Điền Nguyễn tính toán điểm tổng hợp ngày thường của , quả thật thể chạm tới hai trường đó. thi đại học là thi đại học, lá gan đều treo cao khảo, chỉ sợ xảy chút ngoài ý nào đó, khiến tên rơi khỏi bảng vàng.

củng cố kiến thức vẫn là cần thiết, đến lúc đó cho dù căng thẳng, cũng đến mức đầu óc trống rỗng.

Tiễn giáo viên bổ túc , Điền Nguyễn thở một , nhà.

Quản gia lanh lợi : “Một ngày gặp như cách ba thu, và phu nhân chia lìa ba năm .”

Điền Nguyễn: “……”

Quản gia thở dài: “Cũng ở đất khách ăn ngon , ngủ , hồ ly tinh câu dẫn .”

Điền Nguyễn: “Ai luẩn quẩn đến mức câu dẫn Ngu ?”

Với gương mặt của Ngu Kinh Mặc, bình thường lạnh c.h.ế.t , ngay cả trợ lý Từ theo bên cạnh nhiều năm cũng dám quá lỗ mãng.

Quản gia: “Phu nhân vẫn quá đơn thuần. Với điều kiện của , cho dù là thiêu lao đầu lửa, cũng ít con thiêu nhào tới âu yếm.”

Điền Nguyễn rùng một cái: “Chú Vương, chú đừng dùng thành ngữ lung tung.”

một điểm là đúng —— bên cạnh Ngu Kinh Mặc bao giờ thiếu câu dẫn . Lúc bọn họ kết hôn cũng vì lý do —— giúp Ngu Kinh Mặc chắn đào hoa , là tấm chắn của Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn vuốt chuỗi hạt gỗ đàn cổ tay , miếng ngọc nhỏ mát lạnh ôn nhuận. Cậu xoa lên hoa văn khắc đó, trong lòng mơ hồ sinh một tia lo lắng.

Ngồi sofa, ăn tổ yến trái cây do má Lưu hầm, Điền Nguyễn gọi điện cho trợ lý Từ, hỏi thẳng: “Gần đây ai tặng cho Ngu ?”

Trợ lý Từ: “Có một ông chủ tặng một nam hài thành niên.”

“Cái gì?!” Điền Nguyễn chấn động, “Nam hài thành niên? Ai cho cha táng tận lương tâm như ?”

Trợ lý Từ: “Phu nhân đừng nóng, ông chủ đó đ.á.n.h một trận, vĩnh viễn hợp tác.”

“Thế nam hài ?”

“Đương nhiên là đưa .”

“Vậy còn .” Điền Nguyễn vốn tin tưởng phẩm cách của Ngu Kinh Mặc, nhưng vẫn hỏi thêm, “Nam hài đó trông thế nào? Ngu phản ứng ?”

“Nam hài trông khá thanh tú, Ngu biểu lộ cảm xúc gì, chỉ vẫy tay cho đưa .”

“Được. Sau gặp tình huống kiểu , báo cho kịp thời. Mỗi báo thưởng mười đồng.”

Trợ lý Từ: “…… Cảm ơn phu nhân.” Không , tích tiểu thành đại, mười một trăm.

Buổi tối, Điền Nguyễn chuẩn tắm rửa ngủ, điện thoại vang lên. Cậu lập tức bắt máy video của Ngu Kinh Mặc, ôm điện thoại hỏi: “Ngu , tối nay rảnh ?”

“Ừm, tiệc.” Ngu Kinh Mặc .

Ánh mắt Điền Nguyễn gần như tham lam rà soát Ngu Kinh Mặc trong video. Dường như cũng tắm xong, tóc ướt, mặc áo choàng tắm lụa trắng của khách sạn, lộ mảng lớn cơ ngực, khe rãnh rõ ràng dường như còn ánh nước lấp lánh.

Chắc là mang theo sữa tắm của , mùi cam quýt hoa quế. Cách qua màn hình điện thoại, Điền Nguyễn dường như vẫn ngửi mùi hương Ngu Kinh Mặc —— mùi hương ăn sâu ký ức của .

“Bảo bối.” Ngu Kinh Mặc gọi .

Điền Nguyễn hồn.

Giọng Ngu Kinh Mặc khàn: “Đừng như .”

Điền Nguyễn mở to đôi mắt long lanh, hiểu: “Em thế nào?”

“Chính là ánh mắt đó…… Rất ngọt.”

Gò má Điền Nguyễn ửng hồng nhạt, hàng mi chớp liên tục. Lúc mới nhận cầm điện thoại quá gần, vội đưa xa một chút: “Vậy thế thì ?”

Ngu Kinh Mặc , khuôn mặt tuấn mỹ hề màn hình méo ảnh hưởng: “Cơ thể em cũng ngọt.”

“……”

“Nhớ ?”

“Nhớ.” Điền Nguyễn buột miệng trả lời.

“Nhớ bao nhiêu?”

“Rất nhớ, nhớ.”

“Chưa đủ.”

“Nằm mơ cũng nghĩ.”

Đuôi mày Ngu Kinh Mặc khẽ nhướng: “Nằm mơ? Mơ cái gì?”

Điền Nguyễn ngại ngùng .

“Bày cảnh trong mơ của em cho xem ?”

“Anh ở đây, bày kiểu gì?”

“Vậy quả nhiên là mộng xuân.”

Điền Nguyễn thẹn quá trừng .

Ngu Kinh Mặc bật : “Vậy thế , em chỉ làm phần của em, ?”

“?” Điền Nguyễn khó hiểu.

“Trong mơ em làm gì?”

“…… Gì cũng làm, làm.”

“Anh lợi hại ?”

“Lợi hại.” Mặt Điền Nguyễn đỏ bừng. Cậu cũng thừa nhận làm mộng hổ như , nhưng Ngu Kinh Mặc ở đây, cũng chẳng , dù cũng thể làm gì .

“Bảo bối.” Ngu Kinh Mặc gọi.

“Gì?” Tai Điền Nguyễn tê dại, nóng lên, chắc là nắng gắt cuối thu quấy phá, thu mà vẫn nóng như .

Ánh mắt phượng của Ngu Kinh Mặc hạ thấp, dường như lướt qua thanh niên: “Em tự làm cho xem, ?”

Điền Nguyễn: “……”

“Được ?” Ngu Kinh Mặc hạ giọng dỗ dành.

Điền Nguyễn nhịn mấy ngày , chỉ Ngu Kinh Mặc chạm , mà chính cũng —— quen, cũng thích. 

“Em…… Em đợi về.”

“Ừm?”

Điền Nguyễn cúi đầu, giống như khi, dùng xoáy tóc đối diện Ngu Kinh Mặc, chỉ là thể thấy rõ vành tai đỏ rực:

“Anh về làm cho em.”

Yết hầu Ngu Kinh Mặc lăn lên xuống, giọng trầm hơn một chút, như ngấm mật ong: “Chỉ làm?”

Điền Nguyễn gật đầu: “Em tự …… làm.”

Ngày thường quả thật đều do Ngu Kinh Mặc nắm quyền chủ động. Hắn thưởng thức từng tấc Điền Nguyễn, còn Điền Nguyễn hiểu về bản ít, thậm chí gần như từng tự giải quyết.

Mỗi dạy đến một nửa, chỉ cần đổi sang chỗ khác, cũng đủ khiến Điền Nguyễn mê mệt.

“…… Được.” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn ngẩng lên , mặt đỏ hồng: “Anh còn bốn ngày nữa mới về ?”

“Có lẽ .”

“Ồ.” Điền Nguyễn thất vọng, “Em nhịn .”

Ngu Kinh Mặc khẽ : “Khi nhịn, em thể cần nhịn.”

Điền Nguyễn lắc đầu: “Em nhịn .”

Nếu là Ngu Kinh Mặc, chuyện đối với sẽ ý nghĩa vui sướng gì.

“Ngày mai em còn học, ngủ .” Ngu Kinh Mặc , “Đặt điện thoại bên gối, em ngủ.”

“Vậy còn ?” Điền Nguyễn nghiêng xuống, dựng điện thoại dựa gối bên , đủ nửa . Vì tư thế , áo choàng tắm trễ xuống, một đóa hoa mai ẩn hiện nền tuyết trắng.

Ngu Kinh Mặc chằm chằm chỗ đó: “Anh em ngủ, ngủ tiếp.”

Điền Nguyễn nhắm mắt : “Được.”

Cậu tin rằng, đêm nay giấc mơ sẽ ngọt.

mà sáng hôm , phong cách giấc mơ đột nhiên đổi, trở nên vàng khè.

Ngay khi Điền Nguyễn cho rằng đang mơ, mở mắt , thấy Ngu Kinh Mặc: “A…… Ngu ……”

Loading...