Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 136
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:41:55
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nghe thấy tên Ngu Lâm Lạc, Ngu Thương nhanh chóng từ mạng lưới quan hệ trong đầu lục lọi tin tức về : Cùng cụ cố nhà họ Ngu là một chi, ba đời tách nhánh, đến đời Ngu Lâm Lạc thì xuống dốc, chỉ còn một là độc đinh, trong nhà mở một công ty quảng cáo nhỏ.
Không nhân vật quan trọng gì, mà tính toán chạy đến bám lấy nhà chính. Nhiều năm , lão Bát nhà họ Ngu còn từng để con làm con nuôi của Ngu Kinh Mặc, nhưng bộ nhà họ Ngu phản đối.
Trước đó mặc kệ quan hệ chú cháu mà tám cây gậy đ.á.n.h cũng tới, giữa Ngu Kinh Mặc và Ngu Lâm Lạc chỉ kém hai ba tuổi, chỉ điểm thôi đủ khiến lão gia t.ử nhà họ Ngu thể chấp nhận. Lão Bát đang nghĩ gì, rõ mồn một.
“Chào cả họ bà con xa.” Ngu Thương mặt đổi sắc, đưa tay về phía Ngu Lâm Lạc.
Ngu Lâm Lạc hừ lạnh một tiếng, đối diện với đôi mắt nhàn nhạt của Ngu Thương: “Đừng giả vờ, chào đón .”
Ngu Thương thu tay về: “Ừ.” Ngẩng đầu hiệu cho vệ sĩ, “Mời cả họ cho.”
Hai vệ sĩ lực lưỡng tiến lên, nhấc Ngu Lâm Lạc lên.
“Các làm gì!” Mặt Ngu Lâm Lạc đỏ bừng, giẫm chân nhưng tránh thoát khỏi khống chế của vệ sĩ, giọng gào đến như gõ mõ: “Tôi là cháu trai của Ngu Kinh Mặc!”
Ngu Thương hiểu nổi, hỏi: “Cha, đây là ý gì?”
Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt đáp: “Đầu óc thiếu dây.”
“À.”
Cha con lão Bát sớm còn gây ảnh hưởng gì cho nhà nữa, mà Ngu Lâm Lạc ngoài trang viên thủ hai ngày, thấy nhà lạnh lùng vô tình thật sự, càng tức đến nổi điên, phẫn nộ rời .
Điền Nguyễn chỉ mong tên pháo hôi đừng tự tìm cảm giác tồn tại, Điền Viễn, càng định cùng diễn tiết mục như trong nguyên tác, chỉ tổ thêm trò .
Nếu ở trong nguyên tác, “Điền Viễn” lúc chắc chắn cũng chú ý đến Ngu Lâm Lạc, để hai bên ăn ý cấu kết làm chuyện .
hiện tại, Điền Nguyễn chỉ học, dính tranh đấu hào môn những chuyện bát nháo .
“Ngu , hôm nay em tiết mục ‘tiểu nô lệ kiếm tiền’ diễn, đến xem ?” Sáng sớm Điền Nguyễn hào hứng hỏi.
“Tiểu nô lệ kiếm tiền?” Ngu Kinh Mặc buông báo, về phía phòng ăn.
Điền Nguyễn vui vẻ đến cong mắt: “ , chính là cái đó.”
Ngu Kinh Mặc vị trí chủ, khăn ăn và bộ đồ ăn chuẩn xong: “Chiều thời gian qua, tiện thể đón em tan học.”
“Được nha.”
Ăn xong bữa sáng, Điền Nguyễn cõng cặp nhỏ học. Cách Đức Âm còn mười phút đường, theo thói quen xuống xe bộ tiêu thực.
Tiếng chuông xe đạp leng keng, Điền Nguyễn đầu , vẫy tay.
Lộ Thu Diễm mang bao tay len dê Điền Nguyễn tặng, khi đạp xe cổ áo dựng lên, nhưng tai vẫn đông đến đỏ bừng. Vì da mỏng, mặt cũng đỏ ửng.
Điền Nguyễn y: “Cậu như thật mắt.”
Lộ Thu Diễm trắng mắt, thở lạnh lẽo phả khi mở miệng: “ thế, mùa đông chính là vị trang điểm thiên nhiên.”
Điền Nguyễn giật : “Đừng thế, đáng sợ quá.”
Lộ Thu Diễm chỉ về phía : “Anh xem bọn họ giống mấy cái xác hồn ?”
Điền Nguyễn đầu , ngoại trừ vệ sĩ tận chức tận trách phía , còn bạn học, làm, rảnh rỗi.
Nhàn rỗi nhất là thằng thanh niên môi xăm khói, xỏ khuyên đầy môi.
“……”
Ngu Lâm Lạc hai vệ sĩ kẹp hai bên, trừng mắt: “Nhìn cái gì mà ?!”
Điền Nguyễn: “Anh mới từ trong trại tạm giam thả ?”
Học sinh quanh đó thấy đều hoảng sợ, tránh xa như tránh ôn thần.
Ngu Lâm Lạc thẹn quá hóa giận: “Tôi với cha đang đường yên lành, hai tên liền bắt !”
Điền Nguyễn: “Anh chắc đường đàng hoàng, theo dõi ?”
Ngu Lâm Lạc đ.á.n.h giá : “Ha, ngờ còn học, hai mươi tuổi mà còn giả bộ học sinh cấp ba.”
Điền Nguyễn chắc chắn Ngu Lâm Lạc theo dõi , liền dọa: “Tôi học sinh cấp ba thì liên quan gì , mà xen chuyện khác, khi một năm mặt trời cũng chẳng thấy .”
Ngu Lâm Lạc nhạo: “Tôi dọa sợ . Tôi , chú nhỏ, vẫn là ngoan ngoãn…” Chưa dứt lời Mao Thất khuỷu tay gõ một cái bất tỉnh, ném ven đường.
“……”
Mao Thất bình tĩnh : “Mười phút tỉnh, sẽ đông c.h.ế.t. Đại Tráng, ở trông.”
Đại Tráng chấn động, bước lên chắn Ngu Lâm Lạc như một ngọn núi nhỏ: “Anh Mao cứ yên tâm, tuyệt đối để dám mơ mộng bất kính với thúc phụ!”
Điền Nguyễn: “…… Các nghĩ nhiều quá .” Giờ Ngu Lâm Lạc căn bản khả năng vọng tưởng “”.
“Hắn là ai?” Lộ Thu Diễm hỏi.
“Một pháo hôi quan trọng, giống mấy từng đ.á.n.h với .”
Lộ Thu Diễm để tâm nữa, đúng là chẳng quan trọng gì thật.
Điền Nguyễn cùng Lộ Thu Diễm sóng vai: “Chúng giờ thể cùng học, cùng lớp 1.”
Lộ Thu Diễm quen tiếp xúc tay chân với khác, rút tay : “Ờ.”
Điền Nguyễn cố gắng kéo gần quan hệ, bắt tay đáp , sấm trời như ầm một tiếng, lập tức buông tay: “Bằng hữu cũng ôm ôm ấp ấp, hừ.”
Lộ Thu Diễm đẩy xe đạp sang: “Tôi với xe cũng là bằng hữu, cho phép cưỡi nó.”
Điền Nguyễn vui vẻ leo lên xe, đặt chân đạp ngã nhào xuống đất: “A… hu hu hu…”
“Điền Nguyễn!”
“Phu nhân!!”
Bởi vì vững xe đạp, Điền Nguyễn thương nhẹ, trật chân, cuối cùng vẫn là Lộ Thu Diễm chở đến trường.
“Sao xe đạp mà sớm?” Lộ Thu Diễm bất đắc dĩ cực độ. Thời đại mà còn xe đạp.
Điền Nguyễn ủy khuất túm lấy áo, “Tôi tưởng là đơn giản……” Trước còn từng cưỡi cái xe mô-tơ đồ chơi nhỏ, tuy phía xe mô-tơ một bánh xe lớn thêm hai bánh nhỏ, dễ cân bằng.
“Có rảnh dạy …… Hoặc để chồng dạy, chắc cái gì cũng lái.”
“……”
Điền Nguyễn đếm thử những loại xe Ngu Kinh Mặc từng lái, cái nào cái nấy đều xa hoa, chỉ là nghĩ thôi đau hết eo với chân.
Khập khiễng phòng học, Điền Nguyễn còn tưởng hoa mắt. Nhìn kỹ , chỗ bàn đầu đúng là một thiếu niên tuấn tú thật sự.
“Nam Hoài Quất?”
Nam Hoài Quất chân , Lộ Thu Diễm đang bên cạnh như cơn gió lướt qua, đầy mặt kinh hãi: “Hắn cư nhiên đối xử với như ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-136.html.]
“?”
“Chân què , một tay đỡ cũng thèm, đúng là tra nam!” Nam Hoài Quất tức giận trừng Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn suýt nghẹn bởi khí, “Tôi là tự ngã.”
Nam Hoài Quất đầy mặt nghi ngờ.
“Cậu ở lớp 1?”
Nam Hoài Quất sắc mặt kỳ quái, khóe mắt liếc về phía . Điền Nguyễn theo, lập tức hiểu rõ: ở dãy cuối bên cửa sổ, đúng là Hải Triều mặt mày lạnh nhạt.
Ờ há, vai phụ, vai chính, pháo hôi đều tề tựu. Lớp 1 còn náo nhiệt hơn nghĩ.
Chỉ là Nam Hoài Quất vẫn điệu “pháo hôi”, chuyện ngược ngoài ý .
Chẳng lẽ vì Nam Hoài Quất làm pháo hôi, nên ý chí thế giới bèn đưa một pháo hôi khác tới để vá cốt truyện?
Điền Nguyễn càng nghĩ càng thấy lý. Về chỗ , lấy sách vở và điện thoại . WeChat hiện tin nhắn Ngu Kinh Mặc gửi từ tám phút , vội mở xem, “thu tin” xoay vài giây mới tải xong.
Ngu Kinh Mặc: Ngã ? Thế nào ?
Ngu Kinh Mặc: Nếu nghiêm trọng thì đến phòng y tế.
Điền Nguyễn: Em lớp. Ngu đừng lo cho em, em , chỉ là cổ chân xoay một chút.
Ngu Kinh Mặc hồi nhanh: Chụp mắt cá chân gửi xem.
Điền Nguyễn cúi xuống, vén ống quần. Tất trắng ôm lấy mắt cá tinh tế, cởi tất thể thấy da đỏ, nghiêm trọng, chắc là trật nhẹ.
Cậu chụp gửi .
Ngu Kinh Mặc xem xong : Hôm nay đừng chạy lung tung. Nếu nhất định , xe lăn.
Điền Nguyễn:?? Thực sự cần .
Ngu Kinh Mặc: Vậy em chỉ ở trong lớp, trừ nhà vệ sinh thì hết.
Điền Nguyễn: Ngồi xe lăn thì hơn ạ / đáng yêu
Ngu Kinh Mặc: Ừm / hoa hồng
Điền Nguyễn tự giác sớm, đang học từ tiếng Anh thì tiếng bước chân hỗn loạn bên ngoài, kèm theo tiếng vui vẻ. Các nữ sinh trong phòng nhịn gia nhập đội “nghênh tinh”, tô son điểm phấn chạy ngoài.
Vừa liền đụng Ngu Thương đang đẩy xe lăn, lập tức dám lỗ mãng, giả nữ thần thục: “Chào hội trưởng, hội trưởng tái kiến.”
Ngu Thương đẩy xe lăn lớp, đặt bên cạnh Điền Nguyễn, “Điện tự chạy, đây là bản hướng dẫn.”
“Cảm ơn.” Điền Nguyễn nghiên cứu hướng dẫn, lên xe lăn thử một vòng trong lớp. Sau khi dạo một vòng, như mở cánh cửa thế giới mới: “Trời ơi, cái còn dễ hơn xe đạp!”
Cậu vỗ vỗ đùi, đầu Lộ Thu Diễm, nghiêm túc : “Lại đây bảo bối, đây là chỗ dành riêng cho .”
Lộ Thu Diễm: “…… Cút.”
Nam Hoài Quất ghen đỏ cả mắt: “Cậu thì .”
Lộ Thu Diễm: “Có gan thì lên , bảo đảm ngày mai cũng xe lăn.”
Nam Hoài Quất luôn cảm thấy Điền Nguyễn thần thần bí bí. Chỉ là “em vợ” của Ngu Kinh Mặc. Còn đàn ông hôm đó ôm Điền Nguyễn là ai? Chẳng lẽ quan hệ với Ngu Kinh Mặc? Hắn rốt cuộc tra mạng.
Ảnh của Ngu Kinh Mặc nhiều, nhưng với phận thường xuyên tham dự các sự kiện thương nghiệp, mỗi khi hình lọt ngoài đều là “ duyệt”.
Cũng chỉ vài tấm, nhưng tấm nào tấm nấy đều đủ phong thần.
Một tấm là mười năm , khuôn mặt còn non nớt. Giữa đám tổng tài lớn đó, vẫn là vị trí C. dáng và ngũ quan xuất sắc, dù ảnh mờ cũng che khí chất quý giá đầy .
Một tấm là năm năm , tại một buổi tiệc từ thiện. Dưới ánh đèn chói lọi, nam nhân khẽ cúi đầu, lông mi rũ xuống, ngón tay thon dài cầm ly champagne cùng đối tác cụng ly. Ánh sáng chiếu lên đường nét nghiêng lạnh lùng tuấn lãng, như thiên thần hạ phàm.
Một tấm khác là năm ngoái, ảnh cưới. Nam nhân thản nhiên tháo chuỗi đàn gỗ của , đeo lên cổ “tân lang”. Không nhẫn, nhưng khoảnh khắc như một lời hứa quan trọng. Tấm hình so với mười năm gần như chẳng thể nhận , nhưng nếu kỹ ngũ quan, vẫn khớp.
Tay Nam Hoài Quất run lên, điện thoại rơi xuống đất.
lúc bánh xe lăn Điền Nguyễn cán qua —— màn hình vỡ nát.
Điền Nguyễn: “……”
Nam Hoài Quất kinh hoảng trừng mắt.
Điền Nguyễn: “Cậu đừng như , đền điện thoại cho mà.”
Nam Hoài Quất chỉ , cả run lên, “Cậu, ……”
Điền Nguyễn hoảng hốt tưởng làm chuyện tày trời, “Tôi thật sự đền! Cậu đừng kích động!”
Nam Hoài Quất kích động tới mức ngất xỉu.
Điền Nguyễn há hốc, “Một cái điện thoại thôi mà đến mức như ? Nam Hoài Quất đừng c.h.ế.t! Tôi đền điện thoại cho !!”
Hải Triều bước tới, đá nhẹ ghế Nam Hoài Quất.
Nam Hoài Quất đau tỉnh , hét: “Cứu mạng, đừng g.i.ế.c ……”
Hải Triều xách cổ như xách gà con, “Bệnh nhẹ , phòng y tế xem.”
Nam Hoài Quất mặt ngu ngơ xách .
Điền Nguyễn quanh, tâm trí mơ hồ, “Tôi xem náo nhiệt, các ?”
Trong lớp chỉ còn vài . Ngu Thương lệnh: “Lộ Thu Diễm, theo duy trì trật tự, một ngày 300 tệ.”
Lộ Thu Diễm: “Làm.”
Điền Nguyễn: “Lộ Thu Diễm, đẩy xem náo nhiệt, một ngày 400 tệ.”
Lộ Thu Diễm: “Làm.”
Ngu Thương: “…… Làm khảo sát viên hội học sinh, thể tự giác chút ?”
Tạ Đường Yến chạy tới cửa lớp 1, thở dài: “Hội trưởng, cổng trường loạn như nồi cháo , còn ở đây chuyện yêu đương?”
Ngu Thương lập tức bước , quên liếc Điền Nguyễn một cái —— ầm! tiếng sét vang trời!
Do quá lớn, trường nhất thời yên tĩnh.
Điền Nguyễn nghiêm túc: “…… Lộ Thu Diễm, chúng cùng hội trưởng duy trì trật tự. Làm thành viên hội học sinh, dù chân què vẫn kiên trì thực hiện nghĩa vụ!”
Lộ Thu Diễm: “Làm.”
Thế là hai hấp tấp chạy làm việc.
Mao Thất chụp cảnh gửi cho Ngu Kinh Mặc: Phu nhân hôm nay cũng nhiệt tình.
Ngu Kinh Mặc: Ừ.
Hắn chỉ hy vọng —— Điền Nguyễn về nhà cũng còn “nhiệt tình”.