Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 189
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:28:50
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Phục sức Đôn Hoàng phỏng theo phi thiên bích họa, sắc điệu tươi sáng, uyển chuyển nhẹ nhàng, phiêu dật linh động. Nữ phi thiên búi tóc cao ngất, dải lụa tiên diễm, làn váy phảng phất lay động theo gió; nam phi thiên thì phanh n.g.ự.c lộ ngực, hình thái thiên biến vạn hóa, chỉ nửa khoác vạt áo bay bay.
Điền Nguyễn quần áo ngay mặt Ngu Kinh Mặc, che khuất tiểu dâu tây của , mang theo vẻ hoài nghi hỏi: “Em như thật sự ?”
Ngu Kinh Mặc ghế cạnh cửa sổ trong phòng ngủ, giơ tay chỉ huy: “Xoay một vòng.”
Điền Nguyễn giơ hai tay xoay một vòng, ánh đèn vàng nhạt chiếu rọi xuống, làn da trắng tuyết tựa như phủ một lớp mật ong, lộ ánh sáng mê .
“Có múa đơn ?”
“Không .” Điền Nguyễn vung vẩy hai tay, dải lụa phất động, tựa như mây trôi.
Ngu Kinh Mặc : “Không , cứ tùy tiện nhảy.”
Điền Nguyễn bắt đầu nhảy bài thể d.ụ.c phát thanh.
“……”
“…… Hai hai ba bốn năm sáu bảy tám, ba hai ba bốn năm sáu bảy tám, bốn hai ba bốn năm sáu bảy tám…… tiết thứ tám……” Điền Nguyễn nhảy tự đếm nhịp.
Ngu Kinh Mặc cứ như mặc phục sức phi thiên, nghiêm túc thành trọn vẹn một bài thể d.ụ.c phát thanh chính khí bừng bừng, đó giơ tay ngoéo ngoéo ngón trỏ.
Điền Nguyễn nhảy xong, nóng rực, tung tăng chạy tới: “Đẹp ?”
“Đẹp.” Ngu Kinh Mặc kéo tay thanh niên,
trực tiếp lôi , để mềm mại thơm tho lên đùi .
“Em động thế nào, cũng đều .”
Điền Nguyễn tuy nóng , nhưng trong phòng gió lạnh thổi vù vù, đổ mồ hôi, chỉ là thở chút gấp: “Thật sự?”
Ngu Kinh Mặc hôn lên mí mắt hai mí mỏng nhạt của : “Ừ.”
Điền Nguyễn tựa : “Em mới tắm xong, làm bẩn .”
“Không bẩn.” Lòng bàn tay Ngu Kinh Mặc dán lên vòng eo gầy gầy phía của , thon thả đến mức một bàn tay thể ôm trọn, men theo xương sống ấn lên, cho tới chiếc cổ thiên nga mảnh khảnh.
Ngay khi Điền Nguyễn còn định mở miệng, môi mềm mại như cánh hoa của chặn .
Điền Nguyễn tựa như ấn nút “ngoan ngoãn”, mặc cho Ngu Kinh Mặc làm gì thì làm.
Phục sức phi thiên vốn nhiều vải, từng lớp nhẹ nhàng treo Điền Nguyễn. Ngu Kinh Mặc chỉ cần dùng ngón tay khẽ gỡ, liền còn. Những dải lụa vàng lục đan xen rơi xuống bên chân Ngu Kinh Mặc, nhưng chạm đất, khi Điền Nguyễn nâng lên, liền theo bước chân móc mép giường.
Quần lụa đỏ tươi cùng dải lụa treo chung một chỗ, “lộc cộc” hai tiếng, là âm thanh dép lê rơi xuống sàn.
Sau đó là giường lay động.
Điền Nguyễn tựa như đang hát một khúc ca chỉ dành cho Ngu Kinh Mặc , tiếng rên khe khẽ giống mèo kêu.
Khi Ngu Kinh Mặc sức xoa bóp va chạm, Điền Nguyễn đổi thành những tiếng “ưm ưm a a”.
Cho đến rạng sáng.
Hôm , Ngu Kinh Mặc làm, Điền Nguyễn tiễn ngoài.
Điền Nguyễn sợ “đen”, chỉ cần Ngu Kinh Mặc chê, cũng thể bình thường trở . Chỉ cần cố ý phơi nắng gắt, qua hết một kỳ nghỉ hè chắc chắn vẫn thể trắng .
“Buổi trưa em đến ăn cơm cùng .” Điền Nguyễn ngoan ngoãn .
Ngu Kinh Mặc ừ một tiếng, lên chiếc Maybach.
Điền Nguyễn vẫy tay chào.
Nhìn thanh niên giống mèo chiêu tài , mãi đến khi xe chạy khỏi cổng trang viên, Ngu Kinh Mặc mới thu hồi ánh mắt.
Maybach biến mất khỏi tầm , Điền Nguyễn liền lo lắng chạy thẳng về phòng, chỉ cần chạy đủ nhanh, mặt trời to cũng đuổi kịp .
Nửa giờ , Điền Nguyễn cảm thấy cực kỳ nhàm chán.
Đứa con tiện nghi của cũng công tác. Với phận thừa kế hào môn, tròn mười tám tuổi liền chẳng bao nhiêu thời gian rảnh rỗi. Trại hè kết thúc vội vàng xử lý chuyện gia tộc, suốt ngày thấy bóng , hỏi mới bay tới thủ đô.
Điền Nguyễn hồi tưởng điểm cốt truyện tiếp theo. Trong nguyên tác, kỳ nghỉ hè chủ yếu ba điểm cốt truyện: một là trại hè, hai là sinh nhật vai chính thụ, ba là vai chính công thụ hẹn hò.
Khoảng cách đến điểm cốt truyện tiếp theo vẫn còn hơn một tháng.
Hơn một tháng , Điền Nguyễn đương nhiên sẽ . Ngoài việc dưỡng trắng, còn sang Mỹ thăm hỏi Đỗ phu nhân, tiện thể nghỉ dưỡng một thời gian; nếu thuận tiện thi bằng lái thì càng .
Tuy rằng Điền Nguyễn “bằng lái”, nhưng đó là thiết lập sẵn khi xuyên tới thế giới , thực tế lái xe.
Không ở Mỹ thể thi bằng lái ? Nghe ở Mỹ, trẻ con mười ba mười bốn tuổi thể cầm bằng.
Điền Nguyễn lập tức gọi điện cho Đỗ phu nhân. Bên lâu mới bắt máy, là giọng Dew: “Thiếu gia, việc gì ? Phu nhân đang ngủ.”
Điền Nguyễn: “…… Xin , con quên bên các bây giờ là ban đêm.”
Dew: “Không , ngài chuyện quan trọng gì ?”
Điền Nguyễn ngại: “Không việc gì quan trọng, chỉ là hỏi, khi con đến Mỹ, thể học lái xe ?”
Dew: “Không thành vấn đề. Chỉ cần hộ chiếu và giấy chứng minh cư trú, là thể đặt lịch website chính thức của DMV. Sau khi nộp tài liệu và lệ phí, điền đơn xin bằng lái, tiếp đó làm kiểm tra thị lực và chụp ảnh, tham gia thi lý thuyết. Nhận giấy phép lái xe tạm thời thì thể luyện xe, khi thi đường xong sẽ bằng lái tạm thời. Bằng lái chính thức sẽ gửi qua đường bưu điện về địa chỉ đăng ký vài tuần.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Vậy con đến bên đó học lái xe.”
Dew: “Phu nhân mong chờ thiếu gia tới, hy vọng ngài thể ở bên lâu hơn một chút.”
“Được.”
Cúp điện thoại, Điền Nguyễn liền tới khách sạn hoa viên quốc tế Macchiato tìm Lộ Thu Diễm chơi.
Cậu đặc biệt mang theo một chiếc ô chống nắng. Trên mạng tra qua, kem chống nắng tuy tác dụng, nhưng vẫn bằng chống nắng vật lý. Cậu hối hận lúc ở cổ trấn làm rơi ô, nếu cũng chẳng cần dưỡng trắng.
Ferrari dừng cổng khách sạn, tên nhóc giữ cửa vẻ mặt nịnh nọt tiến lên, thấy trong xe tài xế thì thất vọng, nhưng vẫn hỏi: “Thưa ngài, cần đỗ xe giúp ?”
Con trai tài xế : “Không cần, tự đỗ.”
Điền Nguyễn xuống xe, bung ô, thấy Lộ Thu Diễm dựa trụ tường, bóng râm nheo mắt lười biếng, tựa như một vị môn thần.
“Lộ Thu Diễm.” Điền Nguyễn gọi.
Lộ Thu Diễm mở mắt. Đôi mắt một mí mỏng, ngũ quan thanh tú. Làn da trắng lạnh mấy ngày nay hề bôi kem chống nắng, mà chẳng hề sạm, vẫn óng ánh mượt mà.
Điền Nguyễn: “…… ghen tị với .”
Lộ Thu Diễm: “?”
Quả nhiên là ý chí thế giới thiên vị vai chính thụ, phơi thế nào cũng đen.
Lộ Thu Diễm từ xuống đ.á.n.h giá Điền Nguyễn, đưa lời nhận xét: “Kiều quý.”
Điền Nguyễn xoay xoay chiếc dù vài vòng: “Cậu phát hiện gì đổi ?”
“Thay đổi gì? Không thấy.”
“Có lệ thật đấy.”
“Tôi bạn trai , thể nắm rõ từng đổi như lòng bàn tay.”
Lời cũng sai. Điền Nguyễn : “Tôi đen một chút, ?”
Lộ Thu Diễm kỹ một lượt: “Có một chút. Tôi thấy như trông khỏe mạnh, hợp với thiết lập nhân vật của .”
“Chúng thiết lập nhân vật gì?” Điền Nguyễn sửng sốt.
Lộ Thu Diễm: “Thiết lập kỳ kỳ quái quái.”
“……” Điền Nguyễn phục, “Tôi chỗ nào kỳ quái?”
Lộ Thu Diễm trầm mặc vài giây, giọng điệu nhẹ nhàng: “Ở Đức Âm, nhiều tránh còn kịp, chỉ là chủ động xáp , sợ đ.á.n.h .”
Điền Nguyễn: “Cậu tùy tiện đ.á.n.h , sợ làm gì.”
Lộ Thu Diễm mở mu bàn tay: “Sáng nay tới gây phiền, đ.á.n.h cho một trận.”
“Cậu cũng là tìm gây phiền, tìm gây phiền .”
Hai trò chuyện một lúc, đồng hồ để bàn trong đại sảnh khách sạn bắt đầu báo giờ, thịch thịch thịch nặng nề gõ chín tiếng.
Điền Nguyễn lấy kem dưỡng tay thoa một lượt, : “Qua hai ngày nữa sẽ Mỹ, lẽ ở một tháng.”
Lộ Thu Diễm: “Ừ. Chúc chơi vui.”
“Thật cùng, cũng gặp đứa con nuôi của bà.”
Lộ Thu Diễm mắc bẫy: “Giúp gửi lời hỏi thăm, còn làm.”
Điền Nguyễn mặt dày mày dạn: “Tôi còn học lái xe bên đó, cùng .”
“Bằng lái của lấy .”
“Nhanh ?” Điền Nguyễn khiếp sợ, “Năm ngoái lấy ?”
“Ừ.”
“Vậy đúng, thể dạy .”
“Nhà ai mà lái xe, còn cần dạy?”
Điền Nguyễn nghĩ nghĩ: “Ngu Thương lẽ vẫn lái.”
Dù cũng tròn mười tám, ngoài xe nhà , ở nước ngoài lâu dài, quả thật nhiều cơ hội học lái xe.
Lộ Thu Diễm hỏi: “Ngu Thương cũng Mỹ?”
Điền Nguyễn căng da đầu dối: “ .”
“Ồ.”
“Cậu cũng .” Điền Nguyễn tính toán kéo cả nhà sang đó chơi, dù Ngu gia ở Mỹ cũng mấy công ty, “Hơn nữa tới bên đó cũng thể làm, ăn ở miễn phí, lương còn cao, động lòng ?”
Lộ Thu Diễm: “Anh trông giống một tên môi giới lòng hiểm độc, lừa sang nước ngoài mổ thịt.”
“……” Điền Nguyễn oan uổng, “Tôi đối với là chân tâm thực ý.”
Tên nhóc giữ cửa dùng ánh mắt láu cá liếc sang.
Lộ Thu Diễm lạnh lùng liếc trả , : “Để cân nhắc.”
Điền Nguyễn: “Cậu nhất định , nếu sẽ cảm thấy như một con l.i.ế.m cẩu, l.i.ế.m đến cuối cùng hai bàn tay trắng.”
“…… Cút.”
Điền Nguyễn mua cho Lộ Thu Diễm một cây Haagen-Dazs, mới khởi hành tới tập đoàn Cây Sồi Xanh, bồi Ngu Kinh Mặc ăn trưa.
Chạng vạng ngày hôm , Ngu Thương bay về.
Điền Nguyễn bung dù đón: “Con trai, hoan nghênh về nhà ~”
Má Lưu kinh ngạc: “Phu nhân mấy ngày nay ngoài đều mang ô che mưa, hôm nay mưa?”
Quản gia: “Đó là ô che nắng.”
Mấy ngày nay Ngu Thương bay công tác bên ngoài cảm giác gì, xử lý công việc theo đúng quy trình, giống như một cỗ máy. về đến nhà, bỗng cảm thấy ấm áp, điều khiến sinh nghi hoặc.
Cha vẫn lạnh nhạt ưu nhã như thường lệ, hầu ai làm việc nấy, chỉ thỉnh thoảng đùa vài câu. Trong đó, làm khí sinh động nhất, nghi ngờ gì, chính là vị ba nhỏ đắn .
Nhảy nhót lung tung, leo mái lật ngói, lên trời xuống đất, giống như đời chuyện gì khiến phiền lòng.
Ngu Thương Điền Nguyễn với ánh mắt kỳ quái. Anh thừa nhận rằng, chính sự tồn tại của vị ba nhỏ khiến cảm giác gia đình.
Điền Nguyễn bưng tới một ly kem xanh mướt, : “Đây là món matcha parfait mới nhất do má Lưu nghiên cứu, nếm thử xem.”
Ngu Thương bát kem lớn mặt, bên trong nho xanh, thạch sữa matcha, kem matcha, chocolate, rắc thêm chút đậu đỏ và ngũ cốc vòng, phối hợp mát mẻ ngọt ngào.
“Ăn .”
Ngu Thương quá thích đồ ngọt, nhưng vẫn xuống ăn ly kem đó.
Chờ ăn xong, Điền Nguyễn hì hì : “Con trai, chuyện thương lượng với con —— ngày bay sang Mỹ, con cùng ? Cả nhà nghỉ phép, Lộ Thu Diễm cũng .”
Ngu Thương hỏi: “Nghỉ phép?”
“Ừ ừ.” Điền Nguyễn gật đầu.
Ngu Thương nghi hoặc về phía Ngu Kinh Mặc: “Cha, cũng ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-189.html.]
“Vậy con ở trong nước , tiện xử lý công việc tập đoàn.”
Điền Nguyễn tung đòn dụ lớn nhất: “Lộ Thu Diễm cũng , con để dạy con học lái xe ?”
Ngu Thương khựng : “Lái xe?”
“ đúng, các loại ý nghĩa phương diện lái xe.”
“……” Ngu Thương mặt lạnh, “Tôi mười lăm tuổi lái xe, cần ai dạy.”
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Mười lăm tuổi? Tự luyện?”
“Ừ.”
Điền Nguyễn khỏi thất vọng. Quả nhiên vai chính công của thế giới năng, thể nào đến mười tám tuổi còn lái xe —— về mặt vật lý.
Còn về mặt sinh lý, thì đợi đến hai mươi ba hai mươi bốn tuổi.
Bữa tối sắp bắt đầu, hầu đang chia thức ăn. Ngu Kinh Mặc đặt tờ báo xuống, dậy : “Ngu Thương, đây là kỳ nghỉ hè cuối cùng trong quãng đời học sinh của con thể thong thả như , đừng lãng phí.”
Ngu Thương suy nghĩ một lát, : “Được.”
……
Chớp mắt, một nhà “bốn ” đến sân bay. Lộ Thu Diễm vẫn là hành lý ít nhất, chỉ một chiếc ba lô là xong. So sánh với y, Ngu Kinh Mặc cộng thêm Điền Nguyễn mang theo tận bốn vali lớn.
Nếu trợ lý Từ và vệ sĩ, chỉ thể chia bớt vali cho Lộ Thu Diễm.
Ngu Thương cũng gọn nhẹ, chỉ mang theo một chiếc vali hai mươi inch.
Điền Nguyễn hổ. Ai ngờ , năm vali hành lý thì bốn cái đều là đồ của .
“Có một vali là đặc sản địa phương, mang cho cha .” Điền Nguyễn chủ động giải thích, để giảm bớt hình tượng kiều quý của .
Lộ Thu Diễm: “Yên tâm, đặc sản sang tới Mỹ, cuối cùng vẫn chui hết bụng .”
Điền Nguyễn: “……”
Ngồi máy bay, Điền Nguyễn xem phim ở khoang hạng nhất thoải mái, xem xem ngủ, tỉnh dậy học thuộc một lúc từ vựng tiếng Anh, ăn chút cơm, thế là tới nơi.
Lúc hạ cánh đúng buổi sáng ở Mỹ, Dew giơ bảng đón bọn họ.
“Mẹ con ?” Điền Nguyễn xe hỏi.
Dew tự lái xe, : “Phu nhân sáng nay ngủ nướng, dậy nổi.”
“……” Thật chân thực.
Ngồi chiếc xe kéo dài, nửa đường, Điền Nguyễn nhịn nổi, : “Con WC.”
Dew liền cho xe dừng ở trạm xăng. Hai chiếc xe vệ sĩ phía đồng loạt mở cửa, hơn chục vệ sĩ cao lớn vạm vỡ xuống xe, khiến nhân viên trạm xăng giật .
“Cho mượn phòng vệ sinh.” Dew lịch sự bằng tiếng Anh, “Tiện thể đổ xăng, 91.”
Ngu Kinh Mặc bồi Điền Nguyễn phòng vệ sinh.
Điền Nguyễn căng da đầu giả vờ ngầu, giơ tay lên, phanh một tiếng ——
Nhân viên trạm xăng: “No, please!”
Điền Nguyễn bung chiếc dù : “?”
Nhân viên trạm xăng: “À, xin , tưởng là nổ súng.”
Điền Nguyễn: “Xin dọa . Đây chỉ là cái dù thôi, loại mini mang theo .”
Ai dám nổ s.ú.n.g ở trạm xăng chứ? Một giây là cả đám cùng c.h.ế.t.
Nhà vệ sinh ở trạm xăng dầu quả thật thể xem là sạch sẽ. Ngu Kinh Mặc chỉ bước một bước lùi , hỏi: “Em thật sự nhịn ?”
Điền Nguyễn: “…… Nếu em ven đường .”
Dew : “Còn hơn một giờ nữa mới tới, dọc đường đúng là chỗ trống thoáng.”
Kết quả chính là làm màu một phen, nhà vệ sinh cũng , cả đám vội vàng lên xe rời . Điền Nguyễn nghĩ thầm, nhân viên trạm xăng chắc hẳn đang thầm mắng là đồ ngốc.
cũng còn cách nào khác, ánh trăng nơi xứ cũng chẳng tròn hơn, nhất là điều kiện vệ sinh đáng lo. Điền Nguyễn đành làm một văn minh, để “dấu tích ghé thăm” của một tảng đá lớn ven đường.
Ngu Kinh Mặc cách hơn một mét, chắn gió giúp , : “Tư thế chuẩn, hạ bàn vững.”
Điền Nguyễn: “…… Chỉ là hạ bàn vững, một phát b.ắ.n xa ngàn dặm.”
Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Đa tạ lời khen.”
Đỗ gia bén rễ tại bang California giàu đến mức địch quốc của nước Mỹ. Bang trình độ kinh tế và kỹ thuật hàng đầu, khí hậu ôn hòa, sở hữu tài nguyên giáo d.ụ.c phong phú, tập trung nhiều trường đại học đỉnh cấp thế giới.
Điền Nguyễn đối với các trường danh tiếng đặc biệt hứng thú, nếu cơ hội thì tham quan.
Xe chạy dọc theo đại lộ bằng phẳng, đó rẽ rừng rậm. Qua vài khúc quanh, cảnh sắc mới dần mở mắt, từ xa dường như còn thấy tiếng sóng biển.
“Nơi gần biển ?” Điền Nguyễn hỏi.
Dew đáp: “Ở sát bờ biển, thuộc khu nông thôn, mong thiếu gia đừng chê .”
Điền Nguyễn lắc đầu: “Không . Mẹ con sức khỏe , đúng là nên ở nơi yên tĩnh để dưỡng bệnh.”
Thêm nửa giờ , Điền Nguyễn cái gọi là “trang viên vùng quê”, câm nín.
Trong tưởng tượng của , nơi Đỗ phu nhân ở hẳn sẽ giống biệt thự tại Tô Thị, hoa cỏ đầy sân, kiến trúc tinh xảo. cảnh tượng mắt là một trang viên lưng tựa dãy núi, mặt hướng biển lớn, diện tích ba mươi kilômét vuông, riêng diện tích xây dựng lên tới mười lăm nghìn mét vuông, xa hoa như cung điện.
Tiền đình trải đầy cỏ xanh, ba đài phun nước lớn. Từ cổng chính bộ tới nhà chính cũng mất mười phút.
Đương nhiên, với phận chủ nhân, thể lái xe thẳng trong.
Bốn, năm chục hầu mặc đồng phục hầu gái chỉnh tề, còn dùng tiếng Trung : “Hoan nghênh về nhà, Nguyễn thiếu gia.”
Điền Nguyễn lập tức cảm giác sảng khoái kiểu nhân vật chính, kìm há hốc miệng.
Ngu Kinh Mặc giơ tay, dùng hai ngón kẹp miệng : “Nếu em thích kiểu , cũng thể xây cho em một tòa.”
Điền Nguyễn khó tin hỏi: “Ngu , nhà em chẳng lẽ còn giàu hơn nhà ?”
Ngu Kinh Mặc: “Nhà là gì? Chẳng cũng là nhà em?”
“Ý em là, Đỗ gia giàu hơn Ngu gia?”
“Chắc chắn . Ngu gia dính tới làm ăn vũ khí đạn dược. Hơn nữa theo xã hội chủ nghĩa, còn Đỗ gia là tư bản chủ nghĩa.”
“…… Có lý.” Điền Nguyễn , “Vẫn là xã hội chủ nghĩa hơn.”
“Tại ?”
“Anh bụng, cả em thì bụng như , chẳng chịu quyên góp cho cô nhi.”
Ngu Kinh Mặc khẽ: “Em thể thẳng với .”
“Thôi khỏi, xong sẽ trừ tiền tiêu vặt của em.” Hiện tại tiền tiêu vặt của Điền Nguyễn đều do Đỗ Hận Đừng trực tiếp chuyển, mỗi tháng cũng chỉ một vạn.
Điền Nguyễn hiệu với đám hầu xong, tiếp tục xe tới nhà chính.
Nhà chính lớn đến mức kinh , còn gấp đôi Ngu gia. Dew giới thiệu: “Toàn bộ trang viên 250 phòng, trong đó 100 phòng là phòng khách. Phòng cho thiếu gia và cô gia dọn sẵn, Ngu thiếu gia và Lộ thiếu gia thể tự chọn.”
Lộ Thu Diễm hai tay đút túi: “Cảm ơn. Gần đây chỗ nào làm việc vặt ?”
Dew đáp: “Bờ biển đang tuyển nhân viên cứu hộ.”
Lộ Thu Diễm gật đầu: “Tôi xem thử.”
Chính sảnh lộng lẫy xa hoa, từ phòng ngủ chính tới đây cũng mất vài phút. Vì bọn họ đợi một lúc, Đỗ phu nhân mới trang điểm xong, từ lầu bước xuống.
Ba bước một thở, đúng là dáng vẻ mỹ nhân bệnh tật: “Ôi chao, nhà to quá cũng , vẫn là Tô Thị hơn, tinh xảo nhỏ nhắn.”
Điền Nguyễn lập tức tiến lên đỡ: “Mẹ.”
Đỗ phu nhân khoác tay xuống lầu: “Con trách đón chứ?”
Điền Nguyễn: “Không trách, con cũng thích ngủ nướng.”
Đỗ phu nhân làm nũng: “Dew, bà cho nó ngủ nướng?”
Dew đáp: “Thiếu gia quyền sự thật.”
Đỗ phu nhân dịu dàng, tiếp đón : “Ngồi . Kinh Mặc, mấy tháng gặp, con trai hơn .”
Ngu Kinh Mặc mỉm nhạt: “Mẹ vợ cũng xinh hơn.”
“Ôi, miệng ngọt quá, giống Tiểu Nguyễn. Hai đứa càng ngày càng tướng phu phu.” Đỗ phu nhân ghế sofa kiểu Âu trắng rộng rãi. Dù nhiệt độ ấm áp, bà vẫn khoác một chiếc áo choàng mỏng, trang dung tinh xảo, khí chất phu nhân tràn đầy.
Ngu Thương và Lộ Thu Diễm lượt chào hỏi.
Đỗ phu nhân gật đầu: “Cháu trai ngoan, con tiếp quản sản nghiệp trong nhà mệt ?”
Ngu Thương: “…… Không mệt.”
“Tiểu Lộ, con tới thì ở cùng Tiểu Nguyễn, bồi thêm một thời gian ?”
Lộ Thu Diễm gật đầu: “Được ạ, chỉ cần thể làm.”
Đỗ phu nhân khẽ: “Đứa nhỏ , ngoài chơi mà còn nghĩ đến làm việc. Thiếu tiền ?”
Lộ Thu Diễm trả lời. Chuyện nhà y, y tự giải quyết.
Đỗ phu nhân hiểu ý, hỏi thêm. Trên đời ân tình vô cớ. Nếu Đỗ gia giúp Lộ gia, ắt sẽ cần chút hồi báo, dù cầu báo đáp, với tính cách cao ngạo của Lộ Thu Diễm, y cũng sẽ cố gắng trả đủ, ngược càng tạo áp lực.
Đỗ phu nhân từng Đỗ Hận Đừng nhắc tới việc , ngay cả tiền tiêu vặt hằng tháng, Lộ Thu Diễm cũng từng trả .
Điền Nguyễn hòa giải: “Con còn từng làm bao giờ, nếu thì con trải nghiệm cùng Lộ Thu Diễm.” Nói đến làm công, công việc duy nhất Điền Nguyễn từng làm khi học là giúp bạn học làm bài tập, một mười đồng.
Đỗ phu nhân giống phụ trong nước câu thúc con cái: “Được thôi. Cuộc sống chính là quá trình trải nghiệm, chua cay mặn ngọt đều nên thử. Nếu gặp khó xử thì đừng ủy khuất bản , cho .”
“Vâng.”
“Đói đúng ? Đi ăn cơm.”
Điền Nguyễn vốn tưởng đến đây sẽ ăn hamburger bò bít tết, ngờ vẫn là cơm nước kiểu Tô Thị. Đầu bếp Đỗ gia học tám phần giống, trừ việc dầu nhiều, tay nghề kém má Lưu.
Ăn xong, Đỗ phu nhân dẫn bọn họ tham quan trang viên, chỉ phòng ngủ phụ ban công, thư phòng và phòng đồ, với Điền Nguyễn: “Đây là phòng của các con.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Cảm ơn .”
“Cảm ơn cái gì, đây vốn là nhà con. Cứ tùy ý xem, tùy ý chơi.” Đỗ phu nhân xong liền vẻ mệt, đành tới phòng nghỉ ngơi.
Điền Nguyễn vội vàng giúp Lộ Thu Diễm và Ngu Thương chọn phòng. Không thể quá xa, nắng, gần . Chọn tới chọn lui, chọn một căn phòng xép cách hơn hai mươi mét.
“Cái cho hai ngươi. Có hai phòng ngủ, vặn mỗi một gian.” Điền Nguyễn nhiệt tình giới thiệu.
Lộ Thu Diễm: “Tôi ý kiến.”
Ngu Thương suy nghĩ một lúc: “Được.”
Điền Nguyễn liếc phòng tắm duy nhất trong căn xép, hắc hắc.
Lộ Thu Diễm đặt hành lý xuống liền bắt đầu làm việc của : “Tôi bờ biển xem việc vặt nào , ?”
Điền Nguyễn gật đầu: “Đi.”
Ngu Thương nhíu mày: “Ba nhỏ , ai bồi Đỗ phu nhân?”
Ngu Kinh Mặc bình thản đáp: “Con là cháu trai ngoan của bà , đương nhiên là con bồi.”
Điền Nguyễn: “ , Ngu Thương, con bồi bà ngoại cho .”
Ngu Thương: “……”
Ngu Thương từng kinh nghiệm bồi Ngu lão gia tử, nhưng gọi một phụ nữ đang độ phong hoa là “bà ngoại”, thật sự khó mở miệng. Một khi gọi , liền kém Lộ Thu Diễm hẳn một thế hệ.
Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm xuống lầu: “Úc gia, làm công thôi.”
Lộ Thu Diễm rút tay về: “Đất khách quê , đừng chạy lung tung. Tôi tìm việc, theo là .”
Điền Nguyễn hỏi : “Cậu cũng đất khách quê ? Chúng nửa cân tám lạng.”
Ngu Kinh Mặc cũng thể lúc nào cũng bồi Điền Nguyễn, còn giữ lễ, trò chuyện với Đỗ phu nhân. Hắn dặn vệ sĩ theo sát, dẫn Ngu Thương gặp Đỗ phu nhân.
Dew Lộ Thu Diễm lái xe, liền cấp cho y một chiếc Jeep. Lộ Thu Diễm quen đường quen nẻo chở Điền Nguyễn bờ biển.
—— Sau đó tới bờ biển liền cướp.
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm: “……”