Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 186
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:27:45
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cha ruột của Ngu Thương họ Nhạc, tên Nhạc Lam Sơn. Khi còn trẻ, gã là một thanh niên văn nghệ, học trung học xong bỏ học lang bạt bên ngoài. Nhờ tướng mạo tuấn, gã nhận nhiều sự ưu ái từ phụ nữ.
Trong những phụ nữ đó, bà chủ quán bar, nữ công nhân nhà máy, ca sĩ lang bạt giang hồ giống gã, còn cả nữ sinh đại học xuất gia đình giàu .
Mẹ của Ngu Thương, Diêu Lệ, chính là một nữ sinh đại học như . Khi còn học đại học, bà tình cờ quen Nhạc Lam Sơn, từ đó gặp lầm cả đời. Chưa kết hôn m.a.n.g t.h.a.i phá thai, cha trong nhà vô cùng thất vọng về bà, vì thế cắt đứt liên lạc.
Sau khi nghiệp đại học, Diêu Lệ cùng Nhạc Lam Sơn dựng nên một gia đình nhỏ. Tuy cuộc sống thanh bần, nhưng hai vẫn rõ ràng chân thật mà yêu thương mấy năm.
Sau đó Diêu Lệ mang thai, sinh hạ một bé trai, đặt tên là Nhạc Đồng. Cùng lúc , Nhạc Lam Sơn xuất bản một tập thơ, nhận mấy vạn tiền nhuận bút, bộ đều giao cho Diêu Lệ để trang trải sinh hoạt.
Diêu Lệ chắp vá mở một tiệm bánh ngọt nhỏ, dùng tay nghề học lúc rảnh rỗi để làm đồ ngọt bán, chăm con.
Cuộc sống bình lặng như trôi qua thêm hai năm. Nhạc Đồng bắt đầu nhớ chuyện, nhưng trong ký ức của bé, hình bóng cha vẫn thiếu vắng.
Nhạc Lam Sơn cũng từng cho rằng thể cùng vợ con sống những ngày bình thường, nhưng cái cảm giác bất cần đời vẫn luôn quanh quẩn trong đầu gã. Cuộc sống cơm áo gạo tiền giống như một con d.a.o cùn, dần dần mài mòn linh cảm của gã.
Mỗi buổi tối trở về nhà, vợ xinh và đứa con đáng yêu, gã cũng từng cảm thấy hạnh phúc ngắn ngủi.
khi trời sáng, mỗi một hướng, bận rộn việc của , Nhạc Lam Sơn liền một lực hút khổng lồ mang tên “phương xa” hấp dẫn, thôi thúc gã trốn khỏi cảnh ngộ .
Gã như là vô trách nhiệm, là đáng thiên đao vạn quả, nhưng gã vẫn cứ làm.
Một buổi sáng sớm nọ, gã để một lá thư rời khỏi nhà, về làm cái “tự do” của chính .
Nhạc Lam Sơn từng gọi điện vài cho Diêu Lệ. Gã dám sự thật, chỉ dối. Trên danh nghĩa, gã ngoài sưu tầm phong tục để tìm linh cảm; nhưng thực tế, gã chỉ đang hoài niệm cuộc sống , lang bạt giữa đủ loại phụ nữ, vài câu thơ chua chát.
Dần dần, Nhạc Lam Sơn càng lúc càng ít về nhà. Đến mức Nhạc Đồng gần như còn nhận gã, thậm chí lúc gã còn nhớ nổi con trai năm nay bao nhiêu tuổi, trong khi vợ gã vẫn chờ đợi thêm mấy năm.
Bên ngoài phồn hoa mê loạn ánh mắt Nhạc Lam Sơn, gã về.
Cho đến một ngày nọ, tháng nọ, trong trạng thái mơ mơ màng màng bỗng bừng tỉnh, gã nhận điện thoại của cảnh sát, vợ gã cướp đ.â.m hơn mười nhát dao, yêu cầu gã về.
Nhạc Lam Sơn tưởng là kẻ lừa đảo, lập tức cúp máy.
Sau đó cảnh sát gọi thêm mấy , nhưng Nhạc Lam Sơn nhất quyết . Gã sợ đến mức c.h.ế.t, cảm thấy chỉ cần cuộc gọi , vợ con gã vẫn còn sống.
Trốn tránh như , liền hơn nửa năm.
Đến khi gã nhớ gọi điện cho vợ, thì dù thế nào cũng gọi .
Nhạc Lam Sơn cho rằng vợ con đều c.h.ế.t, rống mấy ngày mấy đêm. May mắn , một phụ nữ thấu hiểu lòng vẫn luôn ở bên cạnh gã.
Vài tháng , Nhạc Lam Sơn vô tình con trai c.h.ế.t, mà đưa viện phúc lợi trẻ em, một gia đình giàu nhận nuôi.
Sau đó, mặc cho Nhạc Lam Sơn tìm kiếm thế nào, cũng tra tung tích.
Nhân viên viện phúc lợi lạnh nhạt : “Trong hồ sơ của Nhạc Đồng ghi là mất, cha mất tích. Nếu thật sự là cha của nó, đến bây giờ mới xuất hiện?”
Nhạc Lam Sơn lời nào để , chỉ thể lúng túng rời .
Một năm khi Diêu Lệ qua đời, Nhạc Lam Sơn tái hôn. Người phụ nữ thấu hiểu m.a.n.g t.h.a.i vì gã. Nhạc Lam Sơn âm thầm thề rằng, gã tuyệt đối sẽ phụ lòng một phụ nữ yêu .
ngờ, phụ nữ đó bệnh di truyền, khi sinh cho gã một cô con gái ba năm thì qua đời.
Càng họa vô đơn chí hơn, con gái của Nhạc Lam Sơn cũng chẩn đoán mắc bệnh di truyền về m.á.u khó đông, chức năng đông m.á.u rối loạn, cần viện theo dõi lâu dài. Chi phí mỗi tháng ít nhất cũng hai ba vạn.
Nhạc Lam Sơn từng nghĩ đến việc từ bỏ quyền nuôi dưỡng, nhưng khi hỏi thăm mới , các gia đình nhận nuôi thường ưu tiên trẻ khỏe mạnh. Một đứa trẻ mắc bệnh di truyền như con gái gã, khả năng c.h.ế.t vì bệnh cũng ai nhận nuôi.
Bất đắc dĩ, Nhạc Lam Sơn chỉ thể c.ắ.n răng kiên trì, bắt đầu liên tục liên hệ những bạn gái cũ, bán bán nghệ để chữa bệnh cho con gái. Gã nghĩ, lẽ đây cũng là một dạng nhân quả báo ứng.
Cho đến một nọ, gã thấy tin tức của Tô thị báo chí về lễ khai giảng của trường quý tộc Đức Âm nổi danh quốc, thậm chí cả thế giới.
Trong bản tin, đại lộ cổng trường, siêu xe nối như nước chảy; học sinh với đủ màu da, sắc tộc tụ hội; mặt tiền huy hoàng của Đức Âm, kiến trúc tựa lâu đài, cùng lịch sử lâu đời, tất cả đều dồn dập đ.á.n.h thẳng thị giác xem.
Mà trong lễ khai giảng của Đức Âm, phát biểu đầu tiên là một thiếu niên chừng mười ba, mười bốn tuổi.
Thiếu niên mày dài mắt sâu, tuấn tú vô song, hình thẳng tắp, trong đường nét mơ hồ thể thấy bóng dáng năm xưa.
Trong khoảnh khắc hoảng hốt, Nhạc Lam Sơn dường như thấy Diêu Lệ, vợ gã phụ bạc, cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m lưỡi d.a.o kẻ cướp, là gia đình đầu tiên của gã ở cõi nhân gian .
Mà giờ đây, còn gì cả.
gã chỉ còn một cô con gái ốm yếu sống nương tựa lẫn .
Nhạc Lam Sơn cảm thấy tim đau như thắt . Đồng thời, một luồng kích động đột ngột bùng lên như pháo hoa nổ tung, gõ vang hồi chuông cảnh báo trong đầu gã, con trai gã giàu nhận nuôi, mà bây giờ, cũng là giàu!
Ống kính kéo gần, Nhạc Lam Sơn thấy bục diễn thuyết, n.g.ự.c trái của con trai gã đeo một huy hiệu trường đỏ rực, bên huy hiệu là tên và niên cấp.
“…… Ngu Thương?” Giọng Nhạc Lam Sơn từ quá khứ xuyên đến hiện tại.
ánh mắt con trai gã xa cách, đoan chính mà lạnh nhạt. Dù gã gọi nhũ danh “A Đồng”, cũng thể kéo dù chỉ nửa phần tình cảm.
“Tôi chỉ một cha.”
“Tên là Ngu Thương.”
Nói xong, Ngu Thương tự xe, lạnh giọng dặn dò Điền Nguyễn: “Lên xe.”
Lộ Thu Diễm lên xe, cạnh .
Điền Nguyễn ghế phụ, đóng sầm cửa . Tài xế lập tức khởi động xe.
Nhạc Lam Sơn thấy liền chật vật lao tới, đập cửa kính xe : “Ngu Thương, cha thật sự là cha của con! Nghe cha , cha hiện tại cần con giúp đỡ, em gái con…”
Chiếc Porsche lùi nửa thước, đột ngột đ.á.n.h lái rời khỏi chỗ đỗ. Nếu Nhạc Lam Sơn tránh, chân gã bánh xe cán qua. Gã vội nhảy lùi một bước, đợi bánh xe lướt qua lập tức đuổi theo: “Ngu Thương, con một đứa em gái! Nó bệnh!”
Chiếc Porsche lao khỏi cổng bệnh viện, hòa dòng xe trong bóng đêm.
Trong xe vô cùng yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lạnh của điều hòa thổi vù vù, cùng tiếng còi xe thỉnh thoảng vang lên.
Điền Nguyễn lòng rối như tơ vò, nhưng vẫn cố mở miệng trấn an: “Chắc chắn là kẻ lừa đảo thôi, chúng cần để ý tới .”
Lộ Thu Diễm nên gì. Khái niệm duy nhất của y về cha là: uống rượu, ngoại tình, khoác lác, cũng chẳng khác gì . thể phủ nhận, từng một thời gian, chính cha y là bỏ tiền dẫn y mở mang tầm mắt. Ân sinh thành dưỡng d.ụ.c đó, tự nhiên trọn hiếu.
Còn tình huống của Ngu Thương thì khác. Cha ruột của Ngu Thương thể là chỉ sinh mà dưỡng, giáo d.ụ.c càng là một mớ hư vô, thấy, sờ . Nhiều năm trôi qua sớm lãng quên, mà nay đột ngột xuất hiện.
Nếu đổi là Lộ Thu Diễm, y chỉ thấy phiền phức, trực tiếp tung một cú đ.ấ.m cho bay —— nhưng Ngu Thương, với tính cách ngay thẳng như , chỉ lặng lẽ tránh xa.
Tầm mắt Ngu Thương hướng ngoài cửa sổ, đôi mắt đen như mực, môi mỏng khẽ mím, đường nét rõ ràng của gương mặt phủ lên ánh đèn neon rực rỡ. Anh khẽ “ừ” một tiếng, cảm xúc.
Nếu thật sự là kẻ lừa đảo thì . Điền Nguyễn mệt mỏi nghĩ thầm. Nhạc Lam Sơn , là mặt dày vô sỉ thì hẳn, nhưng đúng là hổ. Thời trẻ dựa gương mặt làm xằng làm bậy, sống mơ mơ màng màng. Đến trung niên, tuy vì bệnh tình của con gái mà lao lực bôn ba, nhưng cũng từng thật sự nảy sinh ý định bỏ con mà .
Trong nguyên tác, Nhạc Lam Sơn xuất hiện khi Ngu Thương nghiệp đại học và trở về nước, trở thành rào cản đầu tiên ngăn trở cặp vai chính công thụ đến với .
Sau một loạt hành vi làm loạn, Nhạc Lam Sơn buông thả bản , chìm trong rượu chè, say khướt, cuối cùng c.h.ế.t trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe.
Mà khi đó, con gái gã gã vứt bỏ, c.h.ế.t từ nhiều năm .
Đến khách sạn, ba bước nặng nề thang máy, lượt trở về phòng riêng. Điền Nguyễn yên tâm, dặn Lộ Thu Diễm một câu: “Đêm nay để ý Ngu Thương chút, đề phòng nghĩ quẩn.”
Lộ Thu Diễm: “…… Hắn nghĩ quẩn kiểu gì?”
Điền Nguyễn: “Lỡ nửa đêm tìm Nhạc Lam Sơn, định dùng tiền giải quyết cho xong chuyện thì .”
Trong nguyên tác, Ngu Thương quả thật dùng tiền để đuổi Nhạc Lam Sơn , căn bản thèm giao lưu thêm. Khi đó Ngu Thương hai mươi ba tuổi, trải qua mấy năm rèn giũa và lắng đọng, sớm còn là thiếu niên mềm lòng năm xưa.
Lộ Thu Diễm nghi hoặc chằm chằm Điền Nguyễn: “Sao cha ruột của Ngu Thương tên là Nhạc Lam Sơn?”
Điền Nguyễn: “…… bấm tay tính toán, tính .”
“Vậy tính thử xem, cha tên là gì?”
Điền Nguyễn cứng đầu véo tay lấp liếm: “Lộ… cha Lộ? Land Rover?”
Lộ Thu Diễm kinh ngạc giơ ngón cái lên: “Ghê thật, mà cũng đoán trúng.”
Điền Nguyễn: “……” Quả nhiên NPC đặt tên đúng kiểu NPC.
Lộ Thu Diễm: “Vì tên của cha , đến giờ vẫn lái Land Rover.”
Điền Nguyễn: “Tôi cũng lái.”
Ngồi Land Rover là nghĩ tới cha Lộ, đúng là ác mộng.
Điền Nguyễn liếc phòng 2208 một cái, bên trong vọng tiếng nước tắm rì rào: “Lộ Thu Diễm, , nhớ trông chừng Ngu Thương, một khắc cũng rời mắt.”
Lộ Thu Diễm gật đầu, đóng cửa phòng .
Điền Nguyễn cũng trở về phòng . Trong phòng hai chiếc giường trống trơn, chút , chỉ đèn trần sáng rực. Cậu bật hết các đèn nhỏ trong phòng, bao gồm cả phòng tắm, như mới thấy ấm áp hơn một chút.
Điền Nguyễn gửi tin nhắn cho Ngu Kinh Mặc: Ngu , em về khách sạn, ngủ ngon.
Một lát , Ngu Kinh Mặc trả lời: Ngủ ngon / ánh trăng
Điền Nguyễn làm phiền Ngu Kinh Mặc nghỉ ngơi, liền tự tắm rửa ngủ.
Ngày hôm là ngày cuối cùng của trại hè. Giáo viên tập hợp liên hoan, mua sắm, vui chơi. Có hai địa điểm để lựa chọn: một là công viên giải trí, hai là trung tâm thương mại hàng xa xỉ đối diện.
Phần lớn chọn công viên giải trí. Đám thiếu gia tiểu thư sớm dạo khắp các cửa hàng hàng hiệu, chẳng còn thấy mới mẻ gì.
Điền Nguyễn : “Chúng cũng công viên giải trí giải sầu .”
Lộ Thu Diễm gật đầu: “Đi mua một cây Haagen-Dazs.”
Điền Nguyễn sang: “Ngu Thương, Lộ Thu Diễm mời ăn Haagen-Dazs.”
Lộ Thu Diễm: “……”
Ngu Thương vốn biểu cảm gì liền mặt : “?”
Lộ Thu Diễm: “Tôi mời và Điền Nguyễn ăn Haagen-Dazs.”
Ngu Thương thản nhiên : “Không cần.”
Điền Nguyễn: “……” Thật vì hai khúc gỗ mà lo c.h.ế.t mất.
Giáo viên dặn dò xong liền tổ chức lên xe. Điền Nguyễn định bước lên thì chợt thấy Ngu Thương đang gì đó với giáo viên, liền kéo Lộ Thu Diễm .
Lộ Thu Diễm: “Làm gì?”
Điền Nguyễn chỉ về phía Ngu Thương.
Lộ Thu Diễm thu chân đang bước lên xe , hai tay đút túi, chờ với dáng vẻ ngầu ngầu.
Một lát , Ngu Thương xong với giáo viên, theo đoàn xe phía rời . Thấy Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm vẫn lên xe, hỏi: “Sao các lên xe?”
Lộ Thu Diễm chỉ Điền Nguyễn: “Hắn kéo .”
Điền Nguyễn bắt đầu bừa: “Ba cùng , ắt một làm thầy.”
Ngu Thương so đo, chỉ chiếc xe chuyên dụng cuối cùng: “Các chơi , việc.”
“Việc gì?” Lộ Thu Diễm hỏi, “Chúng cùng .”
“Không cần.”
Trong đầu Điền Nguyễn xoay chuyển cực nhanh, : “Tôi cũng gặp Ngu , thôi.”
Ngu Thương ngạc nhiên .
Điền Nguyễn rõ, trong nguyên tác, khi Ngu Kinh Mặc Nhạc Lam Sơn tìm tới cửa, đầu tiên gặp mặt chính là Ngu Thương, để hỏi ý kiến .
Khi đó, câu trả lời của Ngu Thương là: “Con là nhà họ Ngu, dùng tiền giải quyết chuyện là việc nhỏ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-186.html.]
Ngu Kinh Mặc vô cùng hài lòng với câu trả lời , cũng nhúng tay chuyện giữa Ngu Thương và Nhạc Lam Sơn, để Ngu Thương tự xử lý. Mãi đến khi Nhạc Lam Sơn c.h.ế.t trong t.a.i n.ạ.n xe, Ngu Kinh Mặc mới hỏi một câu do Ngu Thương làm .
Sau khi nhận câu trả lời phủ định, vai diễn của Nhạc Lam Sơn kết thúc như .
hiện tại Ngu Thương vẫn còn non nớt, thật sự thể đưa một câu trả lời lý trí lạnh lùng như thế ?
Điền Nguyễn chính vì lo lắng điểm , mới nhất định theo.
Ngu Thương khẽ nhíu đôi mày rậm và dài, ngũ quan đang dần nẩy nở càng thêm sắc bén như lưỡi dao, chỉ cần liếc mắt một cái đủ khiến khác thấy lạnh sống lưng.
Anh gì. Tài xế lặng lẽ dừng chiếc Porsche cửa khách sạn.
Ngu Thương lên xe, cửa xe đóng sầm , cứ thế rời .
Điền Nguyễn vươn tay kiểu Nhĩ Khang: “Ê!”
Lộ Thu Diễm trợn trắng mắt: “Giờ thì công viên giải trí cũng khỏi , Ngu Thương cũng chạy mất.”
Điền Nguyễn tức tối rút điện thoại gọi xe: “Tôi mách Ngu .”
Mao Thất đột nhiên xuất hiện, : “Phu nhân, đưa ngài .”
Điền Nguyễn mừng rỡ: “Sao quên mất còn Mao, cảm ơn .”
Mao Thất là đội trưởng đội bảo an nhà họ Ngu, tự nhiên nắm rõ hành tung của hai vị chủ nhân để kịp thời báo cáo. Hắn lái xe, đưa phu nhân cùng “thiếu phu nhân tương lai” đến chi nhánh công ty bên .
Chi nhánh chủ yếu phụ trách quảng cáo mạng, phối hợp với các chi nhánh khác tuyên truyền. Ví dụ khi một thương hiệu trang sức nào đó mắt, công ty bên tìm cách phủ kín màn hình lớn ở các thành phố tuyến một, tuyến hai, đồng loạt phát quảng cáo.
Mà tòa nhà của chi nhánh công ty , bên ngoài treo một màn hình điện t.ử siêu lớn, bên trong đang phát luân phiên các quảng cáo về sản nghiệp nhà họ Ngu như châu báu, bất động sản, mỹ phẩm các loại.
Điền Nguyễn kinh ngạc phát hiện, sữa rửa mặt và sữa tắm thường dùng, mà đều là “nhà ”.
“Chi nhánh công ty mà khí phái như ?” Điền Nguyễn cảm thán.
“Là nhà của ông chủ chi nhánh, thể ngang trong đó.” Lộ Thu Diễm .
Điền Nguyễn gật đầu, bước đại sảnh cửa kính, qua cổng kiểm soát, đối diện quầy lễ tân với nụ ngọt ngào, : “Tôi là nhà ông chủ.”
Lễ tân: “? Xin , ngài thể nữa ?”
Điền Nguyễn mặc áo thun quần dài bình thường ngoài phố, tóc tai tạo kiểu, gương mặt trắng trẻo, đầy khí chất học sinh: “Tôi , là nhà ông chủ.”
“…… Xin chờ một chút.” Lễ tân nghi hoặc cầm điện thoại bàn, gọi nội tuyến, hạ giọng : “Trợ lý Từ, là nhà ông chủ.”
Trợ lý Từ ở đầu dây bên : “Người nhà ông chủ? Hắn đến ?”
“Thật sự là nhà ông chủ ? Nhìn trẻ.”
“Trẻ cỡ nào?”
“Giống học sinh cấp ba.”
Trợ lý Từ hít sâu một : “Loại lừa đảo cô cũng tin?”
Lễ tân: “Tôi hiểu .”
Cúp máy, cô sang Điền Nguyễn: “Xin , ông chủ chúng nhà như .”
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm: “Bấm tay tính toán, giờ ông nội chắc hắt .”
Điền Nguyễn chằm chằm lễ tân, giọng u ám: “Chị gái , già mà c.h.ế.t là sẽ gặp báo ứng đó.”
Lễ tân đột nhiên rùng : “Xin , thể cho .”
Điền Nguyễn trực tiếp gọi cho Ngu Kinh Mặc, câu đầu tiên liền hỏi: “Ngu , em là nhà của ?”
Ngu Kinh Mặc đáp bình thản: “Ừ.”
“Vậy em đến chi nhánh công ty, lên ?”
“Tất nhiên là .” Bên yên tĩnh, giọng còn vang nhẹ tiếng vọng.
“Vậy xuống đón em.”
“Ừ.”
Lễ tân cho rằng Điền Nguyễn chỉ đang phô trương thanh thế, vẫn giữ nụ khách sáo, thêm gì.
Điền Nguyễn cũng trách cô, chỉ : “Ý thức phòng của chị vẫn còn chỗ cần cải thiện.”
Lễ tân hỏi: “Cải thiện ở ạ?”
“Tôi trẻ như , thật cũng khả năng làm ông nội.”
“?”
Điền Nguyễn sang Lộ Thu Diễm: “Nếu với Ngu Thương kết hôn sớm, sinh con sớm thì .”
Lộ Thu Diễm giật gân xanh thái dương: “Tôi sinh, Ngu Thương sinh?”
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Đàn ông sinh con, thế giới ABO.”
“Thế giới ABO?”
“Một kiểu thiết lập trong tiểu thuyết, ở đó đàn ông cũng thể sinh con.”
Lộ Thu Diễm rùng : “Đáng sợ.”
Điền Nguyễn: “…… Tôi thấy cũng , đàn ông sinh con thì mới thật sự bình đẳng giới.”
Lộ Thu Diễm: “Cho dù sinh cũng sinh.”
“Tại ? Con của với Ngu Thương chắc chắn đáng yêu, thông minh, trai.”
Lộ Thu Diễm hỏi ngược : “Bảo sinh một đứa đáng yêu thông minh trai, chịu ?”
Điền Nguyễn hỏi nghẹn. Trước chắc chắn sẽ , nhưng khi ở bên Ngu Kinh Mặc lâu như , từng mấy khoảnh khắc cũng tưởng tượng.
Ví dụ như sinh cho Ngu Kinh Mặc một loạt “bảo bảo” cỡ quả táo: đứa lớn gọi Cá Bảo, đứa hai gọi Ngọt Bảo, đứa ba gọi Mềm Bảo, đứa bốn gọi Vàng Bạc Châu Báu……
Nói đó là bảo bảo sinh mệnh, chi bằng giống thú nhồi bông hơn.
Điền Nguyễn nghiêm túc lắc đầu. Cậu thể tưởng tượng nổi cảnh chịu trách nhiệm với một sinh mệnh thật sự. nếu là Ngu Thương và Lộ Thu Diễm biến thành “tiểu bảo bảo”, cảm thấy cách chung sống.
Tiếng giày da nặng nề vang lên, ngay đó là giọng trầm thấp như tiếng cello: “Phu nhân.”
Điền Nguyễn vui vẻ chạy tới: “Ngu , em sinh bảo bảo— , em tới .”
Ngu Kinh Mặc: “? Em sinh bảo bảo?” Hắn liếc bụng phẳng lặng của thanh niên, “Chắc là .”
“Miệng quạ.”
“Nếu thật sự sinh, đợi khoa học kỹ thuật phát triển hơn .”
“…… em .”
Ngu Kinh Mặc nắm tay , những xung quanh đều cúi đầu dám : “Đi thôi.”
Điền Nguyễn gọi Lộ Thu Diễm: “Bạn em đó, cùng tham quan luôn.”
Lộ Thu Diễm vốn , nhưng nghĩ tới Ngu Thương, vẫn yên tâm, mặt cau cặp phu phu coi ai gì mà công khai ân ái.
Cho đến khi bóng dáng đại lão biến mất trong thang máy chuyên dụng tầng cao nhất, lễ tân mới hồn, lẩm bẩm: “Người nhà ông chủ cũng là phu nhân… lượng thông tin lớn quá……”
Cách đó mấy trăm dặm, Ngu lão gia t.ử đáng thương liên tục hắt ba cái, thể gầy gò run rẩy chống gậy hét lớn: “Tôi mơ thấy mộ tổ nhà họ Ngu bốc khói đen, chắc chắn gian nịnh xuất hiện!”
Phòng họp lớn nhưng sạch sẽ, bàn đặt ba bình hoa tươi cắm sẵn, hiển nhiên là chi nhánh chuẩn riêng để đón cấp thị sát, bánh kẹo bày đủ loại.
Ngu Kinh Mặc ở vị trí chủ tọa rộng rãi, bên trái là Điền Nguyễn, đối diện là Ngu Thương thẳng như đang phạt.
Lộ Thu Diễm thấy Ngu Thương , liền lén chuồn ngoài, canh cửa vẫn hơn —— cách đủ để lén cuộc chuyện của “một nhà ba ”, thể tranh thủ sờ cá.
Ngu Thương liếc về phía cửa , cả tầng của chi nhánh yên tĩnh đến mức thấy tiếng động gì.
Nước chảy từ miệng ấm t.ử sa, nước màu hổ phách đổ chén men xanh nhạt, tạo nên sắc màu đậm đà. Điền Nguyễn nâng chén uống một ngụm, phân biệt ngon dở, nhưng cảm nhận rõ bầu khí mắt chút căng thẳng.
Ngu Kinh Mặc Nhạc Lam Sơn tìm tới từ tối qua. Hắn vốn chờ Ngu Thương chủ động , ngờ đến sáng nay mới gọi điện báo.
Tâm tư thiếu niên khó đoán, nhưng Ngu Kinh Mặc hiểu rõ, hạt giống mà dốc công nuôi dưỡng thể sẽ khác hái mất. Sinh ý mất thì còn thể kiếm , nhưng tâm huyết đặt lên thừa kế, một khi mất là thể lấy .
“Nghĩ thế nào?” Ngu Kinh Mặc uống một ngụm , giọng nhàn nhạt.
Ngu Thương cúi mắt, thành thật đáp: “Cha, con .”
“Con chỉ một cha.”
“……Vâng.”
“ huyết thống thì thể cắt đứt.”
Điền Nguyễn chen : “Huyết thống đúng là cắt , nhưng thì chúng ai cũng quan hệ huyết thống, vì đều là con cháu Viêm Hoàng.”
Ngu Kinh Mặc cong môi: “Nói lắm.”
Giữa mày Ngu Thương nhíu , mắt mơ hồ hiện lên sắc tối, giống như giai đoạn Ngu Kinh Mặc mất trí nhớ, bận đến sứt đầu mẻ trán.
“Nếu con nhận, thể nhận.” Ngu Kinh Mặc thản nhiên , trong đầu nghĩ đủ một trăm lẻ tám cách xử lý Nhạc Lam Sơn.
Ngu Thương lắc đầu: “Con .”
“Vậy con làm gì?” Ngu Kinh Mặc cố gắng đóng vai một cha hiền, hỏi ý kiến con trai, tỏ độc đoán.
Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc diễn.
Ngu Kinh Mặc bắt ánh mắt tinh quái của thanh niên, vẻ mặt cha hiền suýt nứt vỡ, mắt phượng trầm xuống, lạnh lẽo: “Phu nhân như là ý gì?”
Điền Nguyễn lập tức vỡ trận: “Hả?”
Vừa còn như mèo con lanh lợi, giờ trợn tròn mắt như thỏ trắng. Ngu Kinh Mặc đưa tay bóp nhẹ má : “Không lén mắng trong lòng.”
Điền Nguyễn thẳng , gạt tay : “Em .”
Ngu Thương chờ đến khi màn ve vãn kết thúc mới : “Con làm gì cả, gặp, .” Nói xong chút bực bội, “ như , con khác gì .”
Nhạc Lam Sơn trốn tránh cả đời, cũng phụ bạc cả đời.
“Con trở thành như .”
Cách vài mét, Ngu Kinh Mặc bình thản thừa kế do chính bồi dưỡng: “Con nghĩ nghĩ, đều xuất phát từ cùng một lý do. Gặp Nhạc Lam Sơn .”
“Cha……”
“Kết thúc chuyện với .”
Ngu Thương siết chặt tay: “Vâng.”
Điền Nguyễn giơ tay: “Em cũng .”
“Anh làm gì?” Ngu Thương nhíu mày.
Điền Nguyễn: “Tôi là ba nhỏ của . Ba nhỏ cũng là ba. Đối đầu với ông cha ruột lười nhát vô trách nhiệm đó, để trận là , cần Ngu tự tay.”
Ngu Kinh Mặc nhấp một ngụm : “Nhớ phát sóng trực tiếp cho .”
Ngu Thương: “……”