Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 166
Cập nhật lúc: 2026-04-04 05:00:37
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngu Kinh Mặc kéo chăn phủ lên , che chỗ phần khó coi.
Mắt phượng khẽ nâng, thấy thanh niên vẫn đang trừng trừng . Quả chuối trong tay đặt sát bên môi, ăn ăn, đôi mắt sáng lấp lánh, ánh lên vẻ tinh quái.
“Ngu , thế?” Thanh niên rõ còn hỏi.
Ngu Kinh Mặc chọc đến bật : “Chúng kết hôn chín tháng, em quả nhiên vẫn thành thật.”
Điền Nguyễn tiếp tục ăn chuối, hai má phồng lên như sóc nhỏ, : “Rõ ràng là chính tư tưởng đắn, em thành thật, là đạo lý gì?”
Ngu Kinh Mặc bình thản : “Mồm mép lanh lợi.”
“Cảm ơn khen ngợi.” Điền Nguyễn cong mắt .
Ngu Kinh Mặc phát hiện mà hề tức giận, nhưng cũng thể bình tĩnh. Giống như một con mèo nhỏ đang cào cào trong tim, ngứa đến khó chịu, khiến làm gì đó với thanh niên mắt.
Cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ. Điền Nguyễn ném vỏ chuối, mở cửa, thấy trợ lý Từ liền thở phào nhẹ nhõm: “Trợ lý Từ, cuối cùng cũng tới.”
Trợ lý Từ sủng mà sợ: “Phu nhân khách sáo .”
Điền Nguyễn khách sáo, mà là thật lòng cảm thấy may mắn. Mỗi tổng tài bá đạo đều một cánh tay đắc lực bên cạnh. Trợ lý Từ tuy dung mạo bình thường, nhưng năng lực nghiệp vụ quả thật hàng đầu.
Có kim bài trợ lý như trợ lý Từ ở đây, chỉ cần trời sập, công việc của hẳn vẫn thể tiếp tục.
Ngu Kinh Mặc chính là trụ cột của tập đoàn Cây Sồi Xanh. Chỉ cần sụp một nửa, cũng đủ khiến trợ lý Từ run sợ.
“Đây là bản kế hoạch khai phá trong gần một năm.” Trợ lý Từ đưa tập tài liệu giấy, so với máy tính thì tiện kiểm tra hơn. Mỗi phần đều đ.á.n.h dấu, ngày tháng và chữ ký tay của Ngu Kinh Mặc đều rõ ràng.
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc lật xem kế hoạch. Có phần còn chút ấn tượng, phần nhớ, nhưng đều quét qua một lượt.
Giữa mày trợ lý Từ sắp tràn đầy lo lắng.
Ngu Kinh Mặc ngẩng đầu , so với Điền Nguyễn đang rộp rộp ăn táo bên cạnh, còn tưởng trợ lý Từ mới là nhà của ……
Trợ lý Từ tưởng ông chủ gọi , vội tiến lên một bước: “Ngu , chỗ nào ?”
Ngu Kinh Mặc : “Điền Nguyễn, em ngoài ăn .”
Điền Nguyễn trợn tròn mắt: “Em ăn chuối , ăn táo cũng ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ồn.”
Điền Nguyễn: “……”
Cậu hậm hực mở cửa ngoài, chừa cho tên cuồng công việc một chút gian yên tĩnh.
Ngược trợ lý Từ càng hoảng, do dự một lát cũng ngoài: “Ngu , nếu ngài nghi vấn gì, cứ hỏi .”
Ngu Kinh Mặc mở laptop: “Mật khẩu máy tính của là gì?”
“?” Trợ lý Từ xua tay, “Loại cơ mật , thể .”
Ngu Kinh Mặc thử vài mật khẩu quen dùng, đều báo sai, yêu cầu chờ một phút mới thử . Hắn trầm mặc.
Trợ lý Từ vắt óc suy nghĩ: “Hay là… ngài thử sinh nhật phu nhân?”
“……” Ngu Kinh Mặc nhập ngày sinh CMND của Điền Nguyễn, vẫn sai.
“Hay là… ngày hai kết hôn?”
Ngu Kinh Mặc hồi tưởng, nhập ngày kết hôn của và Điền Nguyễn —— nhấn Enter.
Màn hình xoay một vòng thẳng desktop. Đập mắt là mấy bức ảnh ghép với , nhân vật chính chỉ một: Điền Nguyễn.
Vô tình thấy bí mật của sếp, trợ lý Từ nở nụ khó hiểu: “Ngu thật là yêu phu nhân.”
Ngu Kinh Mặc: “……”
Bên ngoài vang lên tiếng chuyện. Chẳng mấy chốc, thanh niên trong ảnh từ ngoài cửa . Không hiểu , theo bản năng khép laptop .
Điền Nguyễn hiểu gì, cầm điện thoại : “Chú Vương nhập viện, dặn má Lưu nấu cơm, lát nữa mang tới.”
“Ừ.”
Điền Nguyễn liếc laptop, hiểu : “Vậy em ngoài, bận , đến giờ ăn em gọi.”
“Không cần.”
“Hả?”
Ngu Kinh Mặc xong khựng : “Bên ngoài lạnh, em ở đây.”
Điền Nguyễn nghi ngờ tai , mặt trời chói chang tháng sáu ngoài cửa sổ, bộ đồng phục dài tay : “Không lạnh mà.”
Ngu Kinh Mặc trầm mặc.
Trợ lý Từ vội : “Có một loại lạnh, gọi là chồng cảm thấy lạnh.”
Điền Nguyễn: “……”
Cậu ngoan ngoãn đáp: “Được .”
Ngu Kinh Mặc với trợ lý Từ: “Cậu về tập đoàn, chỉnh lý tài liệu họp chiều nay cho .”
Trợ lý Từ suýt nữa sụp đổ tại chỗ: “Ngài còn định dự họp ?”
“Dù dự, cũng các họp cái gì.” Giọng Ngu Kinh Mặc bình thản.
“Vâng……” Trợ lý Từ đau khổ tăng ca.
Ngu Kinh Mặc mở laptop tiếp tục làm việc. Hắn làm việc vốn trật tự, những nội dung cơ bản thường lưu sẵn trong các thư mục, tiện tra cứu bất cứ lúc nào.
Điền Nguyễn tự giác xuống chiếc sofa nhỏ cạnh cửa sổ, mở cặp lấy sách giáo khoa ôn bài.
Nhìn dáng vẻ thanh niên nghiêm túc học hành, Ngu Kinh Mặc thấy mới mẻ cong nhẹ khóe môi, ánh mắt dịu mà chính cũng nhận .
“Thời gian chắc sắp thi cuối kỳ ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn gật đầu: “Còn 23 ngày nữa.”
“Thành tích của em thế nào?”
“Cũng tạm.” Điền Nguyễn khiêm tốn đáp.
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Trước em bỏ học giữa chừng, giờ trường, khó tránh sẽ vất vả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-166.html.]
Điền Nguyễn: “…… À, cũng .”
“Không cần ngại. Chỗ nào hiểu thể hỏi Ngu Thương, thì hỏi .”
Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc, ánh mắt dừng màn hình laptop.
Ngu Kinh Mặc chợt hiểu, kéo laptop về phía một chút, cho nữa.
Điền Nguyễn mím môi : “Em cũng từng thấy.”
“Cái gì?”
“Máy tính của .”
“……”
“Không chỉ là máy tính.” Điền Nguyễn đ.á.n.h giá Ngu Kinh Mặc đang ngay ngắn, nửa ưu nhã, vai rộng eo thon, cơ n.g.ự.c cơ bụng dù áo sơmi che khuất vẫn hiện rõ sự cường tráng như sư t.ử hùng dũng.
Điền Nguyễn hề hề, ý tứ đều trong nụ , cần .
Ngu Kinh Mặc lạnh lùng .
Nếu là , Điền Nguyễn chắc chắn run ba , nhưng hiện tại thì miễn dịch.
Điền Nguyễn như việc gì thu hồi ánh mắt: “Nếu chỗ nào hiểu, em sẽ hỏi —— vốn dĩ chính là táo nhỏ của em.”
“Táo nhỏ?”
“ , thường xuyên mở táo nhỏ cho em, mặc kệ bận đến .”
Ngu Kinh Mặc gì. Hắn cảm thấy thanh niên đúng là sủng mà kiêu.
…… Được sủng mà kiêu? Vậy tiên sủng . Hắn sẽ sủng Điền Nguyễn ? Ngu Kinh Mặc nghĩ , tạm thời bỏ qua.
Ngay lúc Điền Nguyễn cúi bàn , vung bút liền mạch, cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ. Quản gia vẻ mặt nghiêm nghị mà đau xót bước , tay xách hộp cơm, bảo tiêu bên ngoài đóng cửa .
“Ngu , phu nhân, hai ?” Quản gia rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào , “Là lão nô bảo vệ hai , khiến các chịu một phen kinh hãi như .”
Điền Nguyễn: “Chú Vương, chú theo bảo vệ Ngu nhé, lúc gặp nguy hiểm thì lao làm đệm lưng cho , ?”
Quản gia: “…… Phu nhân thật?”
Điền Nguyễn: “Chỉ sợ bộ xương già của chú chịu nổi thôi.”
Nước mắt quản gia dần khô, miễn cưỡng : “ , xương cốt già , chịu nổi bôn ba nữa, chỉ còn cái đầu óc là còn linh hoạt, thể giúp trong nhà lo toan việc lớn việc nhỏ.”
Ngu Kinh Mặc: “Mỗi làm đúng bổn phận của là .”
Quản gia: “Vâng. Ngu , đây là đồ ăn má Lưu nấu, đều làm theo khẩu vị của ngài và phu nhân.”
Điền Nguyễn đang mong chờ món , lập tức mở hộp cơm lớn, mùi hương bốc lên ngào ngạt khiến thèm thuồng: “Sườn xào chua ngọt, tôm rang sa tế, cá trắng nấu rượu nếp!”
Ngu Kinh Mặc khép laptop, xỏ dép xuống sofa, cùng Điền Nguyễn dùng bữa.
Điền Nguyễn bóc một con tôm to, rút chỉ lưng, bóc sạch vỏ, đặt con tôm trắng nõn mềm mại bát của Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc khựng .
Điền Nguyễn cũng khựng . Cậu quên mất Ngu Kinh Mặc thói quen ưa sạch ở mức độ nhẹ. Dù hai từng mật vô , từng bóc tôm, bóc cua, thậm chí bóc cả quần áo cho , nhưng hiện tại bọn họ cơ bản đang ở trạng thái “ quen”. Chỉ riêng việc con tôm khác chạm tay , e rằng cũng đủ khiến Ngu Kinh Mặc khó chịu.
“…… em tự ăn .” Điền Nguyễn dùng đũa định gắp con tôm về, bàn tay dài rộng của Ngu Kinh Mặc chặn .
Ngu Kinh Mặc : “Đã cho khác , thu về?”
Điền Nguyễn ngơ ngác : “Anh chê ? Anh chẳng thói ở sạch ?”
Ngu Kinh Mặc liếc tay . Trước bữa ăn, thanh niên rửa tay, việc đầu tiên chính là bóc tôm, thể bẩn ?
“Tay em bẩn.” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn mắt sáng lên : “Ừ, tay em sạch.”
Ngu Kinh Mặc mỉm .
“Ngu , lên thật sự .” Điền Nguyễn tiếc lời khen.
Ngu Kinh Mặc sững : “Tôi ?”
“Có.”
Ngu Kinh Mặc dáng vẻ thế nào. Trước đây thường khác gương mặt lạnh lùng của đáng sợ, nên mới học cách nhếch khóe môi, giữ nụ ôn hòa trong các tình huống làm ăn.
Đó là nụ chủ ý, do khống chế.
Hóa , khi cố ý khống chế, cũng sẽ vô thức mỉm ?
Ăn trưa xong, Ngu Kinh Mặc tiếp tục làm việc. Dù nhiều chuyện nhớ, nhưng kỳ lạ ở chỗ, chỉ cần qua bản “tóm tắt”, vẫn thể đưa phán đoán và quyết định chính xác.
Ngu Thương gửi qua bản tổng hợp các sự kiện lớn trong năm của tập đoàn. Kết hợp với tài liệu trợ lý Từ cung cấp, chỉ trong hai ba tiếng, Ngu Kinh Mặc thể viện xử lý công việc bình thường.
Điền Nguyễn: “…… Đỉnh thật.”
Ngu Kinh Mặc , nghiêm giọng: “Không thô tục.”
Điền Nguyễn: “Em chỉ đang bày tỏ sự khâm phục thôi. Ngoài từ , cũng chỉ còn mỗi ‘đỉnh’ mới diễn đạt .”
“Cái nào cũng .”
Điền Nguyễn: “Ừ.”
Nhìn dáng vẻ thanh niên ngoan ngoãn lời, còn mỉm , Ngu Kinh Mặc chợt nghĩ —— chỉ giữa hai vô cùng mật, mới chuyện một vui vẻ để quản.
Ngu Kinh Mặc cụp mắt, bàn tay thon dài trắng mịn của thanh niên. Trên ngón áp út nhẫn, chỉ hai vòng tràng hạt gỗ đàn ở tay , món quà tặng trong lễ cưới.
Kết hôn chín tháng, nhẫn, nhưng mật đến , chuyện bình thường ?
Ngu Kinh Mặc cảm thấy vẫn cần quan sát thêm. khi thanh niên gật gà gật gù, nghiêng ngủ sofa, dòng suy nghĩ của lập tức đứt đoạn.
Đến lúc Ngu Kinh Mặc hồn, bế thanh niên đặt lên giường bệnh của .
“…………”
Ngu Kinh Mặc kinh ngạc khuôn mặt ngủ say của Điền Nguyễn. Đôi mày xinh giãn , hề phòng , dựa vòng tay .
“Ngu ……” Điền Nguyễn mơ màng lẩm bẩm.
“Ừ?”
Thanh niên đáp , chỉ như một con thú nhỏ cọ cọ .
Trái tim Ngu Kinh Mặc trong khoảnh khắc mềm , tựa như bọt biển thấm đầy nước.