Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-22 09:39:49
Lượt xem: 283

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong nội thành mới của Tô Thị, những tòa cao ốc thương mại cao ngất trong mây mọc lên san sát. trong đó, ba tòa đặc biệt nổi bật, khiến ai ngang qua cũng dừng .

Một tòa là trụ sở của công ty truyền thông quốc tế nổi tiếng, đèn đuốc sáng rực suốt ngày đêm.

Một tòa khác thuộc về công ty game thành lập hơn mười năm, nhờ các loại trò chơi di động cỡ nhỏ và trung bình mà chiếm một vị trí nhất định trong thị trường. Trên màn hình điện t.ử khổng lồ của tòa nhà, đoạn PV giới thiệu trò chơi mới đang chiếu lặp liên tục.

Còn tòa cuối cùng chính là trụ sở của Tập đoàn Cây Sồi Xanh nhà họ Ngu. Biểu tượng chim Hải Đông Thanh sải cánh ngạo nghễ treo ở đỉnh tòa nhà, trông như đang chuẩn bay lên. Dưới đôi cánh đó là những ô cửa sổ sát đất phản chiếu mây trắng và bầu trời cao xanh.

Trước cửa sổ , một đàn ông cao một mét chín thẳng, cầm điện thoại áp bên tai. Khi thấy giọng mềm mại, trong trẻo của trai ở đầu dây bên , nét mặt khỏi dịu .

khi nội dung, giữa hai hàng lông mày của Ngu Kinh Mặc liền nhíu : “Quét dọn vệ sinh?”

.” Điền Nguyễn đáp.

“Đưa điện thoại cho Ngu Thương.”

Tại hội học sinh trường trung học Đức Âm, Điền Nguyễn đưa chiếc điện thoại cũ của cho Ngu Thương.

Ngu Thương nhận lấy, khó rõ cảm xúc, chỉ khẽ gọi: “Cha.”

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Thật ?”

Ngu Thương đáp: “Là Hề Khâm , con vẫn đồng ý.”

“Là con em gia nhập hội học sinh?”

“…… Dạ.”

“Em thì thôi. Nhìn cũng giống thể làm việc nghiêm túc.”

Ngu Thương giải thích: “Con chỉ nghĩ, nếu gia nhập hội học sinh thì sẽ ngoan ngoãn hơn một chút.”

Ngu Kinh Mặc hỏi : “Thế nào, hôm nay em ngoan ?”

“Ngài hỏi khác .”

Ngu Kinh Mặc đoán ngay: “Xem là chọc giận con .”

“……”

“Con để ý em một chút. Nếu còn ngoan, để cha dạy dỗ.”

“Vâng.” Ngu Thương đưa điện thoại cho Điền Nguyễn.

Thấy hai chẳng vẻ gì là đang cãi , Điền Nguyễn với Ngu Kinh Mặc: “Em gia nhập hội học sinh, chỉ học cho thôi.”

Ngu Kinh Mặc khẽ : “Vậy thì học cho , đừng gây chuyện.”

“Em gây chuyện , em ngoan.”

“Đến mức khiến Ngu Thương nổi giận, cũng là bản lĩnh .”

“……”

“Kiềm chế một chút. Tuy Ngu Thương là con trai chúng , nhưng ở trường, chức vụ của nó vẫn cao hơn em.”

“Vâng.” Khi thấy hai chữ “chúng ”, Điền Nguyễn bỗng thấy tai nóng lên.

Có Ngu Kinh Mặc lên tiếng, chẳng ai còn thể ép Điền Nguyễn gia nhập hội học sinh nữa. Ngu Thương biểu cảm, chỉ bảo lớp học.

Trường trung học Đức Âm thời khóa biểu khá thoáng, ba tiết buổi sáng là thời gian nghỉ trưa kéo dài đến tận bốn giờ.

Khoảng thời gian học sinh thể tự do sắp xếp, về nhà ăn cơm, ngủ trưa, tham gia hoạt động câu lạc bộ hoặc học phụ đạo. Ngu Thương thường tận dụng thời gian để học phụ đạo luyện vẽ, , và hẹn hò… tất nhiên, hiện tại vẫn là hẹn hò thật sự.

Theo như nguyên tác, trong thời gian , Ngu Thương sẽ “hẹn” Lộ Thu Diễm ăn cơm, quan tâm chăm sóc một chút, học thư pháp, đấu kiếm, đàn dương cầm, đó mới là buổi học chiều.

Không là vì yêu cầu của nhà hào môn, do tác giả nguyên tác cố ý xây dựng nhân vật chính mỹ đến mức phi lý, mà Điền Nguyễn khi truyện từng cảm thán, Ngu Thương mỗi ngày sống còn bận rộn hơn cả con chó.

Thật hiểu còn thời gian yêu đương.

Vì tò mò, khi lấy cơm ở căn tin tầng hai, Điền Nguyễn quyết định tìm Ngu Thương.

Ở góc phòng ăn, chiếc bàn tròn nhỏ, Ngu Thương đang chia phần cơm hộp mang theo cho Lộ Thu Diễm. Đó là cơm nhà làm, mang đến cho Lộ Thu Diễm dễ ăn hơn.

Lộ Thu Diễm cao gần 1m8, khẩu phần đương nhiên nhỏ, nên hộp cơm của Ngu Thương cũng cực kỳ to.

Điền Nguyễn đặt khay cơm của lên bàn, kích cỡ chẳng khác hộp cơm là mấy.

Nhân vật chính công thụ ngẩng đầu .

Điền Nguyễn tròn mắt, dối tỉnh bơ: “Cho chung bàn ? Hết chỗ .”

Ngu Thương chỉ sang bàn bên cạnh: “Bên còn chỗ.”

“Ồ.” Điền Nguyễn ngoan ngoãn xuống bên cạnh hai .

“……”

Lộ Thu Diễm tuy ngại ngùng, nhưng đuổi . Y liếc khay cơm của Điền Nguyễn, ba chiếc đùi gà rán.

Điền Nguyễn hỏi: “Tôi ăn hết , đổi hai miếng sườn xào chua ngọt của ?”

Hộp cơm của Lộ Thu Diễm rõ ràng là đồ y nấu, mà món sườn xào chua ngọt là món Điền Nguyễn thích nhất.

“Được.” Lộ Thu Diễm chia cho ba miếng sườn, gắp một chiếc đùi gà.

Ngu Thương nhàn nhạt : “Không ngày nào ở nhà cũng ăn , còn chán ?”

Điền Nguyễn đáp: “Không chán. Cậu ăn ? Không thì để ăn hết.”

“…… Không cho.”

Điền Nguyễn gắp một chiếc đùi gà qua, : “Ăn , cho cao lớn khỏe mạnh.”

Lông mày sắc bén của Ngu Thương khẽ nhíu : “Anh mới cần cao lớn khỏe mạnh.”

Điền Nguyễn đ.á.n.h giá từ xuống : “Thân thể của còn rắn chắc hơn , cũng to hơn ……”

“Điền Nguyễn, lung tung nữa, lập tức mời cách đây mười mét.” Ngu Thương cắt lời.

Nghe đến đây, Lộ Thu Diễm ngẩng đầu hỏi: “Anh làm thể ? Đã từng xem qua?”

Điền Nguyễn vội vàng xua tay: “Không , ! Cậu đừng hiểu lầm, chỉ mới xem.”

“……”

Ngu Thương hít sâu một : “Điền Nguyễn, bậy nữa là trừ điểm hạnh kiểm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-16.html.]

Điền Nguyễn lập tức ngậm miệng.

Lộ Thu Diễm lúng túng cúi đầu, ánh mắt lướt qua sườn mặt Điền Nguyễn, làn da trắng mịn, đường nét dịu dàng.

“Anh ăn cần tây ?” Y hỏi nhỏ.

Điền Nguyễn gật đầu.

Ngu Thương : “Cậu cũng nên ăn, như mới đủ dinh dưỡng cân đối.”

Lộ Thu Diễm bất đắc dĩ: “Đừng nhắc mãi, ăn một nửa là .”

Điền Nguyễn im lặng c.ắ.n một miếng —— quả nhiên, mới “ghép cặp” công thụ xong, khí liền ngọt đến sâu răng.

Buổi chiều ở trung học Đức Âm chỉ ba tiết học, mỗi tiết dài 35 phút. Vì thế học sinh các ban phân khoa khi đổi phòng học xong, ba năm trôi qua vẫn khó quen . Phần lớn quan hệ bạn bè vẫn chỉ giới hạn trong bạn cùng lớp cố định.

Điền Nguyễn thu dọn sách vở, leo lên lầu ba, lớp Địa Lý 3, tiện tay chọn chỗ cạnh cửa sổ.

Chưa đến hai mươi học sinh lượt lớp, đến khi thầy giáo bước thì lớp vẫn chỉ lác đác vài hàng ghế. Bắt đầu buổi học.

Phải , thể trở thành giáo viên ở trường quý tộc đúng là thực lực. Tiết học tuy ngắn, nhưng giảng giải rõ ràng, súc tích mà dễ hiểu.

Tiếp theo là sinh học và hóa học, đều học trong phòng thí nghiệm. Thầy giảng, học sinh thể thực hành ngay. Đây mới là thứ hai Điền Nguyễn chạm tay kính hiển vi, nghĩ đến mỗi tiết sinh học đều thể nghiên cứu bằng kính hiển vi, lập tức tràn đầy hứng thú.

Đến khi tan học, Điền Nguyễn vẫn kịp phản ứng, thời gian trôi nhanh như chớp, cả buổi trưa trôi qua mà chẳng thấy mệt.

Thậm chí còn tiết tự học buổi tối.

Ngu Thương cùng Lộ Thu Diễm phía , Điền Nguyễn theo . Từ xa thấy hàng dài siêu xe đang đợi đón đám thiếu gia tiểu thư về nhà.

Cảnh tượng vô cùng hoành tráng, đến ch.ó ngang cũng ngoái .

Ai nấy đều dễ dàng tìm xe của , chỉ riêng Điền Nguyễn đảo mắt quanh, hoa cả mắt, căn bản thể phân biệt nổi giữa hàng trăm chiếc Rolls-Royce, Ferrari, Maserati là xe nhà họ Ngu.

“…… Bên .” Ngu Thương nhịn gọi khi thấy đông ngó tây.

Điền Nguyễn lập tức chạy theo.

“Vậy về .” Lộ Thu Diễm .

Ngu Thương gật đầu: “Ừ.”

Điền Nguyễn chen góp lời: “Cậu tiễn ?”

“……”

Lộ Thu Diễm giơ tay xua: “Không cần, xe.”

Nói , từ đó lôi một chiếc xe đạp cũ kỹ, vẫn là loại 28 Đại Giang cổ điển.

“Đi nhé.” Lộ Thu Diễm chân dài bước, lên yên xe, định đạp thì một bóng mặc đồ xám lao tới, chớp mắt áp sát Ngu Thương, lưỡi d.a.o lạnh lóe sáng kề ngay cổ.

“Đừng nhúc nhích! Bằng tao g.i.ế.c mày!” Giọng khàn khàn gằn từ phía Ngu Thương.

Lưỡi d.a.o khẽ run, cắt cổ một đường nhỏ, m.á.u mảnh như sợi tơ.

Tất cả xung quanh im bặt vài giây, đó học sinh la hét bỏ chạy, còi xe vang inh ỏi khắp sân trường.

Bị khống chế, nhưng Ngu Thương vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh. Có thể , điểm giống lớn nhất giữa và Ngu Kinh Mặc chính là dù trong tình huống cực kỳ nguy hiểm, vẫn thể giữ đầu óc tỉnh táo, nhanh chóng phân tích vô khả năng ứng phó trong đầu.

Từ cách đối phương ăn mặc, nét mặt, động tác và giọng , đoán mức độ đe dọa .

—— lớn.

Ngu Thương thầm khẳng định, nhưng vẫn hỏi: “Anh là nhà họ Vương?”

Vương Bá Đản râu ria xồm xoàm, mắt đỏ ngầu, rõ ràng lâu ngủ ngon. 

Ngoài chân tật, gã còn nồng nặc mùi rượu và t.h.u.ố.c lá: “Phải! Là nhà mày, là cha mày khiến tao nhà tan cửa nát!”

“Vậy tiền, trả thù?”

“……” Vương Bá Đản run rẩy : “Đưa tao năm chục triệu, tao sẽ g.i.ế.c mày.”

Ngu Thương khẽ lạnh.

“Cười cái gì?! Tin tao g.i.ế.c mày ngay bây giờ?!”

Điền Nguyễn lặng lẽ lùi hai bước, tiến gần tài xế, mặt tái mét, môi run lẩy bẩy, chẳng lời.

Lộ Thu Diễm đến giúp, nhưng còn xe đạp, chỉ cần cử động mạnh sẽ chú ý ngay.

Không khí căng thẳng giằng co.

Vương Bá Đản dí d.a.o sát hơn, giận dữ gào lên: “Không đưa tiền?! Muốn c.h.ế.t ?!”

“Được.” Ngu Thương bình tĩnh đáp.

Vương Bá Đản khựng , ngay khoảnh khắc đó, khuỷu tay Ngu Thương hất ngược lên, đá mạnh chân gã. Khi đối phương loạng choạng, lập tức vặn cổ tay kẻ cầm dao, “rắc” một tiếng giòn tan, con d.a.o gọt hoa quả rơi leng keng xuống đất.

Ngay đó, một cú đá trúng bụng khiến Vương Bá Đản bật ngửa bay bảy, tám mét, ngã quỵ xuống đất.

Hai vệ sĩ lập tức lao tới, một nhặt dao, còn chắn mặt Ngu Thương. Tài xế thì run cầm cập, dám nhúc nhích, làm tài xế cho hào môn quả thật là một nghề đầy rủi ro, bất cứ lúc nào cũng thể gặp “màn ám sát kinh hồn”.

Giữa cảnh hỗn loạn, đám đông tách , để lộ một đàn ông cao lớn, tuấn tú bước tới. Tiếng giày da giẫm nền xi măng phát âm thanh trầm trầm, nhịp điệu.

Khuôn mặt lạnh lẽo, ánh mắt như phủ sương, vẻ tuấn mĩ đến mức khiến khác rợn gáy. Hắn bước giữa tâm điểm đầy sát khí, giọng trầm thấp, lạnh như băng: “Chuyện gì xảy ?”

Giọng xuyên qua màng tai Điền Nguyễn khiến run lên, Ngu Kinh Mặc đến đây từ khi nào?

Trong nguyên tác, vụ bắt cóc sự xuất hiện của Ngu Kinh Mặc.

Cũng chẳng Điền Nguyễn. Theo kịch bản ban đầu, vốn chỉ định làm qua đường, để nhân vật chính công phát khí thế, nhân vật chính thụ sợ hãi lo lắng, nhờ đó tăng thêm cảm tình.

Màn vốn nên là “ kinh mà vô hiểm”.

sự xuất hiện của Ngu Kinh Mặc khiến Vương Bá Đản lập tức bùng nổ thù hận, mắt đỏ ngầu, rút từ móc chìa khóa con d.a.o nhỏ, gào to: “Ngu Kinh Mặc!!!”

Điền Nguyễn sợ đến mức ba hồn bảy vía bay mất nửa, chẳng kịp nghĩ gì, ném mạnh chiếc cặp nặng như cục đá về phía gã——

Phanh! Vương Bá Đản trúng ngay gáy, ngã sấp mặt xuống đất.

Ngu Kinh Mặc liếc Điền Nguyễn, bàn tay đang chuẩn đòn cũng dừng .

Vương Bá Đản còn định ngẩng đầu dậy, phanh, liền một cú dẫm thẳng gáy, bất tỉnh ngay lập tức.

Điền Nguyễn chạy tới bên chân Ngu Kinh Mặc, nhặt chiếc cặp lên, cảm nhận trọng lượng nặng trĩu, đau lòng vỗ vỗ nó: “Quả nhiên, tri thức chính là sức mạnh.”

Mọi : “…………?”

Một lý tưởng chủ nghĩa hiện thực vô cùng sống động.

 

Loading...