Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-04-03 07:24:11
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong một quyển đam mỹ cẩu huyết, làm thể vai ác.

Hứa Băng Dạng chính là một nhân vật phản diện thuần túy, gã nhằm vai chính công thụ, mà là làm việc đến tận cùng, kiểu mà ai cũng thuộc dạng đó.

Năm hai mươi tuổi, gã thủ đoạn quỷ quyệt, chỉ trong một đêm liền dựng lên câu chuyện cha bệnh nặng, từ đó trở thành kế nhiệm mới của Hứa gia. Mà đối ngoại thì tuyên bố, cha thể suy yếu, thể đảm đương, để cả Hứa Kiến Khang tạm mặt xử lý việc gia tộc.

Hứa Băng Dạng náu phía , mới là thật sự nắm quyền Hứa gia, là chuyên gia giao dịch chứng khoán âm thầm thị trường, là kẻ thông đồng cả hắc bạch đạo, đồng thời cũng là một “bệnh nhân yếu đuối uy hiếp”.

Lần đầu Hứa Băng Dạng xuất hiện liền chơi cho vai chính công mất một công ty, nhưng vẻ ngoài vẫn mềm mại yếu ớt, lấy phận bạn học của Ngu Kinh Mặc mà mặt.

Khi đó cũng giống bây giờ, gã xe lăn. Chỉ là khi là bệnh di truyền, thể , sống quá vài năm.

Hình tượng mỹ nhân bệnh tật nhanh khiến một phần độc giả mềm lòng. theo cốt truyện phát triển, vai chính công phát hiện con Hứa Băng Dạng nội ngoại bất nhất, miệng phật tâm rắn, nhà Hứa gia đối với gã cũng thái độ kỳ lạ.

Cho đến khi một công ty phá sản, tra liên quan tới Hứa gia, tâm địa rắn rết của Hứa Băng Dạng mới chậm rãi lộ , trực tiếp làm cho vai chính lật xe, phắt dậy khỏi xe lăn.

Thì gã căn bản hề mắc bệnh, nếu bệnh, thì cũng chỉ là bệnh tâm lý.

Hứa Băng Dạng tiếp cận Ngu Kinh Mặc bề ngoài như sâu tình, luôn dùng gương mặt yếu đuối mê hoặc , nhưng kỳ thật xem Ngu Kinh Mặc như đối thủ lớn nhất, mục đích tối hậu là kéo ngã “đối thủ” .

Sớm trong thời gian du học năm đó, Hứa Băng Dạng chú ý tới Ngu Kinh Mặc, gã kết luận Ngu Kinh Mặc sẽ là chướng ngại lớn nhất đời gã. Gã từng ba thuê sát thủ nước ngoài mưu sát Ngu Kinh Mặc, nhưng đều thất bại.

Không bên cạnh Ngu Kinh Mặc tường đồng vách sắt, mà là bản chính là một bức tường kiên cố cao ngất.

Hứa Băng Dạng kính nể như , nhưng cũng sợ hãi như , thêm loại hưng phấn khó thành lời, cảm giác gặp kỳ phùng địch thủ.

gán lên chữ “tình yêu” thì Hứa Băng Dạng khinh thường. Gã sẽ yêu ai. Trong quá trình trưởng thành như băng mỏng , gã yêu nhất chỉ thể là chính gã.

Những khác dù ưu tú hơn nữa, cũng chỉ thể xếp ngoài”.

Cho đến cuối cùng, Hứa Băng Dạng liên tiếp thất bại trốn sang nước ngoài, trở thành vai ác lớn nhất nguyên tác, mức độ biến thái chỉ Hạ Lan Tư mới sánh bằng.

“…… A, a chiu!” Lúc Hạ Lan Tư đang giường lén chơi điện thoại bỗng hắt xì một cái.

Tiếng động quá lớn, đ.á.n.h thức Đỗ Hận Đừng, “lao tới” suốt đêm hôm qua.

Hạ Lan Tư kịp tắt video cơ bắp nam thần điện thoại, liền Đỗ Hận Đừng đúng lúc bắt gặp.

Hai mắt trừng mắt.

Hạ Lan Tư lặng lẽ thoát khỏi app video ngắn, đôi mắt hồ ly xinh nhiễm sắc xanh lam.

Đỗ Hận Đừng thở dài: “Em ngủ ?”

“Không ngủ .”

“Đám cơ bắp dáng bằng ?”

“Không.”

Đỗ Hận Đừng lấy điện thoại , đặt lên tủ đầu giường phía , ôm Hạ Lan Tư : “Ngủ.”

“Ờ.” Hạ Lan Tư xoa mũi, “Cảm giác như ai đang em.”

Đỗ Hận Đừng ôm , giọng nhẹ và lười biếng: “Em làm chuyện gì?”

“……” Từ lúc sinh tới giờ, chuyện lớn nhất của Hạ Lan Tư chính là lừa Đỗ Hận Đừng hai tỷ. Còn nhiều chuyện khác mới nghĩ thôi, còn kịp làm.

Anh bỗng lười làm những chuyện nguy hiểm viển vông , thú vị bằng lên giường với Đỗ Hận Đừng.

Hạ Lan Tư nhắm mắt , nghĩ rằng tạm thời chìm trạng thái mơ màng một chút .

Bệnh viện.

Trong đầu Điền Nguyễn nhanh chóng lướt qua cốt truyện về Hứa Băng Dạng, thuận tiện c.h.ử.i thầm một câu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Bạn học đại học của .” Ngu Kinh Mặc giải thích phận Hứa Băng Dạng, tình địch gì, chỉ là bạn học cũ lâu năm gặp, “Hứa Băng Dạng.”

Điền Nguyễn gật đầu, với Hứa Băng Dạng: “Xin chào, là ái nhân của Ngu .”

Trên gương mặt mang bệnh của Hứa Băng Dạng lộ nụ hiền hòa: “Ngu Kinh Mặc thật phúc, một phu nhân xinh như .”

.” Điền Nguyễn cho là khen ngợi, “Hứa mi thanh mục tú, liền thông minh.”

Hứa Băng Dạng nhạt: “Đâu , tư chất ngu dốt, bằng chẳng đến nỗi bây giờ vẫn chẳng trò trống gì. Chỉ là trong nhà chút tiền, mới trụ nổi phòng bệnh cao cấp .”

Điền Nguyễn Hứa Băng Dạng xuất hiện sớm như , nhưng chắc chắn chẳng chuyện gì .

Cậu bóp c.h.ế.t vai ác từ trong nôi: “Nghe nước Mỹ chữa bệnh phát triển hơn, Hứa cần giới thiệu bệnh viện tư ?”

“Không cần.” Hứa Băng Dạng Ngu Kinh Mặc, “Tôi tin bệnh viện của bạn học cũ, điều kiện nơi cũng tiên tiến.”

Ngu Kinh Mặc thật: “Thật vẫn bằng nước ngoài.”

“Không . Như đấy, khoa chỉnh hình ở đây cũng tệ, thể chữa chân .”

Điền Nguyễn: “Nếu chữa thì chỉ thể cắt bỏ Hứa ?”

“……” Hứa Băng Dạng Điền Nguyễn, “Nếu trị , đổi bệnh viện khác, luôn sẽ tìm cách. Đôi chân nên phiền phu nhân lo.”

Ngu Kinh Mặc : “Cậu dưỡng bệnh cho , sẽ để khoa chỉnh hình phối hợp lực.”

Hứa Băng Dạng: “Đa tạ.”

Quản gia khom xin , xách bao lớn bao nhỏ về phía thang máy.

Ngu Kinh Mặc kéo Điền Nguyễn rời .

Hứa Băng Dạng chăm chú gia đình hòa thuận vui vẻ , ánh mắt lạnh lùng. Tiễn bọn họ xuống thang máy bao lâu, một thang máy khác “ting” một tiếng mở , là một đàn ông trung niên hình trung bình, hơn 50 tuổi.

“Hứa tổng.” Ngu Bát cúi đầu khom lưng chào hỏi Hứa Băng Dạng, “Ngài ở bệnh viện? Có chỗ nào khỏe ?”

Hứa Băng Dạng nhàn nhạt : “Tới thăm cha .”

“Hứa tổng thật đúng là hiếu thuận.”

Hứa Băng Dạng như : “Làm con thì đó là đạo đức cơ bản thôi.”

Ngu Bát cảm khái: “Ngài đúng là hiếu. Không giống cái thằng con nghịch t.ử nhà , cả ngày chỉ ăn uống chơi bời, chuyện gì cũng làm xong.”

Hứa Băng Dạng an ủi: “Lệnh lang là ông trẻ tuổi tài năng, dù lúc thất ý, chỉ cần đúng đường, tương lai luôn cơ hội thăng chức nhanh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-148.html.]

“Phải, , Hứa tổng đúng.” Ngu Bát lăn lộn thương trường ba mươi năm, tự nhiên hiểu rõ ý tứ của Hứa Băng Dạng, “Cái thằng nghịch t.ử luôn gây chuyện khiến ngài khó chịu.”

“Không .” Hứa Băng Dạng dậy đẩy xe lăn về phòng bệnh. Đây là xe lăn của cha gã, vốn định thử một chút, kết quả sớm hơn dự liệu gặp Ngu Kinh Mặc.

Ngu Bát dừng bước ngoài cửa, chỉ hỏi thăm một câu: “Chào Hứa đổng.”

“Người thực vật thì mà chào .” Hứa Băng Dạng đáp.

“……”

“Con trai ông làm tệ . Ngu Kinh Mặc vốn chẳng để tâm tới một kẻ ngu ngốc, trái còn thể tạo hiệu quả bất ngờ.”

“Hiệu quả gì?”

Hứa Băng Dạng mặt , Ngu Bát giống như kẻ ngốc: “Bên cạnh Ngu Kinh Mặc chẳng thiếu thông minh. Có thêm một kẻ ngu xen trận doanh, càng dễ lợi dụng.”

Ngu Bát tuy bất mãn việc Hứa Băng Dạng con ngu, nhưng rốt cuộc vẫn thể hiện ngoài: “ con đến giờ còn Ngu gia.”

“Nó quan trọng. Quan trọng là nó thể cùng Điền Viễn liên thủ .” Hứa Băng Dạng thẳng, “Chỉ cần con ông và phu nhân của Ngu Kinh Mặc liên thủ, là thể thu một phần sản nghiệp của Ngu gia.”

“…… Điền Viễn dễ đối phó.”

“Đó là vì ông cho lợi ích đủ khiến động tâm. Trên đời chẳng ai thích tiền. Tôi điều tra , Điền Viễn mỗi tháng đều đòi Ngu Kinh Mặc tặng quà, là loại tham tiền háo sắc, tầm nông cạn.”

“Thật ?” Ngu Bát trầm ngâm, nghĩ mãi cũng hình dung tính cách Điền Nguyễn, chỉ nhớ miệng lưỡi sắc bén.

Hứa Băng Dạng nhạt: “Con ông chịu khó cố gắng, còn thể câu dẫn .”

Sắc mặt Ngu Bát khó coi: “Thôi, thôi bỏ . Con còn cưới vợ sinh con, để cháu nối dõi.”

Hứa Băng Dạng liếc Ngu Bát, gì, nhưng ánh mắt như rõ: “Ông như cũng đòi nối dõi?”

Ngu Bát: “……”

Ngu Bát nghiến răng: “Hứa tổng yên tâm, Ngu Kinh Mặc mà dám động công ty , tuyệt đối dễ dàng bỏ qua!”

Hứa Băng Dạng nhàn nhạt : “Hy vọng ông làm . Ông cũng yên tâm, sẽ giúp ông lật mặt.”

“Ai, đa tạ Hứa tổng đại ân đại đức.”

Sau đó đầu, Ngu Bát xách theo cục vàng trị giá trăm vạn, tập đoàn Cây Sồi Xanh để tặng lễ cho Ngu Kinh Mặc.

Tiếp tân gọi điện báo , một tiểu thư ký xuống đón.

Ngu Bát đau lòng, nhưng khi thang máy liếc thấy dáng uyển chuyển của thư ký, liền nhe răng hỏi: “Cô tên gì?”

Tiểu thư ký hoảng sợ: “Tôi… tên Tiểu Mầm.”

“Tiểu Mầm , năm nay bao nhiêu tuổi?”

“26.”

“Còn trẻ hơn con chú, làm con dâu chú ?”

“……” Tiểu thư ký sợ tới mức liền xua tay: “Không , .”

“Sao , xem thường họ Ngu chúng hả?”

“Không, … Ngu Bát tổng ngài đừng đùa…” Tiểu thư ký gần như .

Ngu Bát còn định trêu thêm thì cửa thang máy “ding” một tiếng mở . Trước mặt là một mỹ nữ dáng còn quyến rũ hơn, mặc váy ôm liền áo, tóc uốn sóng, môi đỏ rực như lửa… giống như một đóa hồng sớm mai còn đọng sương, lẳng lặng khiến trái tim lão đàn ông rung chuyển.

“Anne!” Ngu Bát thâm tình gọi, bước nhanh ngoài, từ rút một đóa hồng, “Hôm nay cô vẫn như .”

Anne mặt mũi như nuốt ruồi, chân mang giày cao gót bảy phân, từ cao xuống, rõ ràng thấy đỉnh đầu của Ngu Bát trọc bóng dầu, cô bật thốt: “Nôn…”

“?”

“Nôn…” Anne sang một bên nôn khan.

Ngu Bát hoảng hốt: “Cô… cô m.a.n.g t.h.a.i ? Ai?!”

Anne suýt bật nhưng vẫn giữ lễ mà mỉa mai: “Xin Ngu Bát tổng, thấy cái đầu trọc bóng loáng của ngài… buồn nôn.”

“……”

Tiểu thư ký trốn lưng Anne: “Chị Anne, chị chứ?”

Anne vỗ vai cô : “Em về , chị dẫn cái đồ cổ gặp Ngu tổng.”

Ngu Bát tức đến ném hoa hồng xuống đất, còn dẫm hai cái, 50 tuổi mà vẫn học theo mấy động tác nũng nịu của trẻ: “Hừ, điều!”

Anne trợn mắt: “Đi thôi.”

Ngu Bát thở hổn hển theo, tầng cao nhất, văn phòng điều hành kiêm văn phòng chủ tịch, trong lòng dâng lên sự ghen ghét lẫn khó chịu. Đây là văn phòng cầm quyền Ngu gia, đến cánh cửa thôi cũng khí phái như .

Đứng nơi cao, chắc hẳn phong cảnh ngoài cửa sổ đến mức khó mà diễn tả.

Mang theo tâm tình khó chịu, Ngu Bát theo Anne , chợt một luồng hương thơm lạnh nhạt, thanh lịch.

Bộ âu phục thẳng thớm, giày da đen bóng. Nam nhân trẻ tuổi tuấn mỹ bàn làm việc màu đen bóng loáng, ngẩng mắt sang. Đôi mắt phượng thâm trầm, giọng trầm thấp dễ : “Anh tám, mời .”

Ngu Bát sực tỉnh, sang bộ ghế sofa rộng, nơi đó một thanh niên hình mảnh khảnh, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt thẳng tắp… hộp quà trong tay ông .

Ngu Bát tủm tỉm: “Hai kết hôn , còn mừng gì. Chút quà mọn 100 vạn vàng ròng, đừng chê.”

Điền Nguyễn: “…… Không dám chê, tám .”

Ngu Bát xuống ghế đơn, đặt hộp quà lên bàn .

Điền Nguyễn làm bộ rụt rè: “Ngu , em thể mở xem ?”

Ngu Kinh Mặc mỉm : “Em xem .”

Điền Nguyễn vui vẻ mở mạnh hộp quà, thấy thỏi vàng to liền mắt sáng như . Cậu nâng thỏi vàng nặng trĩu trong tay, cảm giác như…

“Giống một viên gạch.” Điền Nguyễn ước lượng, quả thật nặng, “Nếu dùng để đập đầu , chẳng trong đầu đều vàng ròng luôn ?”

Ngu Bát theo bản năng sờ đầu hói của : “Ha ha, em dâu thật đùa.”

Điền Nguyễn ôm thỏi vàng, vui rạo rực: “Cảm ơn tám, đúng là !”

Trời đất đúng là chuyện rớt vàng, Điền Nguyễn đầu mở rộng tầm mắt.

Ngu Bát thỏi vàng sáng loáng, đau đến đứt từng khúc ruột. Đây là khối vàng tinh khiết 24K ông tích cóp mười năm, nếu vì công việc, thật sự nỡ mang .

Loading...