Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-04-04 04:57:08
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Từ cửa hàng đồ tình thú , Điền Nguyễn hai tay trống trơn, Lộ Thu Diễm cũng hai tay trống trơn.

qua đường liếc bọn họ một cái, đầu bảng hiệu cửa hàng đồ tình thú phía , lắc đầu tấm tắc: “Thanh niên bây giờ đúng là chơi.”

Điền Nguyễn: “……”

Lộ Thu Diễm nắm tay liền lao lên đ.á.n.h , Điền Nguyễn kéo : “Người chấp kẻ già, ông chắc sắp xong nên mới .”

giữa một dãy cửa hàng xa xỉ xen lẫn một cửa hàng đồ tình thú chứ?

Điền Nguyễn cũng thấy khó hiểu, nhưng lúc để đào sâu vấn đề , bởi vì thời gian chỉ gần 6 giờ chiều, tới nửa tiếng nữa trời sẽ tối hẳn.

Điền Nguyễn tùy ý chọn một cửa hàng, : “Tôi cửa hàng , thấy thứ gì thứ ba thì sẽ mua làm quà sinh nhật cho Ngu Thương. Thế nào?”

Lộ Thu Diễm: “Được.”

hai bước cửa hàng đó. Ánh mắt đầu tiên của Điền Nguyễn thấy là một bộ vest chỉnh tề, pass; ánh mắt thứ hai thấy là nhân viên bán hàng, pass; ánh mắt thứ ba thấy chính là Lộ Thu Diễm……

Lộ Thu Diễm: “…… Nhìn làm gì?”

Ánh mắt Điền Nguyễn sáng lên: “Cậu thể hy sinh một chút, để tặng cho Ngu Thương làm quà sinh nhật ? Tôi cho một vạn.”

“Cút.”

Nhân viên bán hàng mỉm tiến tới: “Hai vị cần gì ạ?”

Điền Nguyễn đầy tiếc nuối từ bỏ ý định ban nãy, tiện tay chỉ một cái: “Lấy cái .”

Nhân viên bán hàng liền gói chiếc cà vạt mà chỉ.

“Cảm ơn quý khách, hoan nghênh ghé thăm.” Nhân viên bán hàng .

Điền Nguyễn xách túi giấy nhẹ tênh: “Ngu Thương sẽ thích chứ?”

Lộ Thu Diễm: “Tôi tặng kẹp cà vạt, vặn thành một bộ.”

.” Điền Nguyễn yên tâm.

Hai trực tiếp về trang viên, ngờ về thấy Hề Khâm, Tạ Đường Yến, Tiền Lại Lại ba đang giúp bố trí tiệc sinh nhật.

Điền Nguyễn vô cùng bất ngờ: “Mọi đều tới !”

Tạ Đường Yến tay cầm một dây đèn nhấp nháy lộn xộn, : “Sinh nhật hội trưởng, thành viên nòng cốt như bọn đương nhiên mặt.”

Điền Nguyễn thích nhất là náo nhiệt, lập tức dặn má Lưu hầm tổ yến cho bọn họ, thể để bận công.

Quản gia thong thả phủi sạch trách nhiệm: “Tôi bảo Hề thiếu gia, Tạ tiểu thư, Tiền thiếu gia đừng động tay, nhưng bọn họ , nhất quyết giúp.”

“Họ là bạn nhất của Ngu Thương, đương nhiên tự tay bố trí.” Điền Nguyễn để ý, trong nguyên tác cũng như , sinh nhật của vai chính công tuy đông , nhưng ấm áp và vui vẻ.

Hơn nữa, vai chính công và thụ còn hôn .

Điền Nguyễn chỉ chờ ăn đường.

Đợi đến khi sân vườn bố trí gần xong, khắp nơi đều là bóng bay, hoa tươi, đèn trang trí, hề tục khí, ngược ấm áp và lãng mạn.

Tạ Đường Yến đặc biệt cho tài xế nhà chở tới một cây tùng trông giống cây thông Noel, treo lên đó đầy những huy chương, giấy khen, huy chương vàng, giấy chứng nhận danh dự mà Ngu Thương đạt khi còn học ở trường.

Cô vỗ tay tuyên bố đại công cáo thành: “Hội trưởng nhất định sẽ cảm động.”

Điền Nguyễn: “……” Không sai, trong buổi tiệc sinh nhật , món quà to vô dụng nhất chính là cái cây .

Cổng lớn trang viên mở , một chiếc Maserati dừng trong bãi đỗ xe, cửa mở kiểu cánh chim, từ xe bước xuống một nữ sinh mặc váy công chúa. Gương mặt xinh rực rỡ trong màn đêm như một đóa quỳnh hoa nở rộ, thuần khiết trắng trong.

“Chú nhỏ!” Ngu Đề xách váy chạy tới, thấy lạ ở đây liền chậm bước, trở nên đoan trang thục nữ, lượt chào hỏi: “Phó hội trưởng, Tạ chủ quản, Tiền chủ quản.”

Tạ Đường Yến tùy tiện vỗ vai cô : “Khách sáo làm gì, đều là học sinh Đức Âm cả.”

Ngu Đề ngẩng mặt, ngọt ngào gọi: “Học tỷ.”

Sau đó nữ sinh liền tụ chơi với , thể đề tài giữa các nữ sinh đúng là vô cùng phong phú, từ nam chí bắc, chuyện trời đất, liền một mạch hơn hai mươi phút, hề ngừng lấy .

Điền Nguyễn cảm thán: “Các cô còn nhiều hơn cả .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-159.html.]

Lộ Thu Diễm đói bụng, bẻ một quả chuối ăn, “Không cần khiêm tốn, còn lợi hại hơn bọn họ.”

“……”

“Ngu Đề, cha em tới?” Điền Nguyễn rốt cuộc cũng chen một câu .

Ngu Đề uống một ngụm nước: “Ục ục ục…… Phù, bọn họ chú út mời, hơn nữa tới còn tặng đại lễ.”

Điền Nguyễn hỏi: “Vậy lễ nhỏ em mang là gì?”

Ngu Đề gọi bảo tiêu , bảo họ lấy món quà mà chuẩn kỹ từ cốp xe xuống, một chồng sách cao chừng ba mươi centimet, bộ đều bọc bằng giấy gói in hình thỏ con.

Điền Nguyễn: “Cái là……”

Ngu Đề liếc trộm Lộ Thu Diễm một cái, hạ giọng đầy thần bí: “Anh trai trưởng thành , cũng đến lúc nên chuyện nam nam.”

Điền Nguyễn do dự: “Nội dung mấy bộ truyện tranh trắng trợn ?”

Ngu Đề hắc hắc: “Gần như trang nào cũng cảnh khiến đỏ mặt.”

“……” Điền Nguyễn , “Có kích thích quá ?”

“Kích thích mới dễ khai khiếu chứ, hắc hắc hắc.”

Điền Nguyễn nghi ngờ tới tám chín phần, chuyện là tư tâm của Ngu Đề, cô nàng đơn giản là truyền bá sở thích của , tiện thể lôi kéo thêm đồng đạo.

Ngu Thương cũng thể trở thành đồng đạo của cô , nhiều nhất chỉ là giữ thái độ học tập nghiêm túc, xong truyện tranh mà thôi.

Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân vì khi Ngu Thương làm chuyện đó với Lộ Thu Diễm, thầy dạy cũng hiểu?

Điền Nguyễn càng nghĩ càng thấy khả năng cao, vỗ vỗ vai Ngu Đề, : “Good job.”

Maybach lái cổng lớn trang viên, Điền Nguyễn cùng quản gia đồng thời bước tới đón, “Ngu , ngài về —— a!” Cậu quản gia đ.â.m trúng, ngã thẳng xuống đất.

Quản gia: “…… Xin phu nhân, ngài đột nhiên chạy .”

Điền Nguyễn vỗ vỗ m.ô.n.g dậy, “Chú Vương, mắt chú lão hoa ?”

Quản gia: “Tuyệt đối , thấy tới hai vị phu nhân.”

“???”

Ngu Kinh Mặc xuống xe tới, nắm lấy tay Điền Nguyễn, với quản gia: “Tuổi cao thì nên đeo kính viễn thị.”

Quản gia mắt hai vị , hai vị phu nhân cạnh , vì thế ông cúi thật sâu về phía trông giống “chân nhân” nhất: “Tôi hiểu , , phu nhân.”

Điền Nguyễn trơ mắt quản gia cúi chào… khí: “Nghiêm trọng đến mức ? Bình thường ……”

Quản gia đầy cảm xúc: “Đa tạ phu nhân khen ngợi. Tuy mắt hoa, nhưng khí thế oai hùng của ngài và , dung mạo tuấn mỹ xứng đôi, từng quên dù chỉ một khắc. Nếu là ban ngày, chắc chắn sự ân ái của hai làm cho choáng váng.”

Điền Nguyễn: “……”

Hề Khâm hỏi Lộ Thu Diễm: “Nhà các lúc nào cũng thế ?”

Lộ Thu Diễm: “?? Cái gì gọi là nhà của chúng ?”

Hề Khâm: “Cậu với Ngu Thương đang yêu ? Điền Nguyễn còn tán thành hai , tin thì hỏi Tạ Đường Yến.”

Tạ Đường Yến: “ . Điền Nguyễn còn với hội trưởng sớm tư định chung , duyên định tam sinh, kiếp kiếp đều ân ân ái ái, quấn quýt rời, dài lâu bền chặt, cho tới chân trời góc biển cũng rời bỏ, sánh cánh song phi, bạc đầu giai lão, sông cạn đá mòn.”

Lộ Thu Diễm: “…………”

Lộ Thu Diễm trừng mắt Điền Nguyễn, “Hắn… thật sự như ?”

Tiền Lại Lại gật đầu: “Tôi thể làm chứng, đúng là như —— cho nên với hội trưởng chuyện ? Đã tư định chung ?”

Lộ Thu Diễm: “Không !”

Giọng lớn, Điền Nguyễn đầu sang, vẻ mặt vô tội, đôi mắt màu nâu hổ phách trong đêm tối lấp lánh, tủm tỉm hỏi: “Mọi đang gì thế, vui ?”

Lộ Thu Diễm nghiến răng: “Anh thấy giống vui vẻ, giống ăn thịt hơn?”

Điền Nguyễn sững sờ: “Ăn ? Cậu ăn ai?”

Lộ Thu Diễm: “Đương nhiên là con thỏ nào đó mỗi ngày việc gì làm, chỉ nhảy nhót lung tung, còn thích bịa đặt chuyện yêu đương của khác.”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...