Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-03-22 09:39:05
Lượt xem: 268
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sáng sớm hôm nay, trang viên Ngu gia yên tĩnh đến mức thể thấy cả tiếng lá rơi.
Người hầu khi hầu hạ xong đều tự giác rút lui, ngoái đầy lưu luyến, len lén thò đầu bức tường nhỏ bàn tán —— trời ơi, phu nhân … học?
Còn gọi “chồng” nữa chứ!
Sóng cẩu lương đến quá bất ngờ, khiến tất cả đều kịp phản ứng, kể cả má Lưu và quản gia cũng đều nghẹn họng nên lời.
Điền Nguyễn thấp hơn Ngu Kinh Mặc nửa cái đầu, buộc ngẩng lên đàn ông tuấn mỹ vô song mặt . Đôi mắt mở to, hàng mi dài rõ ràng, ánh trong veo như mặt nước mùa thu, sạch sẽ chút tạp niệm.
“Có… thể ?” Thấy Ngu Kinh Mặc đáp, Điền Nguyễn giả vờ đáng thương mà thành thật sự đáng thương.
Ngu Kinh Mặc trầm mặc chốc lát, giơ bàn tay rộng lớn vén tóc mái của , lòng bàn tay ấm áp áp lên trán: “Không phát sốt, mê sảng?”
Điền Nguyễn nhíu mày, thu nước mắt : “Em nghiêm túc, em học.”
“Vào đại học?”
“Lên cao trung.”
“……”
“Em thể tự thi đậu đại học.”
Ngu Kinh Mặc thu tay về, ánh mắt cụp xuống, cảm xúc: “Em là tâm huyết dâng trào, bình tĩnh hai ngày .”
Ngu Thương chen một câu: “Con học đây, cha trông chừng cho kỹ.”
Ngu Kinh Mặc đáp, thậm chí đầu, chỉ dừng ánh mắt gương mặt quật cường mà xinh của Điền Nguyễn: “Buổi tối về .”
“Mặc kệ là tối nay, ngày mai ngày , em đều học. Em quyết tâm .” Điền Nguyễn trừng mắt, chịu yếu thế.
Ngu Kinh Mặc tránh ánh , tỏ thái độ, bước ngoài.
——
Ba ngày , hễ cơ hội là Điền Nguyễn nhắc: “Em học, em học, em yêu học lắm……”
Ngu Kinh Mặc chịu nổi sự dai dẳng , cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Nghe tin đó, buổi tối Ngu Thương liền thư phòng tranh luận với cha: “Cha, chiều ?”
Ngu Kinh Mặc: “Đi học cũng gọi là chiều ? Cha chiều con nhiều năm .”
“…… Ý con là, kết hôn, hai mươi tuổi .”
“Còn trẻ.”
“Hắn học cũng , nhưng đừng Đức Âm.”
“Đã đăng ký.”
“…… Đừng cùng lớp với con.”
“Cùng lớp.”
“Cha!”
Ngu Kinh Mặc bình tĩnh : “Nếu con gọi em là ba nhỏ, thì gọi tên cũng .”
Ngu Thương tức đến mức bốc khói: “Tại chứ?”
“Các con thể quan sát lẫn .” Ngu Kinh Mặc đương nhiên tính toán riêng, để Điền Nguyễn và Ngu Thương cùng lớp, dù ầm ĩ cũng thể gây chuyện lớn. Cho dù ồn ào, Ngu Thương chắc chắn sẽ tìm cách xử lý, tránh nhiều phiền phức.
Ngu Thương cố gắng lý luận: “Cha, còn nghiệp trung học, mà con là chủ tịch hội học sinh, giờ giám sát ? Con thành cái gì?”
“Thành trò .”
“……”
Ngu Kinh Mặc với vẻ lạnh nhạt, như thể trêu ghẹo mà mang chút ý thật sự.
Hắn hiểu nổi suy nghĩ của đám thiếu niên, cũng chẳng cần hiểu: “Vậy con giám sát em .”
Ngu Thương sức phản đối: “Hắn thật sự cứ nhất quyết học ?”
“Khi con thứ gì, sẽ ngày đêm khát khao. một khi , nhanh sẽ chán ghét. Cứ chờ xem.” Ngu Kinh Mặc vốn tin Điền Nguyễn thật sự học —— lẽ chỉ là một “chạy trốn” khác mà thôi.
Nghĩ đến đây, khóe môi nhếch. Những ngày nhàm chán thế , quả thật nên chút chuyện mới mẻ.
——
Ba ngày , hồ sơ học tập của Điền Nguyễn tất.
Điều khiến kinh ngạc là, tên chứng minh nhân dân từ “Điền Viễn” biến thành “Điền Nguyễn”.
Cậu bất an hỏi: “Tên sửa ?”
Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt đáp: “Giới truyền thông đều kết hôn với là Điền Viễn. Để tránh phiền phức, chi bằng thuận nước đẩy thuyền, em đổi thành Điền Nguyễn sẽ tiện hơn.”
“Thuận nước đẩy thuyền?” Điền Nguyễn lập tức hiểu —— Ngu Kinh Mặc lấy luôn biệt danh WeChat của !
Cậu chột : “Cũng… cũng đúng.”
Vài ngày , đồng phục và sách vở của Điền Nguyễn đều chuẩn đầy đủ. Cậu còn tự cửa hàng văn phòng phẩm chọn đồ, hưng phấn đến mức nửa đêm mới ngủ .
——
Sáng hôm , Điền Nguyễn mặc đồng phục mới tinh, bước xuống lầu với tâm trạng phơi phới.
Ngu Kinh Mặc đang xem báo ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng .
Điền Nguyễn chút ngượng: “Ngu , thấy thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-14.html.]
Ngu Kinh Mặc: “Trước đó hai ngày còn gọi chồng, giờ về gọi Ngu ?”
“……”
“Mặt non như , chẳng khác gì học sinh cao trung.”
Điền Nguyễn nghĩ thầm, chính là học sinh cao trung mà.
Lúc ăn sáng, Ngu Thương lạnh giọng hỏi: “Ba nhỏ học cùng con ?”
Điền Nguyễn định đáp “Được”, thì Ngu Kinh Mặc : “Cha đưa em .”
Ngu Thương gì thêm, nhưng Điền Nguyễn —— “con nuôi” danh nghĩa hề quá nhiều tiếp xúc với .
Cũng thôi.
Cậu chỉ cần sống trong cuộc sống học đường của , như đủ cơ hội để thoát khỏi vòng xoáy tranh đấu của hào môn .
“Phu nhân, ngài chơi vui vẻ nhé.”
Khi Điền Nguyễn chiếc Bentley, quản gia đích mở cửa xe cho , tủm tỉm một câu như .
“Con là học, chơi.” Điền Nguyễn nghiêm túc đính chính.
“Đi học , phu nhân thật là lợi hại đó.”
“……” Điền Nguyễn buồn đáp, đúng là nổi.
Giờ đúng lúc kẹt xe làm và học, đường tắc nghẽn một lúc lâu. Điền Nguyễn chút sốt ruột, liên tục nghiêng phía dòng xe, : “Ngày mai em BRT cho nhanh.”
Giữa dòng xe chen chúc, chỉ tuyến BRT chạy làn riêng, thông suốt cản trở.
Ngu Kinh Mặc : “Nếu em dẫn theo hai vệ sĩ lên xe buýt, ý kiến.”
“Vì mang vệ sĩ?”
“Phòng ngừa ám sát.”
“……” Điền Nguyễn cạn lời. nghĩ kỹ, chuyện đúng là thể xảy thật.
Đến cổng trường trung học Đức Âm, quả nhiên là siêu xe nối đuôi bãi đỗ, tài xế cung kính mở cửa cho những thiếu gia tiểu thư bước xuống, một khung cảnh xa hoa quen thuộc.
Từ hôm nay trở , Điền Nguyễn sẽ trở thành một phần trong đó.
“Em lớp đây.” Điền Nguyễn tòa nhà dạy học như lâu đài, chờ nổi xem.
“Đợi chút.” Ngu Kinh Mặc gọi , rút từ túi áo khoác một chiếc huy hiệu trường màu lam sẫm.
Lúc Điền Nguyễn mới nhớ quên mang huy hiệu, định đưa tay nhận, thì Ngu Kinh Mặc vòng tay qua vai , cúi đầu cài huy hiệu lên n.g.ự.c áo.
Khoảng cách giữa hai gần, Điền Nguyễn thoáng ngửi thấy hương thơm lạnh nhạt pha lẫn mùi gỗ đàn hương Ngu Kinh Mặc, giống hệt con , luôn mang cảm giác xa gần, khó mà nắm bắt .
Huy hiệu kim loại sáng bóng cài lên phía n.g.ự.c trái, Điền Nguyễn cúi đầu , mím môi khẽ: “Cảm ơn.”
Ngu Kinh Mặc bình thản: “Đi .”
Ngu Thương khi xuống xe liền bước thẳng.
Điền Nguyễn ngượng, : “Ngu , hẹn gặp .” Rồi da mặt dày đuổi theo Ngu Thương, nhỏ giọng gọi: “Con trai, đợi ba với.”
Vừa dứt lời, thiếu niên cao ráo phía đầu , gương mặt lạnh như băng: “Đừng gọi bậy.”
“…… À.”
Điền Nguyễn lùi một mét, giữ cách xa gần, đầu , Ngu Kinh Mặc lên xe, chiếc Bentley dần hòa dòng xe đông đúc.
Trung học Đức Âm quả thật xa hoa, mỗi khối niên cấp chiếm trọn một khu giảng dạy riêng, nối liền bằng hành lang cao. Lớp 11-1 trong tòa giữa, tầng trệt là phòng học cố định, tầng hai là văn phòng giáo viên, tầng ba và bốn là phòng học luân chuyển.
Theo như trong nguyên tác, Đức Âm áp dụng chế độ “ lớp theo môn”. Ngoại trừ Toán, Văn, Anh và Thể d.ụ.c học ở phòng cố định, những môn khác học sinh tự đến lớp của từng giáo viên chuyên môn. Việc phân phối lớp học căn cứ xếp hạng học tập của từng học sinh.
Xếp hạng càng cao, càng cơ hội học với các giáo viên hàng đầu, đồng nghĩa với yêu cầu kiến thức và bài tập cũng cao hơn hẳn.
Nếu học sinh trường thường còn ganh đua thứ hạng, thì Đức Âm càng khốc liệt. Mỗi khối chỉ vài học sinh thật sự đầu.
Ngu Thương là xếp hạng nhất khối, ngoài các môn cơ bản, còn chọn học thêm ngôn ngữ phụ, dương cầm, văn học, chính trị, do những giáo viên danh tiếng nhất trường đích giảng dạy.
Nói cách khác, Ngu Thương chính là đỉnh kim tự tháp của Đức Âm, còn đều chỉ là tầng của giới quý tộc học đường.
Mà giờ đây, nhân vật chính xuất sắc trở thành “con trai” của Điền Nguyễn. Thật sự nghĩ kỹ, Điền Nguyễn cũng cảm thấy choáng váng.
Mang theo cảm giác hoang mang , bước lớp 11-1. Xuân đến hoa nở, nhân sinh mỹ diệu, Điền Nguyễn kìm gọi khẽ một tiếng: “Con trai~”
Gân xanh trán Ngu Thương giật mạnh, định quát thì chợt thấy trong lớp thêm một bóng dáng kiêu ngạo quen thuộc.
Chính là Lộ Thu Diễm.
Ngu Thương bước tới hỏi: “Tìm việc?”
Lộ Thu Diễm nghi hoặc chằm chằm Điền Nguyễn, dĩ nhiên phận của : “Cậu nhỏ……”
Ngu Thương để lộ mối quan hệ, lập tức ngắt lời: “Tôi nhỏ.”
Lộ Thu Diễm nhướng mày: “Tôi là , nhỏ……”
“Tôi nhỏ.” Ngu Thương gân xanh càng nổi rõ, nắm lấy cổ tay Lộ Thu Diễm: “Ra ngoài .”
“Làm gì?” Lộ Thu Diễm chẳng hiểu , cố giằng tay cũng , đành lạnh mặt để mặc Ngu Thương kéo khỏi lớp. Khi ngang qua, ánh mắt vẫn quên liếc Điền Nguyễn bằng vẻ khó hiểu.
Điền Nguyễn tuyệt đối tái hiện cảnh “đánh uyên ương” trong nguyên tác, vội vàng to: “Ngu Thương thật sự nhỏ , tin quần xem!”
Lộ Thu Diễm: “………………?”
Ngu Thương: “………………”
Các bạn học khác trong lớp: “????”
Ngày đầu tiên học, Điền Nguyễn nổi tiếng khắp trường.