Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 177
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:38:59
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngu Thương bật dậy lên, đôi môi mỏng cứng , thốt một câu: “Tôi toilet một lát.”
Lộ Thu Diễm đẩy tay , cũng sững sờ tại chỗ, ánh mắt rời khỏi nơi nào đó Ngu Thương. Dù quần dài rộng rãi che khuất hơn phân nửa, vẫn mơ hồ thấy hình dáng to lớn bên trong. “…… À.”
Ngu Thương gần như hoảng loạn bước nhanh về phía nhà vệ sinh nối liền giữa khoang phổ thông và khoang thương gia.
Cũng may chỉ Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm nhận sự lúng túng của Ngu Thương, những khác vẫn ai làm việc nấy.
“Ngon thật.” Uông Vĩ Kỳ c.ắ.n khoai lang đỏ khô .
Điền Nguyễn chợt nhớ , hỏi: “Cậu ở đây?”
Uông Vĩ Kỳ: “Tôi bỏ hai vạn tệ, đổi chỗ với nào đó.”
“…… Đỉnh thật.” Điền Nguyễn thản nhiên đưa khoai lang đỏ khô cho Lộ Thu Diễm, đúng lúc tiếp viên hàng đẩy xe phục vụ tới, “Chị ơi, cho em một ly hồng .”
Tiếp viên hàng mỉm pha cho một ly hồng : “Còn cần gì nữa ?”
“Thêm một phần bánh chiffon.”
Lộ Thu Diễm nhân tiện gọi một ly nước chanh.
Khoảng mười phút , Ngu Thương từ toilet , bước chân định hơn, bên cạnh Lộ Thu Diễm, giơ tay gọi một ly nước đá.
“Nước đá hạ hỏa, lắm.” Điền Nguyễn .
Ngu Thương: “……”
Lộ Thu Diễm lén liếc chỗ của Ngu Thương, xẹp ít, xử lý xong —— mười phút đúng là quá nhanh.
Như thể thấu suy nghĩ của y, Lộ Thu Diễm ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen thẳm của Ngu Thương, tay cầm ly nước chanh khẽ rung, suýt nữa thì đổ ngoài.
“Tôi làm chuyện gì đắn.”
Ngu Thương một câu như . Trên máy bay, nơi công cộng, thể tâm tư làm chuyện riêng tư .
“Ừ.” Lộ Thu Diễm cúi đầu uống một ngụm nước chanh, c.ắ.n một miếng khoai lang đỏ khô, nhai nhai như sóc nhỏ.
Ngu Thương y.
Lộ Thu Diễm do dự : “Nếu ăn khoai lang đỏ khô, thì xin Điền Nguyễn , phần ăn nửa .”
Điền Nguyễn: “Ngu Thương chê nước miếng của .”
“……”
Ngu Thương lạnh lùng liếc Điền Nguyễn một cái: “Tôi ăn khoai lang đỏ khô.”
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Ngon như mà ăn?”
Ngu Thương: “Anh mang khoai lang đỏ khô, dính tà khí của .”
Điền Nguyễn: “…… yêu ma.”
“Anh còn đáng sợ hơn yêu ma.”
“……”
Uông Vĩ Kỳ tò mò ghé đầu : “Hội trưởng, vì ngài ? Điền Nguyễn là cái gì… nhỏ… cái gì… ba của ?”
Ngu Thương lạnh giọng: “Uông Vĩ Kỳ, nhiều .”
Uông Vĩ Kỳ lập tức nhét nốt nửa miếng khoai lang đỏ khô còn miệng, tự bịt miệng .
Không trêu lớn, Điền Nguyễn đảo mắt quanh, ánh rơi lên Hề Khâm đang một cuốn sách tiếng Anh nguyên bản. “Xi xi, phó hội trưởng.”
Hề Khâm để ý .
“Xi xi~”
Tạ Đường Yến khúc khích: “Anh đang gọi gà con ?”
“……”
Cuối cùng Hề Khâm chịu nổi, ngẩng đầu lên, hít sâu một hỏi: “Có chuyện gì?”
Điền Nguyễn: “Cậu đang sách gì ?”
“Love in the Time of Cholera.”
“Hình như từng bản tiếng Trung , bản tiếng Anh hơn ?”
“Đều .”
Điền Nguyễn gì nữa. Xem Hề Khâm cũng đang bực, nhất nên chọc.
Sau gần hai tiếng bay, máy bay hạ cánh xuống một thành phố tỉnh lị miền Tây Nam. Vừa bước xuống, chỉ cảm thấy nóng ập thẳng mặt, khí ẩm ướt bốc lên, ngay cả chạng vạng cũng xua chút oi bức nào.
“ là một thành phố nóng như lửa.”
Uông Vĩ Kỳ cảm khái, “Lần đến đây… vẫn là .”
Mọi lấy hành lý ký gửi. Điền Nguyễn năn nỉ Lộ Thu Diễm: “Tôi hai cái vali, mỗi một cái, bên trong là quần áo, chia cho một nửa!”
Lộ Thu Diễm mơ hồ kéo .
Kết quả là vệ sĩ bay cùng chuyến lấy sẵn hành lý cho bọn họ. Nhìn đám thiếu gia tiểu thư nhà giàu, ai nấy đều “tùy tùng” kèm.
Điền Nguyễn: “…… Trại hè mà phô trương , thật sự ?”
Uông Vĩ Kỳ, tùy tùng tức giận: “ đó, quá phô trương!”
Điền Nguyễn – kẻ phô trương : “Có mua kem hộ , mang cho một cây ?”
Uông Vĩ Kỳ lập tức nịnh: “Quá cần luôn, đại thiếu gia.”
Ra khỏi sân bay, xe chuyên dụng của trại hè chờ sẵn. Lộ Thu Diễm lên xe liền nhắm mắt nghỉ ngơi, cho tới khi tới khách sạn. Trên đường, Điền Nguyễn để ý thấy vệ sĩ đều tự lái xe, là mấy chiếc giá mấy chục vạn, đúng kiểu “cao nhân ẩn nơi phố thị”.
Xe chuyên dụng của họ bề ngoài nổi bật, nhưng nội thất khá thoải mái.
Khách sạn năm , phòng đôi sắp xếp xong. Giáo viên điểm danh, Điền Nguyễn đáp “Có”, nhận thẻ phòng.
Nhìn phòng 2209 thẻ, mắt sáng lên, ghé sát Lộ Thu Diễm.
Một lát , Lộ Thu Diễm cũng báo danh, nhận thẻ, phòng là 2208.
Không lâu , Ngu Thương cũng nhận thẻ.
Điền Nguyễn cố ý hỏi: “Ngu Thương, phòng bao nhiêu?”
“2208.”
Điền Nguyễn: “Úc gia~”
Lộ Thu Diễm: “……”
Ngu Thương mặt cảm xúc, kết quả trong dự liệu của .
Điền Nguyễn sang tìm bạn cùng phòng: “Ai là 2209?”
Không ai đáp.
Một lúc , chủ nhiệm lớp : “Tổ chúng lẻ, Điền Nguyễn ở một một phòng.”
Điền Nguyễn: “……”
Khó mà đây là một kiểu ưu ái. Dù sắp xếp từ Ngu Kinh Mặc, giáo viên hẳn cũng cân nhắc riêng.
Ở một thì ở một . Điền Nguyễn kéo vali, cùng Lộ Thu Diễm và Ngu Thương thang máy.
Quẹt thẻ phòng, thấy hai chiếc giường, trực tiếp coi chiếc gần nhà vệ sinh là kệ để hành lý, ném hết đồ lên đó.
Vừa dọn đồ, gọi video cho Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc bắt máy nhanh, phía là bối cảnh văn phòng xa lạ.
“Ngu đang công tác ?” Điền Nguyễn nhạy bén hỏi.
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc đáp, “Đi thị sát chi nhánh.”
“Chi nhánh nào?”
“Thiên Thụy Tường Long.”
Điền Nguyễn từng qua, nhanh chóng bỏ qua, lôi từ vali cả bộ dụng cụ pha : “…… Sao cái cũng mang theo ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-177.html.]
Ngu Kinh Mặc thản nhiên : “Dụng cụ của khách sạn yên tâm, tự mang theo dùng cho an tâm.”
Điền Nguyễn: “Cảm ơn, thật em uống nước khoáng cũng .”
“Khí hậu bên đó nóng ẩm, em quen chứ?”
“Có lẽ em ít mồ hôi bẩm sinh, thấy cũng .”
“Vậy thì .”
Điền Nguyễn tiếp tục dọn đồ, càng dọn càng loạn: “…… Ngu , bộ nhét .”
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Không nhét thì thôi, để bên ngoài, tiện dùng.”
Điền Nguyễn cảm thấy khó dùng đến, hơn nữa cũng pha .
Tiếng gõ cửa vang lên, Điền Nguyễn đầu về phía cửa.
Ngu Kinh Mặc : “Đi thôi, cúp .”
Điền Nguyễn “” một tiếng: “Vậy tối chuyện.”
“Ừ.”
Điền Nguyễn gom vali hành lý , mở cửa, chỉ thấy ngoài cửa là một nam sinh xa lạ. Nam sinh lắp bắp hỏi: “Bạn học Điền, phòng của dư một giường, thể cho dùng ?”
Điền Nguyễn sững : “Cho thì cho , nhưng một chuyển sang đây ?”
“…… Tôi thể ngủ ở đây ?”
“Không .”
“Tại ?” Nam sinh kích động đến mức mặt đỏ lên.
Điền Nguyễn đáp: “Tôi ngủ mộng du, hơn nữa thường xuyên tỉnh dậy phát hiện trong phòng là dấu vết c.h.é.m loạn.”
Nam sinh: “…… Thật ?”
Điền Nguyễn thở dài: “Tôi từng khám bác sĩ, ông nhất là đừng để ai ngủ chung với , nếu g.i.ế.c cũng phạm pháp, nhiều nhất chỉ tính là bệnh tâm thần.”
Nam sinh sợ hãi lùi hai bước, tự động liên hệ với hành vi ban nãy của Điền Nguyễn: “Vậy nên lúc hỏi ai ở phòng 2209 , thầy giáo mới cố ý sắp xếp cho ở một , là vì sẽ mộng du c.h.é.m ?”
Điền Nguyễn nghĩ nghĩ, thấy . Lỡ truyền ngoài rằng bệnh tâm thần, ảnh hưởng thi công chức thì , liền sửa lời: “Không .”
“Không ?”
“Là vì nhảm. Cậu xem, lúc nãy chẳng tin lời bịa .”
Nam sinh: “…………”
Điền Nguyễn: “Miệng đàn ông lừa cả quỷ, .”
Nam sinh ngơ ngác rời , vẻ mặt như vỡ mộng.
Điền Nguyễn cũng dính nợ tình, vô nợ một nhẹ, tiếp tục thu dọn hành lý. Cậu xách riêng đồ dùng tắm rửa , sắp xếp trong phòng tắm —— dù khách sạn năm chuẩn đầy đủ đồ dùng xa hoa, nhưng Điền Nguyễn vẫn quen dùng đồ của .
Ngu Kinh Mặc còn đặc biệt chuẩn cho Điền Nguyễn một bộ đồ ngủ. Điền Nguyễn lấy treo tủ quần áo, chỉ cảm thấy hợp lý yên tâm.
Dĩ nhiên, ở khách sạn thứ thể lơ là nhất chính là camera lén. Điền Nguyễn kéo kín rèm cản sáng, tắt hết đèn, lấy điện thoại mở chế độ camera, kiểm tra cẩn thận từng góc.
Không phát hiện điểm khả nghi.
Điền Nguyễn cầm thẻ phòng ngoài, gõ cửa phòng 2208.
Người mở cửa là Ngu Thương, vẻ mặt bình tĩnh hỏi: “Có chuyện gì?”
Điền Nguyễn giơ điện thoại lên lắc lắc: “Kiểm tra xem camera lén .”
“Kiểm tra , .” Với sự cẩn thận của Ngu Thương, đương nhiên rà soát kỹ lưỡng. Cho dù là khách sạn nhà , cũng sẽ tin tưởng.
Dù cũng là thời đại internet, loại chuyện khó phòng, cẩn thận vẫn hơn.
Lộ Thu Diễm đồ đạc ít, sớm trải xong giường, bước : “Ra ngoài dạo một vòng ?”
Điền Nguyễn: “Sắp sáu giờ , chắc sắp ăn tối.”
Lộ Thu Diễm cạn lời : “Ngoài ăn uống học tập , nghĩ thứ gì khác ?”
“?”
“Tôi tự dạo, học sinh ngoan thì ở đây chờ ăn cơm .”
Điền Nguyễn tung tăng đuổi theo: “Thu , chờ , dẫn mở mang tầm mắt!”
“Ai là của , đừng gọi bừa.”
Ngu Thương , còn phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng tổ trại hè, quy hoạch lộ trình.
Điền Nguyễn cùng Lộ Thu Diễm xuống thang máy, phát hiện ngoài bọn họ , cũng mấy thiếu gia tiểu thư ngoài dạo phố, rôm rả, trông giống tham gia trại hè, mà như du lịch.
Ra khỏi khách sạn, nhóm thiếu gia tiểu thư liền lên xe nhà chuẩn sẵn, nghênh ngang rời .
Hôm nay xe máy bay, Điền Nguyễn Lộ Thu Diễm còn say, thấy xe là cau mày đến mức kẹp c.h.ế.t ruồi. Chưa kịp để y từ chối, Điền Nguyễn : “Chúng bộ , xe.”
Lộ Thu Diễm thở phào nhẹ nhõm: “Được.”
Khách sạn tọa lạc ở khu trung tâm tài chính lớn nhất thành phố, sát bên quảng trường mang tính biểu tượng, cách vài bước là một trung tâm thương mại cao cấp, đủ để đáp ứng nhu cầu của đa giới kinh doanh.
Điền Nguyễn : “Mấy thiếu gia tiểu thư xe, chạy mấy bước xuống.”
Lộ Thu Diễm hứng thú với trung tâm thương mại, dừng, rẽ quán Mật Tuyết Băng Thành.
Điền Nguyễn: “……” Vai chính thụ còn dễ nuôi hơn .
Hai uống trái cây xong về. Chưa tới cửa khách sạn, thấy một chiếc xe nhà sang trọng chạy tới, lướt qua họ dừng ngay sảnh lớn.
Ngay đó một chiếc xe paparazzi chạy đến, ống kính thò ngoài cửa sổ, đèn flash nháy liên hồi.
Không lâu , từ xe bước xuống một ảnh tuấn tú. Mái tóc vàng ánh hoàng hôn bốn phía rực rỡ chói mắt, gương mặt đầy tự tin tỏa sáng, cửa khách sạn sang trọng tạo dáng soái khí.
Mắt Điền Nguyễn sáng lên, lộc cộc chạy tới: “Tiểu nô lệ!”
Nghiêm XX sang, suýt nữa vấp ngã tại chỗ, vội giơ tay che mặt: “Đừng chụp!”
Paparazzi rõ ràng là thuê chuyên nghiệp, lập tức tránh chụp trúng biểu cảm mất mặt của Akers.
Akers thể tin nổi trừng mắt Điền Nguyễn, vẻ tự tin đả kích nặng nề: “Sao ở đây?”
Điền Nguyễn nghĩ đến khoản tiền tiêu vặt mỗi tháng Akers cống hiến cho , tươi rói: “Tôi tới tham gia trại hè, còn tới kiếm tiền ?”
Akers: “…… Quay phim.”
“Vậy vẫn là kiếm tiền, cố lên!”
Khóe miệng Akers giật giật: “Quay xong bộ , sẽ trả hết nợ cho .”
“Không chia kỳ?”
“Không chia. Thấy là thấy cuộc đời vô vọng.”
Điền Nguyễn: “Tôi thấy thì ngược , thấy cuộc đời tràn đầy hy vọng.”
Akers đeo mặt nạ đau khổ. Nợ nần của thiếu gia thật sự quá hành hạ, đau dài bằng đau ngắn, trả một cho xong, bao giờ làm tiểu nô lệ kiếm tiền nữa.
Biết Akers cũng ở khách sạn , Điền Nguyễn mời: “Đi ăn tối cùng bọn .”
Akers : “Thôi, sợ tú sắc khả xan, mấy nữ sinh thấy là no luôn.”
“……”
Ăn tối xong, vẫn đắm chìm trong hưng phấn của trại hè, bàn tán ngày mai làm gì, rủ đ.á.n.h bài, tán gẫu.
Có phòng thật sự bàn bài. Điền Nguyễn ngang liếc một cái, hứng thú lắm, chi bằng tắm rửa ngủ sớm, ngày mai còn một trận ác chiến đang chờ.
Tắm xong, Điền Nguyễn vốn định gọi video cho Ngu Kinh Mặc, nhưng quá buồn ngủ. Vừa lên giường, cầm điện thoại mở khung chat WeChat của Ngu Kinh Mặc là ngủ mất.
Lỡ tay bấm nút ghi âm.
“Ừm…… hô…… hô……”
“Sột soạt soạt……”
“Ừm…… hô…… ừm……”
Ba đoạn ghi âm liên tiếp, là tiếng ngáy nhỏ vô nghĩa khi ngủ, cùng động tác đá chăn lặt vặt.
Khoảng nửa tiếng , chiếc chăn rơi khỏi thanh niên đắp cẩn thận, điện thoại cũng nhẹ nhàng lấy . Lại nửa tiếng nữa, thanh niên ôm chặt trong vòng tay dày rộng ấm áp, một bàn tay khẽ vỗ, tiếng ngáy nhỏ dần dần hóa thành nhịp thở đều đặn.
“…… Ngu ……”
“Ừ, ở đây.”