Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 176

Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:37:38
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Hạn đăng ký trại hè chỉ còn một ngày, Lộ Thu Diễm kịp thời chen danh sách cuối cùng, cũng báo cho Ngu Thương .

Trong những dòng tin nhắn, Ngu Thương chỉ dặn dò nên mang theo những vật dụng cần thiết, biểu lộ cảm xúc đặc biệt gì. sáng hôm , đồ thể thao, mang giày chạy bộ, chạy một vòng quanh trang viên cùng đám bảo tiêu.

Tinh thần sung mãn đến mức giống như spa về.

Chạy xong một vòng, trở về tắm rửa, bộ đồ thường sạch sẽ gọn gàng, đến nhà chính ăn sáng, thì ba nhỏ của vẫn dậy.

Trại hè buổi trưa tập hợp, buổi chiều lên máy bay, lịch trình dày đặc.

Ngu Thương ăn xong bữa sáng liền chờ trong phòng khách. Quản gia mấy ngang cầu thang, do dự nên lên gọi .

Má Lưu tất bật chuẩn đồ ăn, làm : “Thiếu gia, phần là của phu nhân, phần là của Lộ thiếu gia, phần là của . Đừng làm lẫn lộn, là đồ bổ thận đấy.”

Ngu Thương gật đầu, đột nhiên sững : “Cái gì cơ?”

Má Lưu lải nhải: “Thiếu gia cũng lớn , vốn cần là bà già bận tâm. Có gì hiểu thì hỏi phu nhân, hiểu.”

Ngu Thương: “…… má Lưu, con trại hè, làm chuyện khác. Sinh hoạt tập thể, cũng thể làm gì khác.”

Má Lưu đóng gói xong đồ ăn vặt mang theo đường, dùng giọng của từng trải : “Tuổi trẻ ai chẳng thích tìm cảm giác kích thích, hiểu.”

“Má hiểu.” Ngu Thương nghiêm túc .

Má Lưu nghẹn, chỉ đáp.

Gần mười giờ, lầu bỗng vang lên một tiếng leng keng lanh lảnh: “Xong !!”

Ngu Thương nhẹ nhõm thở , cuối cùng cũng dậy .

Ngay đó là một tràng ầm ầm rầm rầm, còn tưởng trong nhà đang sửa chữa.

Quản gia hoảng hốt chạy nhanh lên lầu: “Phu nhân, ngài gấp, nhưng đừng vội quá!”

Điền Nguyễn lục tung đồ đạc: “Rương hành lý của ?!”

Ngu Kinh Mặc bất lực thanh niên như dời nhà: “Hành lý của em tối qua thu xếp xong, để trong phòng khách. Giờ em chỉ cần đồ, đ.á.n.h răng rửa mặt, xách túi .”

Điền Nguyễn đầu tóc rối bù, ánh mắt hoảng loạn mà sáng rực: “Thật ?”

“Lại đây rửa mặt.” Giọng Ngu Kinh Mặc bình tĩnh.

Điền Nguyễn ngoan ngoãn đ.á.n.h răng rửa mặt, quần áo.

Ngu Kinh Mặc chải đầu cho , xịt chút keo định hình, chỉnh trang cho đẽ gọn gàng, dặn dò: “Nắng gắt, nhớ bôi kem chống nắng.”

Điền Nguyễn ngẩng mặt gương mặt tuấn mỹ tì vết của Ngu Kinh Mặc, bỗng sinh cảm giác luyến tiếc: “Ngu , hơn một tuần em sẽ gặp .”

“Luyến tiếc ?” Ngu Kinh Mặc cúi mắt .

Điền Nguyễn gật đầu lia lịa: “Em luyến tiếc nhất.”

Khóe môi Ngu Kinh Mặc khẽ cong: “Anh .”

Hắn nhớ phần lớn ký ức liên quan đến Điền Nguyễn. Cảm giác đó giống như ôm trong lòng một hũ kẹo bông gòn, rõ mỗi viên đều ngọt, nên lúc ăn càng thấy hạnh phúc.

Kẹo bông gòn cũng sẽ ăn hết, vì mấy viên cuối cùng luôn khiến tiếc nỡ ăn. Ngu Kinh Mặc bỗng nhớ chậm hơn một chút, để niềm vui kéo dài thêm.

Điền Nguyễn kịp tiếp tục “lừa tình” với Ngu Kinh Mặc, liền chạy như bay sang phòng khách.

Quản gia sẵn cửa phòng khách, bên cạnh là rương hành lý: “Phu nhân đừng vội, vẫn kịp.”

Điền Nguyễn xuống lầu, ăn một miếng bánh trứng, hai cái sinh chiên, uống một ly sữa bò, cùng Ngu Thương xuất phát đến trường.

Khi xe rời khỏi trang viên, Điền Nguyễn vẫn hạ cửa kính, mắt mong mỏi bóng dáng cao lớn của Ngu Kinh Mặc: “Ngu , em sẽ gọi video cho !”

Ngu Kinh Mặc vẫy tay, theo chiếc xe khuất dần xuống núi, mới chuẩn tập đoàn.

Quản gia lau nước mắt cảm thán: “Phu nhân , trang viên cũng mất hẳn sinh khí.”

Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt : “Tôi thể tạo sinh khí.”

Quản gia: “…… Tiên sinh đừng sinh khí, nghĩ đến nụ vui vẻ của phu nhân là .”

Rolls Royce chạy thẳng đến cổng lớn Đức Âm, xe của trường đậu sẵn, tổng cộng sáu chiếc. Mỗi đổi mùa, diện mạo xe trường cũng đổi, hiện tại là màu hồng nhạt phối xanh lam nhạt, tràn đầy sức sống thanh xuân.

Điền Nguyễn xuống xe, liếc mắt thấy Lộ Thu Diễm với hào quang vai chính lấp lánh, vui mừng chạy tới: “Lộ Thu Diễm!”

Uông Vĩ Kỳ từ bên cạnh nhảy : “Anh em, cuối cùng cũng tới! Ơ, rương hành lý ?”

“À……” Điền Nguyễn đầu, liền thấy Ngu Thương mặt đen sì kéo ba cái rương hành lý tới, trong đó hai cái là của .

“Của .” Ngu Thương đưa hai cái rương cho Điền Nguyễn.

Uông Vĩ Kỳ: “Đệt, Điền Nguyễn, mang theo bao nhiêu đồ ăn ngon mà long trọng ?”

Điền Nguyễn còn đeo một chiếc balo nhỏ, đồ ăn ngon đều ở trong đó. Còn hai cái rương , trời mới Ngu Kinh Mặc nhét cho bao nhiêu quần áo. Cậu chỉ thể gượng.

Ngược Lộ Thu Diễm, chỉ cần một chiếc balo là xong, ngay cả gửi hành lý cũng khỏi.

Điền Nguyễn linh trí, đưa một cái rương cho Lộ Thu Diễm: “Giúp xách một cái.”

Lộ Thu Diễm: “…… đúng là trâu bò.”

Lần trại hè tổng cộng mười giáo viên phụ trách, chia làm năm tổ, mỗi tổ quản lý hai đến ba lớp.

Trùng hợp là tổ phụ trách lớp 1 đến lớp 3 chính là chủ nhiệm lớp 1.

Chủ nhiệm đeo micro nhỏ cổ, áo loa mini, lớn tiếng gọi: “Lớp 1, lớp 2, lớp 3 tập hợp, lên xe 1 và 2!”

Mỗi lớp chỉ hơn mười học sinh tham gia trại hè, ba lớp cộng cũng nhiều, hai giáo viên quản lý dư sức.

Điền Nguyễn cũng bám sát Lộ Thu Diễm, nhưng ý thức. Sau khi Lộ Thu Diễm xuống, Ngu Thương lên xe, liền đẩy “con trai lớn” sang bên ghế , để Ngu Thương cạnh Lộ Thu Diễm.

Uông Vĩ Kỳ vỗ vỗ ghế bên cạnh: “Điền Nguyễn, qua đây .”

Điền Nguyễn quyết định một thanh cao, chọn chỗ đơn lẻ.

Uông Vĩ Kỳ: “…… còn trông chờ chia đồ ăn vặt đấy.”

Điền Nguyễn ngoảnh mặt , chỉ thấy Hải Triều và Nam Hoài Quất cạnh , hề hề.

Hải Triều nhàn nhạt liếc một cái, gì.

Nam Hoài Quất: “Anh cái rắm?”

Điền Nguyễn: “Cười thí cũng giữ nổi.”

Nam Hoài Quất “bốp” một cái đỏ mặt.

Điền Nguyễn: “?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-176.html.]

Gần đây mấy chú ý đến Hải Triều và Nam Hoài Quất, lúc mới chợt phản ứng , đúng , hai phát triển tới ? Nhìn phản ứng của Nam Hoài Quất, tuyệt đối là chuyện.

Điền Nguyễn liên tục ngoái đầu .

Uông Vĩ Kỳ mấy bắt chuyện đều thất bại: “…… Điền Nguyễn, thể để ý chút ?”

Điền Nguyễn: “Ơ? Rõ ràng là ghế hai , chỉ ?”

Uông Vĩ Kỳ: “……” Đệt, vì ai cùng chứ??

Nam Hoài Quất bần với ai cũng một câu: “Có thể là Uông Vĩ Kỳ đen quá, gần sợ lây.”

Uông Vĩ Kỳ trừng mắt: “Nam Hoài Quất, chứng cứ, hơn nữa khoa học.”

Nam Hoài Quất: “Từ Đông Lệnh Doanh đến trại hè, đen thế , chẳng là bằng chứng rõ nhất ?”

Uông Vĩ Kỳ nghiến răng: “Lần nhất định trắng trở về!”

Nam Hoài Quất: “Thật vẫn một chỗ trắng.”

Uông Vĩ Kỳ tí nắng là rực rỡ ngay: “Ở ?”

Nam Hoài Quất: “Tròng trắng mắt.”

Uông Vĩ Kỳ: “…… Tròng trắng mắt mà cũng đen thì thành tang thi , c.ắ.n đầu tiên.”

Xe trường chạy định về phía sân bay. Mặt trời treo cao, đám thiếu niên rực rỡ như hoa tụ đùa, vui chơi, đấu võ mồm, giáo viên phía giảng giải những điều cần chú ý trong trại hè .

Điền Nguyễn , nhưng cảm thấy thanh xuân thật .

Cậu nhắn tin cho Ngu Kinh Mặc: Ngu , em đang xe trường sân bay.

Ngu Kinh Mặc: Móc túi quần của em xem.

Điền Nguyễn nghi hoặc móc thử, đầu ngón tay câu một mảnh giấy gấp hình tam giác, phồng phồng, bên vẽ bùa bình an.

Ngu Kinh Mặc: Bùa bình an đừng làm mất.

Điền Nguyễn cong mắt : Em kẹp trong ốp điện thoại.

Ngu Kinh Mặc: Còn chuỗi hạt gỗ đàn cho em.

Điền Nguyễn: Mang .

Ngu Kinh Mặc: Lần đầu em tham gia trại hè, chơi cho vui.

Điền Nguyễn: Ừm.

Ngu Kinh Mặc: Thuận buồm xuôi gió, phù hộ em. /hoa hồng 

Điền Nguyễn:

/hoa hồng /hoa hồng /hoa hồng 

Chủ nhiệm lớp tới, ngay bên cạnh Điền Nguyễn, mặt nghiêm .

Điền Nguyễn bỗng hồn, vội vàng cất điện thoại , đề phòng trộm. Chủ nhiệm lớp bằng ánh mắt đầy ẩn ý một cái, mới rời , tiếp tục giảng giải những lưu ý của trại hè.

Đến sân bay, chờ một tiếng, lượt làm thủ tục lên máy bay.

Chuyến bay bao trọn, chứa hơn bốn trăm . Chỉ là khoang hạng nhất chỉ mười mấy chỗ, giáo viên tiện tuần tra, nên quyền ưu tiên rơi tay học sinh hội.

Điền Nguyễn may mắn cọ một chỗ, còn kéo theo Lộ Thu Diễm.

Uông Vĩ Kỳ thấy vô cùng đau lòng: “Điền Nguyễn, chẳng lẽ nhất của ?”

Điền Nguyễn: “Chỉ hai chỗ, thì lên đùi ?”

Uông Vĩ Kỳ lúc mới nguôi chút, hào sảng : “Hay là lên đùi .”

“Cậu chắc chứ? Tôi chỉ từng đùi Ngu .”

“…… Thôi, còn giữ cái chân thứ ba.”

Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm khoang hạng nhất.

Lộ Thu Diễm mặt gợn sóng, xuống liền nhắm mắt nghỉ ngơi.

Điền Nguyễn hỏi: “Cậu say xe, say máy bay ?”

Lộ Thu Diễm: “Hơi.”

Điền Nguyễn lấy từ balo t.h.u.ố.c chống say máy bay: “Uống một viên .”

Lộ Thu Diễm nhờ tiếp viên lấy nước, uống t.h.u.ố.c cho , nhanh chìm giấc ngủ.

Điền Nguyễn dậy, với Ngu Thương: “Đổi chỗ một chút.”

Ngu Thương gì, lặng lẽ đổi chỗ với , cạnh Lộ Thu Diễm để tiện chăm sóc.

Lộ Thu Diễm ngủ một tiếng, mở mắt thấy ánh đèn mờ trần. Y ngẩn một lúc, thở đều đều phả lên cổ Ngu Thương, còn khẽ thở dài.

Ngu Thương: “…… Tỉnh ?”

Lộ Thu Diễm như con rắn nhỏ quấy lúc ngủ đông, giật bật dậy: “Dựa!”

Âm lượng nhỏ khiến mấy thành viên học sinh hội đầu .

Tạ Đường Yến ha ha: “Bạn học Lộ, mơ thấy chuyện kích thích gì ?”

Tấm chăn mỏng trượt xuống, đường nét cằm của Lộ Thu Diễm căng , nhất thời còn nhớ nhặt. Ngu Thương cúi xuống nhặt chăn, đắp cho y, hỏi: “Muốn ăn gì ?”

Lộ Thu Diễm nghẹn hai chữ: “Nước chanh.”

lúc là giờ chiều của học sinh Đức Âm, lượt gọi bánh, ăn chuyện nhàn nhã.

Điền Nguyễn lấy khoai lang khô má Lưu chuẩn cho , lệch tông với khí ưu nhã xung quanh: “……”

Những khác , nhưng Uông Vĩ Kỳ nghèo đến mức nước miếng suýt chảy : “Khoai lang khô! Lâu ăn!”

Điền Nguyễn đưa cho một miếng, hỏi: “Lộ Thu Diễm, ăn ?”

Lộ Thu Diễm hỏi vì Điền Nguyễn đổi chỗ với Ngu Thương, chỉ đưa tay : “Ăn.”

Không tỉnh hẳn , tay y vươn lệch hướng, vô tình lướt qua chỗ đó của Ngu Thương……

Gần như ngay lập tức, ánh mắt Ngu Thương đổi, cả cứng đờ.

Lộ Thu Diễm chậm chạp cúi mắt, thấy độ phồng đáng kể quần thường của Ngu Thương, thể “lừa ”.

Ngu Thương: “……”

Lộ Thu Diễm: “……”

Điền Nguyễn: “……”

Vai chính thụ chạm một cái là chịu nổi, quá đúng chất vai chính công. 

Không hổ là con trai của Ngu .

Loading...