Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 178
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:39:46
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Một giấc ngủ dậy trong lòng n.g.ự.c ông xã là trải nghiệm thế nào?
Điền Nguyễn quyền lên tiếng, chính là, nóng bốc cháy.
Vừa chật nóng, mấu chốt là, tuy thể Điền Nguyễn quen với Ngu Kinh Mặc, nhưng đầu óc còn mơ màng kịp phản ứng. Bị dọa đến mức chỉ thông minh bay thẳng khỏi nhà, vung khuỷu tay đập tới: “Ai?!”
Ngu Kinh Mặc kêu lên một tiếng, đ.á.n.h tỉnh sống sượng. Nếu cơ n.g.ự.c cơ bụng đủ rắn chắc, e là nội thương.
Điền Nguyễn hoảng hốt lùi về , phía chính là mép giường. Chăn kéo theo, ngay lúc sắp ngã xuống thì cánh tay dài của Ngu Kinh Mặc vớt , ôm trọn lòng. Điền Nguyễn ngửi thấy mùi quen thuộc, ngơ ngác đàn ông tuấn mỹ ở cách gần trong gang tấc.
“Là .” Ngu Kinh Mặc thở dài.
Hắn còn tưởng sáng sớm Điền Nguyễn tỉnh dậy sẽ vô cùng kinh hỉ, cho mười cái hôn, ai ngờ nhận về một cú khuỷu tay.
“Ngu ?” Lúc Điền Nguyễn mới bắt đầu kinh hỉ, “Sao ở đây? Em đang mơ ?”
Ngu Kinh Mặc: “Anh cũng hy vọng là mơ, em đ.á.n.h .”
Điền Nguyễn: “……”
Chỉ thông minh bỏ nhà nay về. Nhớ tới hành vi bạo lực ban nãy, Điền Nguyễn áy náy: “Xin , đau ? Em xoa cho .”
Ngu Kinh Mặc nhúc nhích.
Điền Nguyễn xoa xoa, phát hiện cơ n.g.ự.c cơ bụng của Ngu Kinh Mặc đáng sờ, nhịn dùng cả hai tay xoa tới xoa lui: “Còn đau ?”
“……”
Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay , bất đắc dĩ : “Không đau.”
Điền Nguyễn đau lòng hổ thẹn: “Anh tới với em? Em còn tưởng là sắc lang.”
Ngu Kinh Mặc khẽ nâng mắt phượng, thẳng mắt thanh niên, khóe môi cong lên: “Em , sắc lang?”
Điền Nguyễn sửng sốt, phản ứng liền lùi : “Không !”
Ngu Kinh Mặc siết chặt vòng tay, ngăn ngã xuống: “Giường nhỏ, đừng động.”
“……” Mặt Điền Nguyễn đỏ ửng, : “Thật sự .”
“Ừ.”
“Em thể hôn một cái.”
“Ừ.”
Khóe môi Điền Nguyễn khẽ cong, hôn lên vầng trán đầy đặn của Ngu Kinh Mặc, gần đến vị trí mỹ nhân tiêm.
Tóc tai rối loạn, giọng trầm thấp dịu nhẹ, mắt phượng ẩn tình, Ngu Kinh Mặc như chỉ Điền Nguyễn thấy, cũng là duy nhất thể thấy.
Trong lòng Điền Nguyễn tràn đầy dịu dàng, mắt rời khỏi , thế nào cũng đủ: “Chỗ công tác chính là ở đây ?”
Ngu gia gia nghiệp đồ sộ, chi nhánh trải khắp các thành phố lớn, nơi tự nhiên cũng . Gần ba năm Ngu Kinh Mặc đến đây thị sát, nhân dịp Điền Nguyễn tham gia trại hè, tiện đường kiểm tra đột xuất, xem như một cơ hội tệ.
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc chuyện công việc, hỏi: “Anh tới, vui ?”
“Anh xem?” Đôi mắt Điền Nguyễn lấp lánh như giấu vô vì nhỏ.
Ngu Kinh Mặc hôn lên mí mắt ấm áp của thanh niên, mỏng manh, lông mi dài, ẩm ướt như sương. Sau đó là giữa mày nhạt nhòa, sống mũi thẳng cong, đôi môi mềm mại đỏ hồng.
Từng chỗ một, hôn đến tinh tế.
Mùi sữa tắm còn vương từ tối qua quẩn quanh nơi chóp mũi, trao đổi một nụ hôn chào buổi sáng.
Bàn tay to của Ngu Kinh Mặc đặt lên thắt lưng mảnh khảnh của Điền Nguyễn, nhẹ nhàng vuốt ve. Áo ngủ theo đó nhăn , lộn xộn.
Ánh mắt thanh niên long lanh, thở phả lên môi .
“Không ……” Điền Nguyễn nhỏ.
Ngu Kinh Mặc: “Chỉ sờ thôi.”
Điền Nguyễn để sờ gần nửa tiếng, cầm điện thoại lên xem, bảy giờ sáng, giật hốt hoảng: “Tám giờ tập hợp!”
Mặc đồ ăn sáng nữa, một tiếng là đủ.
Ngu Kinh Mặc ôm dậy, xuống giường lục nhanh trong vali, lấy một bộ quần áo: “Em mặc bộ .”
Không dám chậm trễ, Điền Nguyễn dùng nửa tiếng thu dọn xong, bỗng tiếng gõ cửa.
Cậu ghé mắt mèo ngoài, là Ngu Thương và Lộ Thu Diễm, lúc mới yên tâm mở cửa.
“Chưa xong ?” Cửa mở, Lộ Thu Diễm hỏi.
“Xong , ngay.”
Lộ Thu Diễm định “ thôi”, chợt thấy trong phòng đôi giường trang hoàng lộng lẫy xuất hiện thêm một ảnh cao lớn tuấn tú. Nhất thời nhận , đồng t.ử rung lên, trừng mắt Điền Nguyễn: “Anh…… còn lén cha nuôi một nữa ?”
Điền Nguyễn: “??”
Ngu Thương gọi: “Cha.”
Ngu Kinh Mặc xoay , sắc mặt bình tĩnh: “Không lén nuôi, là nuôi trong nhà.”
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn đầu dặn: “Ngu , thêm nửa tiếng nữa hẵng .”
“Ừ.”
Một phút , cửa phòng đóng , chặn ảnh cao lớn của Ngu Kinh Mặc cánh cửa.
Điền Nguyễn giải thích đúng mực: “Ngu công tác, tiện đường qua đây.”
Lộ Thu Diễm mặt cảm xúc: “Không cần giải thích với . Tiện đường tới vụng trộm yêu đương, trong lòng tự rõ.”
“……”
Ngu Thương : “Họ là phu phu hợp pháp, gì đáng trách.”
Lộ Thu Diễm Ngu Thương nghiêm túc, ngay cả cũng quen, đủ thấy cặp phu phu ngày thường ít đầu độc con trai: “Khổ cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-178.html.]
Ngu Thương: “?”
Tới nhà ăn, Điền Nguyễn mới phát hiện hề đến muộn, vì vẫn còn học sinh tới.
Kéo dài đến tận tám giờ rưỡi, mới đủ mặt.
Chủ nhiệm lớp bắt đầu điểm danh, từng tiếng “Có mặt” vang lên. Sau đó khoác áo tình nguyện viên phát, đội mũ, lên xe chuyên dụng, xuất phát tới cổ trấn gần đó.
Lần trại hè lấy chủ đề xã hội thực tiễn, yêu cầu trong bảy ngày ở quanh các cổ trấn lân cận l..m t.ì.n.h nguyện viên bảo vệ môi trường, hỗ trợ quét dọn, tuyên truyền, hướng dẫn du lịch. Nói ngắn gọn chính là chơi làm những việc ý nghĩa, bồi dưỡng ý thức trách nhiệm xã hội.
So với các loại trại hè thiên về sáng tác nghệ thuật giáo d.ụ.c văn hóa, Điền Nguyễn càng thích dạng chủ đề thực tiễn xuất phát từ đời sống như thế . Không chỉ thể rèn luyện năng lực cá nhân, mà còn giúp hiểu rõ hơn kết cấu xã hội.
Xe chuyên dụng đường tách , lượt chạy về các cổ trấn khác .
Tổ của Điền Nguyễn đều là gương mặt quen, ngoài học sinh lớp 1, lớp 2, lớp 3 , còn một bộ phận học sinh hội học sinh —— chỉ trừ Hề Khâm và Tiền Lại Lại phân tổ khác.
Đến cổ trấn, xuống xe cảm nhận từng đợt sóng nhiệt ập tới, ánh mặt trời gay gắt. Tình nguyện viên cần xếp hàng mua vé, riêng điểm hơn du khách.
Chủ nhiệm lớp cùng một giáo viên khác bắt đầu phân công nhiệm vụ: “…… Hải Triều, đến khách sạn Tây Lai làm tiểu nhị; Nam Hoài Quất cũng làm tiểu nhị.”
“Uông Vĩ Kỳ, đến phòng bảo vệ môi trường nhận dụng cụ quét dọn đường phố.”
Uông Vĩ Kỳ trợn tròn mắt: “Thưa thầy, nắng thế mà thầy bắt em quét đường ?!”
Chủ nhiệm lớp bình thản đáp: “Em đen thế , phơi thêm chút nữa cũng .”
“……”
Điền Nguyễn mới nhạo xong Uông Vĩ Kỳ, liền chủ nhiệm lớp tiếp: “Điền Nguyễn, đến Tổ Dân Phố cổ trấn nhận một bộ Hán phục, làm NPC.”
Uông Vĩ Kỳ lớn: “Ha ha ha ha!”
Điền Nguyễn: “……”
Chủ nhiệm lớp tiếp tục phân công: “Ngu Thương, Lộ Thu Diễm, hai em phụ trách học thuộc và giới thiệu các danh thắng cổ tích, giải đáp thắc mắc cho du khách.”
Ngu Thương: “Vâng.”
Lộ Thu Diễm do dự: “…… Thầy ơi, em thể đổi nhiệm vụ với Điền Nguyễn ?”
Chủ nhiệm lớp: “Không thể.”
Điền Nguyễn âm thầm vui vẻ. Trong nguyên tác cũng sắp xếp như : Ngu Thương cơ bản là qua thì quên, còn Lộ Thu Diễm xem xong là quên sạch, vì thế hình thành cảnh Ngu Thương nghiêm túc giải thích cho du khách, còn Lộ Thu Diễm làm linh vật.
Cuối cùng Lộ Thu Diễm buồn chán đến mức ngủ gật, Ngu Thương thấy liền hiệu cho du khách giữ yên lặng, đó bế y nghỉ ngơi.
Một tình tiết ngọt ngào bao.
Điền Nguyễn “hắc hắc” .
Mỗi Điền Nguyễn lộ kiểu , Lộ Thu Diễm đều nổi da gà: “Trời nóng thế còn mặc nhiều đồ như , mà còn .”
Nụ của Điền Nguyễn lập tức cứng mặt.
Theo chỉ dẫn trong sổ tay du lịch, khi giải tán, Điền Nguyễn một mặt mày ủ rũ tìm Tổ Dân Phố.
Phòng bảo vệ môi trường và Tổ Dân Phố ở cùng một khu, Uông Vĩ Kỳ gọi với theo: “Anh em, chờ với.”
Điền Nguyễn chợt nhớ mang theo ô che nắng, liền lấy , “phụp” một tiếng bung dù.
Uông Vĩ Kỳ đầy ngưỡng mộ: “Anh còn mang ô ? Cho che ké với.”
Điền Nguyễn: “Cậu thì thôi .”
“……”
Uông Vĩ Kỳ quanh bốn phía. Lúc du khách đông, con đường nhỏ hẹp chỉ lác đác vài . Không từ bay tới mùi bánh bao thịt, hít hít mũi: “Thơm thật đấy.”
Điền Nguyễn thấy bên đường một cửa hàng bán ô giấy, : “Cậu mua một cái.”
Uông Vĩ Kỳ liền chạy mua một cây ô giấy hoa văn sặc sỡ, trông như một “Hoa cô nương” lực lưỡng giữa phố.
Điền Nguyễn: “…… Gu thẩm mỹ của còn quê hơn cả .”
Uông Vĩ Kỳ đắc ý: “Chỉ kém chút thôi, thấy cũng mà.”
Điền Nguyễn giơ ngón cái lên.
Đến Tổ Dân Phố, Điền Nguyễn xuất trình thẻ tình nguyện viên, trình bày mục đích. Bác gái phụ trách tiếp đón nhiệt tình : “Cậu trai tuấn tú thật, đây, mặc bộ .”
Điền Nguyễn cầm Hán phục phòng trong đồ.
Uông Vĩ Kỳ thì ôm một cây chổi lớn đợi bên ngoài.
Hai mươi phút , Điền Nguyễn bước . Trên là một bộ áo bào rộng màu xám ngà, viền cổ trắng như tuyết, cúc áo cài đến cổ, tay áo hẹp gọn, vạt áo thêu hoa lan, tà áo rủ đến đầu gối, chân là một đôi giày đen cổ thấp.
Uông Vĩ Kỳ trầm trồ: “Điền Nguyễn, trông như tiểu bạch kiểm .”
Điền Nguyễn: “…… Cút.”
Bác gái đến thấy mắt: “ là mặc gì cũng . Lần một nam sinh mặc bộ như đại hán, còn thì giống thư sinh.”
Điền Nguyễn lập tức thấy : “Trước đó mặc bộ ?”
“Yên tâm yên tâm, giặt .”
Điền Nguyễn ngửi tay áo, xác nhận mùi lạ mới yên tâm hơn chút: “Dì ơi, còn quần ạ?”
Bác gái đáp: “Quần ? Quần là quần đùi đó.”
Điền Nguyễn nhấc vạt áo lên, lộ đầu gối trơn bóng: “Mặc thế thôi ?”
Bác gái gật đầu: “Thế cho mát, chứ thì nóng c.h.ế.t.”
Điền Nguyễn nghĩ cũng đúng, liền gật đầu.
Uông Vĩ Kỳ bỗng như sấm: “Ha ha ha ha ha! Thế trông ngốc thật đấy!”
Điền Nguyễn: “……”
Uông Vĩ Kỳ lấy điện thoại chụp ảnh, gửi nhóm lớp: “Một NPC ở điểm du lịch nào đó bề ngoài chỉnh tề nghiêm túc, nhưng phía mặc quần đùi!”
Điền Nguyễn vốn định chụp một tấm gửi cho Ngu Kinh Mặc xem, giờ nghĩ vẫn thôi thì hơn.
“Tạch” một tiếng, Mao Thất chụp khoảnh khắc , gửi thẳng cho Ngu Kinh Mặc.