Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-04-03 16:28:38
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Chờ đến khi Ngu Kinh Mặc chuyện xong với cha Hề Khâm, liền dẫn Điền Nguyễn bái kiến Ngu lão gia t.ử cùng gia đình Ngu Tam.

Thẩm Uyển Nguyệt : “Tiểu Điền hình như cao thêm thì ? Trông càng tuấn tú.”

Điền Nguyễn kinh hỉ đáp: “Thật ạ? Mấy hôm nay chân em chuột rút, khi đúng là cao lên thật, về nhà em đo thử xem.”

Ngu lão gia t.ử tuổi cao sức yếu, chống gậy chiếc ghế cải tạo từ cọc gỗ cũ. Toàn ông toát vẻ uy nghiêm, lặng lẽ đám hậu bối trò chuyện, bất chợt ho khan một tiếng.

Mọi lập tức dừng , đồng loạt chờ ông lên tiếng. 

Ngu Kinh Mặc cúi pha cho ông một chén Long Tỉnh.

Ngu lão gia t.ử nhận lấy chén t.ử sa, nhẹ nhàng thổi lớp nổi, chậm rãi nhấp một ngụm, dùng giọng trầm hỏi: “Sao Tiểu Điền đeo khẩu trang thế? Bị ốm ?”

Điền Nguyễn giả vờ ho nhẹ một tiếng: “Cháu cảm cúm chút thôi.”

“Học hành vất vả .” Ánh mắt Ngu lão gia t.ử lộ vẻ tán thưởng, “Con còn trẻ, chỉ cần chuyên tâm sách, hiểu lễ nghĩa, tu dưỡng tính, thì với con chỉ lợi chứ hại.”

Điền Nguyễn đáp lễ: “Cảm ơn ông nội chỉ dạy.”

Thái độ của Ngu lão gia t.ử đối với Điền Nguyễn đổi rõ rệt. Điền Nguyễn cũng dần sinh cảm giác cận với vị “ông nội” danh nghĩa , đặc biệt là khi ông tặng Tì Hưu vàng.

Điền Nguyễn cong mắt nịnh nọt: “Nếu cháu già thể uy nghiêm như ông, cũng coi như uổng một đời.”

Ngu lão gia t.ử lớn sang sảng: “Tốt! Có chí khí!”

Nói liền gọi quản gia tới. Quản gia dâng lên một chiếc hộp gỗ trầm hương nhỏ, đưa cho Điền Nguyễn.

Ngu lão gia t.ử : “Học kỳ một con biểu hiện , đây là phần thưởng, tiện thể là lì xì năm mới. Ngu Thương và Ngu Đề đều , con cầm lấy .”

Điền Nguyễn vui mừng nhận lấy, mở hộp , bên trong là một huy chương vàng khắc hình Hải Đông Thanh, hẳn là phần thưởng riêng của nhà họ Ngu. Bên còn một tấm chi phiếu mệnh giá hai mươi vạn.

“Cảm ơn ông nội.” Điền Nguyễn rụt rè, tỏ quá non nớt.

Ngu lão gia t.ử khoát tay: “Các con chơi , cần bồi ông già .”

Thế là tản , xã giao, tán gẫu. Nhà họ Ngu nghiệp lớn, ai cũng góp vốn, dù chỉ một phần trăm cổ phần thì tiền chia cuối năm cũng vô cùng khả quan.

Điền Nguyễn giao lễ vật của cho Mao Thất cất giữ xong, liền thấy hai thiếu niên cao gầy tuấn lãng tới. Hào quang vai chính trong khoảnh khắc cướp hết ánh của .

Hôm nay Ngu Thương mặc một bộ vest casual màu xám hoa, tóc ngắn gọn gàng chia ngôi ba bảy, để lộ vầng trán đầy đặn. Đôi mắt sâu thẳm, sống mũi thẳng, môi mỏng, đường nét gương mặt dần trở nên cứng cáp, cằm sắc nét, nối liền với chiếc cổ thon dài, bờ vai rộng và đôi chân dài miên man.

Bộ trang phục đắt tiền chỉ làm nền cho . Khi xuất hiện mắt , chính là tâm điểm ánh .

Điền Nguyễn giơ tay che mắt: “Chói quá……”

Ngu Kinh Mặc vòng tay ôm vai , liếc con trai một cái: “Thu liễm chút .”

Ngu Thương: “?”

Lộ Thu Diễm ăn mặc khá giản dị, áo sơ mi trắng, áo khoác xanh, quần đen, chân đôi giày thể thao cũ: “Cháu chào chú.”

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Chỉ là buổi tụ họp dã ngoại thôi, cần gò bó.”

Vừa xong tiến tới bắt chuyện. Điền Nguyễn còn kịp với họ vài câu thì Ngu Thương mấy vị danh môn thục nữ vây quanh.

Độ tuổi của họ phần lớn từ hai mươi đến hai mươi lăm, chênh lệch nhiều so với Ngu Thương. Thấy tuấn tú, năng nhã nhặn, ai nấy đều khỏi ánh mắt chứa tình.

Trong đó một cô gái mặc váy trắng, khoác áo choàng lông, khí chất thanh lãnh nổi bật hẳn lên. Không cần quá xinh , chỉ riêng khí chất thoát tục cũng đủ khiến khác thêm vài .

“Ngu Thương, chào , là Bạch Nhứ.”

“Rất hân hạnh.” Ngu Thương đáp lễ nhã nhặn.

Bạch Nhứ lấy từ tay phục vụ hai ly champagne, đưa một ly cho Ngu Thương: “Có thể mời uống một ly ?”

Trong cảnh , nhận rượu của đối phương đồng nghĩa với việc sẵn sàng trò chuyện, thậm chí tìm hiểu thêm. Ngu Thương do dự một chút đưa tay nhận lấy: “Được.”

Hai sang một bên chuyện.

Tiểu thư nhà họ Bạch nở nụ dịu dàng, dáng vẻ rạng rỡ. Bộ váy quý phái kết hợp với vóc dáng cao ráo của Ngu Thương càng thêm xứng đôi.

“Tiểu Ngu tổng với tiểu thư Bạch gia đúng là hợp.” Tổng giám đốc Tiền tiến .

Điền Nguyễn trừng mắt .

Tiền tổng: “?”

Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt : “Con trai giống .”

“Giống… giống ?”

Ngu Kinh Mặc giải thích thêm. Nếu để khác rõ, giống như từng ghép CP cho mà điên cuồng ghép đôi cho Ngu Thương, thì đúng là t.h.ả.m họa.

Tiền tổng cũng hỏi nhiều, bà tới để buôn chuyện, mà là việc chính cần bàn.

Điền Nguyễn hứng thú với “việc chính” đó. Ngu Kinh Mặc cũng hiểu, liền với : “Em dẫn Thu Diễm dạo xung quanh , đừng chạy lung tung.”

“Em .” Điền Nguyễn dẫn Lộ Thu Diễm tìm đồ ăn.

Lộ Thu Diễm vẻ mặt lười nhác, bước chân ung dung, mặt biểu lộ cảm xúc gì, chỉ thỉnh thoảng liếc về phía Ngu Thương.

Điền Nguyễn : “Yên tâm , Ngu Thương sẽ lòng .”

Lộ Thu Diễm: “…… Hắn lòng thì cũng chẳng liên quan gì tới .”

Điền Nguyễn y miệng cứng lòng mềm. Vai chính công thụ rõ ràng hảo cảm với , chỉ là chịu ——

Chắc chắn là do quy định “học sinh cấp ba yêu đương” của Tấn Giang.

Bàn dài bãi cỏ bày đầy rượu và đồ ngọt, khách mời tùy ý lấy. Có bóng cây trò chuyện, t.h.ả.m cỏ ngập nắng, cũng dạo quanh khu đất ẩm để ngắm chim hoang dã.

Điền Nguyễn ăn bánh kem, nhưng dám tháo khẩu trang, liền với Thu Diễm: “Cậu che giúp chút .”

Lộ Thu Diễm hiểu: “?”

“Tôi ăn bánh kem.”

“……” Lộ Thu Diễm cạn lời Điền Nguyễn trốn lưng , lén lút tháo khẩu trang như ăn trộm ăn bánh kem.

Điền Nguyễn cố gắng nhai, nhai, nhai, hai má phồng lên như sóc.

Lộ Thu Diễm: “Ăn nhanh lên.”

Điền Nguyễn: “Ăn nhanh dễ khó tiêu.”

Hai cãi vặt, bỗng nhiên vai Điền Nguyễn vỗ mạnh một cái. Cậu giật , bánh kem bôi đầy cả mặt……

“Ha ha ha ha ha!” Hạ Lan Tư to tim phổi.

Điền Nguyễn: “……”

Người xung quanh đều sang, ánh mắt phức tạp.

tiến lên hỏi han: “Ngu phu nhân, chứ?”

Điền Nguyễn lập tức che mặt, lùi về : “Không ……”

Đỗ Hận Đừng tiếng liền chạy tới, bất đắc dĩ với Hạ Lan Tư: “Có gì mà , tối qua mặt em còn nhiều bơ hơn thế.”

Tiếng của Hạ Lan Tư lập tức tắt ngúm.

Điền Nguyễn: “……” 

Cha của thật sự là một câu hiểu hết.

Đỗ Hận Đừng móc khăn tay định lau bơ mặt Điền Nguyễn, lập tức đầu bỏ chạy: “Em rửa mặt!”

Gần đó nhà vệ sinh công cộng. Điền Nguyễn theo bảng chỉ dẫn tìm tới, thấy một dãy nhà gỗ, do dự gần kỹ chữ bảng gỗ nhỏ, mới xác định đó đúng là nhà vệ sinh.

Nam bên trái, nữ bên .

Điền Nguyễn rẽ nhà vệ sinh nam, mở vòi nước bồn rửa mặt, tiếng nước ào ào vang lên, bỗng thấy một giọng kiều mị: “Ng~”

Điền Nguyễn tưởng nhầm, vốc một vốc nước hắt lên mặt.

“Ng~ sướng quá~”

“……”

“Eri, giỏi thật đó~”

“……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-154.html.]

“Sawatdee ka~”

“…………”

Điền Nguyễn vẻ mặt hoảng sợ chạy .

Chạy ngang qua một hòn núi giả, bỗng thấy một nam một nữ đang ôm hôn nồng nhiệt. Nữ nhân ép nam nhân lên núi giả, bá đạo : “Là em trêu , tiểu yêu tinh.”

Điền Nguyễn hoài nghi hai mắt , dùng sức xoa xoa.

Nam nhân mặt đỏ bừng, hình gầy yếu đúng kiểu kiều thể nhuyễn, dễ đẩy ngã, khẽ : “Nếu là chị, em nguyện ý.”

Nữ tổng tài bá đạo : “Em là đàn ông thứ năm của , sẽ khiến em một đêm khó quên.”

Nam nhân còn đang thẹn thùng, bỗng nhiên thấy Điền Nguyễn, lập tức phá giọng: “Có !”

Nữ tổng tài sang, ánh mắt sáng lên: “Tiểu khả ái, em cũng yêu thương ?”

Điền Nguyễn: “…… Quấy rầy, cáo từ.”

Kết quả còn mấy bước, thấy hai mỹ nữ ôm , gặm c.ắ.n lẫn .

Điền Nguyễn: “……”

Hai mỹ nữ đang gặm phát hiện , hổ lẫn bực bội trừng mắt, nắm tay chỗ khác.

Đầu óc Điền Nguyễn lâng lâng về sân trung tâm. Lúc nhân viên gần như đến đông đủ, xuân nhật yến chính thức bắt đầu. Nhân viên bộ phận tổ chức hoạt động của tập đoàn Cây Sồi Xanh sân khấu bài diễn thuyết.

“…… Đông xuân tới, trong tiết trời tháng ba nắng , chúng hữu duyên gặp tại đây, cùng đạp thanh thưởng cảnh, ca ngợi năm tháng tươi ……”

“Tại đây, xin mời dành một tràng pháo tay nhiệt liệt để cảm ơn Ngu Kinh Mặc thịnh tình mời, cảm ơn ngài tạo điều kiện cho chúng hội tụ nơi đây, cảm ơn những năm qua ngài vì tập đoàn Cây Sồi Xanh mà cống hiến bộ mồ hôi và tâm huyết.”

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Ngu Kinh Mặc vốn d.a.o động, nhưng khi thấy thanh niên thất hồn lạc phách tới, liền bước qua nắm lấy tay , ôn hòa hỏi: “Sao ?”

Điền Nguyễn hoảng hốt : “Em thứ nên , thấy thứ nên thấy.”

“?”

“Em ô uế .”

Ngu Kinh Mặc nắm tay : “Không dơ. Đi tiếp nhận ánh mắt của để tẩy lễ .”

Điền Nguyễn giống như một con sơn dương ngoan ngoãn, dắt lên sân khấu. Đến lúc mới hồn, theo bản năng sờ sờ mặt, còn , vẫn đeo khẩu trang.

Ngu Kinh Mặc đơn giản hai câu: “Hôm nay vinh hạnh khi nể mặt , đến tham dự xuân nhật yến . Mọi cần câu nệ, cứ thoải mái ăn uống là .”

Người thật sự thể thoải mái ăn uống, đại khái chỉ Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm.

“Còn một chuyện nữa, cần trịnh trọng tuyên bố với . Người thừa kế của — Ngu Thương năm nay tròn mười tám tuổi, sẽ kế thừa y bát của , tiếp nhận bộ sự vụ lớn nhỏ của tập đoàn Cây Sồi Xanh. Mong chư vị chiếu cố nhiều hơn.”

Tiếng vỗ tay càng thêm vang dội.

“Chúc mừng tiểu Ngu tổng!”

“Chúc mừng Ngu tổng kế nghiệp!”

“Tiểu Ngu tổng quả là thiếu niên tài, nhân trung long phượng!”

“Chúc mừng, chúc mừng……”

Giữa những lời chúc mừng , Ngu Thương bước lên sân khấu trong muôn vàn ánh hoặc mong đợi, hoặc ngưỡng mộ. Gương mặt bình tĩnh, thái độ trầm , cử chỉ ung dung : “Tôi còn trẻ, tương lai vẫn còn nhiều con đường cần tự dò dẫm. Đến lúc đó mong các vị tiền bối chiếu cố nhiều hơn. Tại đây, chân thành chúc năm nào cũng trẻ mãi, mỗi năm đều ngày hôm nay.”

Điền Nguyễn Ngu Thương rực rỡ chói mắt như , từ đáy lòng cảm thấy vui mừng. Từ hôm nay trở , vai chính công thụ chính là trung tâm của thế giới , tương lai tất cả đều sẽ vì họ mà trải đường.

Là ba nhỏ của vai chính công thụ, đương nhiên cũng hưởng ké phúc phần, ví dụ như sống lâu trăm tuổi, ngày ngày hốt bạc chẳng hạn.

Tiếng violin vang lên, giai điệu du dương khẽ chạm từng trái tim đang xuân phong đắc ý. Nam nam nữ nữ nắm tay khiêu vũ, tận tình hưởng thụ cảnh xuân mỹ hảo.

Ngu Kinh Mặc bước xuống sân khấu, nắm tay Điền Nguyễn: “Đói ?”

Đầu óc Điền Nguyễn bẩn một giây, nghiêm túc gật đầu: “Đói.”

Vừa dứt lời, đầu bếp của khách sạn năm đích đẩy xe đồ ăn tới. Chủ bếp liếc xung quanh, đẩy xe đến mặt họ: “Tiên sinh, phu nhân, mời dùng bữa.”

“Món khai vị là hoa ốc trộn hoa tươi sinh, hoa ốc tươi chần nước sôi lấy thịt, ngâm với nước sốt chua bí chế cho miệng, ăn kèm đậu phộng non mới đào, mềm thơm.”

“Canh là canh bào ngư hầm quả sơn khô. Quả sơn và lá sơn hòa quyện cùng hương bào ngư, thanh mát giải ngấy, thơm ngon pha chút chua nhẹ.”

“Món chính gồm tôm măng xuân phú quý, chân chim bồ câu non nhồi nấm truffle đen, gà hoàng, sườn cừu áp chảo kèm măng tây trắng.”

“Món tráng miệng là tháp phô mai champagne Tình Vương và su kem mè đen chanh ngón tay.”

Điền Nguyễn mà hoa cả mắt. Nghĩ đến việc hiện trường khách nước ngoài, chủ bếp dùng tiếng Anh giới thiệu thêm một .

Ngu Kinh Mặc khi dùng bữa yêu cầu gian yên tĩnh, liền dẫn Điền Nguyễn đến một đình hóng gió.

, vẫn điều tiến tới bắt chuyện.

Ngu Kinh Mặc : “Xin , đang dùng bữa cùng phu nhân.”

Người bắt chuyện liếc thanh niên đeo khẩu trang che kín mũi miệng, lúng túng : “…… À, xin .”

Không ai đó đang hát, giọng nữ ôn nhu trong trẻo.

Điền Nguyễn ngẩng đầu qua: “Oa, là chị Anne.”

Quả nhiên, mỹ nữ ca hát thu hút cả đám , tiếng vỗ tay dứt. Không ít tổng giám đốc già, thiếu gia trẻ đều ánh mắt sáng rực Anne.

Bên phía Ngu Kinh Mặc rốt cuộc cũng yên tĩnh . Hắn chằm chằm cái miệng nhỏ đang gặm sườn cừu mà vẫn quên hóng chuyện của thanh niên, buồn dùng đũa gõ nhẹ một cái: “Đẹp đến ?”

Điền Nguyễn mặt , miệng bóng loáng dầu mỡ: “Không bằng Ngu .”

“Vậy cũng thấy em nhiều thêm vài ?”

Điền Nguyễn thẹn thùng: “Em sợ thêm vài , sẽ nhịn hôn.”

Ngu Kinh Mặc thấy miệng lưỡi lanh lợi, : “Hôn thì , nhưng lau miệng sạch sẽ.”

“……” Điền Nguyễn trừng , “Miệng cũng sạch hơn .”

Ngu Kinh Mặc khựng , ung dung lấy khăn ăn lau khóe môi, càng thêm chú ý lễ nghi khi dùng bữa, nữa.

Anne hát xong một khúc, khác lên hát. Qua vài lượt như , chủ trì thể chỉ định lên hát. Ánh mắt quét một vòng, lướt qua đình hóng gió, bỏ qua.

“Tiểu Ngu tổng, tới một bài ?”

“Khó cảnh xuân thế , tiểu Ngu tổng hát một bài thì thật uổng.”

“Hát , hát !” Mọi ồn ào.

Ngu Thương đang cùng Lộ Thu Diễm ăn bít tết: “……”

Lộ Thu Diễm nhịn : “Đi .”

Ngu Thương nhíu mày, từ chối, nhưng nếu từ chối lúc thì chẳng khác nào nể mặt. Anh mới tiếp quản sản nghiệp Ngu gia, thể “làm giá” lớn như , nếu các tiền bối trong giới sẽ nghĩ ?

Ngàn vạn suy nghĩ lướt qua, cuối cùng Ngu Thương vẫn dậy, bước lên sân khấu, nét mặt nghiêm túc : “Tôi hát , mong các vị tiền bối, bằng hữu, các chú các dì đừng chê .”

“Bằng hữu” chính là đám học sinh học viện Đức Âm. Hề Khâm dẫn đầu hò reo: “Hội trưởng đại nhân thập thập mỹ, chắc chắn ca hát cũng tầm thường.”

Tạ Đường Yến từng Ngu Thương hát, liền gật đầu: “Hội trưởng cố lên!”

Học sinh hội đồng thanh: “Hội trưởng cố lên!”

Ngu Thương: “……”

Lộ Thu Diễm thong dong tự tại. Hôm nay y tới chính là để chờ cảnh , quả thật thú vị, hóa Ngu Thương cũng chuyện gì cũng giỏi.

Nhìn quanh một vòng đám học sinh, y bất đắc dĩ , quả nhiên đều là trẻ tuổi.

Điền Nguyễn suýt nữa bưng cả bát cơm chạy tới, Ngu Kinh Mặc ấn .

“Còn thể thống gì?” Ngu Kinh Mặc .

“?”

“Chỉ xin cơm mới bưng bát chạy khắp nơi.” Ngu Kinh Mặc giải thích.

Điền Nguyễn ăn liền mấy muỗng canh, miệng phồng phồng liền chạy tới. lúc , Ngu Thương cất giọng—

“Chúc bạn sinh nhật vui vẻ, chúc bạn sinh nhật vui vẻ, chúc bạn vĩnh viễn mau nhạc buồn, chúc bạn hạnh phúc mau nhạc buồn……”

Điền Nguyễn “phụt” một tiếng phun . Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, nước canh như mưa phùn, bộ rơi lên một thanh niên đang xe lăn.

Hứa Băng Dạng: “……”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...