Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 157
Cập nhật lúc: 2026-04-04 04:56:13
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Hứa Băng Dạng rốt cuộc vẫn chọc giận đến mức bỏ .
Không ánh đèn rực rỡ chiếu rọi như trong phim phản diện, bầu khí của buổi xuân nhật yến càng thêm nhẹ nhàng, thoải mái.
Ngu Kinh Mặc chỉ trong đến nửa ngày thành hơn mười bản hợp tác kinh doanh trị giá hàng trăm triệu. Điền Nguyễn thỉnh thoảng ghé tai vài câu, lập tức dọa hình, chỉ cần , thể chốt mấy tỷ hợp tác?
Khó trách buổi xuân nhật yến tổ chức hoành tráng như , tiêu tiền như nước chảy, bởi vì tiền bỏ còn bằng một phần vạn tiền kiếm .
Cùng lúc đó, Ngu Thương cũng độc lập trò chuyện với nhóm thương nhân, nắm bắt vài dự án quy mô lớn, coi như rèn luyện bản , mang đến thêm niềm vui ngoài dự kiến.
Mọi đôi bên cùng lợi, cả ngày hôm đó khách và chủ đều vui vẻ.
Ngay cả cáo già xảo quyệt như Đỗ Hận Đừng cũng nhịn cảm thán: “Buổi xuân nhật yến , so với những buổi tiệc xã giao từng tham gia ở nước ngoài còn náo nhiệt hơn nhiều.”
Hạ Lan Tư để tâm: “Ai ngày mai bọn họ đổi ý , lời vẫn đừng vội sớm.”
Đỗ Hận Đừng : “Điều kiện đưa đủ hậu đãi, cá tự nhiên sẽ c.ắ.n câu. Không con , thì cũng là con khác.”
Nhìn dáng vẻ khí phách hăng hái của Đỗ Hận Đừng, Hạ Lan Tư cũng bật một tiếng: “Điều kiện càng , khác càng dễ nảy sinh ý định cuốn tiền bỏ trốn. Đừng nghĩ loài thành thật giữ chữ tín như .”
“Anh chỉ tin rằng, con sự trung thành tuyệt đối với tiền.”
“Cũng đúng.”
“…… Anh cả, dâu!” Điền Nguyễn đuổi theo hai , vẻ mặt tươi rạng rỡ, “Có chuyện em bàn bạc với hai một chút.”
Hạ Lan Tư lạnh nhạt liếc một cái: “Còn dám gọi bậy nữa, ném rừng sâu núi thẳm cho tự sinh tự diệt.”
Đỗ Hận Đừng hỏi: “Chuyện gì?”
Điền Nguyễn : “Gần đây Ngu Thương tiếp quản mấy công ty của nhà họ Ngu, là để rèn luyện, nhưng còn trẻ, em vẫn yên tâm.”
“Cho nên?”
“Cho nên em nhờ cho vài lời chỉ điểm, hoặc là hợp tác một hai dự án làm ăn.”
“Không thành vấn đề.” Đỗ Hận Đừng đáp ứng ngay, “Dù cũng là con nuôi của em, coi như cháu trai của .”
Mắt Điền Nguyễn sáng lên: “Anh cả, đúng là quá !”
Nguyên tác vai chính công và nam phụ mạnh mẽ liên thủ, xem vai ác còn thể nhảy nhót thế nào nữa.
Hạ Lan Tư khó chịu : “Sao tìm Ngu Kinh Mặc, tìm cả ?”
Điền Nguyễn thẳng: “Ngu chắc chắn sẽ giúp. Hắn là để Ngu Thương rèn luyện, thì trong thời gian đó sẽ tuyệt đối nhúng tay bất cứ chuyện gì.”
“Thời hạn bao lâu?”
“Khoảng nửa năm, đến kỳ nghỉ hè.”
Đỗ Hận Đừng trầm ngâm: “Vừa đang nhắm trúng một nhà máy sản xuất đồ da, bàn xong , hiện đang trong quy trình ký hợp đồng. Nếu Ngu Thương hứng thú, thể cùng góp vốn.”
Điền Nguyễn : “Vậy thì đúng là quá trùng hợp . Công ty Ngu Thương tiếp quản cũng làm đồ da, hình như đang lo nhà xưởng đủ lớn, thiết cũ, đang cân nhắc đổi xưởng hoặc xây mới.”
“Vậy thì cần lo nữa, sẵn .”
“OK!” Điền Nguyễn vui vẻ chạy tìm Ngu Thương, ai ngờ Ngu Thương chiếc Maserati, chở Lộ Thu Diễm phóng như bay, chỉ để một làn khói xe.
Điền Nguyễn chạy theo mấy bước, thật sự đuổi kịp, đành bỏ cuộc, xoay lên chiếc Bentley, cùng Ngu Kinh Mặc trở về trang viên.
Trên đường, Điền Nguyễn kể chuyện .
Ngu Kinh Mặc phản đối: “Vốn dĩ là để Ngu Thương rèn luyện, hợp tác với ai thì cứ hợp tác.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Anh cả em vẫn đáng tin, điểm em thể đảm bảo.”
“Nếu em đảm bảo nổi thì ?”
“Sao đảm bảo nổi?”
“Ví dụ như nhà máy đồ da làm ăn hiệu quả, cả em rút vốn, để một đống nợ nần.”
“…… Sẽ . Anh cả em làm ăn từng thua lỗ.” Điền Nguyễn nguyên tác, Đỗ Hận Đừng từ khi xuất hiện đến lúc kết cục, ngoại trừ chuyện tình cảm với vai chính suôn sẻ, thì thương trường vẫn luôn là đáng gờm.
Ngu Kinh Mặc tựa lưng ghế , thể chìm trong lớp đệm mềm mại nơi eo lưng, cằm nâng lên, tư thế thả lỏng nhưng vẫn mang theo hàn khí lạnh lẽo: “Trên thương trường ai thể luôn luôn thắng. Chỉ trải qua thăng trầm mài giũa, đôi cánh mới dần cứng cáp, đủ sức chịu đựng mưa gió.”
Điền Nguyễn cũng , Đỗ Hận Đừng từng chịu thiệt , từng thua , mới hình thành nên tính cách hiện giờ, dù cuốn hai tỷ, vẫn thể bình thản đến mức quỷ dị.
Trong nguyên tác, Đỗ Hận Đừng cũng như , bề ngoài là một quý ông nho nhã, nhưng bên trong vẫn còn dã tính. Hắn luôn chờ đến khoảnh khắc đối thủ thả lỏng nhất để phát động tấn công, nhắm thẳng điểm yếu, nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, c.ắ.n đứt cổ họng đối phương.
Điền Nguyễn đột nhiên rùng một cái, “Ngu ……”
“Ừ?”
“Em kéo cả em nhập cuộc, là vì Hứa Băng Dạng nhất định sẽ động tác. Nếu cả chuyện , trách em ?”
Ngu Kinh Mặc bật : “Bây giờ em mới nghĩ đến vấn đề ?”
“……” Điền Nguyễn chút hối hận, đúng là quá lỗ mãng.
Ngu Kinh Mặc nắm lấy bàn tay trắng nõn của , bao trọn trong lòng bàn tay , : “Anh , mặc kệ em gây họa gì, đều sẽ giúp em thu dọn.”
Điền Nguyễn cảm động Ngu Kinh Mặc, “Ngu .”
“ nếu cả em đ.á.n.h em, dùng gia pháp, thì cũng quản nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-157.html.]
“…… Ngu !” Điền Nguyễn tức đến đỏ mặt, “Anh quản em chứ!”
Ngay cả tài xế cũng bật , hai vợ chồng đúng là thích trêu chọc .
Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Vậy khi em làm chuyện gì, thể bàn với hãy làm ?”
Điền Nguyễn nhỏ giọng làm nũng: “Em bảo đảm.”
Ngu Kinh Mặc cũng rõ là tin , chỉ : “Tuy là em kéo cả em nhập cuộc, nhưng bên cả em Ngu Thương, sẽ thua.”
Điền Nguyễn gật đầu: “ !”
“Nếu em đảm bảo , thì dùng chính để trả cho .”
“Được……”
Sau đó, một tháng ——
Điền Nguyễn: “……” Cậu nhảy thẳng tới một tháng ! Thời gian của ! Trả thời gian, trả thanh xuân!
“Điền Nguyễn, ngẩn làm gì?” Lộ Thu Diễm bất lực Điền Nguyễn thêm một nữa thất thần.
Từ lúc học chung lớp, Lộ Thu Diễm phát hiện Điền Nguyễn thật sự ngẩn .
Đi học ngẩn , ăn cơm ngẩn , đường ngẩn , y cũng ngẩn , ngay cả tan học về nhà cũng còn ngẩn một lúc.
“Ngơ ngác, tỉnh .” Lộ Thu Diễm đưa ngón tay chọc nhẹ gò má mềm mại của Điền Nguyễn. Không thể , vị ba nhỏ trông thật sự trẻ, gương mặt đầy collagen, mày mắt thanh tú, đúng chuẩn thiếu niên trong sáng của trường trung học.
Điền Nguyễn giật tỉnh , chớp mắt Lộ Thu Diễm: “Cậu gọi là gì?”
“Ngơ ngác, A Ngốc, đồ ngốc. Thích cái biệt danh nào?” Lộ Thu Diễm khoác cặp sách lên vai, sải bước về phía cổng lớn Đức Âm.
“…… Cái nào cũng thích.”
“Không , dù lúc ngẩn thì gọi gì cũng .”
Điền Nguyễn đeo cặp sách nhỏ, đuổi theo phía : “Lộ Thu Diễm, cảm thấy thời gian của chúng trộm mất ?”
“Cái gì?”
“Bị trộm mất một tháng.”
“Anh thi thử thi đến ngu luôn ? Tháng xoát đề.”
Điền Nguyễn ngẫm , đúng là chuyện đó. Để chuẩn thi thử, mỗi ngày về đến nhà liền làm bài tập, xoát đề, bài thi. Thậm chí vì mà còn ngủ riêng với Ngu Kinh Mặc hơn nửa tháng, chuyên tâm ôn tập.
Không “bổ dương” đúng hạn, Ngu Kinh Mặc cũng gì, nhưng Điền Nguyễn vẫn cảm thấy đối phương chút oán khí.
Điền Nguyễn cũng còn cách nào khác, sinh hoạt vợ chồng nếu quá thường xuyên, thật sự sẽ ảnh hưởng việc học ngày hôm . Cậu hạ quyết tâm lớn mới dám ngủ riêng với Ngu Kinh Mặc.
Một tuần vẫn thể ngủ chung hai …… Điền Nguyễn an ủi Ngu Kinh Mặc, chỉ cần đợi đến kỳ nghỉ hè, là thể ngày nào cũng ngủ cùng .
Ngu Kinh Mặc chỉ đáp một chữ: “Ừ.”
Điền Nguyễn sờ sờ túi áo, tự cổ vũ bản : “Muốn cuộc sống gặp trở ngại, thì đầu óc tỉnh táo…… Phi phi, tin ngày mai sẽ hơn.”
Lộ Thu Diễm đang thì đầu một cái, thấy Ngu Thương : “Gần đây Ngu Thương bận ? Có lúc xin nghỉ nửa ngày đến trường.”
Điền Nguyễn : “Hắn đang bận xây dựng sự nghiệp, cũng là đặt nền móng cho hạnh phúc tương lai của các .”
Lộ Thu Diễm: “…… Tôi thấy thi cử thi đến đầu óc choáng váng , mau về nhà nấu cho chồng một bữa thì hơn.”
Điền Nguyễn: “……”
Giữa một dãy siêu xe, Điền Nguyễn quen thuộc tìm thấy chiếc Maybach. Cửa xe mở , trong, ngửi thấy mùi đàn hương đặc trưng hòa lẫn với khí chất lạnh lẽo của Ngu Kinh Mặc, khỏi hít sâu một .
Ngu Kinh Mặc đưa cho một chai nước, vặn sẵn nắp.
“Cảm ơn.” Điền Nguyễn uống một ngụm nhỏ làm ướt cổ họng, cố gắng để giọng trong trẻo như nước suối, “Ngu , em quà tặng .”
Nói , vất vả lôi từ túi quần một chiếc hộp da nhỏ chỉ to bằng nắm tay. Thật ngay từ lúc lên xe, Ngu Kinh Mặc để ý thấy túi quần phồng lên.
“Còn tưởng rằng tiểu Điền Nguyễn của lớn lên .” Ngu Kinh Mặc , nhận lấy chiếc hộp.
Điền Nguyễn: “……” Nếu mà lớn thật như , mơ cũng dọa tỉnh.
Ngu Kinh Mặc mở hộp , lập tức ánh vàng rực rỡ bên trong làm lóa mắt: “Đồng hồ vàng?”
Không chỉ mặt đồng hồ là vàng, ngay cả dây và kim đồng hồ cũng đều bằng vàng.
Điền Nguyễn ngượng ngùng: “Em đem thỏi vàng nấu chảy một nửa, đặt làm riêng.”
Ngu Kinh Mặc: “……”
“Thế nào? Thích ?” Điền Nguyễn mong đợi hỏi. Để đặt làm chiếc đồng hồ , mất hơn một tháng, nhưng thấy đáng.
Ánh vàng xa hoa chiếu khắp khoang xe, phản chiếu lên gương mặt tuấn mỹ vô song của Ngu Kinh Mặc. Từ lồng n.g.ự.c vang lên một tiếng khẽ: “Thích.”
Hắn dám thích. Chỉ cần là Điền Nguyễn tặng, đều thích.
“Đeo cho .” Ngu Kinh Mặc xắn tay áo vest và sơ mi lên, đưa cổ tay rắn chắc, gân xanh nổi rõ đầy sức mạnh cho Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn vui vẻ đeo đồng hồ cho Ngu Kinh Mặc. Giờ cũng coi như đủ tư cách làm phu nhân , chỉ thắt cà vạt cho Ngu Kinh Mặc, mà còn đeo đồng hồ cho , lén luyện tập lâu.
Chỉ là trong phòng đồ hi sinh hai chiếc cà vạt, ba chiếc đồng hồ trị giá hàng trăm vạn……
Ngu Kinh Mặc an ủi : “Không , luyện tập thôi, quen tay là .”
Điền Nguyễn gật đầu, mãi cho đến khi thật sự thuần thục.
Ừm, giống như lúc “xử lý” con cự long của Ngu Kinh Mặc , dù dùng tay dùng miệng, đều là quen tay việc.