Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-04-01 16:23:15
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Xe cứu thương dùng , Ngu Kinh Mặc tự đến “Tan Tầm”.

Áo khoác khoác lên, Ngu Kinh Mặc cao chân dài, cũng ai dám cố ý về phía . Hơn nữa gương mặt lạnh như băng suốt mười năm như một, vì quả thật ai Ngu Kinh Mặc đang “trúng độc”.

Anne còn kinh ngạc: “Ngu tổng hôm nay tan tầm sớm quá.”

Trợ lý Từ ngượng ngùng : “ .”

Ngu Kinh Mặc ừ một tiếng, về phía phòng thư ký, bởi vì ba chữ “phòng thư ký” trong mắt biến thành “cửa hàng châu báu”, hướng Điền Nguyễn : “Nếu ngang qua, mua cho em cái nhẫn.”

Điền Nguyễn: “?? Không cần cần, chúng về nhà .”

Ngu Kinh Mặc ép buộc, sang Anne: “Ở đây vì ‘tuyết vương’?”

Một cô gái mặc đồ đỏ là Anne: “?”

“Còn là bản tuyết vương gầy gò, khó coi.”

“……”

Các cô gái phòng thư ký nhao nhao tiễn: “Ngu tổng tái kiến.”

Ngu Kinh Mặc càng thêm nghi hoặc: “Vì lưng tuyết vương là một đám khỉ?”

Các cô gái : “Khỉ?”

Điền Nguyễn vội kéo Ngu Kinh Mặc : “Tập đoàn Cây Sồi Xanh giống như Hoa Quả Sơn , là Mỹ Hầu Vương, bọn họ chính là đám hầu t.ử hầu tôn của .”

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Vậy em là mỹ hầu phu.”

Anne trợn mắt: “Lại dọa một ngày.”

Ngồi Maybach, Ngu Kinh Mặc ngay ngắn. Tài xế tiện miệng hỏi: “Ngu hôm nay tan tầm sớm ?”

“Ừm.”

“Đi hẹn hò với phu nhân?”

“Ừm.”

“Hẹn hò ở ?”

“Bệnh viện.”

“……”

Điền Nguyễn: “Bệnh viện mà, nếu là thương gân động cốt, còn thể kịp thời chữa trị……”

Tài xế tán thưởng: “Phu nhân của thật chu đáo.”

Xe lặng lẽ chạy về hướng bệnh viện. Suốt đường Điền Nguyễn đều quan sát Ngu Kinh Mặc, sợ triệu chứng khó chịu gì. Chuyện “tiểu tao phu” là chuyện nhỏ, vạn nhất thể để di chứng mới là chuyện lớn.

Đầu óc Ngu Kinh Mặc nửa tỉnh nửa mê, qua kéo giằng giữa hai cực. Trước mắt như một cơn lốc xoáy, kỹ thì ngũ sắc rực rỡ, đủ loại văn tự các quốc gia lập loè trong đó, tạo thành một đoàn tinh linh túm tụm.

Thi thoảng vài con tinh linh nhỏ chạy trốn, khiêng theo văn tự nhảy hiện thực xe, lập tức nhảy về hư .

Ngu Kinh Mặc xoa thái dương.

“Ngu , ?” Điền Nguyễn vội hỏi.

“Choáng.”

“Anh cố chịu một chút, lập tức đến bệnh viện .”

Tài xế lúc mới nhận : “Ngu khó chịu ?”

“Ừm, trúng độc.” Điền Nguyễn .

Tài xế: “…… Phu nhân ngài nên sớm chứ.” Nói dứt lời liền đạp ga, chạy về bệnh viện với tốc độ nhanh nhất trong nội thành.

Điền Nguyễn trông Ngu Kinh Mặc, dùng điện thoại liên hệ quản gia, trình bày tình hình.

Quản gia hoảng hốt: “Trách nào thiếu gia về nhiệt tình bất thường với Lộ thiếu gia, Lộ thiếu gia cũng từ chối. Thì đều trúng độc cả. Tôi lập tức đưa bọn họ đến bệnh viện.”

Điền Nguyễn nhịn hóng chuyện: “Nhiệt tình? Là kiểu nhiệt tình gì?”

“Thiếu gia tối nay ngủ chung với Lộ thiếu gia, Lộ thiếu gia đồng ý .”

“!!”

“Lộ thiếu gia còn bọn họ thể tắm chung, giúp xoa lưng.”

“!!!”

Điền Nguyễn còn nhớ trong nguyên tác, đầu vai chính công thụ tắm chung là làm luôn.

hiện tại bọn họ đều là học sinh cấp ba. Điền Nguyễn tiếc nuối: “Chỉ sợ , bọn họ trúng độc, lời tính.”

Quản gia: “Mặc kệ thế nào, sức khỏe quan trọng nhất. Tôi đưa bọn họ đến bệnh viện, về còn nhiều cơ hội tắm chung.”

Điền Nguyễn thầm tiếc ăn quả dưa ngon ngay tại chỗ, nhưng nghĩ , so với việc hóng chuyện công thụ, càng lo cho Ngu Kinh Mặc. Vì thế vẫn là ở bên cạnh Ngu Kinh Mặc thì hơn.

Rất nhanh đến bệnh viện, khoa cấp cứu báo , liền giường bệnh chờ.

Ngu Kinh Mặc chịu lên giường: “Vì cái giường nấm ? Anh tiểu cô nương hái nấm.”

Điền Nguyễn: “Ngu lời, đây là giường bệnh.”

Ngu Kinh Mặc lạnh lùng bốn phía. Thân hình cao ráo xuất sắc giữa đám hộ sĩ đúng là khí thế bễ nghễ thiên hạ. Hắn với Điền Nguyễn: “Em hái đại nấm của , lẽ em nên .”

Điền Nguyễn: “……”

Cuối cùng vẫn là Ngu Kinh Mặc tự phòng bệnh. Cho đến khi choáng váng đến trụ nổi nữa, mới miễn cưỡng xuống, nhéo chân núi cao thẳng : “Phu nhân, đây cùng .”

Điền Nguyễn bác sĩ hộ sĩ bận bịu với các loại dụng cụ, hết kiểm tra truyền dịch: “Em bệnh mà.”

Ngu Kinh Mặc mở mắt, đuôi mắt phượng nhếch lên giống như hai lưỡi d.a.o sắc, c.h.é.m dưa cắt rau —— sai, đám bác sĩ hộ sĩ trong mắt đều là rau củ quả cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-145.html.]

Hắn hiểu vì su hào, bắp cải tím, cà rốt, tuyết liên quả đều thể chuyện với .

“Không gì nghiêm trọng, loại độc truyền dịch, bài tiết nhiều một chút, qua một đêm là .” Bác sĩ cây su hào như .

Điền Nguyễn ngàn ân vạn tạ: “Được, cảm ơn bác sĩ, vất vả các vị hộ sĩ.”

Chờ trong phòng bệnh VIP chỉ còn hai vợ chồng, Điền Nguyễn đau lòng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Ngu Kinh Mặc, truyền chút ấm áp cho , “Ngu , thật xin , là tại em bảo ăn miếng nấm , mới khiến trúng độc nặng như .”

Trong mắt Ngu Kinh Mặc chỉ gương mặt thanh niên mắt kịp chỉnh trang, trắng đến mức phát sáng, như thiên sứ, “Vì em là tiểu tao phu? Em thật sự tao ?”

Điền Nguyễn: “……em .”

Theo giọng thanh niên rơi xuống, mấy chữ bay lơ lửng đỉnh đầu do các tinh linh văn tự múa may cũng lập tức đổi thành hình dạng khác.

Ngu Kinh Mặc từng chữ từng chữ : “Tiểu, kiều, thê. Cái mới hợp với em hơn—kiều kiều, ngây thơ.”

Điền Nguyễn trừng : “Trong mắt rốt cuộc em bao nhiêu loại phận?”

“Một phận.” Ngu Kinh Mặc vô cùng chắc chắn, chút do dự, “Em là Điền Nguyễn, là chính em, cũng là trong lòng .”

Điền Nguyễn phòng câu làm tim đập loạn , trong lòng ngọt đến sắp nổ tung, “Quả nhiên là Ngu trúng độc, vẫn là Ngu .”

“Trúng độc? Trúng độc của em?”

“…… Cũng thể coi là .”

“Vậy em giúp xào xào, xóa hết bộ.”

Điền Nguyễn trừng , “Trong đầu thể nghĩ cái gì khác ?”

Ngu Kinh Mặc nghiêm túc suy nghĩ, thành thật đáp: “Không nghĩ .”

Điền Nguyễn cũng ép, vuốt bàn tay to khớp xương rõ ràng của để sưởi, cúi đầu ngượng ngùng : “Tối hôm qua em còn giúp xào xào , nhanh như quên?”

Ngu Kinh Mặc nghĩ nghĩ, yết hầu lăn một cái, đau nhói, “Cụ thể là làm thế nào?”

“Em sấp bàn sách, ôm em……” Điền Nguyễn nỡ kỹ, “Anh dữ.”

“Anh dữ.”

“Anh dối, nào cũng dữ, mãnh. Em sắp đ.â.m hỏng .”

Ngu Kinh Mặc trở tay bắt lấy bàn tay trắng nõn thon dài của thanh niên, “Em trắng như búp bê sứ , chỉ là tô màu cho em thôi.”

Điền Nguyễn mặt đỏ bừng, quét một cái liếc mắt, “Anh nhớ ?”

“Không nhớ.” Ngu Kinh Mặc cố ý , “Em thêm chút nữa, sẽ nhớ.”

“…… , luôn c.ắ.n em, đặc biệt là NeiNei.”

“Hửm?” Ngu Kinh Mặc làm bộ hiểu hàm ý trong lời .

Điền Nguyễn kéo áo hoodie của lên.

Băng cơ ngọc cốt, tuyết trắng điểm hồng, dấu hôn loang lổ, cực kỳ động lòng .

“Hiện tại còn hồng.” Điền Nguyễn , “Chỉ thể mặc cotton, dính .”

Ngu Kinh Mặc gương mặt đơn thuần của thanh niên, sâu kín thở dài: “Em…… đang dụ .”

Buông áo xuống, Điền Nguyễn lên Ngu Kinh Mặc: “Chờ khỏe , tự nhiên sẽ nhớ . Hiện tại nghịch.”

Trước mắt Ngu Kinh Mặc như ảo cảnh, thật thật giả giả giao , giữa gian xoắn vặn chỉ thanh niên là chân thật.

Hắn nâng tay còn , nhẹ vuốt gương mặt trẻ con non nớt của thanh niên, nhéo vành tai mềm mại của : “Anh động, em động.”

“?”

Ngu Kinh Mặc xốc chăn lên, mời gọi tư thế.

Điền Nguyễn cúi mắt xuống, hai tai đỏ hồng, tìm tòi cự long sào huyệt.

Ảo giác mắt Ngu Kinh Mặc dần tan, nhắm mắt , lòng bàn tay nhẹ lướt qua mái tóc rối ngoan ngoãn của thanh niên, trong lồng n.g.ự.c phát tiếng trầm thấp như cello thở dài.

Nửa giờ , Điền Nguyễn phòng vệ sinh, dùng nước súc miệng một chút.

Cậu cũng phục —Ngu Kinh Mặc trúng độc mà tinh lực còn mạnh như .

Chờ , Ngu Kinh Mặc ngủ.

Điền Nguyễn tức, đến gương mặt mệt mỏi của Ngu Kinh Mặc lập tức tiêu tán, mép giường ngắm gương mặt bình yên khi ngủ của , dùng ngón tay vuốt đường nét tuấn tú như gió thổi của .

Đầu xương sọ mỹ, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, đường cằm sắc nét, cổ thon, yết hầu nhô lên—đây là cái đầu chứa đầy thông tuệ và quyết đoán.

thể to lớn như núi, thẳng như trúc, ẩn chứa vô hạn sức mạnh cùng dũng khí.

lợi hại như Ngu Kinh Mặc, cũng lúc mệt mỏi yếu ớt.

Điền Nguyễn hôn lên chóp mũi , “Ngu , ngủ một giấc dậy sẽ khỏe.”

Sau đó trông chừng từng chút, đến khi sắp truyền xong thì ấn chuông gọi hộ sĩ.

Hộ sĩ một túi t.h.u.ố.c mới, : “Túi truyền xong là hết , nhớ gọi chồng dậy vệ sinh.”

Điền Nguyễn: “Được.”

Túi mới bắt đầu truyền, ít nhất còn một giờ, Điền Nguyễn dùng khăn tay che bàn tay Ngu Kinh Mặc , kéo chăn ngay ngắn tìm hai xui xẻo là con trai lớn cùng con dâu.

Hai ở phòng bệnh bên cạnh.

Tầng là phòng bệnh hai , rộng rãi kém phòng VIP một chút, viện phí khác nhiều, ưu điểm bầu bạn. nếu cả hai đều trúng độc vì ăn nấm, thì là cảnh tượng khác.

Điền Nguyễn thì thấy Lộ Thu Diễm đang đạp xe tập thể dục, Ngu Thương một tay tự truyền dịch, tay giơ chai t.h.u.ố.c cho y, qua trông bình thường.

“Con trai, con dâu, hai thế nào?”

Hai cùng .

Ngu Thương: “Alice, con thỏ tinh đến .”

Lộ Thu Diễm: “Tôi sẽ để dụ chui hang thỏ , chờ đạp một chân đá văng , mũ yên tâm .”

Điền Nguyễn: “???”

Loading...