Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-04-04 04:58:19
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sinh nhật mười tám tuổi của vai chính công qua , một sự việc vẫn diễn theo đúng nguyên tác, một khác xảy sớm hơn so với ban đầu, còn những đổi phát sinh và thể đảo ngược.

Điền Nguyễn ghi chép từng mục một notebook, phân loại và tổng kết: khi một sự kiện vượt khỏi thiết lập ban đầu của nguyên tác, sẽ dẫn phát hiệu ứng cánh bướm, khiến cốt truyện về phát sinh biến động hoặc lệch hướng.

một trục chính đổi, đó là tuyến trưởng thành của vai chính công và thụ, cùng với phương hướng phát triển đại khái của cốt truyện. Vai ác xuất hiện sớm, về thể sẽ còn xuất hiện vai ác lớn hơn, nam phụ trong nguyên tác lệch khỏi cốt truyện, chừng sẽ xuất hiện một nam phụ khác.

Điền Nguyễn thật sự đoán tương lai sẽ xảy chuyện gì.

Nghĩ quá nhiều, buổi tối đầu óc rối loạn ngủ , trằn trọc hồi lâu thì Ngu Kinh Mặc đè , mạnh mẽ ôm lòng, ép giấc ngủ.

Cứ thế trôi qua nửa tháng, Điền Nguyễn bước kỳ thi giữa kỳ, còn thi thêm một môn ngoại ngữ ít chọn, thể là kiệt sức, cũng còn sức mà nghĩ chuyện khác.

lúc , vai ác bắt đầu động thái.

Nhà xưởng mới do Ngu gia và Đỗ gia hợp tác bao thầu xảy hỏa hoạn, lên bản tin xã hội. Người dẫn chương trình nhắc nhở chú ý phòng cháy chữa cháy, các xí nghiệp, nhà xưởng liên quan cũng cần tăng cường quản lý an .

Tóm chỉ là một tin tức mấy giá trị, xem lướt qua là thôi, hầu như ai để tâm.

Chỉ trong ngành thì hoảng loạn, hết đến khác tiến hành kiểm tra an tại nhà xưởng của , trừ các nguy cơ tiềm ẩn. Có còn cấp gọi lên làm việc, về nhà liền nơm nớp lo sợ, dám bỏ sót dù chỉ một tin tức nhỏ.

Bởi vì liên tiếp hai nhà xưởng xảy hỏa hoạn, tuy thương vong, nhưng Ngu Kinh Mặc vẫn nhận thông báo làm việc.

Buổi tối lúc chuyện với Điền Nguyễn, Điền Nguyễn dọa giật .

Ngu Kinh Mặc uống một ngụm , bình thản : “Không chuyện lớn, chỉ là qua quy trình thôi.”

Điền Nguyễn liếc : “Thật sự chuyện lớn chứ?”

Ngu Kinh Mặc bộ dạng căng thẳng của thanh niên, nhịn hỏi: “Nếu thật sự chuyện, em sẽ làm thế nào?”

Điền Nguyễn nghiêm túc đáp: “Đương nhiên là cùng tiến cùng lui, cùng trừ gian diệt ác.”

Ngu Kinh Mặc thấy giống đùa, vốn còn thấy buồn , lúc bỗng thu ý , rót cho một chén : “Có em , vi phu lo nữa.”

Điền Nguyễn mặt đỏ bừng nhận lấy chén , giống như tráng sĩ cạn chén, cụng ly với : “Ngu , em ủng hộ !”

Ngu Kinh Mặc rốt cuộc nhịn , bật .

“……”

“Thi giữa kỳ thế nào ?” Ngu Kinh Mặc vẫn còn tâm trạng quan tâm thành tích của phu nhân .

Điền Nguyễn: “…… Rớt xuống hạng ba.”

Bị Hề Khâm vượt qua cũng quá bất ngờ. Dù tên cũng xem như một trong những vai phụ quan trọng, đặt nền móng cho con đường “làm màu” của vai chính công, đương nhiên khí chất cao hơn một chút mới tôn lên sự lợi hại của vai chính công.

Nói thật, mấy Điền Nguyễn thi hạng hai khối, uy nghiêm của Ngu Thương ở Đức Âm dường như cũng giảm chút ít…… Cho đến khi Hề Khâm một nữa vững vị trí hạng hai, mới chợt nhận , Ngu Thương quả thật mạnh.

“Không .” Bàn tay to của Ngu Kinh Mặc xoa xoa mái tóc mềm mại của thanh niên, “Vẫn còn cơ hội.”

“Ừ.” Dạo gần đây Điền Nguyễn nghĩ quá nhiều nên phân tâm trong học tập, dẫn đến thành tích giảm sút.

Chỉ cần giải quyết xong Hứa Băng Dạng, nhất định sẽ an tâm học hành hơn.

Chuyện lớn lớn, nhỏ nhỏ, mấu chốt là xử lý thế nào. Chứng cứ đủ, nhưng khóa chặt Hứa gia, là tiếp tục thu thập chứng cứ, dựa những gì đang để làm đến mức lưỡng bại câu thương?

Một ngày nọ, Điền Nguyễn tan học, chợt thấy cổng trang viên đỗ một chiếc Ferrari từng thấy qua, liền hỏi: “Trong nhà đổi xe ?”

Ngu Kinh Mặc liếc ghế lái: “Nhà họ Hứa.”

“?”

Quả nhiên là Hứa Kiến Khang cầm lái, ghế là Hứa Băng Dạng. Điền Nguyễn xuống xe, thấy hai em thì chút sửng sốt: “Ngu , chẳng lẽ gọi tới tận cửa để đ.á.n.h một trận?”

Hứa Kiến Khang định mở miệng: “?”

Hứa Băng Dạng giả vờ yếu ớt: “???”

Gọi tới cửa đ.á.n.h một trận? Ngu Kinh Mặc làm chuyện như ??

Ngu Kinh Mặc thật sự sẽ làm chuyện như . Hắn phất tay gọi tới hơn mười vệ sĩ: “Đã đưa tới tận cửa thì đ.á.n.h uổng, đánh.”

Mao Thất: “Rõ.”

Đại Tráng lập tức giơ nắm đấm, lao đ.á.n.h với Hứa Kiến Khang: “Hừ ha! Hừ hừ ha!”

Hứa Băng Dạng điều khiển xe lăn lùi về , Mao Thất giữ . lập tức tay, đối mặt với tàn tật, chung quy vẫn chút nỡ. Hứa Băng Dạng điều đó, trong mắt ngập nước, giọng run run: “Ngu Kinh Mặc, thể đối xử với như ? Tôi làm sai điều gì mà đối như thế?”

Điền Nguyễn thẳng vấn đề: “Chẳng lẽ vụ đấu thầu cướp? Vụ cháy nhà xưởng do sai phóng? Còn những thủ đoạn âm thầm bẩn thỉu đó, cho rằng Ngu gia đều là kẻ ngốc, ai đang hãm hại ?”

“Tôi ……”

“Đừng chối nữa, tất cả điều tra xong .”

Hứa Băng Dạng sững . Khi thấy vẻ phẫn nộ đầy mặt của Điền Nguyễn, trong lòng gã bỗng dâng lên một khoái cảm từng , giống như đang thao túng khác trong lòng bàn tay, đối phương giãy giụa tuyệt vọng, mà vẫn thể thoát dù chỉ một chút.

Hứa Băng Dạng vẫn tiếp tục diễn: “Tôi cái gì cũng , chỉ là một đứa con út Hứa gia sủng ái. Những chuyện quá đáng đó của cả, cũng mới gần đây. Hôm nay tới, chỉ là Hứa gia xin , khẩn cầu Ngu gia tha thứ.”

Ngu Kinh Mặc lạnh lùng gã: “Một kẻ ngay cả tàn tật cũng dám giả, hề tôn trọng sinh mệnh, lấy tư cách gì để tha thứ?”

Hứa Băng Dạng sững sờ.

Nếu qua nguyên tác, Điền Nguyễn thật sự bộ dạng đáng thương lúc của Hứa Băng Dạng lừa . Trong sách , Hứa Băng Dạng từng học tâm lý học và tội phạm học, đầu óc linh hoạt, giỏi kiểm soát biểu cảm. Mười tuổi bắt đầu giả bệnh, ẩn nhẫn ngủ đông suốt mười năm, cuối cùng một đòn đoạt lấy vị trí gia chủ.

Đừng ngoài, ngay cả trong Hứa gia cũng ít đến nay vẫn che mắt.

“Ngu Kinh Mặc, trong mắt chính là loại như ?” Khóe môi Hứa Băng Dạng cong lên, nhưng ánh mắt vẫn đầy bi thương, như lên án, như hàm chứa ý tình.

Điền Nguyễn trả lời: “Hứa đ.á.n.h giá bản quá cao , còn bằng .”

Hứa Băng Dạng: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-161.html.]

Một lúc , chỉ “Ách” một tiếng, Hứa Kiến Khang bốn năm vệ sĩ áp giải đến mặt Hứa Băng Dạng.

Hứa Băng Dạng khuôn mặt sưng vù như đầu heo của đàn ông mắt: “…… cả, là ?”

Hứa Kiến Khang: “…… Là .”

“Xấu thật.” Nói xong câu đó, Hứa Băng Dạng rộ lên một cách thần kinh. Hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn, chậm rãi dậy khỏi xe, thẳng tắp Ngu Kinh Mặc: “Ha ha ha, cuối cùng cũng thắng , Ngu Kinh Mặc.”

Ngu Kinh Mặc vẫn thản nhiên bất động: “Nói còn quá sớm.”

sớm, nhưng một góc tập đoàn của đúng là đào lên, ?”

“Tôi hơn hai trăm công ty, Đỗ gia hơn sáu trăm công ty. Cậu chắc chắn thắng ?”

Hứa Băng Dạng thoáng kinh ngạc trong chốc lát, ngay đó ngạo mạn lớn: “Trời cao hoàng đế xa, quản trong nước ?”

Ngu Kinh Mặc : “Gia sản của nắm rõ trong lòng bàn tay, nhưng lẽ điều tra kỹ Đỗ gia. Gia tộc tồn tại mấy trăm năm, ở nước ngoài thể cắm rễ khắp Âu Mỹ, thậm chí còn dính dáng đến một sinh ý buôn bán vũ khí. Cậu nghĩ gia thế của thể trong sạch ?”

Nụ mặt Hứa Băng Dạng nhạt ít: “Cậu đang hù dọa .”

“Lúc du học, lẽ từng qua gia tộc DU. Năm đó, một nửa cổ phần trường đại học đều thuộc về Đỗ gia.”

“……”

Ngu Kinh Mặc: “Tôi đến đây thôi, tự lo cho .”

Sắc mặt Hứa Băng Dạng dần dần tái nhợt.

Điền Nguyễn: “Không đ.á.n.h ?”

Ngu Kinh Mặc: “Giờ chẳng khác nào đ.á.n.h mấy quyền . Huống chi, đ.á.n.h .”

Hứa Kiến Khang mặt mũi bầm dập: “…… Vậy là cái gì? Tôi xui xẻo ?”

Điền Nguyễn: “Xem như hình phạt vì quản giáo em trai .”

Hứa Kiến Khang hình vạm vỡ, lúc cúi đầu ủ rũ: “Tôi quản nổi nó, cha cũng quản nổi.”

Điền Nguyễn lắc đầu thở dài: “Người trưởng như cha, ngay cả em trai cũng quản xong.”

Ngu Kinh Mặc: “Lời , thấy cũng thể với cả của em.”

Điền Nguyễn: “…… Đừng lôi em . Em từ nhỏ sống cùng cả, nên cần quản. Hơn nữa em trưởng thành , Ngu quản là đủ.”

“Ừ.”

Quản gia: “Tiên sinh và phu nhân thật ân ái ~”

Anh em nhà họ Hứa: “……” Ân ái cái rắm.

Ngu Kinh Mặc nắm tay Điền Nguyễn bước trang viên: “Đóng cửa tiễn khách.”

Quản gia cúi : “Vâng.”

Quay , ông mỉm với em nhà họ Hứa: “Hai vị Hứa tổng, mời về cho.”

Hứa Băng Dạng c.ắ.n môi, trừng mắt cánh cổng lớn đóng , bóng dáng hai dần xa, khuất hoa cỏ, cuối cùng biến mất trong chủ trạch. Gã khẽ một tiếng: “Nói cho cùng, Ngu Kinh Mặc vẫn dám tự tay động .”

Quản gia đáp: “Ngu xưa nay nghĩa khí, cho dù bạn học cũ từng đ.â.m lưng, cũng sẽ tay bằng quyền cước.”

“Hừ.”

“Mời.”

Trong chủ trạch, Điền Nguyễn vẫn còn tức giận: “Cái tên Hứa Băng Dạng đó, đúng là tự đưa mặt tới cho tát.”

Ngu Kinh Mặc để tâm: “Giao cho cả em xử lý , sẽ lo thỏa.”

“Hy vọng .”

Ngu Kinh Mặc giơ tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày : “Suy nghĩ quá nhiều sẽ già nhanh.”

Điền Nguyễn vội vàng giãn mày: “Em mới mười chín tuổi…… Ngu ba mươi mốt .”

Ngu Kinh Mặc khẽ nhướn mày: “Thì ?”

“Anh chẳng khác gì em mấy tuổi.”

“Kẻ nịnh nọt.”

Điền Nguyễn lấy lòng. Cậu bây giờ quả thật ngày càng , dù là nịnh, nhưng nịnh đúng chỗ thì vẫn là nịnh .

Huống chi Điền Nguyễn thật sự Ngu Kinh Mặc ba mươi mốt. Ngoại hình chỉ như hai mươi bốn, hai mươi lăm, mà phương diện càng mạnh mẽ. Chỉ cần đến chủ nhật, hai ngủ chung một giường là y như rằng suốt đêm nghỉ.

Vậy mà Ngu Kinh Mặc vẫn cần bổ thận, tinh lực dồi dào như nước sông cuồn cuộn, ngừng tuôn chảy lên Điền Nguyễn.

“Còn hơn hai tháng nữa em mới nghỉ hè.” Ngu Kinh Mặc bỗng .

Điền Nguyễn: “? Sao ‘mới’ nghỉ hè? Thời gian chớp mắt là qua, đáng sợ quá.”

“Có gì đáng sợ?”

“Em sắp lên lớp mười hai !”

“Thì ?”

“Ngu , từng trải qua cao tam cuốn sống cuốn c.h.ế.t trong nước ?”

Ngu Kinh Mặc : “Ở Đức Âm thì như . Rất nhiều lớp mười hai tìm lối khác, hoặc du học nước ngoài, hoặc giúp gia đình làm ăn. Bằng cấp chỉ cần mạ vàng cho .”

“…… Ngu Thương cũng ?”

“Anh dự định cho nó học xong học kỳ đầu lớp mười hai là nước ngoài, tham gia thi đại học.” Ngu Kinh Mặc . “Em nếu thi đại học, cũng thể như .”

Nói thật, một giây Điền Nguyễn d.a.o động. ngay đó, kiên định lắc đầu: “Không , em thi đại học.”

Đời , kỳ thi đại học rơi xuống nước; đời , nhất định bước phòng thi. Nếu , cho dù sang kiếp cũng sẽ mang theo tiếc nuối. Dù con đường thi đại học gian nan, như cá chép vượt sông, chỉ là một con cá bình thường nhất, cũng cố gắng vượt qua cửa ải .

Loading...