Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:40:48
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Buổi chiều, Điền Nguyễn tiếp tục làm NPC, trần trụi bắp chân ghế đá tàng cây ăn kem.

Uông Vĩ Kỳ theo ăn chực uống chùa, tại chỗ cùng Điền Nguyễn kết nghĩa trong cổ trấn, gọi Điền Nguyễn là đại ca.

Điền Nguyễn: “Uông , thứ ba của tam kết nghĩa là ai?”

Uông Vĩ Kỳ chỉ cây chổi của , “Nó, gọi nó là Quét .”

“666.”

“Ha ha ha ha!”

Giáo viên trong nhóm trại hè cao nhị trung tag bộ: 5 giờ chiều tập trung viện bảo tàng trấn Đông, ai xin nghỉ nộp đơn xin nghỉ.

[ Tiểu chương trình – Đơn xin nghỉ ]

Điền Nguyễn mở tiểu chương trình, điền tên , tổ, địa điểm xin nghỉ và lý do.

Uông Vĩ Kỳ liếc qua: “Cậu xin nghỉ ?”

Điền Nguyễn nghiêng màn hình điện thoại về phía , “Ừ, việc.”

“Việc gì? Đi nhảy disco ?”

“Đi nhảy giường.”

“Nhảy giường đấy, cùng ?”

“Không .” Điền Nguyễn nhảy giường cũng thể đem khoe.

Uông Vĩ Kỳ: “Đại ca, ngày nào cũng rủ chơi, thì thôi. Giờ chơi dẫn theo, coi ?”

Điền Nguyễn chỉ thể uyển chuyển: “Buổi trưa ăn cùng Ngu .”

“Ngu ? Ngu nào?” Uông Vĩ Kỳ phản ứng một lúc, “A? Chồng tới ?”

“Ừ.”

“……” Khóe mắt Uông Vĩ Kỳ giật giật, lộ chút ghen tị pha lẫn hâm mộ, “Kết hôn sớm đúng là , cũng nhớ thương.”

“Cha cũng nhớ thương mà.”

“Không giống.”

giống.” Điền Nguyễn mỹ mãn múc một thìa Haagen-Dazs vị việt quất, “Tôi thấy Ngu còn yêu hơn cả cha .”

Uông Vĩ Kỳ: “…… Mẹ nó, tuy là ch.ó độc , nhưng ăn cẩu lương.”

Điền Nguyễn ăn xong kem, bỗng thấy du khách mới tới ùn ùn kéo về một hướng, kích động reo lên: “Thật là Nghiêm XX ?”

“Nghe tới đây lấy cảnh, phim võ hiệp!”

“A a a ——”

Uông Vĩ Kỳ đang mặt du khách thể hiện “sức mạnh nguyên thủy”, gào thét kiểu học trưởng. Mấy nữ sinh còn chụp ảnh , chớp mắt chạy sạch.

Điền Nguyễn hiểu : “Đây là hiệu ứng minh tinh.”

Uông Vĩ Kỳ phẫn nộ: “Tôi đội trời chung với minh tinh!”

Điền Nguyễn thong thả ném cốc kem giấy thùng rác, bung ô che nắng: “Uông , dẫn cưng gặp đại minh tinh.”

Uông Vĩ Kỳ một tay cầm chổi, một tay cầm ô giấy, mặc váy cỏ đơn sơ, hùng dũng oai vệ, khí thế hiên ngang chinh phạt Nghiêm XX, kẻ cướp spotlight của .

Kết quả cả con phố chặn kín như nêm, chỉ đoạn đường đoàn phim thanh tràng là còn trống trải. Uông Vĩ Kỳ chen , gấp đến vò đầu bứt tai.

Điền Nguyễn nảy ý, : “Mọi nhường chút, bọn là diễn viên quần chúng.”

Du khách thấy hai ăn mặc kỳ quái, quả thật giống diễn kịch, liền nhường đường. Điền Nguyễn hình linh hoạt như tiểu bạch long, xoẹt một cái chui đám đông, xoẹt cái nữa ló đầu phía .

Uông Vĩ Kỳ thì t.h.ả.m hơn nhiều. Tuy cao to lực lưỡng nhưng sức đủ, nửa đường đứa trẻ trâu nào kéo váy cỏ của , đến khi chen lên , thắt lưng chỉ còn lác đác vài cọng cỏ, che nổi quần đùi hoa.

Mọi xung quanh ầm lên, Uông Vĩ Kỳ hổ che phía , “Ái da, ghét quá ~”

Điền Nguyễn giả vờ quen , chen tới một góc ăn dưa.

Tiểu ca phụ trách thấy mặc đồ thư sinh, hỏi: “Cậu cũng là diễn viên quần chúng ?”

Điền Nguyễn: “.”

“Diễn viên quần chúng ở bên , sang chờ , lúc lên cảnh đạo diễn sẽ gọi.”

Điền Nguyễn liền sang cùng nhóm diễn viên quần chúng.

Sau khi đoạn đường thanh tràng, bối cảnh dựng xong, các diễn viên chính lượt lên sân khấu. Đạo diễn hô: “Chuẩn ——”

Chuyên viên trang điểm tiến hành chỉnh trang cuối cùng cho diễn viên chính, sửa mũ, kiểm tra tạo hình. Quay phim, ánh sáng, thu âm đều vị trí, diễn viên chính và quần chúng đúng chỗ, trợ lý trường đ.á.n.h bảng, chính thức khai máy.

Nam chính Akers mặc trường bào hoa lệ, tay cầm quạt xếp, dáng vẻ phong nhã như quý công t.ử bước . Hắn tới quầy bán bánh trôi, : “Ông chủ, cho một bát bánh trôi mè đen.”

Ông chủ biến sắc: “Mè đen từ ?”

Akers: “Mè Tây Vực.”

“Bao nhiêu tiền một cân?”

“Giá trị ngàn vàng.”

Ông chủ bưng bánh trôi lên, giấu một tờ giấy đáy bát. Akers quanh, bỗng thấy Điền Nguyễn, động tác khựng .

Đạo diễn: “Cắt, làm .”

Chuyên viên trang điểm lập tức lên chỉnh trang cho Akers, xin đạo diễn, nữa.

Điền Nguyễn: “Xem trường cũng vui phết.”

Bên cạnh một diễn viên quần chúng nam răng hô toe toét: “ , cũng thấy vui.”

Đạo diễn gọi: “Răng hô ——”

Nam răng hô lập tức tiến lên, đúng vị trí, trùm khăn đen che mặt, giả làm thích khách lao về phía Akers: “Nghiêm Wahl! Nhận lấy cái c.h.ế.t!”

“Nghiêm Y?” Điền Nguyễn ngạc nhiên, “Cảnh giới cái tên cao thật.”

Akers phong độ nhẹ nhàng, giao đấu với năm thích khách che mặt. Quạt xếp vung lên tạo gió, dây cáp treo lộn nhào giữa trung, diễn viên quần chúng hét to, tứ tán né tránh.

lúc , nam chính còn xuất hiện, một tiểu sinh mặt trắng đang nổi, khẩy: “Nghiêm Y, cần giúp ?”

Akers đáp, chỉ tiếp tục vung quạt.

Tiểu sinh mặt trắng cau mày: “Ngươi thật sự cần giúp?”

Akers bay lên mái tửu lâu, “Tốt nhất ngươi nên phía .”

Tiểu sinh đầu, thấy năm sáu thích khách khác lao tới, chỉ đành đ.á.n.h trả.

Hai nam chính dần dần tựa lưng chiến đấu, những lời thoại chua chát. Du khách mặt đỏ tai hồng, thì thầm reo lên, rõ ràng đang chèo CP.

cảnh đ.á.n.h bốn năm vẫn đạt, nhiệt tình du khách dần nguội.

Một diễn viên quần chúng đóng thích khách trẹo chân, đạo diễn tiện tay chỉ Điền Nguyễn thế chỗ, phát cho mũ đơn giản và một mảnh khăn đen hôi hám. Điền Nguyễn dùng, nhớ mang khăn tay lụa đen, liền lấy che mặt.

Mặt nhỏ, khăn tay gấp chéo khít.

“Bắt đầu ——!” Đạo diễn hô.

Điền Nguyễn cầm đại đao nhựa đạo cụ, theo gào thét xông lên, c.h.é.m loạn về phía hai vai chính.

Cậu còn tự lồng tiếng: “Ha! Hô! Ha! Hắc!”

Đạo diễn: “?”

Toàn đoàn phim: “?”

Tiểu sinh mặt trắng: “A? A!”

Tiểu sinh mặt trắng giờ đầy m.á.u văng tung tóe, loạn đao c.h.é.m thương, ngã trong n.g.ự.c Akers. Akers vung quạt, ngân châm b.ắ.n —— đoạn cần dựa hậu kỳ đặc hiệu, các thích khách che mặt khác đồng loạt làm tư thế đ.â.m trúng, lăn lóc ngã nhào, hình dáng t.h.ả.m hại đầy đất.

Điền Nguyễn , nhảy dựng lên một đao c.h.é.m thẳng đầu Akers.

Akers: “……”

Đạo diễn: “Cắt!”

Tiểu sinh mặt trắng ha ha lớn: “Chúng đều c.h.ế.t hết ha ha ha……”

Điền Nguyễn chắp tay ôm quyền chào khắp bốn phía, tiện tay nhặt lên một cái bồn ăn xin sứt mẻ, “Đa tạ quan khán, cảm ơn đ.á.n.h thưởng!”

Các du khách sững sờ, lượt vỗ tay tán thưởng, móc tiền lẻ ném , lách cách bùm bùm, thậm chí còn cả tiền trăm. Điền Nguyễn một vòng, thu ít nhất ba bốn nghìn tiền thưởng.

Toàn đoàn phim: “…………”

Nhóm diễn viên quần chúng đều choáng váng, chuyện cũng làm ??

Đạo diễn tức giận mắng: “Cậu đây là quấy nhiễu trật tự đoàn phim!”

Điền Nguyễn nhanh tay đổ hết tiền lẻ vạt áo , cất kỹ gọn gàng, tháo khăn che mặt, vẻ mặt vô tội: “Tôi .”

“Cậu còn bảo ? Vừa diễn loạn xạ cái gì thế hả?”

“Tôi thể diễn . Đạo diễn cho nhiều NG như , chẳng lẽ cho một cơ hội?”

Đạo diễn nghẹn họng, một lúc lâu mới : “Được, diễn cho !”

Điền Nguyễn đúng vị trí, tiếng “Bắt đầu” nữa của đạo diễn, cầm đao theo đám thích khách ào ào xông : “Ha!”

Leng keng leng keng, thùng thùng keng keng.

Trên Điền Nguyễn tiền lẻ kêu còn to hơn cả đao kiếm, động là lách cách loạn xạ, trông chẳng khác nào một cái hũ tiền thành tinh.

Mọi : “…………”

Theo động tác của , tiền xu lả tả rơi đầy đất.

Điền Nguyễn đ.á.n.h cúi xuống nhặt tiền, “Tiền của , tiền của ……”

Uông Vĩ Kỳ giảng nghĩa khí, lập tức như dã nhân lao tới: “Đại ca, giúp nhặt!”

Du khách đến phát điên, thi ném thêm tiền .

Akers một đồng tiền xu nện trúng giữa trán, ngửa mặt thở dài: “Thế giới quả nhiên là một gánh hát rong khổng lồ.”

Đạo diễn phẫn nộ gào lên: “Lôi bọn họ ngoài cho !”

Đầu óc Akers vẫn còn tỉnh táo, liếc Điền Nguyễn, bất đắc dĩ với đạo diễn: “Hắn là của Ngu gia.”

Đạo diễn sững : “Ngu gia?”

“Tập đoàn Cây Sồi Xanh.”

Đạo diễn trừng to mắt: “Thật ?”

Akers gật đầu đau khổ. Nhà đầu tư lớn nhất của đoàn phim là Bắc Băng Truyền Thông, mà Bắc Băng Truyền Thông phía chính là Tập đoàn Cây Sồi Xanh. Nói bốn bỏ năm lên, Điền Nguyễn coi như là ông chủ của đoàn phim.

Đạo diễn: “……”

Ông chủ tới đoàn phim chơi đùa, chứ?

Mao Thất dẫn theo hai vệ sĩ vất vả chen , như một ngọn núi chắn bên cạnh Điền Nguyễn, hạ giọng : “Phu nhân, bảo ngài đừng quậy nữa.”

Điền Nguyễn thổi phù phù lớp bụi tiền xu, “Ồ, mời các ăn kem, ai cũng phần, tự kiếm tiền mà.”

Uông Vĩ Kỳ như ch.ó săn kêu vang: “Đại ca uy vũ! Biết kiếm tiền!”

Khóe miệng đạo diễn giật giật, miễn cưỡng với Điền Nguyễn: “Thật diễn cũng tệ lắm.”

Điền Nguyễn mừng rỡ: “Tôi thiên phú diễn xuất ?”

“Cũng vài phần. Nếu diễn, còn một vai phụ, là thư sinh.”

“Tiền lương bao nhiêu?”

“Một ngày hai nghìn.”

“Tôi mười phút kiếm hơn hai nghìn .”

“……”

Điền Nguyễn nghĩ nghĩ, uyển chuyển từ chối: “Việc chuyên nghiệp vẫn nên để chuyên nghiệp làm. Tôi tuy chút thiên phú diễn xuất, nhưng chí hướng ở đây, đành phụ lòng kỳ vọng của đạo diễn.”

Đạo diễn: “…… Không , ngài khách khí.” Kỳ vọng lớn nhất của ông, chính là vĩnh viễn gặp tiểu tổ tông .

Tiểu tổ tông vẫy tay, mang theo một áng mây: “Cảm ơn hôm nay cổ vũ, cũng cảm ơn đ.á.n.h thưởng. Sơn thủy còn gặp , hẹn ngày tái ngộ.”

Đạo diễn bỗng chút hối hận, tiểu tổ tông cũng lễ phép, ……

Điền Nguyễn ôm đầy một bụng tiền lẻ, thắng lợi trở về.

Cậu giữ lời hứa, mời các vệ sĩ ăn kem, mời cả tổ bạn học ăn kem que, còn nhắn trong nhóm: Tiệm tạp hóa Duyệt Khách hôm nay kem que và bánh mì bao hết, ai ăn mặc đồ tình nguyện tới tự lấy.

Bên là một loạt “Cảm ơn / hoa hồng”.

Một buổi trưa phong phú trôi qua, Điền Nguyễn xin nghỉ , quần áo của , rời cổ trấn, ở bãi đỗ xe tìm chiếc Porsche Cayenne mà Ngu Kinh Mặc .

“Ngu , em kiếm mấy nghìn, ngân hàng gửi một chút .” Điền Nguyễn cho Ngu Kinh Mặc xem túi đầy tiền lẻ trong balo.

Ngu Kinh Mặc bật : “Đưa cho trợ lý Từ, sẽ giúp em gửi.”

“Cũng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-180.html.]

Xe chạy về khách sạn Ngu Kinh Mặc ở. Nói là khách sạn, chi bằng gọi là sơn trang, phong cách Trung Hoa mới cao cấp, khắp nơi bày hoa cắm hương, nghệ thuật trang nhã, hợp với khí chất trầm tĩnh lạnh nhạt của Ngu Kinh Mặc.

Phòng xép ở tầng ba, cao thấp. Mở cửa sổ là lâm viên xanh um với núi giả nước chảy, bóng trúc thưa thớt, khí mát mẻ hiếm .

Điền Nguyễn liệt sô pha mềm , hưởng thụ luồng gió lạnh điều hòa hòa cùng khí tươi mới bên ngoài, “Có lãng phí điện ?”

Ngu Kinh Mặc: “Một ngày ba nghìn tiền phòng, em thấy lãng phí điện ?”

Điền Nguyễn: “……”

Đừng bật điều hòa cả ngày, dù mở cửa sổ bật điều hòa cả ngày, khách sạn vẫn kiếm đầy bồn đầy chén.

“Đi tắm .” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn vẫn liệt: “Không động.”

Ngu Kinh Mặc treo áo khoác lên giá, bên trong chỉ mặc một chiếc sơ mi xanh nhạt mát mẻ, khom lưng bế thanh niên lên, cúc áo n.g.ự.c gần như cơ n.g.ự.c căng .

Ánh mắt Điền Nguyễn dán chặt, hạnh phúc rúc n.g.ự.c : “Cơ n.g.ự.c to thật, em thích.”

Ngu Kinh Mặc: “Chỉ thích cơ n.g.ự.c thôi ?”

“Còn cơ bụng, cơ lưng, cơ chân…… Không , em ăn thịt gà.”

“Bây giờ ?”

“Ừ.”

Ngu Kinh Mặc giúp tắm rửa, dỗ cho “ăn thịt gà”.

Điền Nguyễn sặc một tiếng: “Không cái loại thịt gà !”

Ngu Kinh Mặc lau miệng cho : “Cho em đỡ thèm , món ngon để phía .”

“……”

Đợi Điền Nguyễn ăn tối xong, tắm rửa xong, “ăn” món ngon hơn.

Quả nhiên, món ngon để ở “phía ”.

Điền Nguyễn: “…… Ăn nổi.”

Ngu Kinh Mặc đặt tay lên bụng phồng của , ấn nhẹ: “Ừ, quả nhiên căng .”

Nói xong dùng lực.

Điền Nguyễn kêu khẽ một tiếng, bế lên, tựa lồng n.g.ự.c rắn chắc.

Ngu Kinh Mặc ghé sát tai hôn nhẹ, thì thầm: “Nhìn .”

Điền Nguyễn rũ mắt, dám , mặt sang chỗ khác: “Em mệt……”

Ngu Kinh Mặc: “Một lát nữa ngủ tiếp.”

“Một lát” , chính là ba tiếng .

Điền Nguyễn ngủ say, lỡ mất buổi tập hợp tám giờ sáng. Đến khi tỉnh là tám giờ, vội đến đ.ấ.m Ngu Kinh Mặc: “Đều tại .”

Ngu Kinh Mặc nắm tay : “Tôi xin nghỉ cho em, chiều tiếp.”

“Trại hè là hoạt động tập thể, em cứ xin nghỉ hoài tính là gì?” Điền Nguyễn tức giận, “Em chạy tới ngay.”

“Em chắc chắn dùng thể thế một ngày?”

“Chắc.”

Điền Nguyễn lên thì chân mềm nhũn ngã xuống, bản cũng sợ hãi: “Trước đây em .”

Ngu Kinh Mặc áy náy : “Sau khi em ngủ, làm thêm một .”

“…… Khốn kiếp!”

Điền Nguyễn bế rửa mặt, ăn cơm, nghỉ một lát, cuối cùng vẫn kiên quyết gác. Ngu Kinh Mặc bất đắc dĩ, đành đưa về cổ trấn.

Không giáo viên dẫn, dù Điền Nguyễn giải thích là NPC, vẫn mua vé.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc trực tiếp mua năm vé, : “Vậy mấy ngày em đến muộn cũng cần mua nữa.”

Điền Nguyễn: “Em cần ngày nào cũng đến muộn. Chỉ thôi, . Ngu mau làm , đừng làm ảnh hưởng em tham gia trại hè.”

Ánh mắt phượng của Ngu Kinh Mặc rũ xuống, : “Anh làm ảnh hưởng em ?”

Điền Nguyễn chỉ buột miệng , thấy nghiêm túc liền sửa lời: “Không ảnh hưởng, là vì em dệt hoa gấm, như hổ thêm cánh.”

Khóe môi Ngu Kinh Mặc nhếch lên: “Ừ.”

“Vậy em đây. Ngu cúi chào.”

Giống hệt những ngày tiễn học , Ngu Kinh Mặc : “Chiều tới đón em.”

Điền Nguyễn vẫy tay, bước cổ trấn.

Cậu vội vàng đến Tổ Dân Phố cổ trang. Lần thư sinh mà là hiệp khách, để trần bắp chân cũng thấy khó chịu. Bác gái ở Tổ Dân Phố còn đặc biệt tìm cho một thanh đại đao nhựa làm đạo cụ.

Điền Nguyễn kinh ngạc vui mừng: “Oa, hóa đạo cụ đoàn phim đều bán sỉ ở đây.”

Bác gái : “Cái hôm qua nhặt phố, thấy nên giữ .”

Điền Nguyễn cầm đại đao cửa, gặp ai cũng rút so tài một phen. Đương nhiên, c.h.é.m , dọa du khách chạy thì , chỉ giống như một NPC, làm những động tác cố định.

“Điền Nguyễn!” Uông Vĩ Kỳ gọi.

Điền Nguyễn rút đại đao, vung một đường kiếm hoa.

“Soái quá!” Uông Vĩ Kỳ cổ vũ nhiệt tình. Hôm nay vẫn hóa trang thành dã nhân, chỉ là nửa thêm vài vỏ sò làm trang trí, trông như tháo từ chuông gió xuống, biến phế thành bảo.

Thế là hai một đao một chổi, trông như đôi hiệp khách giang hồ.

Trên đường gặp những NPC khác, ai nấy đều lộ vẻ khó xử, Điền Nguyễn liền hỏi chuyện gì.

Nữ sinh múa kiếm hôm qua : “Nổi bật đều đoàn phim cướp mất , bọn kéo du khách, sẽ trừ tiền.”

Điền Nguyễn , trong lòng nổi lên tinh thần hiệp nghĩa: “Vô lý thật! Chúng tìm Tổ Dân Phố lý lẽ.”

“Ai ai, đừng đừng! Tôi còn định làm thêm ở đây suốt kỳ nghỉ hè. Học phí học kỳ của đều trông khoản .”

Điền Nguyễn nhà ai cũng nỗi khổ riêng, nếu thì đám sinh viên cũng chẳng dầm nắng đây làm NPC vất vả như . Nghĩ một lúc, : “Vậy thì chúng giành sự chú ý.”

Nữ sinh khổ: “Giành kiểu gì? Đó là Nghiêm XX.”

Điền Nguyễn : “Không, bây giờ là Nghiêm Y.”

“…… Chẳng buồn chút nào.”

“Tôi mời mỗi một cây kem giải nhiệt, bàn bạc kỹ hơn.”

Đám NPC uể oải gật đầu, vô thức bắt đầu theo đề nghị của Điền Nguyễn, dù họ cũng nghĩ cách hơn.

Uông Vĩ Kỳ hăng máu: “Tôi với tên minh tinh đó cũng đội trời chung, gia nhập với các !”

Điền Nguyễn mời ăn kem.

Nữ sinh múa kiếm hỏi: “Chúng biện pháp gì để giành nổi bật?”

Điền Nguyễn bấm tay tính toán, làm vẻ thần bí: “Cái gọi là rút củi đáy nồi, bắt giặc bắt vua . Nổi bật lớn nhất của đoàn phim ở Akers. Chỉ cần kéo Akers qua, nổi bật sẽ về tay chúng .”

“……”

Một nam sinh đại học : “Chuyện đó căn bản thể. Đường đường là đại minh tinh, làm kéo ? Kéo thì làm gì?”

Điền Nguyễn kỳ quái : “Đã là thì nhược điểm. Đánh nhược điểm đó, dọa dụ, đạo lý gì mà kéo .”

“Nghiêm XX nhược điểm, ?”

“Biết chứ, là tiểu nô lệ của .”

“…… Tiểu nô lệ?” Mọi đồng loạt lộ vẻ kinh hãi, như thể mở cánh cửa của một thế giới mới. “Cậu… là chủ nhân của ?”

“Chủ nhân thì tới, chủ nợ thì đúng hơn.”

“Chủ nợ ……” Mọi nhẹ nhõm thở phào, may mà bước thế giới mới nào đó. “Cậu là chủ nợ của ?”

Điền Nguyễn : “Hắn nợ năm ngàn vạn.”

“!!!”

Ngay cả Uông Vĩ Kỳ cũng sững sờ: “Trời ạ, đại ca, sớm? Biết gương mẫu đầu, xông lên bắt trả tiền !”

Điền Nguyễn liếc : “Cậu vẫn đừng dùng thành ngữ thì hơn, cẩn thận thi văn trứng ngỗng.”

Uông Vĩ Kỳ tà mị: “Không , thường xuyên thi trứng ngỗng.”

Điền Nguyễn giơ ngón cái lên, nghĩ một lúc : “Nếu kéo , thực hiện kế hoạch hai: cắt đứt nguồn tiếp tế của địch, lương thực hoặc nước uống. Buộc bọn họ mua của chúng , đến lúc đó nổi bật chẳng sẽ về tay chúng ?”

Mọi đồng thanh: “Cái càng thể.”

Điền Nguyễn : “Tôi gọi điện.”

Cậu sang một bên ——

“Ngu , em nhớ quá, ~ hôn hôn hôn~ ba ba ba~ là như đó, em nhờ giúp một chút……”

Ba phút , Điền Nguyễn : “Được . Từ giờ trở , bộ cổ trấn sẽ từ chối bán cho đoàn phim kem, đá lạnh, nước khoáng, trái cây và tất cả các thứ chứa nước. Ngoại trừ nước xả bồn cầu khi vệ sinh.”

Nữ sinh múa kiếm kinh ngạc hỏi: “Rốt cuộc thế nào ?”

Điền Nguyễn ngại ngùng : “Có lẽ… cũng coi như là chút tiền lẻ.”

Chỉ một cuộc gọi khiến cả cổ trấn ngừng cung cấp nước cho đoàn phim, chỉ là “chút tiền lẻ”, thủ đoạn gần như thông thiên.

Điền Nguyễn : “Tiếp theo, là sân nhà của NPC chúng .”

Thế là họ múa hát phố, góp tiền mua sỉ một thùng kem. Điền Nguyễn cầm loa hô lớn: “Đi ngang qua dạo ngang qua đừng bỏ lỡ! Phát kem miễn phí! Ai đến , lượng hạn!”

Du khách ban đầu còn bán tín bán nghi, nhưng khi thật sự ăn kem miễn phí, tin tức lan truyền nhanh chóng. Chẳng mấy chốc, ai cũng chỗ phát kem miễn phí. Nhân viên đoàn phim đang đau đầu vì mua nước uống, liền tới thử vận may.

Tay vươn , Điền Nguyễn : “Đoàn phim thì cho, trừ khi Nghiêm XX đích tới.”

“?”

Tin báo về đoàn phim, ban đầu họ còn để tâm, tiếp tục phim. Đến khi nước uống cạn sạch, khắp nơi mua nước, càng mua kem, họ mới phát hiện điều bất thường.

Đạo diễn hỏi Akers: “Có đắc tội với tiểu tổ tông ?”

Akers: “…… Không . Hôm qua xong còn gặp .”

“Vậy tại nhất định để tự tới mới cho đoàn phim kem?”

Akers cũng hiểu, chỉ thể bực bội tìm Điền Nguyễn. Du khách quả nhiên đều thu hút tới, đầy một phút, kem phát hết.

Dưới sự bảo vệ của trợ lý và vệ sĩ, Akers giữ cách với du khách, hỏi Điền Nguyễn: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Điền Nguyễn rạng rỡ: “Anh đây một lát, lấy kem cho .”

Đám NPC chớp thời cơ, lập tức biểu diễn. Akers vây kín, thể thoát , chỉ thể duy trì nụ rạng rỡ, ký tên cho du khách.

Điền Nguyễn cùng Uông Vĩ Kỳ khiêng tới một thùng kem, đưa cho Akers.

Akers ăn một cây.

Điền Nguyễn đưa thêm một cây, đúng lúc đang khát, liền ăn tiếp.

Đến khi Điền Nguyễn đưa cây kem thứ năm, sắc mặt Akers xanh: “Tôi rốt cuộc đắc tội chỗ nào?”

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Không mà, chỉ sợ nóng thôi.”

“Người của đoàn phim đều nóng. Thùng kem thể mang về ?”

Điền Nguyễn : “Mang một thùng đủ? Mang mười thùng . Nào, các NPC em chị em, giúp khiêng một chút, tiện thể diễn cho khí.”

Akers lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, lập tức hiểu : “Không chỉ là diễn viên quần chúng ? Tôi đề cử bọn họ.”

Điền Nguyễn : “Một thùng kem một ngàn tệ, nhớ đưa tiền cho .”

“……”

Vừa kiếm tiền, giúp đỡ bộ NPC là sinh viên, Điền Nguyễn vô cùng mãn nguyện. Còn việc đạo diễn phía mắng là Tì Hưu thành tinh, , nhiều lắm cũng chỉ hắt một cái.

Điền Nguyễn cầm tiền mới kiếm khoe với Lộ Thu Diễm: “Cậu xem, hôm nay kiếm một vạn!”

Lộ Thu Diễm: “…… đúng là kiếm tiền.”

Điền Nguyễn : “Một vai phụ nhỏ đến thể nhỏ hơn mà một ngày hai ngàn. Có thể thấy tiền trong giới giải trí nhiều cỡ nào. Hiếm cơ hội, ngày mai dẫn vớt tiếp.”

Lộ Thu Diễm ngáp một cái: “Thôi , ngủ.”

Điền Nguyễn lấy từ trong túi Haagen-Dazs: “Tôi chỉ mời bọn họ ăn kem thường, còn thì khác, cái mua riêng cho .”

Lộ Thu Diễm: “……”

Ngu Thương thấy liền qua, nhíu mày: “Anh từng mua cho cha ?”

Điền Nguyễn: “?”

Uông Vĩ Kỳ ló đầu từ cột trụ, giọng chua chát: “Yêu thì mời ăn Haagen-Dazs.”

Điền Nguyễn đột nhiên đầu quanh, hét lên: “Anh Mao, đừng đăng!”

Mao Thất trong bóng râm : “Chụp , gửi cho Ngu .”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...