Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 172
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:34:43
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Đức Âm thành lập tròn 30 năm, là mười năm mới đầu tư Đức Âm. Đức Âm chỉ là một dự án đầu tư, mà còn là trường học cũ của . Tình cảm dành cho nơi , tuyệt đối thua kém các vị học sinh ưu tú đang đây.”
“Con trai , cháu gái , thậm chí nhiều trong gia tộc , đều trải qua một quãng thời gian tươi tại Đức Âm. Hôm nay, tới, tới, nhưng tin rằng, trong lòng họ đều sự gắn bó chung với ngôi trường .”
“Hôm nay, trân trọng dùng tám mươi triệu , chúc Đức Âm rực rỡ lâu dài, đời đời truyền thừa, nhân tài đông đúc.”
Ngu Kinh Mặc nhận tấm chi phiếu siêu lớn trị giá tám mươi triệu mà trợ lý Từ đưa lên, giao cho hiệu trưởng Lý.
Truyền thông thả , đèn flash lóe lên ngừng, tiếng vỗ tay vang như sấm.
Các cổ đông khác: “……”
Xin hỏi cùng là cổ đông, một tại chỗ lấy tám mươi triệu, bạn nên ứng đối thế nào?
Trong ngày trọng đại như , lấy chút gì thật sự với chức vị cổ đông, hơn nữa còn giáo viên học sinh trường khác và phóng viên truyền thông, nếu vắt óc đưa tin ngoài thì bao nhiêu khó coi?
Rõ ràng là tới để nở mặt, kết quả bất ngờ mất mấy chục triệu. Các cổ đông lên đài miễn cưỡng , tại chỗ ký chi phiếu, đóng dấu cá nhân —— kiếp, chẳng trách Ngu Kinh Mặc thông báo bọn họ mang theo con dấu!
Còn tưởng là văn kiện quan trọng cần ký, ai ngờ bày sẵn một ván như thế .
Còn thể làm nữa, dù cũng là tiêu tiền cho “nhà ”, cuối năm chắc cũng kiếm .
Hiệu trưởng Lý vốn đang lo gần đây chi tiêu của Đức Âm quá lớn, tìm cơ hội móc ví các cổ đông, thì tự đưa tới cửa, “Cảm ơn hào hiệp giúp đỡ.”
Chủ nhiệm Hồ đội cái đầu húi cua bù xù, râu dê vểnh lên, da mặt còn đen hơn cả Uông Vĩ Kỳ, đến mức vui mừng hớn hở: “Các vị cổ đông thật sự quá hào phóng, các bạn học và thầy cô, nhiệt liệt vỗ tay!”
Uông Vĩ Kỳ vỗ tay nhiệt liệt: “Cuối cùng cũng tìm một còn đen hơn .”
Điền Nguyễn ha ha chuồn mất.
Uông Vĩ Kỳ đầu: “Huynh … Người ?”
Điền Nguyễn nhận WeChat của Mao Thất, hoa tươi vận chuyển tới. Cậu yên tâm, nên quyết định tới tháp chuông tự bố trí một chút cho chắc.
Một xe tải nhỏ chở hoa tươi, dỡ sạch năm cửa hàng hoa. Đám bảo tiêu đang bốc hàng xuống, Mao Thất chỉ huy: “Cẩn thận chút, đây đều là tình yêu của phu nhân dành cho .”
Đại Tráng than khổ: “Hôm qua hơn mười vạn bước ……”
Mao Thất mặt cảm xúc: “Vậy hôm nay cần , đó làm trạm trung chuyển chậu hoa là .”
Đại Tráng: “……” Quả nhiên là Diêm Vương sống!
Điền Nguyễn tới nơi thì thấy cảnh , : “Hôm nay giúp dọn hoa, mỗi thưởng thêm một trăm.”
Đại Tráng lập tức tràn đầy tinh thần: “Tôi là trạm trung chuyển chậu hoa, làm việc!”
Điền Nguyễn hài lòng gật đầu, liếc mắt tổng thể, phần lớn là hoa cúc, đủ màu sắc, vô cùng mắt.
“Đặt những chậu lớn ở , xếp dần lên theo thứ tự từ lớn đến nhỏ, màu sắc từ đậm đến nhạt. Phía đặt thêm cúc dương cam, cúc cây xa, còn hoa baby.”
Mao Thất : “Được , phu nhân đừng động tay, để bọn làm là .”
Điền Nguyễn : “Tôi cùng tham gia bố trí, như mới ý nghĩa.”
Cậu tiên chuyển hoa baby lên cùng, đan xen bày biện một cách chủ ý. Lớp sơn tường trắng mới quét tuy khô, nhưng vẫn còn mùi, vì mở cửa sổ thông gió.
Làn gió nóng đầu hạ mát lành thổi tháp chuông, kim đồng hồ khẽ chuyển động, từ xa thể thấy ánh mặt trời rực rỡ, sân thể d.ụ.c chật kín , cùng với những màn ca múa sôi nổi sân khấu.
Loa phát thanh truyền đến khúc vũ vui tươi, bọn họ đang xem biểu diễn, đồng thời cũng là trong vở diễn.
Điền Nguyễn liếc mắt tìm thấy trong đám đông đông nghịt như đàn kiến , bóng dáng nổi bật nhất. Người đó trong mắt lấp lánh, như một giọt nước mắt trong đại dương mênh mông.
“Ngu …” Điền Nguyễn khẽ lẩm bẩm, cảm nhận tình yêu mãnh liệt đang bừng cháy sâu trong tim .
Dường như sự ăn ý vô hình, từ xa trong đám đông, Ngu Kinh Mặc bỗng ngẩng đầu, liếc về phía tháp chuông.
Điền Nguyễn khựng , Ngu Kinh Mặc thấy ?
Có.
Nhất định là .
Giống như cách Điền Nguyễn luôn thể thấy ngay từ cái đầu tiên.
“Ngu ?” Trợ lý Từ là cận thị nhẹ, giống Ngu Kinh Mặc lúc nào cũng như bật gian lận với thị lực 5.1, phân biệt tháp chuông là chim bồ câu.
Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong lên: “Nếu cũng may mắn như , chắc sẽ chút ghen tị.”
Trợ lý Từ: “?? Xin , lẽ đủ thông minh, hiểu ngài đang gì.”
“Không hiểu cũng bình thường, dù trợ lý Từ còn kết hôn, cảm giác của một đàn ông kết hôn là thế nào.”
“…………”
Từ trợ lý chịu một vạn điểm sát thương chí mạng. Đừng kết hôn, ngay cả yêu đương còn từng a a a!
Ngu Kinh Mặc đầu , thấy trợ lý Từ nước mắt đầy mặt, “Cậu làm ?”
Trợ lý Từ ngửa mặt thở dài: “Xin trời xanh phân xử, ban cho một cô bạn gái !!”
Ngu Kinh Mặc nhấc chân rời : “Cậu thể tiếp tục mơ mộng viển vông, nhưng bát cơm của chứa nổi mấy giấc mơ đó.”
Vì bát cơm, trợ lý Từ xám xịt đuổi theo.
Lễ khai mạc kỷ niệm ngày thành lập trường kết thúc, tiếp đó là phần biểu diễn náo nhiệt, trò chuyện, xã giao, vui chơi. Chỉ cần quá khác , làm gì cũng .
Còn các cổ đông thì lịch trình riêng, do hiệu trưởng Lý dẫn đầu, lượt tham quan đoàn ca kịch, khoa vũ đạo, câu lạc bộ âm nhạc biểu diễn. Khi bước hội trường nhỏ, Ngu Kinh Mặc đoàn ca kịch sân khấu mặc trang phục Trung Cổ, khẽ nhíu mày.
“Ngu , đoàn ca kịch biểu diễn hơn nhiều, đúng ?” Hiệu trưởng Lý hỏi.
Ngu Kinh Mặc hỏi : “Lần ?”
“Chính là năm ngoái, ngài quên ? Còn Điền Nguyễn…” Hiệu trưởng Lý mang vẻ mặt bừng tỉnh nhớ .
Ngu Kinh Mặc hỏi thêm, chỉ ghi nhớ chuyện , liếc máy , : “Tốt hơn nhiều.”
Ra khỏi hội trường nhỏ, Ngu Kinh Mặc với trợ lý Từ: “Giúp tìm bản ghi hình Điền Nguyễn biểu diễn.”
Trợ lý Từ kinh ngạc: “Không sớm đưa cho ngài ?”
Ngu Kinh Mặc nghĩ ngợi một lát, trong mơ hồ thoáng qua bóng dáng một thiếu nữ, nhưng khuôn mặt là Điền Nguyễn. Hắn lắc đầu, đoán rằng đó chỉ là ảo giác, “Vậy để về tìm xem.”
Sau hơn hai tiếng bố trí, tháp chuông trở nên rực rỡ hẳn lên. Dải lụa nhiều màu bay phấp phới lan can cầu thang, bóng bay tường kết thành từng hình trái tim, hoa tươi phủ khắp góc. Giữa muôn sắc màu rực rỡ, những dải sa mành hồng trắng buông xuống từ trung, tựa như một giấc mộng ảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-172.html.]
Cầu thang thậm chí còn trải t.h.ả.m màu be nhạt, rải đầy cánh hoa hồng và giấy kim tuyến, uốn lượn dẫn tới một thế giới khác……
“Đẹp quá.” Đám bảo tiêu cao to thô kệch khỏi trầm trồ.
Điền Nguyễn từ bước xuống, bỗng nhiên chút dám đặt chân, “Có trông giống thiên đường ?”
“Vậy chắc chắn là thiên đường của tình yêu.”
“Được .” Điền Nguyễn vỗ tay, “Vậy quyết định thế .”
Lúc gần trưa, chuẩn tới giờ ăn. Điền Nguyễn khóa tháp chuông , nhà ăn tìm Lộ Thu Diễm —— đương nhiên tìm Ngu Kinh Mặc, nhưng giữ kín đáo, thể để khác mối quan hệ đơn giản giữa bọn họ.
Kết quả tìm Lộ Thu Diễm, ngược thấy Ngu Kinh Mặc đang chuẩn lên lầu ba.
Ngu Kinh Mặc chợt khựng bước.
Điền Nguyễn cũng dừng , do dự nên tiến lên .
Hiệu trưởng Lý mỉm : “Bạn học Điền, cùng rể ăn cơm ?”
Điền Nguyễn dám Ngu Kinh Mặc, khéo léo từ chối: “Hiệu trưởng và các cổ đông cứ ăn , em tìm bạn học ăn chung là .”
Ngu Kinh Mặc bỗng lên tiếng: “Hiệu trưởng Lý, các vị cổ đông thứ , ăn cùng em trai và con trai.”
Hiệu trưởng Lý : “Vậy , cùng các vị cổ đông nâng ly.”
Các cổ đông gì thêm, Ngu Kinh Mặc ở đó, bọn họ ngược càng thoải mái hơn.
Đợi bọn họ thang máy, cửa khép , Ngu Kinh Mặc bước về phía thang máy khác, với Điền Nguyễn: “Tầng hai phòng riêng.”
Điền Nguyễn đặc biệt chú ý tránh hiềm nghi: “Em chờ Ngu Thương lên cùng , chỉ cần cho em phòng riêng ở là .”
“Ừ.”
Đến khi Điền Nguyễn tìm Ngu Thương thì mười phút trôi qua, vội vàng kéo Ngu Thương và Lộ Thu Diễm lên tầng hai ăn cơm.
Tầng một hết chỗ, Lộ Thu Diễm đành mặt dày theo lên tầng hai.
Phòng riêng lớn, bốn khít. Phục vụ mang lên bò bít tết đặc trưng và mì Ý.
Lộ Thu Diễm ăn mì Ý hỏi Điền Nguyễn: “Ban ngày thấy , chạy thế?”
Điền Nguyễn bịa đại một câu: “Đêm qua ngủ ngon, tìm một vườn hoa ngủ một giấc.”
“…… Không sợ đất sâu kiến ?”
“Tôi xịt nước hoa , .” Điền Nguyễn đúng là xịt nước hoa, cuối tháng sáu, muỗi bắt đầu kiếm ăn.
Ngu Kinh Mặc vẫn giữ thói quen ăn , trong bữa chỉ Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm thỉnh thoảng trò chuyện, còn cha con nhà họ Ngu thì y như hai cái hồ lô cưa miệng. Điền Nguyễn định trêu chọc thì điện thoại leng keng vang lên, là tin nhắn của Ngu Đề.
Ngu Đề: Chú nhỏ, đang ở ? Chiều nay em tìm chơi.
Điền Nguyễn: Chiều nay bận, rảnh.
Ngu Đề: Bận gì? Mấy hôm nay lên cấp ba mà cũng tới tìm em, em thất vọng lắm!
Điền Nguyễn: Chiều nay thật sự việc, giúp hội học sinh phân loại rác.
Ngu Đề: …… Anh lừa em.
Điền Nguyễn: Không tin thì hỏi Ngu Thương.
Cậu liền thông đồng với Ngu Thương: “Con trai, lát nữa Ngu Đề mà hỏi, con cứ chiều nay ba rảnh, bận giúp hội học sinh phân loại rác.”
Ngu Thương: “…… Chúng đang ăn cơm mà.”
Ngu Kinh Mặc lặng lẽ Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: “…… Lý do chỉ thôi.”
Lộ Thu Diễm cạn lời đặt đũa xuống.
Quả nhiên, Ngu Đề gọi điện cho Ngu Thương: “Anh, chú nhỏ chiều nay giúp hội học sinh phân loại rác, là thật ?”
Ngu Thương khó khăn dối: “Ừ.”
“Thật ?? Trời ơi, gan thật đấy. Nhỡ chú nhỏ cẩn thận rơi bể phốt, dơ bẩn hôi thối, sợ chú út trách mắng ?”
“Cha .”
“…… chú nhỏ làm sai chuyện gì mà các trừng phạt như ? Anh vẫn chỉ là một đứa trẻ!”
“Chính tự yêu cầu.”
Ngu Đề há miệng, cuối cùng lời nào.
Ngu Thương cúp máy, mất khẩu vị, : “Con phân loại rác…… Không , em việc gấp.”
Lộ Thu Diễm bằng ánh mắt đầy thương cảm.
Điền Nguyễn móc một gói bánh quy nhỏ đưa cho , “Con trai, đói thì nhớ ăn.”
Ngu Thương cầm lấy bánh quy, nhét túi Lộ Thu Diễm, “Cha, con đây.”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Lộ Thu Diễm cùng Ngu Thương rời .
Trong phòng riêng nhỏ, chỉ còn hai vợ chồng trừng trừng.
Điền Nguyễn nhịn mà vui vẻ nhảy nhót: “Ngu , cuối cùng cũng chỉ còn hai chúng .”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Tôi còn tưởng em ở riêng với .”
“Sao thể? Em chỉ giữ kín đáo, thể để khác phát hiện em là em vợ của .”
“Vì thể phát hiện?”
“Ngu , em làm một học sinh trung học bình thường.”
“Tôi thấy em chẳng bình thường chút nào, học sinh trung học nào mở miệng là đến phân loại rác.”
“……”
Ngu Kinh Mặc thấy dáng vẻ mắc nghẹn của thanh niên, cũng trêu thêm, nhấp một ngụm : “Được , giờ em làm gì?”
Điền Nguyễn nhớ tới việc chính, mắt long lanh hỏi: “Ngu , bây giờ rảnh ? Em một thứ tặng .”
Ngu Kinh Mặc cong môi nhẹ: “Tôi nhiều thời gian, hoan nghênh em tới trộm thời gian của .”