Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 185
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:27:20
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cách chỗ cắm trại xa một khu nhà vệ sinh công cộng kiểu giả cổ, ẩn trong một mảnh rừng cây rậm rạp. Ban ngày, nơi tự nhiên mang phong cảnh vô hạn ; nhưng đến ban đêm hiện lên vẻ sâu thẳm quỷ dị, bóng cây lay động, như thể đang che giấu sơn tinh quỷ mị.
Điền Nguyễn bàng quang căng tức, quanh một vòng, tìm cùng đến nhà vệ sinh, chợt thấy gương mặt Mao Thất chút huyết sắc, biểu tình cứng đờ, sợ đến mức lùi về một bước: “Anh Mao?”
Mao Thất giơ một ngón tay lên, hạ giọng : “Phu nhân, đang đợi ngài ở bên .”
Điền Nguyễn về phía ánh đèn dầu leo lét ở xa xa. Dưới ánh trăng, trong lớp bóng tối che phủ, quả nhiên mơ hồ một ảnh cao lớn, thản nhiên xa cách, tựa như Sơn Thần nơi trần thế.
Trong lòng Điền Nguyễn trấn định đôi chút, hỏi: “Ngu đến đây?”
Mao Thất đáp: “Phu nhân qua đó sẽ .”
Điền Nguyễn dẫm lên những phiến đá lát trong chỗ cắm trại, chân thỉnh thoảng vang lên tiếng cành khô lá rụng. Chung quanh lều trại đều sáng đèn, hương nhang muỗi vấn vít, các bạn học , còn lan tỏa mùi thịt nướng thơm phức.
“Huynh , ăn thịt nướng .” Uông Vĩ Kỳ lò than nướng thịt gọi lớn, “Đi thế?”
Điền Nguyễn giả vờ trấn định: “Tôi giải quyết chút việc.”
“Nhớ ăn thịt đó.”
Điền Nguyễn thẹn thùng nghĩ thầm, Ngu đến , món thịt tinh tế hơn để ăn.
Ánh trăng sáng như nước, côn trùng trong núi kêu vang từng trận. Cái nóng oi ả ban ngày sự gột rửa của bóng đêm mang đến một tia mát lạnh.
Ngu Kinh Mặc ngoài khu cắm trại, con đường nhỏ, trong tay xoay một chiếc đèn pin, thỉnh thoảng bật sáng tắt, tựa như ngọn hải đăng biển, dẫn dắt lữ nhân lạc lối tiến gần.
“Ngu .” Lữ nhân lạc lối khẽ gọi , giọng còn ngọt ngào trong trẻo hơn cả dòng suối thanh tuyền nơi núi rừng.
Ngu Kinh Mặc nâng đèn pin lên chiếu về phía .
Điền Nguyễn đưa tay che mắt: “Đừng chiếu, sẽ thấy.”
Ngu Kinh Mặc tắt đèn pin, hỏi: “Không thể để khác thấy ?”
Điền Nguyễn bước nhẹ đến mặt , liếc quanh bốn phía, trông như đang làm chuyện mờ ám: “Đương nhiên .”
“Nửa đêm hẹn hò với tình nhân, mà tình nhân còn là cha của bạn học , đúng là đủ kích thích.”
“……” Điền Nguyễn trừng một cái: “Em mắc tiểu, tiên bồi em WC .”
Ngu Kinh Mặc về phía rừng cây rậm rạp, nơi ánh đèn mờ mờ hắt , hỏi: “Không sợ gặp bạn học ?”
“Vậy làm bây giờ?” Điền Nguyễn kẹp chặt hai chân, rõ ràng sắp nhịn nữa.
Ngu Kinh Mặc thấy động tác nhỏ của , liền nắm tay , : “Dạo lâu mưa, trong núi nước ngầm cạn kiệt, mấy cây cổ thụ cũng sắp khô héo. Vừa em tưới cho chúng một chút.”
Điền Nguyễn do dự: “Như … lắm ?”
“Từ góc độ tuần tự nhiên mà , các loài động vật đều thể để chất bài tiết trong núi rừng, con cũng .”
Một WC thì Điền Nguyễn dám, mà cùng Ngu Kinh Mặc dễ khiến sinh nghi. Cậu do dự chừng ba giây, cuối cùng vẫn theo Ngu Kinh Mặc xa thêm một chút.
“Ở đây , phong thủy bảo địa.” Ngu Kinh Mặc quanh một vòng, phía là thế núi uốn lượn kéo dài, phía khe suối róc rách chảy qua.
Điền Nguyễn thật sự nhịn nổi nữa, liền móc “tiểu gia hỏa” của , hướng về một gốc cổ thụ sắp khô héo mà “hiếu kính” chút cam lộ.
Giải quyết xong nhu cầu sinh lý tự nhiên, Điền Nguyễn cả nhẹ nhõm, lấy khăn giấy ướt lau qua loa.
Khi định thu , Ngu Kinh Mặc lấy một tờ khăn giấy ướt khác, giúp bao lấy, cẩn thận lau chùi.
“…Ngu , sạch .” Đầu gối Điền Nguyễn mềm nhũn, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y áo sơ mi của Ngu Kinh Mặc.
Trên cổ tay Ngu Kinh Mặc đeo chiếc đồng hồ vàng Điền Nguyễn tặng . Ban ngày chút phô trương, đến ban đêm hiện vẻ trầm lắng xa hoa, phản chiếu ánh trăng u ám. Hắn nhẹ nhàng, chậm rãi vuốt ve vật nhỏ xảo như ngọc thạch trong tay, nước khăn giấy ướt dường như hút cạn.
Dần dần, tờ khăn giấy ướt mềm như bông, chậm rãi biến đổi hình dạng.
Đáng yêu, tinh xảo, khiến nỡ buông tay.
Ngu Kinh Mặc tiện tay vứt bỏ tờ khăn giấy mất tác dụng, năm ngón tay thon dài nhẹ nhàng bao lấy “tiểu Điền Nguyễn”: “Ừm, để kiểm tra một chút.”
Điền Nguyễn vững, dựa lên vai Ngu Kinh Mặc, âm thanh mềm nhỏ như mèo con kêu: “Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc một tay ôm lấy vòng eo thon hẹp của , đặt tựa một gốc trúc già chắc chắn, mọc vươn thẳng từ mặt đất.
Lá trúc xào xạc rơi xuống, làn gió mát khẽ lướt qua.
Ngu Kinh Mặc cảm nhận rõ trong lòng bàn tay là một mảng ướt át, dính nước.
Điền Nguyễn ngẩng mặt lên bầu trời đầy . Sao trời trong núi lúc nào cũng sáng hơn trong thành thị một chút, như nước gột rửa, hề sương mù che phủ.
Ngu Kinh Mặc hôn lên mí mắt , : “Đôi mắt của em còn xinh hơn cả những vì .”
Khuôn mặt Điền Nguyễn ửng đỏ, trừng mắt : “Sao như chứ.”
“Như là thế nào?” Ngu Kinh Mặc thành thạo kéo quần cho thanh niên, chỉnh y phục ngay ngắn.
Má Điền Nguyễn phồng lên, nhưng khi liếc thấy con “cự long” đang ngẩng đầu mạnh mẽ , lập tức dám thêm.
Ngu Kinh Mặc cố gắng kiềm chế d.ụ.c vọng: “Đừng chỗ đó của , nếu thật sự sẽ dã chiến.”
“Không .” Điền Nguyễn , “Bên ngoài nhiều côn trùng lắm.”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc cũng vì nghĩ đến điểm nên mới kịp thời dừng .
Hai định rời khỏi rừng cây, bỗng tiếng bước chân truyền tới, giẫm lên lá rụng phát âm thanh sột soạt, kèm theo tiếng chuyện mơ hồ. Ngu Kinh Mặc lập tức tắt đèn pin.
Điền Nguyễn giật , định bỏ chạy thì Ngu Kinh Mặc nắm chặt cổ tay, đối diện với đôi mắt phượng nghiêm nghị. Cậu chợt phản ứng rằng, ban đêm chạy trong núi là chuyện cực kỳ nguy hiểm.
“…Hải Triều, nơi tối quá.”
“Ở chỗ sáng sủa, dám ?”
“Không dám.”
“Vậy thì trốn .”
Mấy câu ngắn ngủi bay tai Điền Nguyễn, tựa như một tiếng sét nổ giữa trời quang, làm đầu óc ong ong —— là Hải Triều và Nam Hoài Quất ? Bọn họ đang làm gì? Trốn cái gì?
Điền Nguyễn kéo Ngu Kinh Mặc trốn mấy cây trúc to khỏe, ngọn lửa bát quái trong lòng cháy hừng hực.
“Bọn họ……” Ngu Kinh Mặc mở miệng, Điền Nguyễn bịt kín miệng.
Ngu Kinh Mặc kéo tay xuống, nhíu mày : “Em rửa tay.”
Điền Nguyễn hạ giọng phản bác: “Em dùng khăn giấy ướt lau qua .”
Ngu Kinh Mặc miễn cưỡng tha thứ cho , dù đó cũng chạm “tiểu Điền Nguyễn”. Nghĩ , rút tờ khăn giấy ướt cuối cùng, lau miệng , lau tay cho Điền Nguyễn.
Có lẽ là cơn gió bất chợt nổi lên, vô tình che giấu cho bọn họ, Hải Triều và Nam Hoài Quất vẫn phát hiện sự hiện diện của khác.
Điền Nguyễn kích động nơm nớp lo sợ, qua những bóng trúc thưa thớt, nơi ánh trăng nghiêng rơi xuống một khoảnh đất trống nho nhỏ ——
Chỉ thấy Nam Hoài Quất lúng túng cởi quần, mặt về phía một gốc trúc thẳng, m.ô.n.g vểnh lên chiếc quần lót trắng như tuyết bao bọc, bên in rõ hai dấu tay hình Cậu Bé Bọt Biển. Giọng khẽ run: “Đánh .”
Hải Triều liếc quần lót của : “Không hứng thú.”
“??” Nam Hoài Quất kinh ngạc đầu , “Không đ.á.n.h ?”
Hải Triều bước phía , giơ tay kéo dây thun quần lót xuống một chút: “Như thế .”
Do góc hạn chế, Điền Nguyễn chỉ thể thấy bóng lưng của Hải Triều, cùng với dáng Nam Hoài Quất ghé trúc, những bộ phận then chốt thấy rõ.
Bang! Một tiếng giòn vang, âm thanh đập lên da thịt vang lên rõ ràng.
Điền Nguyễn: “!!!”
Nam Hoài Quất kêu lên một tiếng, như sắp , vội nhận : “Tôi dám nữa.”
Giọng Hải Triều vẫn thản nhiên: “Biết rõ mà vẫn cố phạm, phạt thêm một cái.”
Bang! Lần tiếng động nhẹ hơn so với cái .
Nam Hoài Quất nức nở : “Tôi thật sự dám nữa……”
Hải Triều giúp kéo quần lên.
Nam Hoài Quất lúng túng hỏi: “Hai dấu bàn tay đối xứng ?”
Hải Triều khựng một chút: “Cậu đối xứng? Vậy đ.á.n.h thêm hai cái nữa.”
“Thôi, để .”
Hải Triều nhạt: “Cậu đúng là tự giác, còn sẽ phạm , đến cả hình phạt cũng nghĩ sẵn .”
Nam Hoài Quất: “…… Không ?”
Hải Triều đôi mắt thiếu niên đỏ hoe vì , yết hầu khẽ chuyển động lên xuống: “Được. Lần đ.á.n.h cho hai dấu đối xứng, mỗi bên m.ô.n.g một cái.”
Nam Hoài Quất gật đầu lia lịa, như tối nay khi tắm gương, sẽ còn băn khoăn rốt cuộc bên nào đau hơn nữa.
Hải Triều một bước.
Nam Hoài Quất giống như một cô vợ nhỏ, chạy vội đuổi theo: “Chờ chút, m.ô.n.g đau.”
Bước chân Hải Triều chậm đôi chút: “Lát nữa đến lều trại của , bôi t.h.u.ố.c cho .”
“Cậu thật .”
“……”
Điền Nguyễn còn thấy tiếng bọn họ chuyện nữa, hồi lâu vẫn trầm mặc.
Ngu Kinh Mặc bình luận: “Họ đúng là chơi.”
Điền Nguyễn cũng coi như mở mang tầm mắt: “Kẻ cho, nhận.”
Ngu Kinh Mặc nắm tay : “Đi thôi, quà cho em ở xa hơn một chút.”
Hai men theo con đường nhỏ trong núi chậm rãi bước . Trên đường, bọn họ còn bất ngờ gặp mấy du khách leo núi ban đêm. Trò chuyện một lúc mới , tất cả đều vội vàng lên đỉnh núi để sáng sớm thể đón mặt trời mọc.
Điền Nguyễn cảm thấy lãng mạn: “Ngu , chúng nên leo núi ban đêm ?”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Từ đây lên đỉnh núi ba tiếng. Tính từ bây giờ, nhanh nhất cũng nửa đêm mới tới, đó chỉ thể nghỉ ngơi đỉnh bốn, năm tiếng. Em chắc ngày mai còn đủ sức tham gia trại hè chứ?”
“Thôi .” Điền Nguyễn tự giác, “Để cơ hội .”
Ngu Kinh Mặc : “Thật nếu em thức dậy lúc bốn, năm giờ sáng ở trang viên, lên núi xem mặt trời mọc cũng hiệu quả tương tự.”
“…… Thật ?”
Điền Nguyễn cảm thấy như bỏ lỡ cả trăm triệu. Trời ơi, trang viên nhà họ Ngu ngay giữa sườn núi, xa T.ử Vân Quan, đúng là nơi tuyệt hảo để ngắm bình minh.
“Nếu em dậy , thể cùng em.”
Điền Nguyễn gật đầu lia lịa: “Nhất định.”
Ngu Kinh Mặc chỉ . Sinh hoạt của Điền Nguyễn quá quy luật, dậy lúc bốn, năm giờ sáng, e rằng vẫn nhờ , cái “đồng hồ báo thức hình ” mới đ.á.n.h thức nổi.
Vệ sĩ mở đường phía , phía cũng theo hai , giữ cách quá gần cũng quá xa với gia chủ. Điền Nguyễn vốn lo Ngu Kinh Mặc xem như “hồ lô oa” sẽ lén, hiện tại xem cần lo lắng chuyện .
“Đến .”
Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn tới bên dòng suối róc rách. Hai bờ cỏ cây um tùm, nếu đến ban ngày, hẳn sẽ là một cảnh tượng vô cùng rực rỡ.
Trăng tròn treo cao, trời soi bóng nước.
“Khá .” Điền Nguyễn nể tình mà nhận xét.
Ngu Kinh Mặc cong môi nhạt, dẫn xuống bên tảng đá ven suối, giơ tay hiệu cho vệ sĩ.
Vệ sĩ lĩnh ý, tiến đám cỏ cây xanh rậm, thả những sợi dây trong tay xuống.
Điền Nguyễn lắng tiếng nước suối khi ào ào, khi thùng thùng, cũng thấy một thú vị riêng. Cậu chống cằm, đôi mắt sáng long lanh in đầy trời, cảm nhận làn gió mát nơi núi rừng thổi nhẹ.
“Không chỉ mới sáng.” Giọng Ngu Kinh Mặc nhẹ như gió, lướt qua vành tai Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn thuận tay xoa xoa tai , ánh mắt rời khỏi bầu trời : “Còn thứ gì sẽ sáng nữa?”
Một mảng lớn ánh sáng đom đóm từ trong bụi cỏ rậm rạp bay vút lên, lướt qua bầu trời đêm, tranh phát sáng cùng tinh nguyệt.
Sắc vàng nhạt pha ánh lục, lấm tấm từng điểm, như những vệt băng tí hon xẹt qua tầm mắt Điền Nguyễn. Cậu mở to mắt, từng đàn đom đóm bay qua dòng suối, giao hội với một đàn khác. Những chiếc “đèn” nơi đuôi chúng chớp tắt liên hồi, rực rỡ như tinh vân.
Một con đom đóm bay sượt qua bên Điền Nguyễn. Cậu vươn tay nhưng bắt , con đom đóm lững lờ bay qua giữa và Ngu Kinh Mặc.
“Lâu thấy đom đóm.” Đôi mắt Điền Nguyễn sáng hơn cả , “Ngu , tìm nơi ?”
Ngu Kinh Mặc vẻ mặt vui sướng chân thành của thanh niên, khóe môi khẽ nhếch: “Không tìm thấy, là chúng vốn luôn ở đây.”
Điền Nguyễn kìm dậy, vươn tay múa may giữa đàn đom đóm hỗn loạn, cảm thấy những sinh linh bé nhỏ còn hơn cả bầu trời : “Nghe đuôi đom đóm chất huỳnh quang, chúng phát sáng là để tìm bạn đời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-185.html.]
“Ừ.”
Ngu Kinh Mặc cũng lên, nắm tay thanh niên, cùng nhẹ nhàng khiêu vũ giữa biển ánh sáng đom đóm.
Điền Nguyễn nên đom đóm Ngu Kinh Mặc, chỉ theo bước chân , rong ruổi trong màn đêm say lòng .
Nhảy một lúc, bụng Điền Nguyễn bỗng kêu ọt ọt.
Ngu Kinh Mặc bật : “Em đói .”
“Là đói về mặt sinh lý.” Điền Nguyễn nghiêm túc đáp.
Ngu Kinh Mặc gọi Mao Thất tới, chuẩn bếp than nướng thịt.
Nếu đom đóm là kinh hỉ, thì thịt nướng chính là kinh ngạc: “Ngu , giờ còn ăn khuya ?”
“Tùy tình huống.” Ngu Kinh Mặc , “Khó lắm mới ngoài cắm trại dã ngoại, đương nhiên cho em một trải nghiệm hảo.”
Điền Nguyễn : “Perfect.”
Thịt dê, thịt bò thì Điền Nguyễn thấy cũng bình thường, chỉ thịt ba chỉ nướng đến cháy cạnh, mỡ chảy thơm lừng, mùi hương nồng đậm, ngoài giòn trong mềm. Chỉ cần rắc thêm chút bột thì là, ngon đến mức c.ắ.n rơi cả đầu lưỡi.
“Cảm ơn trời cao ban ân, để em ăn miếng thịt ba chỉ ngon như .” Điền Nguyễn thành tâm cảm thán.
Ngu Kinh Mặc bật : “Chẳng lẽ nên cảm ơn ?”
Điền Nguyễn : “Thiên nhiên tạo loài heo, một động vật đều là bảo bối biến chúng thành thức ăn cho loài , đó là ân huệ của trời cao. Dĩ nhiên, em ăn cũng cảm ơn .”
“Ăn thịt thì nên nhớ ơn thịt.”
“…… Đêm nay em sẽ ngủ ở khách sạn, sáng mai tập hợp để kết thúc trại hè.”
Ngu Kinh Mặc tao nhã cắt thịt ba chỉ thành từng miếng nhỏ, dùng nĩa ăn. Có lẽ vì bầu khí quá thư thái, còn giữ nghiêm quy tắc “ăn ”, nhưng mỗi mở miệng, trong miệng tuyệt đối thức ăn: “Cứ ghi nhớ , trả cũng .”
Điền Nguyễn gật đầu, chuyên tâm ăn thịt.
Buổi hẹn hò nửa đêm ngoài dự đoán kéo dài đến gần mười một giờ. Điền Nguyễn ăn uống no nê, tinh thần phấn chấn, buồn ngủ: “Ngu , em về .”
Ngu Kinh Mặc lấy khăn giấy lau miệng cho , dẫn suối rửa tay.
Điền Nguyễn tiện tay nhặt mấy viên sỏi bỏ túi, cùng Ngu Kinh Mặc trở về. Trên đường còn nhặt một cành cây tự nhiên mọc thẳng tắp.
Vừa khéo, buộc chiếc “đèn lồng đom đóm” lên .
Những con đom đóm bọc trong lớp gạc bán trong suốt, tận tụy chiếu sáng cho họ.
“Đến doanh địa em sẽ thả chúng .” Điền Nguyễn áy náy , “Chúng vốn thuộc về núi rừng.”
Ngu Kinh Mặc vẻ mặt ngây thơ của thanh niên, nắm tay đưa đến gần doanh địa: “Anh về .”
“Ừ, Ngu ngủ ngon.”
“Đợi em về khách sạn , sẽ chúc ngủ ngon tiếp.”
“Được.”
Điền Nguyễn xách đèn lồng đom đóm, theo bóng dáng cao lớn tuấn tú của Ngu Kinh Mặc dần biến mất ngoài rừng núi.
“Điền Nguyễn?!” Uông Vĩ Kỳ gào lên như quỷ sói tru, “Mẹ kiếp, cả đám đang tìm !”
Điền Nguyễn: “?”
“Anh ?” Ngoài Uông Vĩ Kỳ , quả nhiên còn bảy, tám bạn học vây tới, “Cái là gì?”
Điền Nguyễn đáp: “Tôi bắt đom đóm.”
“Đom đóm?” Đám thiếu gia tiểu thư lớn lên trong môi trường như , phần lớn đều trưởng thành giữa thành thị bê tông cốt thép, những thứ chỉ thể thấy nơi thôn dã như đom đóm, thật sự mấy ai từng gặp.
“Đây là đom đóm ? Thật sự phát sáng ?”
Điền Nguyễn chút nghi ngờ, đom đóm ở ngàn năm thể sẽ trở thành loại “thần trùng” trong truyền thuyết —— phát sáng còn bay, nhất định là sinh vật trong thần thoại.
Điền Nguyễn tháo túi lưới lọc, thả những đốm sáng lấp lánh .
Doanh địa lập tức vang lên tiếng reo hò.
Uông Vĩ Kỳ để mắt tới cành cây trong tay Điền Nguyễn: “Huynh , cho mượn chơi một chút ? Thẳng thế , đúng là cành cây trong mộng của .”
Điền Nguyễn chút nỡ, vẫn đưa cành cây qua: “Vậy nhẹ tay thôi, vất vả lắm mới nhặt cành thẳng như .”
Uông Vĩ Kỳ: “Thẳng như , phối với nó khít.”
“Không cho.”
“……”
Không chỉ Uông Vĩ Kỳ, nhiều nam sinh đều yêu thích cành cây , dần dần phát triển thành một cuộc đấu giá ngầm.
“Tôi một ngàn.”
“Tôi một vạn!”
“Tôi hai vạn!”
Uông Vĩ Kỳ c.ắ.n răng: “Tôi ba vạn!”
Một nam sinh khác: “Tôi năm vạn!”
Không ai lên tiếng nữa.
Nam sinh đắc ý, một tay giao tiền một tay nhận cành cây: “Từ giờ trở , nó là của .”
Điền Nguyễn: “……” Không hiểu, nhưng tôn trọng.
Năm vạn bán một cành cây, đúng là chuyện từ trời rơi xuống. Điền Nguyễn lập tức chạy chia sẻ “thương cơ” với Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm xa xa thấy bên ồn ào náo nhiệt, nhưng để ý, vẫn đang giúp Ngu Thương xử lý việc nhổ trại —— lều dựng thì dễ, thu mới khó, tốn ít công sức.
Chợt thấy Điền Nguyễn hớn hở chạy tới: “Lộ Thu Diễm, bán cành cây năm vạn.”
Lộ Thu Diễm: “?”
Điền Nguyễn giải thích một lượt, : “Chúng nhặt cành cây .”
Lộ Thu Diễm theo nhặt cây, tìm hơn mười phút cũng thấy cành nào thẳng tự nhiên như thế, khỏi thở dài: “Xem bánh nhân từ trời rơi xuống cũng lúc nào cũng .”
Điền Nguyễn về phía cây hồng sam cao lớn: “Cậu leo cây ?”
Lộ Thu Diễm hiểu ý, lập tức ôm cây trèo lên, bẻ vài cành khá thẳng giữa tán cây.
Điền Nguyễn chọn lựa một lúc vẫn hài lòng: “Còn cành nào thẳng hơn nữa ?”
Lộ Thu Diễm quan sát xung quanh, quả nhiên thấy một cành thẳng hơn, chỉ là xa. Y cẩn thận bò dọc theo nhánh cây, cành đó quá to, chịu trọng lượng của y liền rung lắc dữ dội.
Điền Nguyễn hoảng hốt, dang rộng hai tay bên : “Lộ Thu Diễm đừng qua đó, nguy hiểm lắm!”
Lộ Thu Diễm tin với tới, tiếp tục dịch về phía ngọn cây, vươn tay chạm cành cây, nhưng ngay lúc đó—
Rắc một tiếng, rắc thêm một tiếng.
“A a a sắp rơi ! Cứu mạng!” Điền Nguyễn bên hoảng loạn chạy qua chạy như một con cua nhỏ.
Lộ Thu Diễm: “Anh tránh .”
Điền Nguyễn: “Nhảy lòng , nhất định để !”
“…… Được .”
Cành cây chao đảo dữ dội, cuối cùng phát một tiếng rắc lớn, Lộ Thu Diễm ôm theo cành cây rơi xuống ——
Điền Nguyễn dang tay… đón hụt.
Lộ Thu Diễm quỳ sấp mặt đất.
“……”
“……”
“Lộ Thu Diễm!!”
Lộ Thu Diễm trợn trắng mắt. May mắn chỉ cao ba bốn mét, quen chịu đòn chịu ngã, nếu trông chờ Điền Nguyễn cứu y, còn bằng cầu trời rơi bánh nhân.
“Các đang làm gì ?” Giọng Ngu Thương trầm xuống.
Điền Nguyễn tức giận: “Cậu giờ mới xuất hiện? Không nên là hùng cứu mỹ nhân, đỡ ?”
Ngu Thương để ý tới Điền Nguyễn, xổm mặt Lộ Thu Diễm: “Ngã từ cây xuống?”
Lộ Thu Diễm thấy mất mặt, giả bộ việc gì dậy, phủi tay: “Không . Tôi dùng cành luyện xà đơn, chịu lực thôi.”
“Thật sự ?” Ngu Thương cau mày.
Quả thật Lộ Thu Diễm vấn đề gì, cứ như bật hack, lấy một vết thương.
Điền Nguyễn: “Hay là vẫn nên bệnh viện kiểm tra ?”
Lộ Thu Diễm: “Thật sự cần. Cành cây còn bán tiền ?”
Điền Nguyễn cầm lấy cành cây, thấy nó trông như một cây trượng phép thuật, gật đầu: “Chắc chắn bán .”
“Vậy là .”
Sắc mặt Ngu Thương lạnh hẳn: “Đi bệnh viện với .”
“Không .” Lộ Thu Diễm dậy vận động gân cốt: “Tôi thật sự .”
Ngu Thương nắm cổ tay y, hai lời kéo .
“Ngu Thương, làm gì?”
Ngu Thương kéo thẳng đến chỗ giáo viên, : “Lộ Thu Diễm ngã từ cây xuống, em đưa bệnh viện kiểm tra.”
Giáo viên giật : “Có nghiêm trọng ?”
Lộ Thu Diễm định mở miệng, Ngu Thương nghiêm giọng: “Nghiêm trọng. Nghi ngờ adrenaline tiết quá nhiều, nên tạm thời cảm nhận đau đớn.”
Lộ Thu Diễm cạn lời: “Có ……”
Giáo viên nghiêm túc hẳn lên: “Ngu Thương, em đưa Lộ Thu Diễm bệnh viện. Việc còn giao cho thầy và hội học sinh.”
Ngu Thương gật đầu, kéo Lộ Thu Diễm rời .
Lộ Thu Diễm vẫn còn tiếc cành cây, đầu tìm Điền Nguyễn khắp nơi.
Điền Nguyễn lập tức bán cành cây cho Uông Vĩ Kỳ: “Gấp quá, bán cho ba vạn nhé? Tặng kèm hai viên đá cuội hình trứng.”
Uông Vĩ Kỳ ôm “trượng phép”, vuốt ve hai viên đá hình trứng, cảm động rơi nước mắt: “Cũ mới đến, thật nghĩa khí, cuối cùng cũng để cành cây trong mộng.”
Điền Nguyễn thêm, vội vã rời .
Nửa đêm, Điền Nguyễn và Ngu Thương theo Lộ Thu Diễm đến bệnh viện cấp cứu.
Lộ Thu Diễm giải thích thế nào cũng vô dụng, ép làm hơn mười hạng kiểm tra……
Cuối cùng, bác sĩ kết luận: “Cậu học sinh thương, các cơ quan trong cơ thể đều tổn hại gì. Đã lâu mới thấy một cơ thể khỏe mạnh như .”
Ngu Thương: “Ừ.”
Điền Nguyễn cũng yên tâm. Dù Lộ Thu Diễm còn lính, thương tích thì .
Lộ Thu Diễm đang tức giận, đến khi nhận khoản chuyển năm vạn từ Điền Nguyễn thì lập tức nguôi ngoai: “Không ngờ một cành cây kiếm tiền như , đám thiếu gia đó đúng là ngốc lắm tiền.”
Kiếm năm vạn, lỗ hai vạn, ngốc nghếch lắm tiền Điền Nguyễn: “……”
Ba bước khỏi bệnh viện, chạm mặt một đàn ông trung niên. Người đó sững sờ đầu thiếu niên cao nhất trong ba , môi mấp máy: “Ngu Thương?”
Ngu Thương , ánh mắt bình tĩnh đ.á.n.h giá, xác định quen .
Người đàn ông hít sâu một : “Con còn nhớ ?”
“Ngài là?” Ngu Thương lễ phép nhưng xa cách hỏi, bên chiếc Porsche đón khách.
Người đàn ông liếc chiếc xe, trong mắt thoáng qua sự ghen tị: “Giờ con là con nhà giàu , đương nhiên nhớ cha ruột như cha.”
Lời dứt, như sét đ.á.n.h giữa trời quang, x.é to.ạc màn đêm.
Điền Nguyễn trợn to mắt, dám tin đàn ông trung niên nét tuấn mờ nhạt —— cha ruột của vai chính công, lên sân khấu sớm thế ??
Ầm một tiếng, sấm rền vang dội trung, cơn bão sắp kéo đến.
Ngu Thương cứng bên xe, lâu mới lên tiếng: “Tôi chỉ một cha.”
“A Đồng……” Người đàn ông trung niên thì thào.
“Tên của là Ngu Thương.” Ngu Thương , giọng kiên định.