Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-04-04 04:56:41
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Kì thi mô phỏng thế nào?” Ngu Kinh Mặc dùng tay áo che chiếc đồng hồ vàng toát lên ánh kim lấp lánh, tràn đầy thở thổ hào, như vô tình hỏi.

Điền Nguyễn ngả , thở dài một : “Vẫn là hạng hai.”

Ngu Kinh Mặc lấy làm ngoài ý : “Đã .”

“Liều sống liều c.h.ế.t mới giữ hạng hai.” Điền Nguyễn tuy chỉ là một học bá nho nhỏ, nhưng thành tích khoa học tự nhiên của vững, buộc duy trì.

Hạng ba là Hề Khâm, chỉ kém ba điểm, chừng ngày nào đó sẽ vượt lên.

Điều khiến Điền Nguyễn sinh cảm giác nguy cơ. Cậu sợ tụt hạng, chỉ sợ cố gắng mà vẫn tụt.

Ngu Kinh Mặc nắm tay : “Em thể đòi thưởng.”

“Khen thưởng?” Điền Nguyễn mặt sang, đôi mắt sáng rực .

“Tùy em gì.”

Điền Nguyễn nghĩ một lúc, thật sự thiếu thứ gì: “Em lâu ăn hamburger, ăn burger đùi gà.”

“…… Chỉ thôi?”

“Ừ.” Điền Nguyễn gật đầu.

Ngu Kinh Mặc bất lực. Vừa xe ngang qua một cửa hàng McDonald’s, tài xế tinh ý cho chiếc Maybach chậm rãi dừng bên đường.

Hai cùng xuống xe. Ngu Kinh Mặc đưa tay giữ cửa kính, để Điền Nguyễn , mới theo . Trong cửa hàng mười lăm, mười sáu khách, hoặc chờ, hoặc đợi lấy đồ ăn. Hai xuất hiện thu hút hơn nửa ánh .

Ngu Kinh Mặc mặc âu phục cắt may vặn, dáng cao ráo, chân dài thẳng tắp, khí chất tuấn tú như núi non. Gương mặt tuấn lạnh lùng như băng vạn năm, dù biểu lộ cảm xúc gì, chỉ cần đó thôi cũng như một chiếc máy điều hòa tự nhiên, khiến cả cửa hàng lập tức yên tĩnh .

Điền Nguyễn gần như quen với việc Ngu Kinh Mặc đến thì khí nơi đó lạnh đến đó, bình thản gọi món: “Một burger đùi gà cay, một burger bò Angus xông khói, thêm một phần cánh gà rán.”

“Xin chờ một lát.” Nhân viên cửa hàng nín thở đáp.

Điền Nguyễn thanh toán bằng WeChat, cầm thứ tự chờ.

Trên bảng điện t.ử thỉnh thoảng hiện lấy đồ. Đến lượt thì quầy nhận.

Điền Nguyễn cúi đầu của , đoán còn mười phút, liền với Ngu Kinh Mặc: “Chúng ngoài dạo một chút .”

“Ừ.” Ngu Kinh Mặc nắm tay cửa.

Có nữ sinh lấy điện thoại chụp hai , nhưng giây bảo tiêu xuất hiện yêu cầu xóa ảnh.

Mười phút cũng chẳng gì để dạo, bên đường một cửa hàng quà tặng xoay vòng. Đèn giao thông chuyển xanh, Điền Nguyễn kéo Ngu Kinh Mặc sang đường, bước trong tiệm.

Đối diện với những món quà nhỏ đủ màu sắc, phần lớn mang phong cách đáng yêu, Ngu Kinh Mặc hỏi: “Mấy con thú nhồi bông của em là mua ở đây ?”

Điền Nguyễn: “ , rẻ mà còn .”

“Thích thì thể mua luôn cả cửa hàng.” Ngu Kinh Mặc , giọng điệu như đang mua một cái hamburger.

Điền Nguyễn: “…… Ngu , thể như , như thế sẽ mất nhiều niềm vui.”

Ngu Kinh Mặc hiểu vì mất niềm vui, nhưng vẫn tôn trọng ý kiến của Điền Nguyễn, lặng lẽ theo phía . Điền Nguyễn gì, liền cái đó.

Cửa hàng quà tặng khá đông , phần lớn là nữ sinh. Thỉnh thoảng vài ánh mắt liếc sang, kèm theo tiếng khúc khích.

Điền Nguyễn chỉ hứng thú với thú nhồi bông và mấy túi card nhỏ. Cậu chọn mấy túi mười tệ, : “Được , thôi.”

Thanh toán xong, khỏi cửa hàng liền xé bao bì, đổ hết card tay, lật xem từng tấm: “Oa, em rút thẻ hiếm!”

“Đây là gì?” Ngu Kinh Mặc hỏi.

Điền Nguyễn ngại ngùng: “Đều là nhân vật trong tiểu thuyết, dạo hot.”

Ngu Kinh Mặc can thiệp sở thích của , cầm một tấm lên xem: “Phong cách tinh xảo.”

Điền Nguyễn gật đầu, bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu.

Ngu Kinh Mặc mỉm ngừng, bỗng giơ ngón tay đặt lên đôi môi mềm mại của : “Giữ sức , lát nữa còn ăn hamburger.”

Lấy đồ ăn xong, hamburger mang lên xe.

Điền Nguyễn ghế da xe sạch sẽ sang trọng, một hạt bụi, hamburger còn bốc nóng trong tay: “…… Ăn trong xe ?”

Ngu Kinh Mặc rút mấy tờ khăn giấy mềm đưa cho : “Cẩn thận một chút là .”

Điền Nguyễn c.ắ.n một miếng da đùi gà chiên giòn, vị cay thơm tràn ngập khoang miệng, mày mắt khỏi giãn : “Ngon thật. Ngu , cũng ăn .”

Cậu khẩu vị của Ngu Kinh Mặc, nên đặc biệt gọi burger bò Angus xông khói.

Ngu Kinh Mặc : “Về nhà ăn.”

Điền Nguyễn hiểu chú trọng lễ nghi, liền tự ăn ngon lành chiếc hamburger mà gần hai tháng đụng tới. Ngu Kinh Mặc chăm chú ăn, đến mức Điền Nguyễn ngượng ngùng: “Anh đừng em.”

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Em ăn trông .”

Khóe miệng Điền Nguyễn dính một chút sốt phô mai: “Vậy em thích hợp làm streamer ăn uống ?”

“Chỉ cho một xem.”

“……” Không thể phản bác!

Về đến trang viên, Ngu Kinh Mặc bảo má Lưu hâm nóng hamburger, bày lên đĩa, chuẩn sẵn d.a.o nĩa. Sau đó ghế chính, thong thả thưởng thức.

Điền Nguyễn: “……”

Một chiếc hamburger nhỏ bé, Ngu Kinh Mặc ăn khí chất bữa tiệc năm .

Bữa tối Ngu Thương xuất hiện, trông như đang bận tối mày tối mặt.

Má Lưu hỏi thêm một câu: “Thiếu gia về ăn ạ?”

Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt đáp: “Chừa phần cho nó.”

“Vâng.”

Mãi đến chín giờ tối, khi Điền Nguyễn làm xong bài tập, ngoài cổng trang viên mới vang lên tiếng xe. Cậu kéo rèm thư phòng , thấy là xe của Ngu Thương, liền khoác áo bước ngoài.

lúc Ngu Kinh Mặc cũng từ thư phòng .

“Ngu Thương về .”

“Ừ.”

Đèn chùm hành lang sáng rực, đèn pha lê đỉnh cầu thang tỏa ánh sáng lộng lẫy.

Trong phòng khách rộng lớn ba bốn hầu . Các cô cúi chào chủ nhân, nhiều lời.

Chờ bốn, năm phút, Ngu Thương mới từ khu phụ bước sang nhà chính. Sắc mặt mệt mỏi, ánh mắt dài sâu phủ một tầng u ám. Thấy cha, mím môi, một lúc mới gọi:

“Cha.”

Ngu Kinh Mặc : “Ăn cơm .”

Ngu Thương gật đầu, trầm mặc phòng ăn.

Điền Nguyễn theo hỏi: “Sao hôm nay về muộn ?”

“Công việc.”

“Công việc phiền phức ?”

Ngu Thương im lặng.

Ngu Kinh Mặc : “Để nó ăn cơm .”

Điền Nguyễn: “Ồ.”

Chờ Ngu Thương ăn xong, Điền Nguyễn mang bài tập từ lầu xuống, : “Bài tập của còn làm đúng ? Tôi chép cho .”

Ngu Thương lắc đầu: “Không cần. Tôi làm xong .”

“……”

Ngu Kinh Mặc sofa, bắt chéo đôi chân dài, tư thế lười nhác, giọng trầm : “Đã xảy chuyện gì?”

Điền Nguyễn sắc mặt Ngu Thương, lặng lẽ xuống bên cạnh Ngu Kinh Mặc.

Ngu Thương mặt bọn họ, cúi đầu như phạm , : “Cha, công ty bao da tạm thời ngừng kinh doanh.”

Ban đầu Điền Nguyễn còn kịp phản ứng “ngừng kinh doanh” là ý gì, đến khi hiểu thì cả run lên, lập tức sang Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc vẫn bình thản, hỏi: “Vì ngừng?”

Ngu Thương cau chặt mày: “Cục giám sát đến kiểm tra, da thành phẩm chứa formaldehyde vượt mức cho phép, đạt tiêu chuẩn, yêu cầu chỉnh đốn cải cách. Con mời ăn cơm, tặng quà, bày tỏ sẽ chỉnh đốn, nhưng hôm nay thông báo ngừng kinh doanh vẫn ban xuống.”

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Thủ đoạn nhỏ thôi. Chưa đến mức khiến con luống cuống.”

Ngu Thương tiếp tục: “Thông báo ban xuống, nhà xưởng liền xảy hỏa hoạn, hơn mười công nhân bỏng.”

“Xưởng cũ xưởng mới?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-158.html.]

“Xưởng cũ.”

Ngu Kinh Mặc trầm ngâm: “Vậy chờ . Xưởng mới cũng sẽ xảy hỏa hoạn thôi, gấp thì chỉ nhắm con.”

“?”

Điền Nguyễn trợn tròn mắt: “Thật sự sẽ cháy ?”

Ngu Kinh Mặc lập tức phân phó: “Thông báo xưởng mới sơ tán an , tháng giảm bớt nhân sự làm ca đêm.”

“Vậy tìm nguyên nhân vụ cháy ?”

Ngu Thương lắc đầu: “Con xem camera giám sát. Lửa bùng lên từ một kho nhỏ , cuối cùng là công nhân trong xưởng.”

Vì thế cảnh sát đưa kết luận, thiết trong xưởng cũ kỹ, dây điện chập mạch gây cháy.

Lý do chỉ lừa ngoài. Với lăn lộn thương trường hơn mười năm như Ngu Kinh Mặc, tin lấy một chữ.

“Chắc chắn là Hứa Băng Dạng giở trò.” Điền Nguyễn cũng tin, nhanh chóng xác định đối tượng khả nghi.

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Xưởng mới đình chỉ chứ?”

Ngu Thương lắc đầu: “Chưa. Xưởng mới là cùng nhà họ Đỗ đầu tư.”

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Vậy cứ chờ.”

Điền Nguyễn thêm: “Không thể để tái diễn cháy nổ, cũng thể để thêm vô tội thương.”

Ngu Kinh Mặc liếc thanh niên bên cạnh với vẻ mặt ngây thơ lương thiện, cảm thấy buồn đáng yêu, liền giải thích: “Tâm hại thể , nhưng tâm đề phòng khác cũng thể thiếu. Làm khó, làm ác chỉ cần một ý niệm. Người trăm ngàn suy nghĩ, ý niệm khó mà phòng.”

Điền Nguyễn sững sờ: “Ý của là……”

“Trước khi đủ chứng cứ, góc độ pháp luật, cũng thể định tội ai.”

Điền Nguyễn hiểu . Cho dù Hứa Băng Dạng là phản diện, từ đấu thầu đến nhà máy bao da đều là do đối phương giở trò, thì vẫn thể đ.á.n.h trúng một đòn. Mọi chuyện cần từ từ tính toán.

Huống chi Ngu Kinh Mặc sớm lệnh sơ tán an , giảm ca đêm, chính là để phòng ngừa tai họa nghiêm trọng hơn.

“Ngủ ngon một giấc , đừng nghĩ nhiều. Thuyền đến đầu cầu tự khắc thẳng.” Ngu Kinh Mặc với Ngu Thương.

Ngu Thương cúi đầu: “Con xin cha, con làm .”

“Vậy nghĩ cách làm cho .” Ngu Kinh Mặc bình thản đáp.

Ngu Thương gật đầu, sắc mặt nặng nề rời khỏi nhà chính, trở về khu phụ.

Điền Nguyễn lo lắng: “Ngu Thương mới mười tám tuổi, đừng tạo áp lực lớn như cho .”

Ngu Kinh Mặc : “Vậy làm chút chuyện vui, tổ chức sinh nhật cho .”

“……”

Nói thì, sinh nhật mười tám tuổi của Ngu Thương vẫn tổ chức. Một tháng nay quá bận, thời gian chuẩn .

Giờ Ngu Kinh Mặc nhắc tới, tinh thần Điền Nguyễn lập tức phấn chấn: “Muốn tổ chức lớn ?”

“Xem ý .”

Đến chủ nhật, Điền Nguyễn cuối cùng cũng bắt Ngu Thương đang sớm về muộn, hỏi: “Cậu tổ chức sinh nhật lớn thế nào?”

Ngu Thương sững , nghĩ một chút : “Cả nhà ăn một bữa cơm là .”

“Tối nay rảnh ?”

“Ừ.”

Điền Nguyễn lập tức nhắn tin cho Lộ Thu Diễm: Ngu Thương sinh nhật đó, mau qua đây.

Lộ Thu Diễm: …… Tôi chuẩn quà cả tháng , cuối cùng mới nhớ tới sinh nhật ?

Điền Nguyễn: Tôi còn chuẩn quà QAQ

Lộ Thu Diễm: / chắp tay

Điền Nguyễn: Cứu mạng, mua quà với / đáng thương

Lộ Thu Diễm: Tôi đang làm ở khách sạn, tới tìm .

Điền Nguyễn: OK.

Ba giờ chiều, trời còn sáng. Điền Nguyễn Ferrari tìm Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm đang giữ bãi đỗ xe khách sạn. Thời tiết ấm áp, quá nóng, cảnh xuân , thích hợp làm việc ngoài trời. Vì thế lúc rảnh rỗi, y thường ngậm một cọng cỏ đuôi ch.ó trêu mèo chọc chó.

Mà Điền Nguyễn, cũng xem như một loại “mèo”.

Lộ Thu Diễm nhắn tin: Rớt xuống hố xí ?

Điền Nguyễn: Kẹt xe, xe nhiều quá QAQ

Lộ Thu Diễm: Chờ mười phút nữa.

Điền Nguyễn: Bảo bối chờ ~

Mười phút ——

Ferrari cuối cùng cũng phóng vèo tới khách sạn quốc tế Macchiato sườn núi. Tài xế đùa: “Không còn tưởng phu nhân hẹn hò với tình nhân đấy. Vội vàng ghê.”

Điền Nguyễn: “…… Quản cho cái miệng của ông, coi chừng mất việc.”

Tài xế làm động tác kéo khóa miệng: “Yes, sir.”

Điền Nguyễn xuống xe, thẳng tới Lộ Thu Diễm: “Đợi lâu .”

Lộ Thu Diễm dựa cột cửa khách sạn, tư thế lười biếng: “Xin nghỉ cho .”

“Không vấn đề.” Điền Nguyễn gọi cho quản lý, hai ba câu là xong, “Đi thôi.”

Lộ Thu Diễm bước lên xe.

Ferrari lao , chỉ để một làn khói xe cùng ánh mắt ghen tị của giữ cửa còn .

Nửa giờ , xe dừng con phố xa xỉ nổi tiếng nhất Tô thị. Trên con phố , các thương hiệu xa xỉ hàng đầu thế giới san sát, gần đây còn vài nhãn hiệu mới đến mức Điền Nguyễn cũng từng .

Lộ Thu Diễm quen đường quen lối. Ngoại trừ mấy cửa hàng mới, những thương hiệu còn y đều thể vanh vách bảy tám cái.

Điền Nguyễn lấy sổ tay nhỏ ghi chú: “Cửa hàng bán túi da nam, cửa hàng bán nước hoa nữ……”

Lộ Thu Diễm chịu thua: “Không hổ là học bá, cũng mang sổ ghi chép.”

Điền Nguyễn từng nguyên tác, đương nhiên sở thích của Ngu Thương, cũng mỗi sinh nhật, Lộ Thu Diễm thường tặng kẹp cà vạt, con dấu cá nhân, hoặc đồ cổ nhỏ.

Cậu tranh nổi bật với vai chính thụ, nên quyết định tránh những món đó.

, việc Ngu Thương thích quà là chuyện , quan trọng nhất là món quà đủ thể diện.

Dạo hết cửa hàng xa xỉ đến cửa hàng khác, Điền Nguyễn vẫn chọn món nào ý: hoặc quá đắt, hoặc quá trang trọng, đều hợp. Trái , Lộ Thu Diễm trúng vài món, chỉ là tiền mua.

Điền Nguyễn chân thành hỏi: “Có loại quà nào tầm một trăm tệ mà vẫn dùng ?”

Lộ Thu Diễm suýt nghi ngờ tai : “Một trăm tệ?”

“Ừ.”

“Mang một trăm tệ dạo phố xa xỉ, đúng là nhân tài.”

“……”

Hai , Điền Nguyễn nghiến răng nâng giá: “Vậy một ngàn?”

Lộ Thu Diễm: “Đối xử với con trai một chút .”

Điền Nguyễn: “…… Một vạn là tối đa , tiền tiêu vặt một tháng của .”

Lộ Thu Diễm thêm gì, bước chân rẽ gọn cửa hàng kế tiếp ——

Điền Nguyễn thấy cả bức tường gậy massage to thô, sợ đến tái mặt: “Lộ Thu Diễm, thích cái ??”

Lộ Thu Diễm: “…… Đi nhầm.”

, Điền Nguyễn cực kỳ tò mò, ngượng liếc hết đến khác: “Khụ khụ, chúng đều thành niên , chút cũng .”

Lộ Thu Diễm liếc : “Sao, chồng thỏa mãn ?”

Điền Nguyễn: “…… Không . Tôi chỉ tò mò thôi, tò mò ?”

Nói thật, Lộ Thu Diễm cũng chút tò mò: “Vậy xem chút , mua.”

“Ừ.” Điền Nguyễn gật đầu lia lịa.

Ngoài gậy massage còn áo mưa và đủ loại đồ kỳ quái khác, tên cũng đoán dùng làm gì. Điền Nguyễn dám chạm, ngược Lộ Thu Diễm tự nhiên cầm từng món lên nghiên cứu kỹ hướng dẫn sử dụng.

Điền Nguyễn: “……” Không hổ là vai chính thụ của thế giới , đúng là bình tĩnh tự nhiên.

Lộ Thu Diễm xem một lúc đặt , mặt đổi sắc : “Cũng bình thường, gì đặc biệt.”

Điền Nguyễn: “Đại lừa tiên của Ngu Thương mới là đặc biệt nhất đúng ?”

Lộ Thu Diễm: “……”

Loading...