Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 170
Cập nhật lúc: 2026-04-04 05:02:20
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đức Âm kỷ niệm ba mươi năm ngày thành lập trường xem là một ngày hội trọng đại, vì thế Hội Học Sinh bắt đầu chuẩn từ một tháng . Chủ yếu là Tạ Đường Yến, phụ trách hoạt động bận rộn lo liệu, còn những thành viên nhàn rỗi như Điền Nguyễn thì đến bây giờ mới chuyện .
Điền Nguyễn cẩn thận hồi tưởng nguyên tác, thử tìm kiếm từ khóa “kỷ niệm ngày thành lập trường”, quả nhiên thật sự tìm một tình tiết nhỏ: trong thời gian kỷ niệm ngày thành lập trường, vai chính công bận đến mức chân chạm đất, còn vai chính thụ thì nhân cơ hội làm thêm, giúp Tạ Đường Yến xử lý mấy việc vặt lặt vặt.
Sơ trung bộ và cao trung bộ của Đức Âm cùng tổ chức kỷ niệm ngày thành lập trường. Học sinh sơ trung ùn ùn kéo tới, những cô bé mới chớm yêu, đầu tiếp xúc với các nam sinh cao trung cao ráo tuấn tú, lập tức mê đến hoa cả mắt.
Trong đó, thu hút sự chú ý nhất dĩ nhiên là Lộ Thu Diễm — kẻ theo Tạ Đường Yến bận bận .
Lộ Thu Diễm mang dáng vẻ kiêu ngạo, đôi mày thanh tú, hình cao gầy gọn gàng, thêm mùi hương nhè nhẹ dễ chịu , quả thực như một dòng nước trong giữa đám thiếu gia chăm chút kỹ lưỡng, nhanh chóng chiếm trọn trái tim của các nữ sinh mười lăm, mười sáu tuổi.
Thế là mỗi ngày, cặp sách và hộc bàn của Lộ Thu Diễm đều nhét đầy thư tình, thậm chí còn mấy cô bé vì tranh giành tình cảm mà làm ầm ĩ đến mức gọi lên chỗ chủ nhiệm Hồ.
Chủ nhiệm Hồ cách nào với đám tiểu thư nhà giàu , đành sang phê bình Lộ Thu Diễm.
Đám nam sinh thấy Lộ Thu Diễm hoan nghênh như thì trong lòng bất mãn, nên khi y phân công nhiệm vụ liền cố ý phối hợp, nhiều gây khó dễ cho y.
Lộ Thu Diễm lười so đo, chỉ chuyên tâm kiếm tiền, cho đến khi tung tin đồn rằng y đang qua với một nữ sinh nào đó, hẹn hò trong rừng nhỏ. Chuyện khiến Ngu Thương thể yên, đến lúc nữ sinh tìm Lộ Thu Diễm, liền mạnh mẽ kéo , vẻ ghen tuông rõ ràng đến cần che giấu.
“Hắc hắc hắc……” Điền Nguyễn nghĩ đến đây liền bật , sang với Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm thu dọn xong cặp sách, đem những đồ tạm thời dùng đến bỏ ngăn tủ cá nhân phía lớp, thấy tiếng của Điền Nguyễn thì rùng khó chịu: “Anh cái gì?”
Điền Nguyễn: “Tôi Ngu Thương.”
Lộ Thu Diễm: “??”
Điền Nguyễn thần thần bí bí: “Cậu nhanh sẽ .”
Lộ Thu Diễm thèm để ý tới , tự xách cặp sách khỏi lớp học, gặp Uông Vĩ Kỳ đang xách quần vội vã chạy về, lập tức ghét bỏ né sang một bên.
Uông Vĩ Kỳ hì hì : “Lộ Thu Diễm, Điền Nguyễn, ngày mai nhảy disco ?”
Lộ Thu Diễm: “Tôi nhảy lầu, rảnh.”
Uông Vĩ Kỳ sợ tới mức trợn tròn mắt: “Hả?”
Lộ Thu Diễm thong thả bỏ . Dạo y cũng học từ Điền Nguyễn cái tật hươu vượn.
Điền Nguyễn đeo cặp sách, vui vẻ đuổi theo: “Lộ Thu Diễm, đợi với.”
Uông Vĩ Kỳ gọi với theo: “Này, hai đều chơi ?”
Điền Nguyễn nghiêm túc bịa chuyện: “Tôi bơi sang bờ bên Đại Tây Dương, cũng rảnh.”
Uông Vĩ Kỳ: “……”
Hiếm khi tan học mà khuôn viên Đức Âm vắng hơn thường ngày đến một nửa. Có tự cho nghỉ phép, bận rộn với hoạt động câu lạc bộ, hoặc chuẩn những việc liên quan đến kỷ niệm ngày thành lập trường.
Điền Nguyễn cùng Lộ Thu Diễm đến cổng trường. Lộ Thu Diễm từ sát tường dắt chiếc xe đạp Đại Giang 28 của , thong dong xuyên qua giữa dàn siêu xe.
“Tôi đây.” Lộ Thu Diễm leo lên xe đạp, như thường lệ một câu.
Điền Nguyễn vẫy tay: “Ngày mai gặp.”
“Ngày mai gặp.”
“Ngày mai cũng sẽ gặp Ngu Thương.”
Lộ Thu Diễm suýt nữa trượt chân đạp hụt: “Tôi là gặp , lo chuyện bao đồng.”
“Ừ ừ.”
Lộ Thu Diễm đạp xe, như cơn gió lao .
Điền Nguyễn đảo mắt quanh, thấy chiếc Maybach quen thuộc, liền bước nhanh tới: “Ngu , tới đón em .”
Bây giờ Ngu Kinh Mặc mất trí nhớ, đương nhiên nhớ chuyện ngày nào cũng tới đón Điền Nguyễn. Khi còn viện, Điền Nguyễn thấy cũng chẳng , dù gì thì cũng là xe.
giờ Ngu Kinh Mặc là một rảnh rỗi khỏe mạnh, làm chút gì thì thật hợp lý.
Vì thế sáng nay khi Ngu Kinh Mặc đưa học, Điền Nguyễn dặn dặn : “Ngu , tan học nhất định tới đón em. Trước đây ngày nào cũng tới đón, nhất định tới.”
Ngu Kinh Mặc: “Nếu em cầu xin như , cũng thể đồng ý.”
Điền Nguyễn: “…… Được thôi.”
Ngồi xe, hai vẫn giữ cách lịch sự.
chẳng bao lâu, Điền Nguyễn lặng lẽ nghiêng dựa Ngu Kinh Mặc, hít hít mùi hương gỗ nhè nhẹ . Ngu Kinh Mặc động tác gì khác, nhưng cũng hề từ chối.
Những chuyện mật hơn họ còn làm , Ngu Kinh Mặc thể đẩy .
Vì thế Điền Nguyễn đà lấn tới, ngẩng mặt , khẽ : “Một ngày gặp, như cách ba thu.”
Ánh mắt Ngu Kinh Mặc trầm xuống, lóe lên tia sáng nhạt. Hắn cụp hàng mi dày dài, đuôi mắt cong mềm hẳn , khóe môi nhếch lên, thở hai chữ mang theo mát lạnh: “Thật ?”
Điền Nguyễn gật đầu.
Tài xế tự động kéo vách ngăn lên, tránh thấy và thấy những thứ nên.
“Kết hôn chín tháng, em cách lấy lòng .” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn ngẩng mặt, hôn nhẹ lên khóe môi như cánh cung của : “Chứ còn gì nữa.”
Ngu Kinh Mặc thích kiểu thẳng thắn , đưa tay ôm lấy : “Tôi một món quà cho em.”
Điền Nguyễn : “Tháng Ngu tặng quà cho em .”
Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt đáp: “Tôi nhớ, tính.”
Điền Nguyễn thấy buồn , liền mặc kệ , ai chê quà nhiều chứ.
Về tới trang viên, Ngu Kinh Mặc vẫn quà là gì, chỉ bảo: “Lát nữa đưa.”
Điền Nguyễn càng thêm mong chờ.
Đến bữa tối, Ngu Thương cuối cùng cũng về. Ngoài việc của tập đoàn, còn lo kỷ niệm ngày thành lập trường, thể là bận đến sứt đầu mẻ trán, hận thể học thuật phân .
Điền Nguyễn tỏ đồng cảm, vai chính công dù giỏi đến cũng máy.
Tuy Ngu Kinh Mặc tập đoàn Cây Sồi Xanh xử lý công việc, nhưng dù cũng mất hơn nửa năm ký ức, luôn vài vấn đề giải quyết kịp thời.
Ví dụ như kế hoạch mua một mảnh đất nào đó, văn kiện liên quan còn ban hành thì đối thủ tung tin bịa đặt rằng mảnh đất vốn là nghĩa địa, đất chôn hơn một ngàn bộ hài cốt.
Hoặc như chi nhánh hải ngoại, tổng phụ trách lớn tuổi, hiện ba cân nhắc kế nhiệm: một da trắng giàu kinh nghiệm, một da đen đáp ứng “chính trị đúng đắn”, và một da vàng cẩn trọng làm việc nhiều năm.
“Gần đây mệt ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
“Cũng ạ.” Ngu Thương cố gắng chống đỡ.
“Nếu chịu nổi thì với cha, công việc của tập đoàn thể giao bớt cho khác. Một tập đoàn lớn như , thiếu chúng một thời gian ngắn cũng dừng .”
“Dạ.”
Ăn tối xong, Ngu Thương liền tắm nghỉ ngơi.
Điền Nguyễn cũng định ngủ sớm, chuẩn tinh thần cho mấy ngày kỷ niệm ngày thành lập trường sắp tới.
“Lại đây, đưa quà cho em.” Ngu Kinh Mặc gọi.
Điền Nguyễn lập tức tung tăng theo phòng ngủ chính: “Ở ?”
Ngu Kinh Mặc dẫn phòng tắm, chỉ bồn tắm: “Cái .”
Điền Nguyễn: “……”
Nước trong bồn gần như tràn ngoài, trắng sữa, rõ ràng cho nhiều sữa bò . Cánh hoa hồng đỏ rơi lác đác mặt nước, nước bốc lên, bên cạnh là khay đựng đồ tắm.
Ngu Kinh Mặc : “Món quà tặng em, chính là tắm sữa.”
Điền Nguyễn nở nụ chân thành: “Cảm ơn, em thích.”
Ngu Kinh Mặc : “ ánh mắt em như .”
“Ánh mắt em thế nào?”
“Ánh mắt em , em vàng.”
“Em tinh dịch!”
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Thật ?”
Điền Nguyễn nghiêm túc gật đầu: “Ngày mai em còn học, cần tinh dịch.”
Ngu Kinh Mặc dùng đôi tay thon dài tháo mấy chiếc cúc tay áo sơ mi xanh nhạt, thong thả xắn tay áo lên. Sau đó cúi , thò tay bồn tắm sữa, một lát vớt một sợi dây chuyền ánh vàng rực rỡ: “Thật sự cần?”
Điền Nguyễn: “!! Là vàng ? Em !”
Ngu Kinh Mặc móc sợi dây chuyền bằng đầu ngón tay. Chuỗi hạt vàng nhỏ ghép với , ở giữa treo một con Tỳ Hưu xinh xắn. Được tắm qua sữa, ánh đèn phòng tắm tỏa ánh sáng dịu dàng.
Điền Nguyễn vươn tay định giật lấy.
Tỳ Hưu lắc nhẹ, Ngu Kinh Mặc giơ cao hơn một chút, giọng nhàn nhạt: “Em vàng , chẳng lẽ còn vàng khác?”
Điền Nguyễn: “Không , chỉ vàng .”
Ngu Kinh Mặc khẽ: “Cách đồng âm của em thật tà ác.”
“……”
Ngu Kinh Mặc: “Muốn ?”
Điền Nguyễn chỉ tay : “Em cái đó.”
Ngu Kinh Mặc lắc đầu: “Em trả lời đủ thành ý.”
Điền Nguyễn sợi dây chuyền vàng, bồn tắm sữa bốc nghi ngút, đoán rằng đêm nay khó tránh một trận “xào nấu”, liền : “Được , em đều .”
“Đều cái gì?” Ngu Kinh Mặc mỉm hỏi.
“Vàng, còn …… tinh dịch.” Điền Nguyễn đỏ mặt.
Ngu Kinh Mặc đeo sợi dây chuyền lên cổ thanh niên: “Như em mong .”
Ngoài sợi dây chuyền vàng , Điền Nguyễn còn mảnh vải nào, ngâm trong bồn tắm sữa, là sữa trắng làn da trắng hơn.
Cánh hoa hồng dính vai , xương quai xanh, ngực, bụng nhỏ, và cả đôi chân.
Ngu Kinh Mặc dùng môi nhặt từng cánh hoa, cánh hoa đỏ tươi nghiền nát như rượu, truyền sang môi thanh niên, cùng say mê.
“Ngu , em thích Tỳ Hưu?” Điền Nguyễn thở dốc hỏi.
Ngu Kinh Mặc đáp: “Tỳ Hưu chiêu tài, nghĩ em sẽ thích.”
“Thật sự nhớ điều gì ?”
Ngu Kinh Mặc chỉ , .
“…… chắc chắn là nhớ cái gì !”
“Chút ít thôi.” Ngu Kinh Mặc nắm lấy chân , nâng lên, tạo thành tư thế khó khăn, treo nơi khuỷu tay , “Làm thêm vài , sẽ nhớ nhanh hơn.”
Điền Nguyễn thể từ chối, chỉ nhỏ giọng : “Vậy… nhanh lên ……”
Ngu Kinh Mặc thèm , lúc cần nhanh thì nhanh, lúc cần chậm thì chậm, tiết tấu rõ ràng đưa thanh niên lên đến đỉnh cao mây mưa.
Leo núi ba lượt, Điền Nguyễn thật sự bội phục bản —— hôm vẫn còn thể học.
Ở Đức Âm, mỗi xã đoàn đều đóng góp nhất định cho kỷ niệm ngày thành lập trường, bao gồm cả Phiên Dịch Xã.
Phiên Dịch Xã đang phụ trách dịch một kịch bản ca kịch nước ngoài. Ca kịch đoàn sớm chọn xong kịch bản , chỉ là bản dịch lời thoại quá thẳng thừng, hy vọng mượn “bút pháp thần kỳ” của Phiên Dịch Xã để trau chuốt .
Dĩ nhiên, Văn Học Xã — cộng sự thiết của ca kịch đoàn ban đầu mời đến chỉnh sửa lời thoại, kết quả là ——
“Ôi, yêu dấu của , tình trong mộng của , ngày nào cũng ngủ cùng ngươi!”
“Ôi, tiên nữ trong mộng của , ngày nào cũng mơ thấy ngươi, cùng ngươi chung hưởng mây mưa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-170.html.]
Trên là nguyên văn, là bản dịch của Văn Học Xã.
Thoạt thì gì, từ ngữ quả thật hoa mỹ hơn nhiều, nhưng khi Phiên Dịch Xã tay, chất lượng lập tức nâng lên hẳn một tầng.
“Ôi Maria, xin hãy tha thứ cho , việc nàng xuất hiện trong mộng chính là kết quả của sự thất bại khi cố kìm nén nỗi nhớ nhung.”
Điền Nguyễn cũng coi như tận mắt chứng kiến sức mê hoặc của bản dịch, dù chẳng còn mấy liên quan tới nguyên tác.
Tiếng Trung uyển chuyển quanh co, mềm mại trăm khúc, quả thật là độc nhất vô nhị đời.
Không ca kịch đoàn ưu ái, Chúc Chi Chi vô cùng phẫn uất, nhưng khi xem bản dịch của Phiên Dịch Xã thì cũng tâm phục khẩu phục, đ.á.n.h thì gia nhập, thế là cô nàng liền gia nhập Phiên Dịch Xã.
Điều khiến Điền Nguyễn kinh ngạc là Chúc Chi Chi âm thầm đạt điểm chín trong nhiều kỳ thi ngoại ngữ hiếm.
“Cậu bằng ánh mắt gì ??” Chúc Chi Chi tới thấy Điền Nguyễn đầy phức tạp, “Tôi gia nhập Phiên Dịch Xã kỳ quái lắm ?”
“Cô sáng lập Văn Học Xã bỏ chạy, quả nhiên lừa .”
“…… Người vươn lên chứ, chỉ truyện lớn.” Chúc Chi Chi , “Tôi nghĩ thông , ở trong nước lén lút, thì nước ngoài, đường đường chính chính mà hoàng!”
Điền Nguyễn: “Nói cho cùng vẫn là vì hoàng.”
Chúc Chi Chi chỉ tự tới mà còn kéo theo Nam Mạnh Dao: “Vì các phu nhân chuyên sản xuất lương thực ở nước ngoài, chúng cũng học cách dịch cho thật gợi cảm!”
Nam Mạnh Dao rụt rè gật đầu.
Điền Nguyễn trợn tròn mắt: “Nam Mạnh Dao, Chúc Chi Chi dạy hư ?”
Chúc Chi Chi: “Cái gì mà dạy hư? Chúng là những chung sở thích!”
Nam Mạnh Dao: “Bạn học Điền, chuyện của , tự phán đoán.”
Điền Nguyễn dĩ nhiên quản nổi các cô, bản còn bận tối mắt tối mũi. Cậu giúp Hội Học Sinh mua pháo hoa, khảo sát tiến độ chuẩn của các bộ phận cho kỷ niệm ngày thành lập trường, luôn chú ý động hướng của vai chính công thụ, giữ vị trí “ăn dưa” từ sớm……
Quan trọng nhất là, còn chọn một địa điểm thích hợp cho “vụng trộm yêu đương” giữa và Ngu Kinh Mặc.
Tuyệt đối thể là nơi công cộng, nhất đủ kín đáo, dễ phát hiện. Nếu lỡ bắt gặp, đời học sinh của coi như xong, ngày hôm chắc chắn lan truyền đủ loại tin đồn kiểu như: “Ngu Kinh Mặc và em vợ làm loạn”,
“Ngu Kinh Mặc đến cả em vợ cũng buông tha”,
“Em vợ của Ngu Kinh Mặc chính là phu nhân”……
Vậy nơi nào mới thích hợp?
Điền Nguyễn nhân lúc khảo sát, dừng dừng, lượt xem qua thư viện, tòa nghệ thể, tòa bác học, tòa âm nhạc mới, khu giảng dạy, sân vận động, hội trường, nhà ăn, phòng phát thanh…… Tất cả đều .
Cuối cùng, ánh mắt dừng ở gác chuông, nơi hiếm lui tới.
Phía Đức Âm một gác chuông, ngoài công nhân bảo trì định kỳ và cô lao công quét dọn, ngày thường hầu như ai lên, gác chuông chỉ xem như công trình trang trí, mà thực tế cũng đúng là .
Điền Nguyễn tưởng tượng cảnh và Ngu Kinh Mặc vụng trộm yêu đương gác chuông, bọn họ thể thấy trường, mà cả trường ai thấy họ, chỉ nghĩ thôi đủ kích thích.
Ngày thứ tư chuẩn kỷ niệm ngày thành lập trường, Lộ Thu Diễm theo Tạ Đường Yến làm công việc dọn dẹp hậu trường, quả nhiên đám nữ sinh sơ trung truy phủng.
Các nữ sinh mười bốn, mười lăm, mười sáu tuổi đang ở độ tuổi mới yêu. Xung quanh hoặc là thiếu gia nóng nảy, hoặc là thiếu gia gia giáo nghiêm khắc, hoặc là kiểu hiền lành nhạt nhẽo, nhiều đến mức chẳng còn chút rung động nào.
Lộ Thu Diễm, “đầu gai” mới xuất hiện lọt tầm mắt các nàng, liền khí chất kiêu ngạo khó thuần, thế thê t.h.ả.m và dung mạo tuấn tú hấp dẫn, tổ hợp hảo thành ba chữ: Mỹ – Cường – Thảm.
Đám thiếu nữ đa sầu đa cảm đang ở thời kỳ phản nghịch cực kỳ cần một hình tượng kỵ sĩ sa sút để yêu thương và cứu rỗi, giống hệt như trong tiểu thuyết ——
Chàng là lưỡi đao sắc bén vô song, chỉ cần liếc mắt khiến thương, nhưng thế thê t.h.ả.m của chỉ cần một tia nắng là thể tỏa sáng rực rỡ.
Nàng là đóa hoa trong nhà kính, khao khát ánh mặt trời mãnh liệt bên ngoài. Bị giam cầm trong nhà kính, chỉ cần một , thế giới của nàng liền thêm một .
Chàng là tự do của nàng, nàng là cứu rỗi của , họ là mối tình non nớt nhưng say đắm của tuổi thiếu niên.
“Ớn quá……” Điền Nguyễn nhớ miêu tả tâm lý trong nguyên tác, nhịn rùng , “Một cái là văn học đau thương tuổi trẻ, một cái là đam mỹ Tấn Giang, các cô nhầm phim trường .”
Đám nữ sinh “ nhầm phim trường” chen chúc quanh Lộ Thu Diễm, hỏi han ân cần, ngượng ngùng tặng hoa.
“Học trưởng, cao thật đó, 1m85 ?”
“Học trưởng, bài em làm , thể dạy em ?”
“Học trưởng, trưa nay em mời ăn cơm nhé?”
Điền Nguyễn đếm thử, tổng cộng tám nữ sinh vây quanh Lộ Thu Diễm, vây kín đến mức chẳng khác gì đang xem gấu trúc.
Lộ Thu Diễm từng “hoan nghênh” như , các cô cũng như động vật quý hiếm: “Bài thì hỏi thầy cô, đừng hỏi . Trưa cơm ăn , cần mời.”
“Học trưởng… … đang quen Tạ học tỷ ?” Một nữ sinh đỏ mặt hỏi.
Lộ Thu Diễm: “Học sinh sơ cao trung Đức Âm yêu đương, điều rõ trong nội quy trường. Các cô ?”
“……”
“Tôi chỉ là giúp Tạ Đường Yến làm việc.”
Đám nữ sinh nhẹ nhõm hẳn , bỗng thấy một cây cách đó xa một bóng cao gầy đó, tựa gió xuân trăng sáng, trong trẻo sáng ngời: “A, vị học trưởng là ai ?”
Lộ Thu Diễm sang: “À, Điền Nguyễn, cao nhị A3.”
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm: “Nói nhầm , là tam.”
Đám nữ sinh ít nhiều cũng khuynh hướng yêu bằng trí óc, huống chi Điền Nguyễn còn xinh đến mức quá đáng, qua hệt như tiên nhân vướng bụi trần……
“Điền học trưởng, chào .”
Lộ Thu Diễm: “Bài nào thì hỏi , thành tích hơn .”
Điền Nguyễn: “ cao bằng .”
Các nữ sinh: “……” Chuẩn thật.
Dù 1m77 thấp, nhưng so với 1m8 thì vẫn lép vế.
Lộ Thu Diễm dựa thành tích “đẩy lùi” đám nữ sinh, tiếp tục bận việc của , tiện tay kéo luôn Điền Nguyễn : “Nếu rảnh rỗi quá thì theo làm cu li.”
Điền Nguyễn liền theo Lộ Thu Diễm khuân đạo cụ sân khấu, đúng lúc gặp Diệp Phu Căn Ni đang tập kịch.
Diệp Phu Căn Ni thấy họ thì vô cùng kích động: “Gà tây mặt! Lâu gặp~”
Điền Nguyễn nghi ngờ tai : “Cái gì??”
Phó đoàn trưởng ca kịch bước giải thích: “Đoàn trưởng dạo tiếng Trung thoái hóa, đang gọi hai là ‘tiểu nhị’.”
Diệp Phu Căn Ni: “Ôi đáng ghét quá, cố ý cho các hiểu mà.”
Điền Nguyễn: “ là hài hước, Cây Dừa Rễ Bùn.”
Diệp Phu Căn Ni lẩm bẩm: “Cây Dừa Rễ Bùn? Tôi thích biệt danh . Hai tiểu khả ái, ca kịch của còn thiếu một vương t.ử và một công chúa, các ……”
“Cáo từ.” Điền Nguyễn chuồn mất trong nháy mắt.
Lộ Thu Diễm chẳng buồn để ý Diệp Phu Căn Ni, bận đến trưa mới về lớp nghỉ tạm. Vừa định nhét áo khoác hộc bàn thì thấy mấy phong thư hồng rơi xuống.
Y nhặt lên, xé liếc sơ qua, biểu lộ cảm xúc.
lúc Ngu Thương từ ngoài bước , như ma xui quỷ khiến, Lộ Thu Diễm vò nát bộ thư tình còn .
Ngu Thương hỏi: “Đó là gì?”
“Không gì.”
Ngu Thương hỏi thêm, : “Đi nhà ăn ăn cơm.”
“Ừ.” Lộ Thu Diễm theo Ngu Thương nhà ăn.
Điền Nguyễn WC về thấy Lộ Thu Diễm, liền sang nhà ăn tìm, thấy hai ở vị trí quen thuộc, khỏi cảm khái: “Tổ ba chúng lâu ăn cơm chung.”
Lộ Thu Diễm cứng miệng: “Ai là tổ ba với .”
Điền Nguyễn: “Được , hai là một tổ, một một tổ, .”
“……”
Ngu Thương d.a.o động, gọi mấy món ăn : “Dạo sáng sớm, má Lưu kịp chuẩn cơm hộp.”
Lộ Thu Diễm gương mặt sắc nét của Ngu Thương, thấy quầng thâm nhàn nhạt mắt, trầm mặc một lúc : “Cậu đừng lo cho , lo cho chính . Tôi trẻ con ba tuổi, tự ăn cơm.”
Ngu Thương ừ một tiếng: “Gần đây ngoan hơn nhiều, đ.á.n.h mấy.”
Lộ Thu Diễm: “…… thích đ.á.n.h . Chỉ là dạo ai gây sự với thôi.”
Điền Nguyễn nhớ , trong nguyên tác, khi Ngu Thương tin gia đình Lộ Thu Diễm lộ, dùng cả đội lập trình viên của tập đoàn, tốn ít công sức mới xóa sạch thông tin.
Thế nên tìm Lộ Thu Diễm gây phiền toái ít nhiều. Thời đại internet, khi thông tin của bạn còn giá trị, khác cũng lười để ý.
Thời học sinh, Ngu Thương dùng hết khả năng để bảo vệ Lộ Thu Diễm. Sau khi trưởng thành, vẫn âm thầm che mưa chắn gió cho .
“ là nam nhân của thời đại.” Điền Nguyễn cảm thán đầy chân thành.
Ngu Thương quen tự động bỏ qua “ba nhỏ” đắn , chỉ cần gây chuyện, là vạn sự đại cát.
Lộ Thu Diễm dò xét chỗ : “Anh đang ai? Tôi ?”
Điền Nguyễn: “Là , là , cũng là !” Chỉ Ngu Thương.
“Được , đều .”
Trong lúc , đến ngày thứ năm, Điền Nguyễn lấy chìa khóa gác chuông, cho vệ sĩ quét dọn, dùng bóng bay và ruy băng rực rỡ trang trí. Hoa tươi thì chờ đến ngày khai mạc kỷ niệm mới chuyển tới.
Điền Nguyễn khảo sát kỹ gác chuông, ngoài việc cầu thang cao, leo mệt, thì từ kính ghép màu sặc sỡ đến khu vườn ngoài cửa sổ đều tràn ngập cảm giác nghi thức.
Chiếc chuông lớn đỉnh đường kính gần bằng hai , từ bên trong tạo cảm giác áp bức rõ rệt, cần sơn tường trắng để trung hòa.
Bệ chuông một cửa sổ nhỏ, Điền Nguyễn thò đầu ngoài, như chim báo giờ, vì kim giây nên lo “chém đầu”, tha hồ ngắm kim phút chậm rãi xoay.
Gió mát lướt qua mặt, cao xa, bộ quần thể kiến trúc Đức Âm hiện nguy nga hoa lệ, như lâu đài của hoàng t.ử và công chúa.
Mao Thất chụp ảnh , theo lệ gửi cho Ngu Kinh Mặc: Phu nhân ở đây hẹn hò với .
Ngu Kinh Mặc ảnh thanh niên sấp bệ chuông, m.ô.n.g cong lên: Ở ?
Mao Thất: Gác chuông Đức Âm.
Ngu Kinh Mặc: Có khả năng nào định tạo bất ngờ cho , mà ?
Mao Thất: …… Xin , .
Ngu Kinh Mặc trả lời, chỉ khẽ cong môi. Dù , vẫn sẽ tỏ vô cùng kinh hỉ, bởi Điền Nguyễn nhất định sẽ mang đến cho nhiều bất ngờ hơn nữa.
Dù ký ức mơ hồ, trong ấn tượng và tận đáy lòng , Điền Nguyễn luôn là xuất kỳ bất ý, khiến bất ngờ kịp đề phòng.
Một ngày lễ khai mạc kỷ niệm ngày thành lập trường, đúng như nguyên tác, Lộ Thu Diễm tung tin đồn yêu đương với nữ sinh, hẹn hò trong rừng nhỏ. Chủ nhiệm Hồ chuyện thì nổi giận, phát thanh phê bình công khai: “Lộ Thu Diễm, thật là hồ đồ! Trước đ.á.n.h , giờ cùng nữ sinh ôm ấp, còn thể thống gì?”
“Một nữ sinh thì thôi, đây là một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám nữ sinh!” Giọng chủ nhiệm Hồ đầy chua chát, “Không hiểu hoan nghênh như !”
“Còn các cô nữ sinh nữa, thích ai thích, thích Lộ Thu Diễm. Nó đúng là trai, trai, nhưng trai thì ăn ? Tôi các cô tiền, cần Lộ Thu Diễm nuôi, nhưng trai cũng no bụng!”
Toàn trường: “……”
Điền Nguyễn: “Chủ nhiệm Hồ tuy giọng vịt đực, nhưng mắt tệ, Lộ Thu Diễm trai.”
Uông Vĩ Kỳ đả kích nặng nề: “Khỉ thật, Lộ Thu Diễm phê bình mà là khen trai?? Tôi gây chuyện, làm điều , bao giờ khen soái!”
Điền Nguyễn Uông Vĩ Kỳ vẫn trắng lên nổi, đen bóng như phân dê, an ủi: “Một trắng che trăm , làm trắng da ?”
Uông Vĩ Kỳ: “…… Đàn ông chân chính, vĩnh viễn trắng!”
Chủ nhiệm Hồ tiếp tục: “Lộ Thu Diễm, thật sự quá thất vọng về em! Đừng ỷ việc trai mà làm gì thì làm, cho em ——”
Ầm ầm —— rầm rầm —— đoàng!!
Phòng phát thanh sét đ.á.n.h trúng.
Chủ nhiệm Hồ thành… chủ nhiệm Hồ.
Điền Nguyễn: “…… Nói nhiều như , kiểu gì cũng sét đánh.”