Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 134
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:41:06
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nếu học, Điền Nguyễn thể cứ mãi ngủ chung phòng với Ngu Kinh Mặc. Buổi tối làm bài tập, ôn tập các môn chính khóa, hai thanh niên đang độ khí huyết sung mãn, khó đảm bảo hiệu suất học tập.
Vì thế, Điền Nguyễn chỉ đơn giản thu dọn đồ đạc để trong phòng ngủ chính, ôm hết về phòng dành cho khách.
Sau khi tan tầm trở về, Ngu Kinh Mặc thấy chính là căn phòng ngủ chính sạch sẽ trống trơn.
Không còn cảnh thanh niên tùy tiện vứt bút lông, đầu giường còn hai con capybara thú bông, cũng chẳng thấy quyển bài tập dày bốn năm centimet, chiếc máy tính bảng từng bao kín mít, một chồng dày đặc mấy cái quần lót nhỏ hai dấu vạch trong tủ quần áo. Căn phòng vốn vắng lặng nay càng thêm trống trải.
Ngu Kinh Mặc mặt lạnh xuống lầu, hỏi Điền Nguyễn: “Đồ đạc của em ?”
Điền Nguyễn đang thưởng thức cây bút lông mới mua, thử độ trơn mượt giấy, lập tức chột : “Ngày mai em nhập học .”
“Cho nên em liền ngủ cùng ?”
“Chờ đến Chủ nhật vẫn thể ngủ chung.”
“Em còn ngủ với , đến Chủ nhật động em.”
“……” Điền Nguyễn tin nổi lời hù dọa của . Cậu quá hiểu , Ngu Kinh Mặc dài nhất chỉ nhịn ba ngày chạm . Đến ngày thứ tư thì y như sói như hổ, như ăn sống nuốt tươi .
Nếu đến trường mà còn lăn qua lộn kiểu đó, Điền Nguyễn chắc chắn hôm sẽ xin nghỉ học.
Cậu thể mạo hiểm như . Cuộc sống vợ chồng đương nhiên quan trọng, nhưng cũng thể chậm trễ việc học và tương lai.
“Không , em còn làm bài tập.” Điền Nguyễn .
Ngu Kinh Mặc , ánh mắt lạnh như băng, nhưng thêm gì nữa.
Điền Nguyễn thu dọn cặp sách, ăn tối xong liền trở phòng khách lâu dùng. Nhìn cách bày trí chẳng hề đổi bên trong, bỗng nhiên cảm thấy quen thuộc xa cách. Tắm xong lên giường, trở mãi ngủ .
Người hầu mang sữa nóng đến, Điền Nguyễn uống xong vẫn mở mắt thao láo, chút buồn ngủ nào. Cái giường lớn rộng một mét tám, bên cạnh trống , bỗng khiến cảm thấy quen.
Điều hòa 28℃ thổi khí ấm cũng làm ấm nổi chăn đệm, Điền Nguyễn chỉ thấy như trong hầm băng.
Lần đầu tiên phát hiện, thì ngủ một cô đơn như .
Mới một kỳ nghỉ đông thôi, quen với vòng n.g.ự.c ấm áp rắn chắc của Ngu Kinh Mặc, cơ thể dẻo dai như thanh kiếm trong nước, mỗi tối đều ôn hòa mà cường thế ôm lấy .
Mỗi khi đá chăn, Ngu Kinh Mặc chẳng bao giờ thấy phiền mà luôn giúp đắp ; chân tay quào quào lên Ngu Kinh Mặc, đối phương cũng mặc kệ ; bất kể lăn lộn thế nào giường, mỗi sáng tỉnh dậy, Ngu Kinh Mặc nhất định chỉnh tư thế ngay ngắn, còn giúp mặc quần áo t.ử tế.
Cách đến mười mấy mét, Điền Nguyễn bắt đầu nhớ Ngu Kinh Mặc.
đây là chính dọn sang, giờ hổ mà phòng ngủ chính?
Điền Nguyễn mặt cửa phòng, đầy mặt rối rắm, tóc cũng rối, giờ phòng ngủ chính còn kịp ?
Năm phút , Điền Nguyễn ôm gối đầu, mặc mỗi bộ đồ ngủ trắng mỏng manh mát lạnh, cửa phòng ngủ chính bằng gỗ đặc, đưa tay gõ nhẹ.
Bên trong động tĩnh.
Ngu ngủ nhanh ? Điền Nguyễn khỏi kinh ngạc, ngủ kiểu gì mà ngủ ?
Đến cả tâm lớn như còn chẳng ngủ nổi!
Điền Nguyễn ủy khuất lẫn bực bội, dùng nắm tay gõ “bang bang” cửa: “Ngu , ngài ngủ ?”
Cửa “cụp” một tiếng mở , nước nóng lẫn mùi sữa tắm ập tới.
Dưới chiếc áo choàng tơ tằm đen thuần dài, là hình cao lớn như núi ngọc, vạt áo nửa che nửa lộ đường cong cơ ngực, xương quai xanh vương bọt nước, cổ họng thon dài khẽ động, giọng trầm thấp từ tính như tiếng cello đổ xuống: “Anh đang tắm.”
Điền Nguyễn ngẩng mắt, ánh lướt qua đường cằm sắc bén của Ngu Kinh Mặc, đôi môi mỏng tuyệt như cung đàn, sống mũi thẳng như sườn núi, đôi mắt phượng sâu hẹp, đuôi mắt nhếch, ánh mắt mang chút ý .
“Sao ?”
Điền Nguyễn bỗng đỏ mặt quẫn bách, ngón tay gãi gãi cái gối ôm mềm: “Sao ngài bây giờ mới tắm?”
“Vừa xử lý thư từ ở thư phòng.” Ngu Kinh Mặc nghiêng sang, tạo tư thế mời .
Điền Nguyễn giả vờ thản nhiên bước : “Vậy đúng lúc, chúng ngủ chung.”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc hỏi gì thêm, đóng cửa và khóa, “Chỉ cần em , phòng sẽ khóa. Em thể trực tiếp , đừng ngốc nghếch gõ cửa.”
“…… Vâng.” Điền Nguyễn tự giác lăn lên giường, chui chăn ngay ngắn, đôi mắt lấp lánh Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc lên giường, ôm thanh niên da thịt mềm mịn lòng, tay lớn chạm liền cau mày: “Sao lạnh ?”
Điền Nguyễn tham lam hít một thở , mùi gỗ trầm ôn hòa hòa với hương hoa quế sữa tắm khiến vô cùng an tâm: “Lập tức sẽ hết lạnh.”
Ngu Kinh Mặc: “Làm một là hết lạnh.”
“……”
Quả nhiên như lời . Làm một , mồ hôi nóng đầm đìa, nhẹ bẫng, từ xương cốt đến da thịt đều nóng lên.
Ngón chân Điền Nguyễn co , vòng eo cong lên.
Trong khoảnh khắc pháo hoa nổ tung trong đầu, chợt nghĩ, nếu một tuần hai ba … hình như cũng .
Hôm , Điền Nguyễn tinh thần sảng khoái, mặc đồng phục mùa đông của Đức Âm, đeo chiếc cặp giặt sạch, ngay ngắn lên Maybach.
Ngu Kinh Mặc mặc tây trang giày da, tóc vuốt gọn bằng keo xịt, lộ cái trán đầy đặn và đường chân tóc . Nếu chiếu sáng từ thái dương rọi xuống sẽ càng rõ nét sự sắc lạnh của đường nét khuôn mặt; ngũ quan tuấn mỹ đến vô đối, hàng mi cụp xuống cũng toát khí tức nguy hiểm khó dò.
Điền Nguyễn mê đến mất cả phương hướng: “Ngu , trai quá.”
Ngu Kinh Mặc gập laptop, liếc sang thanh niên mặt mày rạng rỡ: “Ngày đầu tiên em thấy chắc?”
“ mỗi ngày đều trai đến một độ cao mới.”
“Thế ?” Ngu Kinh Mặc chỉ mặt , “Vậy em đừng chỉ bằng miệng, dùng hành động thực tế chứng minh.”
Tài xế mà ê cả răng, ánh mắt thẳng con đường phía .
Điền Nguyễn chuồn chuồn lướt nước hôn một cái lên má Ngu Kinh Mặc, chính cũng đỏ mặt.
Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay , luyến tiếc buông , nhưng xe tới cổng trường: “Tan học đến đón em.”
“Hẹn gặp , Ngu .” Điền Nguyễn vui vẻ xuống xe, bước về phía cổng trường Đức Âm lộng lẫy vàng son.
Đi ngang qua tượng Văn Xương Đế Quân, một vòng học sinh vây quanh. Điền Nguyễn móc từ túi một đồng xu nước Pháp, ném , nghiêm túc : “Đây là tiền nước ngoài, nếu Đế Quân mà sang ngoại quốc, cũng tiền tiêu.”
Mọi : “……”
Dựa, nghĩ thật chu đáo quá mức .
Nếu Văn Xương Đế Quân thật sự xuất ngoại du lịch, lẽ cũng cần tiền thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-134.html.]
Điền Nguyễn thong dong về lớp 1, hôm nay ngoài buổi giới thiệu còn phân lớp nữa.
“Hắc, em!” Một thiếu niên da ngăm đen, cao lớn, mặt mày hớn hở chạy tới, “Đã lâu gặp!”
Điền Nguyễn: “Cậu là ai?”
“…… Tôi Uông Vĩ Kỳ nè.”
“Cậu Châu Phi đào than về ? Sao đen như .” Điền Nguyễn thật sự dọa.
Uông Vĩ Kỳ gãi đầu kiểu cắt húi cua: “Tôi cố ý phơi nắng đen như , đại mỹ nữ thích kiểu đàn ông rắn rỏi.”
“Cậu hiểu lầm về ‘rắn rỏi’ .”
“Anh cái gì, còn thích nữ nhân.” Uông Vĩ Kỳ đầy tự tin, “Anh hiểu thẩm mỹ khác phái của chúng .”
Điền Nguyễn cạn lời.
Chủ nhiệm lớp khi điểm danh, bắt đầu danh sách phân lớp mới ——
“Đậu Giang, lớp 8.”
“Du Điệu, lớp 10.”
“Uông Vĩ Kỳ, lớp 1.”
“Ngu Thương, lớp 1.”
“Điền Nguyễn, lớp 1.”
Xung quanh lập tức truyền đến ánh mắt hâm mộ. Tuy rằng các lớp mạnh yếu khác , nhưng “lớp 1” khí thế mũi nhọn, ở đây quả thực đáng khoe.
“Hiểu Quả Táo, lớp 6.”
Điền Nguyễn: “……”
Tên kiểu sữa đậu nành, bánh quẩy, tiểu quả táo của NPC đúng là đặt tùy tiện thật.
Mọi thu dọn đồ để sang lớp mới. Không ít lưu luyến, nhất là nữ sinh. Mười thì tám Ngu Thương bằng ánh mắt đưa tình.
Một nữ sinh lắp bắp tới mặt Điền Nguyễn: “Điền Nguyễn… phân lớp xong, còn thể hỏi bài toán ?”
Điền Nguyễn ngốc, ý của cô gái, nhưng chỉ thể uyển chuyển từ chối: “Học kỳ bận.”
Nữ sinh thất vọng mím môi: “Tôi hiểu .”
Uông Vĩ Kỳ hậm hực lườm , đợi cô gái xa mới chua lè : “Tại đường đường là thẳng nam khiến nữ sinh thích chứ?”
Điền Nguyễn: “Cậu khiến nam sinh thích mà.”
Uông Vĩ Kỳ lập tức vã mồ hôi lạnh, như nuốt ruồi: “Đệt, đừng nhắc nữa! Đó là lịch sử đen tối, quên sạch!”
Điền Nguyễn tranh cãi, bởi vì thấy một bóng dáng gầy cao lớp: gương mặt lạnh nhạt, sống mũi thẳng, môi và mắt đều mang theo vẻ băng lãnh, trời sinh khí chất cao quý kiêu ngạo.
“Lộ Thu Diễm,” Điền Nguyễn rạng rỡ, “Cậu đến .”
Lộ Thu Diễm khẽ nâng cằm, liếc một cái, hừ nhẹ.
“Nơi nè.” Điền Nguyễn vỗ xuống bàn , “Cậu đây.”
Vị trí , là chỗ lưng Điền Nguyễn, chỉ cách Ngu Thương một lối nhỏ, miễn cưỡng xem như cùng bàn.
Lộ Thu Diễm chọn lựa, xách cặp, sải chân xuống, quanh.
“Ngu Thương họp Hội học sinh.” Điền Nguyễn bụng giải thích, “Hắn vẫn ở lớp 1.”
“……” Lộ Thu Diễm ngượng: “Tôi hỏi .”
Điền Nguyễn chống cằm gian.
Uông Vĩ Kỳ trượt đến bên cạnh: “Lộ Thu Diễm quá, từ nay chúng phúc cùng hưởng, nạn cùng chịu.”
Lộ Thu Diễm nâng mí mắt mỏng manh, tỏ thái độ.
Điền Nguyễn hỏi: “Uông Vĩ Kỳ, thật sự cùng Lộ Thu Diễm nạn cùng chịu?”
Uông Vĩ Kỳ khí thế hừng hực: “Vì em, dù lưỡng lưỡng sáp đao cũng tiếc!”
Điền Nguyễn vỗ vai : “Tốt, về Lộ Thu Diễm đ.á.n.h nhất định mang theo. Tuy sức chiến đấu, nhưng làm bao cát, thu hút ánh mắt địch vẫn dùng .”
“……”
Lộ Thu Diễm nhàn nhạt: “Tôi đ.á.n.h thích mang gà mờ.”
Uông Vĩ Kỳ: “Tôi gà mờ! Lần mang theo , chứng minh cho xem!”
Lúc học sinh mới bước lớp, ba chuyện đ.á.n.h liền xa. Tới khi Ngu Thương trở về, nam sinh báo: “Ba họ đ.á.n.h .”
Ngu Thương mặt biểu cảm qua.
Lộ Thu Diễm bình thản, Uông Vĩ Kỳ run cầm cập: “Không… thật! Chúng đánh.”
Điền Nguyễn đầy chính khí: “Tôi là học sinh ngoan, thể đ.á.n.h .”
Ngu Thương đảo mắt qua Lộ Thu Diễm, giọng trầm : “Tất cả về chỗ, bắt đầu đề cử khóa đại biểu.”
Phân lớp xong chỉ hơn hai mươi , với Điền Nguyễn thì khác lớp đầu. Khóa đại biểu thể do giáo viên chọn hoặc tự ứng cử, mười phút là xong.
Ngu Thương hỏi Điền Nguyễn: “Các môn của đều , làm khóa đại biểu ?”
Điền Nguyễn: “Không , làm khảo sát viên Hội học sinh đủ mệt.”
Ngu Thương cố nhịn câu châm chọc. Anh, hội trưởng Hội học sinh, từng thấy Điền Nguyễn vì hội làm việc nghiêm túc bao giờ, làm theo hứng, tí tinh thần tập thể nào.
Chủ nhiệm lớp vẫn là cô giáo Ngữ văn. Cô lớp điểm danh một , vài lời động viên, buổi sáng thế là trôi qua.
Buổi chiều tiết, tự do hoạt động.
Loa truyền đến giọng vịt đực quen thuộc của chủ nhiệm Hồ: “Các bạn học ái, các thầy cô, nhà trường tin vui trọng đại, xin thông báo ——”
Nói chuyện phiếm, uống , dạo… bộ học sinh lập tức bịt tai. Giọng chủ nhiệm Hồ họ thực sự , cái giọng ‘giả vờ dịu dàng’ đó càng khiến nhiều nổi hết da gà.
“Dựa, dựng cả .” Uông Vĩ Kỳ nhảy dựng trong lớp, chạy tìm dây nguồn để rút đầu cắm loa, thô bạo giật một cái, thế giới lập tức yên bình.
Chỉ Điền Nguyễn vẫn dựng tai .
“Diễn viên trứ danh, ca sĩ trứ danh, đại nghệ nhân trứ danh, siêu trứ danh —— Nghiêm XX sắp đến trường tổng nghệ 《Danh trinh thám X Hiến 》!”
Điền Nguyễn: “‘Siêu lưu lạc’, chủ nhiệm Hồ sáng tác thêm một từ mới.”
Toàn trường: “??!!”