Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-04-04 05:00:12
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong phòng bệnh nhất thời tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng thấy.

Điền Nguyễn ý thức gì đó, “……”

Đối với Ngu Kinh Mặc đang mất trí nhớ mà những lời như , thể xem là đại nghịch bất đạo, thuần túy tự tìm đòn.

Điền Nguyễn do dự đưa múi cam bá bá cho , bù thêm một câu: “Em bừa thôi, Ngu đừng để bụng.”

Ngu Kinh Mặc tỏ thái độ. Dù nửa giường bệnh, vẫn giữ tư thái ưu nhã, thong thả nhấm nháp múi cam, đến cả đuôi mày cũng nhúc nhích. Ăn xong mới : “Gan lớn.”

Điền Nguyễn nghĩ thầm, còn do dung túng, ngoài miệng đáp: “Không dám.”

Ngu Kinh Mặc , trầm mặc giây lát hỏi: “Em và kết hôn cũng gần chín tháng ?”

.”

“Vậy thì……”

“Cái gì?”

“Không gì.” Ngu Kinh Mặc vẫn hỏi tiếp việc Điền Nguyễn rốt cuộc làm lớn nhỏ, giữa bọn họ từng quan hệ thể miêu tả .

Điền Nguyễn thẳng Ngu Kinh Mặc, tò mò hỏi: “Anh thật sự nhớ chút gì khi kết hôn ?”

Ngu Kinh Mặc đáp: “Đương nhiên . Tôi nhớ xem camera giám sát, thấy em đeo một cái tay nải tự chế, nửa đêm lén trốn khỏi trang viên, trông như ăn trộm.”

“……”

“Sau đó bắt em……” Về thì Ngu Kinh Mặc nhớ nữa, “Xem là em bắt về.”

Điền Nguyễn cứ tưởng Ngu Kinh Mặc chỉ nhớ đến chuyện kết hôn, ngờ ngay cả chuyện hổ cũng còn nhớ, liền định dùng im lặng cho qua.

Ngu Kinh Mặc cho lảng tránh, thản nhiên hỏi: “Tôi hung dữ với em chứ?”

Điền Nguyễn: “…… Không .” Hung nhất cũng chỉ là giường, chuyện đó .

“Vậy vì em chạy?”

“Ngu ,” giọng Điền Nguyễn bất lực, “Vấn đề đối với em là quá khứ. Em đang ở đây, là kết quả em chạy.”

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Ừ.”

Điền Nguyễn chút hoảng hốt, chồng tối qua còn mật khăng khít, hôm nay trở trạng thái xa lạ như thuở tân hôn.

Ánh mắt quá rõ ràng, Ngu Kinh Mặc đương nhiên nhận , bất động thanh sắc hỏi: “Mấy tháng nay, em ngoan ngoãn ?”

Điền Nguyễn: “…… Thế nào gọi là em ngoan ngoãn ? Em chỗ nào ngoan?”

Ngu Kinh Mặc cũng , chỉ : “Chỉ là cảm thấy, em ngoan lắm.”

Điền Nguyễn trừng mắt .

Ánh mắt hiểu khiến trong lòng Ngu Kinh Mặc ngứa ngáy, nhịn : “Lại đây.”

Điền Nguyễn ngoan ngoãn bước tới: “Làm gì?”

Ngu Kinh Mặc giơ tay định sờ mặt , nhưng ý thức hành động của liền khựng tay giữa trung, trông như học sinh giơ tay phát biểu trong lớp.

Điền Nguyễn chớp mắt: “Bạn học Ngu Kinh Mặc, vấn đề gì?”

Ngu Kinh Mặc giả vờ như gì, thu tay , chợt chú ý đến quần áo của Điền Nguyễn: “Sao em mặc đồng phục Đức Âm?”

Điền Nguyễn: “À, em học, học cùng lớp với Ngu Thương, vẫn là sắp xếp.”

“Tôi sắp xếp?” Ngu Kinh Mặc nghĩ một lát, “Hình như đúng là sắp xếp. Em mặc thế , trông đúng là học sinh trung học.”

“Còn giống con trai .”

“……”

“Ách, em đùa thôi.” Bình thường khi quen, Điền Nguyễn thể tùy tiện đùa với Ngu Kinh Mặc, nhưng hiện tại mất trí nhớ, thấy gì đó khó diễn tả.

Ánh mắt Ngu Kinh Mặc vẫn luôn dừng mặt thanh niên, lúc thì u sầu, lúc thì vô tâm vô phế, lúc lời kinh . Hắn hề tức giận, thậm chí còn một loại khoái cảm kỳ lạ.

Cảm giác kỳ quái thú vị, Ngu Kinh Mặc tinh tế cảm nhận, thấy dư vị vô cùng, khỏi : “Nếu em gọi là cha, thể thẳng.”

Điền Nguyễn: “……” Quả nhiên, Ngu Kinh Mặc dù mất trí nhớ vẫn là Ngu Kinh Mặc.

Ánh mắt Ngu Kinh Mặc hạ xuống, thấy cổ tay của Điền Nguyễn vẫn đeo vòng tay gỗ đàn, ý: “Dù em học, vẫn là của .”

Điền Nguyễn qua loa đáp: “ đúng .”

lúc đó, “con trai lớn” Ngu Thương cuối cùng cũng thong thả tới muộn, nghiêm túc gọi một tiếng: “Cha.”

Lúc Ngu Kinh Mặc quen thuộc với Ngu Thương hơn, gật đầu : “Cha , chỉ là mất vài tháng ký ức.”

Bước chân Ngu Thương khựng : “…… Mất trí nhớ?”

Đi cùng Ngu Thương còn Lộ Thu Diễm. Y vốn lo lắng cho Điền Nguyễn nên theo tới, nghiêng đầu, dùng ánh mắt hỏi Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn gật đầu mạnh: “Ngu là thật. Sau khi kiểm tra, bác sĩ chấn động não nhẹ, kèm theo mất trí nhớ tạm thời.”

Lộ Thu Diễm như đang suy nghĩ điều gì: “Vậy chuyện hai hưởng tuần trăng mật, cũng quên ?”

“……” Điền Nguyễn cẩn thận liếc Ngu Kinh Mặc, “Ừ.”

Ngu Kinh Mặc hiếm khi lộ vẻ kinh ngạc. Giờ khắc , sự chấn động gần như cụ thể hóa, khiến tứ chi cứng đờ, thể nhúc nhích: “Hưởng tuần trăng mật?”

Cuối cùng cũng đến lượt Lộ Thu Diễm trợ công, y : “Là kỳ nghỉ đông, chú dẫn Điền Nguyễn hưởng tuần trăng mật.”

Ngu Kinh Mặc dùng ánh mắt dò hỏi Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn chút ngượng ngùng, khẩu thị tâm phi : “Chuyện qua lâu như , đừng nhắc nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-165.html.]

Lộ Thu Diễm lấy điện thoại , tìm những tấm ảnh năm ngoái Điền Nguyễn chia sẻ cho y khi hưởng tuần trăng mật, “Này, đây là ảnh tuần trăng mật của hai .”

Điền Nguyễn làm bộ cản, nhưng Ngu Kinh Mặc nhanh hơn một bước cầm lấy điện thoại, ánh mắt hạ xuống thì sững .

Bối cảnh ảnh là dãy Tuyết Trường Bạch Sơn. Dưới ánh nắng chói chang, vạn vật trắng xóa. Hắn và Điền Nguyễn bước nền tuyết, đầu mỉm . Dù rõ biểu cảm, vẫn phảng phất tình ý ngầm đưa.

“……”

Điền Nguyễn liếc qua một cái, chút hối hận vì lúc gửi cho Lộ Thu Diễm những bức ảnh vẫn còn quá kín đáo. Nếu lúc đó gửi thêm vài tấm và Ngu Kinh Mặc hôn sâu, ôm hôn, cuồng nhiệt hôn , hiệu quả chắc chắn còn chấn động hơn.

Lộ Thu Diễm : “Phía còn nữa, chú cứ từ từ xem.”

Ngu Kinh Mặc lật xem bộ ảnh tuần trăng mật một lượt trong trạng thái mơ hồ, nghi hoặc trong lòng càng lúc càng lớn, nhưng tiện hỏi thẳng Điền Nguyễn mặt khác. Hắn trả điện thoại, : “Cảm ơn. Cháu cũng là bạn học của Ngu Thương ?”

Điền Nguyễn suýt nữa buột miệng là vợ tương lai của Ngu Thương, là con dâu của bọn họ. May mà kịp thời ngậm miệng, nếu đúng là lấy oán trả ơn.

“Học kỳ cháu phân lớp 1.” Lộ Thu Diễm đáp.

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Làm phiền cháu cùng Ngu Thương.”

“Cháu cùng ……” Lộ Thu Diễm bắt đầu lúng túng, “Cháu và Điền Nguyễn cũng là bạn học.”

“Điền Nguyễn?” Ngu Kinh Mặc nhai chậm cái tên , liếc thanh niên vẻ mặt vô hại bên cạnh, “Em đổi tên ?”

Điền Nguyễn trợn mắt dối: “ , còn là giúp em đổi.”

Ngu Kinh Mặc khựng , : “Tên .” Nghe thấy mềm mại ngọt ngào, mà diện mạo của thanh niên cũng hợp với cái tên .

Ngu Thương và Lộ Thu Diễm ở phòng bệnh một lúc, cho đến khi bác sĩ kiểm tra theo lệ.

“Bác sĩ, cha cháu khi nào mới khôi phục ký ức?” Ngu Thương rõ, nếu chuyện Ngu Kinh Mặc mất trí nhớ tung ngoài lúc , cổ phiếu nhà họ Ngu chắc chắn sẽ lao dốc, hơn nữa sẽ nhân cơ hội làm trò.

“Chậm thì vài ngày, lâu thì vài năm.” Bác sĩ điều trị khá thận trọng.

Ngu Thương lập tức nhíu mày.

Ngu Kinh Mặc con trai: “Cha là mất trí nhớ, phế nhân. Trong chín tháng , những việc lớn nhỏ của tập đoàn Cây Sồi Xanh, con chỉnh lý cho cha.” Nói xong, gọi cho trợ lý Từ, “Mang laptop của tới.”

Trợ lý Từ đáp lời.

Ngu Thương: “Cha……”

Ngu Kinh Mặc : “Trong nửa ngày, cha bản tổng hợp.”

Ngu Thương: “…… Vâng.” Với cũng quá khó, chỉ là khô khan nhàm chán.

Hai vai chính để hoa quả thăm bệnh lượt rời xử lý việc riêng. Trong phòng bệnh chỉ còn hai vợ chồng, mắt to trừng mắt nhỏ.

Ngu Kinh Mặc thôi: “Em……”

Điền Nguyễn lập tức hỏi: “Em làm ?”

“Em và , đến mức nào ?” Ngu Kinh Mặc cuối cùng vẫn hỏi.

Điền Nguyễn sững , nghĩ một lúc : “Ngu , em dùng đạo đức để trói buộc . Anh bây giờ mất trí nhớ, em thừa nước đục thả câu.”

Tuy trả lời trực diện, nhưng câu lên tất cả.

Trong lòng Ngu Kinh Mặc rõ. Hắn và Điền Nguyễn hẳn là từng quan hệ mật, nên Điền Nguyễn mới thể chuyện với kiêng dè như , hiểu rõ sở thích của , và mới phản ứng với Điền Nguyễn…… trong lòng ngứa ngáy, làm những chuyện vượt quá giới hạn.

Tất cả đều đáp án.

mật xác thịt đồng nghĩa với tâm ý tương thông. Ngu Kinh Mặc hỏi thêm nữa.

Chuyện tâm ý tương thông, từng nghĩ sẽ xảy giữa và bất kỳ ai. Hắn cũng tưởng tượng nổi. Mục đích ban đầu khi và Điền Nguyễn kết hôn, chỉ là cần một tấm bia đỡ đạn, giúp chặn những kẻ khác mang theo đào hoa thối nát.

Trong lúc im lặng, Điền Nguyễn bẻ một quả chuối ăn.

Ngu Kinh Mặc ăn chuối.

Quả chuối to và thô như , trong cái miệng nhỏ của thanh niên, trông quá cỡ.

Có lẽ còn lúc lớn hơn nữa, khi chịu nổi sẽ tràn một hai vệt nước, hòa với màu trắng, làm đôi môi hồng nhuận trông đáng thương .

Điền Nguyễn c.ắ.n một miếng chuối, phát hiện Ngu Kinh Mặc đang , liền đưa phần chuối c.ắ.n qua: “Ăn ?”

Ngu Kinh Mặc rũ mắt liếc qua, hiểu : “Không quả chuối .”

“Hả?”

“Không gì.” Ngu Kinh Mặc nghiêm mặt.

Điền Nguyễn ngẩn , suy nghĩ kỹ một chút phản ứng : “…… Ngu , nhớ ?”

Ngu Kinh Mặc cau mày: “Tôi .”

Chỉ là cảm giác, hành động ăn chuối của thanh niên khiến thấy quen. nếu quả chuối , là chuối gì?

Trong đầu Điền Nguyễn chợt lóe lên một tia sáng, tiếp tục ăn chuối.

Ngu Kinh Mặc : “…… Đừng ăn nữa.”

“Tại ? Em đói.”

“Đừng ăn chuối, ăn thứ khác .”

“Em chỉ thích ăn chuối, chuối càng to càng .” Điền Nguyễn nghiêm túc, “Sao ?”

“……” Còn nữa, Ngu Kinh Mặc chỉ là cứ nghĩ đến những thứ nên nghĩ.

Điền Nguyễn bẻ xong quả chuối thứ nhất.

Ngu Kinh Mặc mới thở phào nhẹ nhõm, thấy Điền Nguyễn bẻ tiếp quả chuối thứ hai, ngon lành ăn tiếp.

Điền Nguyễn lột vỏ chuối, đưa miệng, cúi đầu xuống liền thấy Ngu Kinh Mặc “dựng lên”, “Oa ~”

Ngu Kinh Mặc: “……”

Loading...