Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-04-03 16:28:03
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Phá đổ tập đoàn Cây Sồi Xanh?” Nhóm T.ử Vân Quan , ánh mắt đ.á.n.h giá trông hệt như đang một kẻ ngốc ngây thơ là Ngu Lâm Lạc.
Lão Bạch vuốt cằm, tấm tắc cảm thán: “Quả nhiên thế giới rộng lớn, chuyện lạ gì cũng .”
Mọi bật rộ lên.
Ngu Lâm Lạc thì nổi trận lôi đình, mấu chốt là mấy dì giúp việc, bác gái, cả đám dẫn theo đều đang ngoài xem làm trò hề. Hắn tức giận trừng Điền Nguyễn, trừng sang Ngu Kinh Mặc —— ánh mắt dán lên ba giây thì khí lạnh đông cứng .
Ngu Kinh Mặc : “Đừng quấy rầy đạo tràng chính quy làm pháp sự.”
Ngu Lâm Lạc nghiến răng : “Đây là mê tín phong kiến, tố cáo!”
Câu càng khiến ngớt. Nhà nào mà chẳng từng mời về làm pháp? Ở phương Nam chuyện quá đỗi bình thường. Chỉ Ngu Lâm Lạc từ phương Bắc tới, từng thấy qua trận thế như , lẽ vì nhà làm bất động sản.
Đột nhiên, Ngu Kinh Mặc khẽ ho một tiếng.
Điền Nguyễn nữa: “Ngu , chúng qua chỗ khác chuyện .”
“Ừm.”
Ngu Kinh Mặc sang nơi khác, lão Bạch cũng theo sát, dặn những còn tiếp tục làm pháp sự.
Đi tới chỗ thông gió, khí quả nhiên dễ chịu hơn hẳn.
Ngu Kinh Mặc : “Đạo tràng của sư đúng là ‘tiên khí bay bổng’.”
Lão Bạch đáp: “Không làm cho ‘tiên khí bay bổng’ thì tin kiểu gì?”
Điền Nguyễn hỏi: “Vậy rốt cuộc tà ám gì ?”
Lão Bạch năng thần thần bí bí: “Tà ám vốn ở trong lòng . Ví dụ như vị nãy, trông chẳng khác nào trúng tà.”
Điền Nguyễn yên tâm, xem thế giới quả nhiên sẽ xảy chuyện thần quái gì.
“Hắn tên là Ngu Lâm Lạc, cháu họ xa của Ngu , tới đây để rèn luyện.”
“Thiện tai, thiện tai.”
“……”
Ngu Lâm Lạc thở hồng hộc chạy tới: “Nếu các phát hiện, cũng ngả bài luôn. Là cha ép tới đây, nếu mới chẳng thèm đến cái nơi chim thèm ỉa .”
Vừa dứt lời, một con chim sẻ bay ngang qua, lạch cạch một tiếng, một bãi phân chim trắng lẫn đen rơi thẳng lên trán Ngu Lâm Lạc.
Điền Nguyễn: “……”
Ban đầu Ngu Lâm Lạc còn kịp phản ứng, tưởng là mưa rơi. Đến khi đưa tay sờ trán, cả bàn tay phân chim, sắc mặt lập tức xanh mét: “A a a a a!”
Hắn điên cuồng vung tay, miệng c.h.ử.i bới một loạt từ thô tục.
Điền Nguyễn kinh ngạc cảm thán: “Báo ứng tới nhanh thật.”
Lão Bạch từ bi : “Lời việc làm thận trọng, coi chừng một câu thành sấm.”
Ngu Lâm Lạc điên cuồng chạy tìm vòi nước rửa mặt, nhưng cú e rằng để bóng ma tâm lý, dù thế nào cũng sẽ chịu ở nơi nữa.
Lão Bạch tiếp tục dẫn các đạo sĩ T.ử Vân Quan làm pháp sự.
Ngu Kinh Mặc vài câu khách sáo kiểu như “Vất vả ”, đó dẫn Điền Nguyễn tới công viên đầm lầy.
Dọc đường siêu xe nối đuôi dứt, hoa lá rực rỡ đến hoa mắt. Bên cạnh cổng công viên xanh um tươi là một bãi đỗ xe ngoài trời, đậu trăm chiếc xe, nhanh sẽ kín chỗ. Đến lúc đó chỉ thể đỗ trong khu dân cư, xe tham quan hoặc bộ trong.
Điền Nguyễn xuống xe, xác nhận khẩu trang đeo kỹ, cùng Ngu Kinh Mặc bước công viên.
Ngay từ cổng chốt bảo vệ, vệ sĩ, cảnh sát võ trang thường phục đều xuất động. Dù đây cũng là nơi các “đại lão” tụ tập, sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất xảy chuyện ngoài ý .
Tiếng đàn violin du dương vang lên, trong khí phồn hoa nồng đậm mơ hồ hiện bóng dáng áo quần lộng lẫy. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá loang lổ rơi xuống, chồi non mới nhú điểm xuyết thành một mảng xanh mướt tràn đầy sức sống.
Mọi thả lỏng rải rác khắp công viên. Hội trường chính một bãi cỏ rộng lớn. Bộ phận hoạt động, bộ phận tuyên truyền, bộ phận đối ngoại, bộ phận xã giao của tập đoàn Cây Sồi Xanh đều đồng loạt xuất hiện, trò chuyện rôm rả với khách mời.
Chỉ cần thôi cũng thấy, dù Ngu Kinh Mặc, đám NPC vẫn thể tự động bổ sung cốt truyện.
thiếu sự tồn tại của vai chính, rốt cuộc vẫn kém vui đôi chút.
Điền Nguyễn móc điện thoại , Lộ Thu Diễm vẫn trả lời tin nhắn. Vừa nghĩ đến đó, điện thoại leng keng một tiếng ——
Lộ Thu Diễm: Đến .
Điền Nguyễn: Úc gia, chờ .
Lộ Thu Diễm: Mẹ một bạn học thêm WeChat của bà , là ?
Điền Nguyễn: …… Là , đừng cho bà .
Lộ Thu Diễm: Ừ.
Thế giới vai chính công thụ lập tức tràn ngập ánh sáng. Không ảo giác của Điền Nguyễn, cảm thấy ánh nắng rực rỡ hơn, hương hoa cỏ cũng đậm đà hơn.
Những NPC dường như bỗng nhiên trở nên sinh động, ánh mắt sáng rực về phía .
“Ngu tổng.”
“Chào Ngu tổng.”
“Chào Ngu tổng, chào Ngu phu nhân.”
“Được Ngu tổng mời, thật vinh hạnh.”
“Ngu tổng, một vụ làm ăn bàn với ngài.”
“Ngu tổng, Ngu tổng, Ngu tổng……”
Tai Điền Nguyễn tràn ngập hai chữ “Ngu tổng”, đủ lứa tuổi, nam nữ đều . Trong lúc vô tình chen sang một bên, đầu thì Ngu Kinh Mặc cách bốn, năm mét.
Ngu Kinh Mặc treo lên gương mặt giả như đang tắm trong gió xuân, nhưng khi phát hiện Điền Nguyễn cách xa, liền chủ động bước về phía .
Đám đông theo sát các hoạt động.
Điền Nguyễn chen ép sang một bên, “……”
Đây là hào quang của cha vai chính công ?
Không ba nhỏ như thể so sánh.
Ngu Kinh Mặc : “Các vị thứ , cho mượn lối, phu nhân ở bên .”
Mọi tò mò nắm quyền Ngu gia, chỉ thấy dịu dàng nắm tay tiểu kiều thê của , cũng dắt theo đó, giống lời đồn “bò giường” “liên hôn thương nghiệp”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-153.html.]
Một vài thương nhân từng tiếp xúc với Điền Nguyễn tin tà, cố ý dẫn theo thiếu niên dung mạo tú lệ tới mặt Ngu Kinh Mặc giới thiệu: “Đây là bạn của con trai em gái nhỏ vợ rể , tên là Apple Baby.”
Apple Baby: “Anh , Ngu tổng, chào .”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc mặt đổi sắc: “Thô tục, tên .”
Lại một thương nhân bụng phệ dẫn theo một đàn ông cao to, mặt đầy râu quai nón tới, : “Đây là Tiểu Bưu yêu thích nhất trong giới gay, nào, chào Ngu tổng một tiếng.”
Tiểu Bưu uốn éo tạo dáng: “Ngu tổng, m.ô.n.g là nhất tuyệt.”
Điền Nguyễn: “…… Quả thật cong.”
Ngu Kinh Mặc: “Đại Tráng, lấy xẻng tới san phẳng.”
Đại Tráng lập tức đáp lời, cầm xẻng đuổi theo cái m.ô.n.g của Tiểu Bưu. Tiểu Bưu sợ đến hồn bay phách lạc, co giò chạy trối c.h.ế.t.
Lại một thương nhân tóc ngắn, phong cách cứng rắn, dẫn theo một “ phụ nữ” lồi cong, yết hầu lộ rõ nhưng gương mặt xinh tới, : “Đây là Eri mang từ Thái Lan về, chào Ngu tổng một tiếng .”
Eri: “Sawatdee ka ~”
Điền Nguyễn học theo: “Sawatdee ka.”
Eri ném cho Điền Nguyễn một ánh mắt đưa tình.
Ngu Kinh Mặc: “Mao Thất.”
Mao Thất dùng bao tải trùm Eri , trói mất.
Trợ lý Từ chạy lật đật tới, gương mặt đỏ bừng vì rượu cocktail, : “Ngu xin , sẽ lập tức đuổi mấy kẻ đầu trâu mặt ngựa .”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc xoa xoa giữa mày, khóe mắt liếc sang thanh niên đang tỏ vẻ thích thú.
Điền Nguyễn hồn: “Ngu , đầu đau ?”
“Đau đầu, vì em.”
“Em làm ?”
“Em ăn chút dấm nào ?”
Điền Nguyễn trầm mặc một lúc: “Em ăn dấm của bọn họ? Quá hạ giá.”
Ngu Kinh Mặc nghĩ , thấy cũng lý.
Điền Nguyễn kéo Ngu Kinh Mặc xuống ghế dài tán cây nghỉ tạm, tiện tay lấy hai chai nước ga và một chiếc bánh kem xoài nhỏ.
Nước ga ống hút, để Điền Nguyễn kéo khẩu trang xuống mũi, dùng miệng ngậm ống hút.
Ngu Kinh Mặc: “Em……”
“Gì?” Điền Nguyễn chớp mắt , con ngươi long lanh.
“Em thể kéo khẩu trang che cả ống hút, lịch sự hơn một chút.”
“ em còn ăn bánh kem nhỏ.”
“Tìm chỗ ai mà ăn. Nếu em lộ.”
“Được .” Điền Nguyễn kéo khẩu trang xuống thêm một chút.
“Ngu tổng, Ngu phu nhân, chào hai vị.” Một bóng cao gầy mặt bọn họ, tươi, còn đưa tay đẩy nhẹ gọng kính.
Điền Nguyễn ngẩng đầu thấy Hề Khâm, khẽ ho một tiếng.
Cha Hề Khâm cũng tới chào hỏi. Ngu Kinh Mặc vỗ nhẹ lưng Điền Nguyễn, với : “Anh chuyện với vợ chồng Hề tổng một lát, em ở đây, đừng chạy lung tung.”
“Vâng.” Điền Nguyễn ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi Ngu Kinh Mặc rời , chuyện với vợ chồng nhà họ Hề ở cách đó xa, Hề Khâm tiến lên mà hỏi Điền Nguyễn: “Ngu Thương ?”
Điền Nguyễn uống nước ga, nghi ngờ chằm chằm : “Sao quan tâm Ngu Thương thế?”
Hề Khâm ngẩn , bật : “Cậu là hội trưởng, là phó hội trưởng, hỏi một câu cũng coi là mưu đồ ? Nếu nhất định mưu đồ, thì mưu đồ còn bằng mưu đồ chồng .”
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn dựng lông: “Cậu dám?”
Hề Khâm: “Không dám, xu hướng tính d.ụ.c của là nữ, cảm ơn.”
Điền Nguyễn hì hì: “Quả nhiên thích Tạ Đường Yến, cô hào phóng xinh , còn đa tài đa nghệ, nghĩa khí.”
Hề Khâm vẫn , cảm xúc gì, bỗng giơ tay chỉ một cái: “Cô cũng xinh.”
Điền Nguyễn theo, thấy Ngu Đề hai mắt sáng rực chạy về phía .
Ngu Đề đuôi ngựa tung bay: “Chú nhỏ ~~~”
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn: “Đồ cầm thú, con bé mới 16 tuổi!”
Ngu Đề: “?”
Hề Khâm khẽ: “Tôi chỉ khen cô xinh , chứ thích.”
Điền Nguyễn nghiêm túc Hề Khâm, thấy giống đùa, mới yên tâm, nhặt bánh kem nhỏ đưa cho Ngu Đề: “Ăn .”
Ngu Đề hiểu bánh kem, vui mừng mặt. Đường nét xinh của cô bé ngày càng giống Ngu Kinh Mặc, chẳng khác nào phiên bản Ngu Kinh Mặc còn nhỏ, mềm mại hơn.
Bởi Điền Nguyễn luôn giận nổi cô bé , mặc cho cô bé đáng tin đến mức nào……
Ngu Đề ăn bánh kem líu ríu: “Ông cố, ông nội ba, cha em đều tới , chỗ rộng thật đó. Nếu dẫn đường, em suýt lạc đường. À đúng , em ?”
Điền Nguyễn: “Đi đón Lộ Thu Diễm.”
“Hay quá quá, bọn họ đúng là trời sinh một đôi……” Ngu Đề đột nhiên che miệng , “Em ship bọn họ nha, chú nhỏ đừng ngoài.”
Điền Nguyễn: “Yên tâm, cũng ship.”
Ngu Đề như tìm tri kỷ: “ đúng ? Bọn họ xứng đôi lắm!”
Điền Nguyễn đầu đồng ý với cô bé: “Ngu Đề, em mắt đấy.”
Ngu Đề to: “Chú nhỏ, chú với chú út cũng là tuyệt phối!”
Điền Nguyễn đắc ý đến mức cái đuôi vểnh lên trời: “Đương nhiên .”
Ngu Kinh Mặc đầu sang bên , khóe môi cong lên, mãi hạ xuống .