Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-04-04 04:58:54
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thời gian bước sang tháng sáu, Điền Nguyễn gia nhập xã đoàn phiên dịch.

Đoàn trưởng xã đoàn phiên dịch tên là Ngải Ca, là một cô gái nhỏ ăn mặc gọn gàng, làm việc trầm . Cô với Điền Nguyễn: “Chuyện của ở xã đoàn ca kịch và Văn Học Xã, cũng qua. Hy vọng phiên dịch xã sẽ giẫm lên vết xe đổ.”

Điền Nguyễn tỏ vẻ: “Ngưỡng cửa của phiên dịch xã cao như , tin các đoàn viên đều đáng tin cậy.”

Ngải Ca chỉ : “Họ đều là bình thường.”

Điền Nguyễn gặp mặt những “ bình thường” , thấp nhất cũng là con cái của cả cha lẫn đều là giáo sư đại học, từ hai năm thi xong IELTS.

“…… Chào các đàn đàn chị, em tên là Điền Nguyễn.” Điền Nguyễn thành thành thật thật chào hỏi.

“Đã danh từ lâu.” Bọn họ .

Sau đó Ngải Ca ném cho một bản thảo tiếng Anh, : “Ngày mai nộp bản dịch cho .”

Hôm đó Điền Nguyễn về đến nhà liền bắt đầu nghiên cứu bài cách dùng từ và cấu trúc câu vô cùng chỉn chu . Vì nhiều thuật ngữ chuyên ngành, nhất thời chắc cách diễn giải, liền hỏi Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc lướt qua bài một lượt, thuận miệng : “Liable và responsible tuy nghĩa gần , nhưng liable thường chỉ trách nhiệm pháp lý, mang tính động. Còn responsible nhấn mạnh đạo đức và trách nhiệm chức vụ, mang tính chủ động.”

Điền Nguyễn lập tức thông suốt, hỏi thêm mấy vấn đề. Dù cũng vội, dùng giấy bút phác thảo bản dịch, hỏi: “Ngu , bên Hứa gia dạo thế nào ?”

Gần đây tin tức gì về Hứa Băng Dạng, Điền Nguyễn suýt chút nữa quên mất .

“Gần đây cảnh sát tăng cường truy quét xã hội đen.” Ngu Kinh Mặc thản nhiên .

Điền Nguyễn sững : “Vậy Hứa gia điều tra ?”

“Cho dù xử lý, cũng sẽ là đối tượng trọng điểm theo dõi.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Nói thì Hứa Băng Dạng chắc đang chuẩn bỏ trốn.”

Ngu Kinh Mặc: “Vậy chỉ thể chạy sang mấy nước nhỏ.”

Điền Nguyễn hiểu. Châu Âu là đại bản doanh của Đỗ Hận Đừng, trốn mí mắt , chuyện dễ. Lúc Hứa Băng Dạng chắc hẳn vô cùng hối hận vì chọc vị đại Phật như Đỗ Hận Đừng, đưa tiễn cũng còn đường.

Tạm thời cần để ý đến vai phản diện , tin rằng trong thời gian ngắn gã cũng gây sóng gió gì. Điền Nguyễn chuyên tâm đầu tư kỳ thi cuối kỳ và các hoạt động xã đoàn.

Phiên dịch xã giống những xã đoàn khác sôi nổi náo nhiệt, gần như cảm giác tồn tại. Trong hơn một trăm xã đoàn của Đức Âm, độ nổi tiếng của phiên dịch xã xếp ngoài bảy tám chục.

Điều ngược khiến Điền Nguyễn yên tâm. Những hoạt động xã đoàn linh tinh như tập luyện ca kịch hội sách của Văn Học Xã, quả thật chút quá tải.

Điền Nguyễn thích đắm trong biển tri thức hơn, tận hưởng sự hun đúc của ngôn ngữ Đông Tây.

Điều khiến bất ngờ là Hề Khâm cũng tham gia hoạt động của phiên dịch xã. Ngải Ca chỉ tính là nửa đoàn viên, hơn nữa thành viên hội học sinh đặc quyền trực tiếp tham gia bất kỳ xã đoàn nào.

Điền Nguyễn dám tin, lặp : “…… Thành viên hội học sinh thể trực tiếp tham gia bất kỳ xã đoàn nào ?”

Ngải Ca: “ .”

Điền Nguyễn: “Vậy liều sống liều c.h.ế.t thi chín điểm ba môn ngoại ngữ nhỏ để làm gì?”

Ngải Ca: “Tính đầu sắt.”

Điền Nguyễn: “……”

Hề Khâm cầm bản dịch của Điền Nguyễn, xem xét kỹ lưỡng, giọng điệu nhàn nhã: “Bảo xem thủ tục của hội học sinh, chịu xem.”

Điền Nguyễn chỉ cảm thấy như mất oan một trăm triệu, quả nhiên con thể quá tự tin. Nghĩ đến Ngu Thương cũng nhắc , càng tức hơn, về lớp trừng mắt “con trai hời”.

Ngu Thương: “Mắt bệnh ?”

Điền Nguyễn: “Thành viên hội học sinh đặc quyền tham gia bất kỳ xã đoàn nào, chuyện quan trọng cho ?”

Ngu Thương mặt cảm xúc: “Nói cho chẳng càng vô pháp vô thiên .”

“Vô pháp vô thiên chỗ nào? Tôi chổi gây họa.”

Ngu Thương bình luận.

Điền Nguyễn trừng mắt dữ dội hơn.

Lộ Thu Diễm xen : “Anh trừng lòi mắt thì cũng thấy sai .”

Điền Nguyễn thấy lý, lười trừng tiếp.

Ngu Thương nghiêm túc : “Lộ Thu Diễm, tan học chuyện.”

Lộ Thu Diễm sững , động tác tìm bút khựng : “Nói chuyện gì?”

Điền Nguyễn đưa cho y một cây bút: “Yêu đương?”

“……”

Ngu Thương: “Nói chuyện.”

Lộ Thu Diễm như chuyện gì, nhận lấy bút, nắm tay Điền Nguyễn, vẽ lên mu bàn tay vài nét thành một con rùa đen nhỏ.

Điền Nguyễn: “…… Sao vẽ con thỏ?”

Lộ Thu Diễm: “Tính cả thì chẳng một rùa một thỏ .”

Điền Nguyễn lập tức thấy con rùa đen cũng đáng yêu hẳn lên: “Cảm ơn nha, thích lắm.”

Lộ Thu Diễm như đồ ngốc.

Uông Vĩ Kỳ lớp thấy con rùa đen tay Điền Nguyễn, hỏi: “Anh vẽ cái làm gì?”

Điền Nguyễn: “Lộ Thu Diễm vẽ cho bùa hộ mệnh, linh lắm.”

“Thật ?” Uông Vĩ Kỳ nghi ngờ, nhưng nghĩ nghĩ vẫn c.ắ.n răng , “Dạo xui……”

“Xui thế nào?” Điền Nguyễn lập tức hỏi.

 

Uông Vĩ Kỳ thở dài: “Gần đây chẳng cô gái nào chuyện với .”

“…… Cái gọi là xui, mà là trạng thái bình thường.”

“Anh em, quá đáng . Trước hoan nghênh. Chắc chắn là lực lượng thể đối kháng khiến các nữ sinh tuyệt duyên với .” Uông Vĩ Kỳ chắc như đinh đóng cột, “Vậy , nếu con rùa đen linh thật, vẽ cho một con.”

Điền Nguyễn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội làm ăn nào: “Vẽ một con rùa đen 500 tệ, đắt chứ?”

Uông Vĩ Kỳ tài đại khí thô: “Quá rẻ. Chỉ cần vận đào hoa của lên, vẽ mười mấy con cũng thành vấn đề.”

“Được .”

Lộ Thu Diễm ké: “……”

Có tiền kiếm thì uổng, Lộ Thu Diễm lập tức vẽ cho Uông Vĩ Kỳ một con rùa đen còn thô kệch hơn.

Uông Vĩ Kỳ chuyển khoản WeChat, : “Anh em, nếu bùa đào hoa hữu dụng, còn tìm vẽ tiếp.”

Lộ Thu Diễm: “Đa tạ chiếu cố.”

Không là hào quang vai chính phát tác, con rùa đen mà đáng yêu, đầy mười phút , Uông Vĩ Kỳ khoe mu bàn tay thu hút tiếng ha ha của các nữ sinh.

Uông Vĩ Kỳ lập tức bắt chuyện với họ. Những nữ sinh đó lạnh nhạt với , lúc chủ động chuyện. Uông Vĩ Kỳ phấn khích như tiêm m.á.u gà, mặt mày hồng hào với Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm: “Đệt, bùa linh thật!”

Điền Nguyễn chỉ , gì.

Lộ Thu Diễm thì như thiểu năng.

Uông Vĩ Kỳ lập tức truyền bá chuyện “bùa rùa đen” linh nghiệm ngoài. Rất nhanh, cửa lớp 1 tụ tập ba bốn chục học sinh tới cầu “Linh Quy Phù”, còn Lộ Thu Diễm thì trở thành “đại sư” nổi tiếng nhất thời.

Lộ Thu Diễm: “……”

Điền Nguyễn: “Úi giời, tiền như nước.”

Ngu Thương đối với chuyện gì. Người hội học sinh thì định tay bài trừ mê tín, nhưng chỉ cần Ngu Thương liếc mắt một cái, lập tức đuổi .

Hội học sinh: Hội trưởng quả nhiên bảo vệ Lộ Thu Diễm, đúng là đang yêu đương !

Lộ Thu Diễm hiểu kiếm một khoản tiền lớn, nhưng với tình cảnh gia đình y đang gánh nợ chồng chất mà , cũng chỉ như muối bỏ biển.

Hôm nay đúng lúc Ngu Kinh Mặc khá bận, thể đến đón Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn tan học xong rảnh rỗi việc gì làm, liền định chờ Ngu Thương về cùng, tiện thể gửi WeChat báo cáo tình hình cho Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn: Ngu , em tan học , xe của Ngu Thương về.

Ngu Kinh Mặc: Ừ.

Điền Nguyễn: Ngu Thương tìm Lộ Thu Diễm chuyện, chuyện gì, hy vọng là yêu đương.

Ngu Kinh Mặc: Ừ.

Điền Nguyễn: Anh thế nào , việc thuận lợi chứ?

Ngu Kinh Mặc: Thuận lợi, cần lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-162.html.]

Điền Nguyễn: Nhớ / hôn hôn

Ngu Kinh Mặc: Ừ / hôn hôn

Điền Nguyễn ngốc nghếch như kẻ khờ. Tính khi cưới yêu với Ngu Kinh Mặc cũng hơn nửa năm, mà vẫn còn dính dính ngọt ngào như thế, ngay cả bản cũng thấy khó tin.

“Còn về ?” Giọng lạnh nhạt của Ngu Thương vang lên bên tai, Điền Nguyễn giật hồn.

“Tôi cùng .” Điền Nguyễn đeo balo lên .

Ngu Thương khựng : “Vì ?”

“Ba xe con trai thì cần lý do gì.”

“……” Ngu Thương , “Tôi còn việc. Cha chắc cho xe đến đón .”

Điền Nguyễn đương nhiên bỏ lỡ drama công thụ của vai chính, trợn mắt dối: “Chú Lưu việc, con trai chú bệnh nên tới.”

Ngu Thương lập tức định gọi điện xác nhận.

Điền Nguyễn vội ngăn : “Đừng gọi, tiểu Lưu trĩ nhập viện, chắc chắn ngại .”

Ngu Thương: “…… À.”

Lộ Thu Diễm thu dọn balo ngang qua, bước chân lười nhác: “Quả nhiên tài xế là nhóm trĩ hành hạ, nhiều quá cả ngày.”

Điền Nguyễn cứng da đầu tiếp lời: “ . Chúng cũng suốt, vẫn nên vận động nhiều.”

Lộ Thu Diễm như : “Anh với…… vận động nhiều.” Để tránh tai vách mạch rừng, y tên Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn: “……” Thật sự hiểu!

Điền Nguyễn đau lòng : “Lộ Thu Diễm, đổi .”

Lộ Thu Diễm: “Ở cạnh lâu, Barbie cũng thành kim cương, câm cũng thể kỳ tích hồi phục.”

“……”

Trời mùa tối muộn, Đức Âm tan học lúc bốn giờ chiều, học sinh đủ thời gian tham gia các hoạt động khác. Lộ Thu Diễm sinh hoạt xã đoàn, chỉ về nhà làm thêm ở quán bar.

Ngu Thương chuyện với y, liền theo tới con hẻm gần nhà y.

Lộ Thu Diễm dựng xe đạp tường, đầu : “Cho các hai mươi phút. Nói .”

Ngu Thương liếc Điền Nguyễn: “Anh về xe .”

Điền Nguyễn: “Không về.”

Lộ Thu Diễm thẳng: “Không thể .”

Ngu Thương: “…… Về những lời đồn của hội học sinh gần đây, đừng coi là thật.”

“Đồn gì?”

“Chuyện của chúng .”

“Chuyện gì?”

“……”

Điền Nguyễn trầm ngâm: “Chẳng lẽ là chuyện hai yêu ?”

“……”

Lộ Thu Diễm mất tự nhiên: “Lời đồn vô căn cứ, đáng để đặc biệt mang ?”

Ngu Thương: “Tôi sợ gây áp lực cho .”

Lộ Thu Diễm chẳng hề để tâm: “Tôi áp lực gì chứ, tin đồn về còn thiếu .”

“Vậy thì .” Ngu Thương thêm gì.

Hai im lặng một lúc, Điền Nguyễn sốt ruột: “Ngu Thương, còn gì thì nhanh với Thu Diễm .”

Ngu Thương: “Còn ……”

Lời dứt, năm sáu tên lưu manh tới. Tên cầm đầu xăm kín cánh tay, xỏ dép lê kẹp ngón, mặc áo Hawaii hoa hoét, quần đùi, miệng ngậm t.h.u.ố.c lá, ánh mắt treo cao, tự mang vẻ khinh thường: “Lộ Thu Diễm, bảo mày chuẩn năm vạn, chuẩn xong ?”

Điền Nguyễn ngẩng lên , còn tưởng là vay nặng lãi, ngờ Lộ Thu Diễm ——

“Anh là ai?” Lộ Thu Diễm liếc bọn họ, sắc mặt bình tĩnh, rõ ràng đầu gặp chuyện .

Từ khi nhà y phá sản, đủ loại a mèo a ch.ó đều từ những góc tối bẩn thỉu chui , c.ắ.n xé chút m.á.u thịt của nhà họ Lộ. Lộ Thu Diễm đến nay gặp loại chuyện bảy tám chục .

Tên lưu manh cầm đầu phun một ngụm khói đặc, dùng chân giẫm tắt đầu thuốc: “Lộ thiếu gia đúng là quý nhân quên. Tao mới đến con phố kiếm ăn cùng em. Nếu mày đưa năm vạn, chúng tao sẽ làm phiền nữa, bằng ……”

“Bằng thế nào?” Lộ Thu Diễm treo balo lên tay lái, xoay cổ tay, ánh mắt lạnh lẽo đám .

Tên lưu manh sững , nhanh chóng lấy khí thế: “Tao điều tra mày . Địa chỉ nhà, phòng, còn cả tin đồn trong trường, mày đang yêu đương với đại thiếu gia Ngu gia đúng ?”

“……”

Điền Nguyễn: “Hả? Ngay cả lưu manh cũng ?”

Lộ Thu Diễm tức giận trừng .

Điền Nguyễn: “…… Tuyệt đối , chắc chắn là đám hội học sinh miệng rộng.”

Lộ Thu Diễm: “Nguồn gốc là .”

“Xin .”

Sắc mặt Ngu Thương cũng chút khó , hỏi tên lưu manh: “Ai cho các Lộ Thu Diễm yêu đương với ?”

Tên lưu manh đ.á.n.h giá Ngu Thương: “Hóa là đại thiếu gia Ngu gia, quả nhiên tướng mạo đoan chính. Vậy vì an nguy của bạn trai nhỏ, lấy năm trăm vạn cho tao cũng quá đáng chứ?”

Điền Nguyễn nghi ngờ lỗ tai : “Bao nhiêu??”

“Năm trăm vạn.”

“Anh đúng là tăng giá trắng trợn.”

“Ha ha ha…… Ai bảo Ngu đại thiếu gia lắm tiền. Thế là thiếu gia nhà ai?”

Lộ Thu Diễm: “Anh là ba nhỏ của Ngu Thương, phu nhân của Ngu Kinh Mặc. Giàu hơn chúng nhiều.”

Điền Nguyễn: “……”

Tên lưu manh sáng mắt: “Vậy càng , đưa năm ngàn vạn .”

Điền Nguyễn: “Sao năm trăm triệu luôn?”

“Năm trăm triệu?” Đám lưu manh nuốt nước miếng, “Vậy thêm con trai năm trăm vạn, con dâu năm mươi vạn, quá đáng chứ?”

Điền Nguyễn: “ là mở mang tầm mắt, đầu thấy kẻ tống tiền còn giỏi hơn .”

Lộ Thu Diễm nhịn nữa, vung nắm tay đ.á.n.h tới.

Ngu Thương cũng đỏ mặt xông lên đ.á.n.h .

Đám lưu manh ban đầu còn dựa đông sợ, nhưng nhanh hai tay đ.á.n.h chuyên nghiệp áp chế, liên tiếp lùi , thậm chí kẻ đầu bỏ chạy, tức đến mức tên cầm đầu c.h.ử.i ầm lên.

Lộ Thu Diễm tay nặng nhất, tên lưu manh cầm đầu chạy la: “Đệt! Tao chỉ cần năm mươi vạn thôi !”

Hai lời nào, chỉ giữ gã đ.á.n.h tiếp.

“Một vạn, , một ngàn cũng !” Tên lưu manh thật sự chịu nổi, hét lên.

Điền Nguyễn tặc lưỡi, gọi điện cho Ngu Kinh Mặc: “Chồng ơi, tống tiền em, đến đón em , em về nhà làm bài tập.”

Ngu Kinh Mặc: “?”

Điền Nguyễn như tâm: “Thật mà, tin thử, đây là tiếng họ đang đ.á.n.h .”

Đám lưu manh: “A! Á! Ớ!”

Ngu Kinh Mặc: “……”

Nghe tình trạng chiến đấu kịch liệt, Ngu Kinh Mặc : “Bảo bối đợi chút, mặc kệ bao nhiêu tiền cứ đồng ý , đừng để thương, đến ngay.”

Điền Nguyễn lùi khỏi trung tâm chiến trường: “Em thương, con trai thương.”

Ngu Kinh Mặc: “Nó da dày thịt béo, .”

Dù Ngu Thương chỉ trầy da nhẹ, nhưng Điền Nguyễn mở loa gọi điện, vẫn chút cạn lời.

Tên lưu manh cầm đầu Lộ Thu Diễm đ.ấ.m bay, vẫn quên giơ ngón cái với Điền Nguyễn: “666.”

Điền Nguyễn như trọng tài tuyên bố: “KO!!! Đoàn vai chính một chiến thắng, hãy vỗ tay cho tinh thần kiên cường ngừng của họ, bạch bạch bạch!”

Tên lưu manh: “……” Quá sỉ nhục.

Bên điện thoại, Ngu Kinh Mặc bật khe khẽ.

Phu nhân nhà hôm nay vẫn hoạt bát như .

Loading...