Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 133
Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:40:44
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn mồ hôi lạnh ròng ròng, vị Sab là họa sĩ đam mỹ “ăn thịt” nổi danh. Đừng phong cách trong sáng tươi mới, thực gần như chẳng bao nhiêu cốt truyện, thuần túy vẽ một bầu khí tràn ngập thịt.
Công thì luôn dáng cao to, đường nét sắc sảo; thụ thì da trắng, mặt , thật sự giống như sinh chỉ để… vẽ thịt.
Hiện giờ, Lộ Thu Diễm thành công trong truyện tranh của , còn Điền Nguyễn thì thành thụ. Quả thực như trời giáng sấm sét —— lẽ cú sét đ.á.n.h hôm ở khách sạn dọa Điền Nguyễn, mà là vì Sab.
Sab công khai phá cp vai chính nguyên tác của thế giới , ý chí thế giới thể bỏ qua ?
“Thì em làm loại mẫu ?” Giọng Ngu Kinh Mặc lạnh lẽo, như ba thước băng đông.
Điền Nguyễn giơ mười ngón tay thề: “Nếu em với Lộ Thu Diễm một chút gì mờ ám, trời đ.á.n.h liền!”
Ầm một tiếng, sấm nổ vang trời.
“……” Điền Nguyễn nhắm mắt chờ một chút, mở mắt : “Anh xem, em đánh, em thật mà.”
Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay : “Đừng thề loại . Anh tin em. Lỡ thật sự sét đ.á.n.h thì thế nào.”
“Sẽ , em với Lộ Thu Diễm trong sạch rõ ràng.” Điền Nguyễn vẫn còn hoảng, thật cũng sợ trời lôi đ.á.n.h nhầm , cũng kịp.
Ngu Kinh Mặc lấy điện thoại lật xem một lát, ánh mắt càng lúc càng lạnh.
Điền Nguyễn dè dặt giải thích: “Em với Lộ Thu Diễm làm mẫu nhiều nhất chỉ là khoác vai gần , chút hành động mật nào. Là tên ngốc vẽ bậy .”
“Ừ.”
“Anh đừng xem nữa, ô nhiễm mắt.”
Ngu Kinh Mặc chụp vài tấm ảnh đơn của Điền Nguyễn, gửi điện thoại .
“……”
Ngu Kinh Mặc gọi cho trợ lý Từ, rõ địa chỉ web: “Tối nay xử lý sạch.”
Trợ lý Từ: “Được ạ Ngu , thành vấn đề, Ngu .” Người làm công khổ như trâu ngựa tăng ca buổi tối để vì ông chủ giải quyết chuyện phiền.
Buổi tối, Ngu Đề gửi WeChat: Chú nhỏ, bên thế nào ?
Ngu Đề: Mười phút , chú út làm ngất chứ?
Ngu Đề: Hai mươi phút , chúc chú nhỏ hạnh phúc.
Điền Nguyễn: …… Tôi mới tắm xong.
Ngu Đề: Không quấy rầy hạnh phúc nữa.
Điền Nguyễn: Ngủ sớm , đừng xem hoàng mạn, đầy đầu phế liệu.
Ngu Đề nhắn nữa. Không cho cô hoàng mạn chẳng khác nào cắt mất lương thực tinh thần của cô.
Mà giờ Điền Nguyễn cũng rảnh lo sức khỏe tinh thần khác, chính sắp tháo cái đai lưng đến nơi.
Ngu Kinh Mặc từ phía tháo đai áo tắm của , bàn tay lớn khớp xương rõ ràng mạnh mẽ ôm lấy thể thanh niên gầy gò, rõ ràng như khối dương chi ngọc —— ôn nhuận, tinh tế, bóng mịn mềm mại.
“Ban ngày làm pose gì? Làm nữa cho xem.” Giọng bình tĩnh bất ngờ, trái ngược động tác tay.
Điền Nguyễn như con mèo lười, vươn tay chân bò đến sát bên cạnh Ngu Kinh Mặc, một tay đặt lên vai rộng của , áo tắm n.g.ự.c nửa che nửa hở, làn da trắng hiện một mảng phớt hồng.
Ngu Kinh Mặc cúi mắt bên cạnh bức tranh mỹ nhân, trong tranh dung nhan trẻ ngây, ánh mắt e thẹn, kỹ xảo gì vẫn đủ để dụ hoặc .
“Như .” Điền Nguyễn , “ ngoài đời gần thế .”
“Còn gì nữa?” Hầu kết Ngu Kinh Mặc trượt lên xuống, ánh mắt lướt qua hai bên má đỏ cùng đoạn cổ trắng.
Điền Nguyễn liền xuống , mềm nhũn như xương. Rõ ràng là tư thế con cá mặn im, thế nhưng mấy phần ửng đỏ má, đôi chân trắng thon dài hề che giấu khiến vẻ thuần khiết xen vài phần dụ : “Cứ như , ……”
Ngu Kinh Mặc nhẹ nhàng vuốt ve mặt, vành tai và cổ , dễ dàng nắm giữ hết thảy của , “Một chút cũng giống mẫu.”
“Em vốn dĩ mẫu.” Điền Nguyễn đỏ mặt, rụt cổ .
Ngu Kinh Mặc cúi đầu hôn môi , tựa như ngắt cánh hồng mai giữa tuyết, “Ừ.”
Không mẫu, nhưng mẫu còn tạo dáng. Trước mặt Ngu Kinh Mặc, Điền Nguyễn cũng thể làm .
Ngu Kinh Mặc còn phạt làm bài tập tay đôi, chịu nổi thì sẽ đ.á.n.h mông.
……
Truyện tranh của Sab báo và bản xem thử đều gỡ xuống, fans đồng loạt nhắn hỏi nguyên nhân.
Sab chỉ : Tôi vẽ đề tài khác, bản còn chuẩn xong.
Mọi cũng truy hỏi thêm, cho rằng cạn cảm hứng, liền an ủi vài câu, mấy ngày quên chuyện . Về Sab đăng báo truyện tranh mới, việc cứ trôi .
Điền Nguyễn để tâm nhiều, để chúc mừng trai và dâu về nước, tự cùng sân bay đón.
Đỗ phu nhân vì thích khí hỗn tạp ở sân bay nên chờ trong xe lọc khí. Điền Nguyễn cùng Dew ga đến đón .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-133.html.]
Rất nhanh, Điền Nguyễn liền thấy khí chất độc nhất vô nhị của nam chính phụ trong nguyên tác: Đỗ Hận Đừng mặc áo khoác đen, bộ vest may đo vặn cùng giày da thủ công. Khi đẩy vali tới, chính là phong độ nhất cả sân bay.
Còn Hạ Lan Tư như thường lệ ăn mặc nổi bật, mái tóc dài màu champagne dùng gel vuốt gọn, đeo kính râm, leng keng treo đầy phụ kiện, giống hệt một cửa hàng phụ kiện di động.
Cằm trắng như tuyết, môi phớt hồng, chỉ khi xoay khăn quàng lệch mới lộ cổ những dấu c.ắ.n và dấu hôn đáng sợ, đủ hiểu còn “ưu tú” hơn thế.
“Hải ~” Hạ Lan Tư giơ tay chào.
Điền Nguyễn cũng giơ tay lắc lắc theo, giống một chú mèo chiêu tài.
Hạ Lan Tư khúc khích : “Vẫn đáng yêu như .”
“……”
Đỗ Hận Đừng nhàn nhạt liếc một cái, “Là 'em trai' đáng yêu, là em trai đáng yêu?”
Hạ Lan Tư phân biệt một chút, “Đương nhiên em trai đáng yêu. Anh lớn lên thô tráng quá, em quen.”
Điền Nguyễn: “……” Ngay mặt em mà tán tỉnh như thật sự ?
Dew từng thấy nhiều loại tình huống , đẩy vali : “Phu nhân đang đợi hai vị thiếu gia xe.”
Hạ Lan Tư lượn qua lượn : “Tôi gặp, lừa Đỗ tổng 2 tỷ, ngại quá.”
Dew: “? Cái gì cơ?”
Hạ Lan Tư: “Tôi lừa Đỗ Hận Đừng 2 tỷ, 2 tỷ đó.”
Dew nghiêm giọng: “Sao thể gọi là lừa, là đại thiếu gia tự nguyện cho ngài, là tiểu thú vui giữa hai .”
Hạ Lan Tư: “……”
Điền Nguyễn bước lên, chờ mong Đỗ Hận Đừng, “Anh cả, cần cho em tiểu tình, cho em chút tiểu thú thôi là .”
Đỗ Hận Đừng tủm tỉm: “Độ lượng của em chỉ Ngu Kinh Mặc mới lấp nổi, thì bất lực .”
Điền Nguyễn: “Quả nhiên vợ là quên em.”
Cả nhà chiếc xe dài. Đỗ phu nhân chuyện 2 tỷ, Dew cũng . Hạ Lan Tư đối mặt Đỗ phu nhân thì quy củ hơn hẳn, dù đối diện là một quý phu nhân tao nhã đoan trang như .
Đỗ phu nhân hỏi: “Các con cưỡi ngựa ?”
Sắc mặt Hạ Lan Tư lập tức cứng đờ.
Đỗ Hận Đừng uống ngụm nước khoáng, tựa ghế, chân dài duỗi , khẽ chạm chân Hạ Lan Tư, “Cưỡi.”
Đỗ phu nhân hỏi: “Có vui ?”
Đỗ Hận Đừng Hạ Lan Tư đầy ẩn ý, “Vui. Chỉ là Hạ Lan Tư cưỡi ngựa giỏi, suýt nữa ngã.”
“Sao ? Tiểu Hạ từng cưỡi ngựa ?”
“Có cưỡi, nhưng từng cưỡi loại mã sung thế , xóc nảy thật sự. Không chịu nổi cũng bình thường.”
Điền Nguyễn chen : “Em với Ngu cũng cưỡi ngựa. Em cưỡi ngựa nhỏ, cưỡi ngựa lớn, mã sung?”
Đỗ Hận Đừng cong môi: “Không ngựa, là gà.”
“?? Gà sung?” Điền Nguyễn tin, “Làm gì con gà nào to thế, cả gạt .”
“Không tin thì hỏi Hạ Lan Tư xem con gà to như .”
“Hạ Lan Tư, thật sự gà to thế ?” Điền Nguyễn ngây thơ hỏi, “Sao em thấy?”
Lúc Đỗ phu nhân phản ứng, ho khan: “Trẻ con đừng hỏi nhiều.”
“?”
Hạ Lan Tư mặt mà lòng , hung hăng lườm Đỗ Hận Đừng một cái, với Điền Nguyễn: “Cậu hỏi chồng .”
Điền Nguyễn ngây mười giây, ánh sáng lóe lên trong đầu, cuối cùng hiểu ... Cậu thà hiểu.
Chờ đến khi Ngu Kinh Mặc tan làm, liền kể phun tào chuyện với Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc đôi môi nhỏ đang lải nhải của , “Ừ, cả em đúng là chơi.”
Điền Nguyễn: “…… đừng học theo.”
Hiện tại Ngu Kinh Mặc mới “khai trai” lâu, đúng là một bảo bảo ham học, tư thế gì cũng thử.
Khổ cho Điền Nguyễn, lúc nào cũng phối hợp, may mà eo mềm, gân cốt dẻo, chịu đủ loại trò đùa .
Kỳ nghỉ đông sắp hết, Điền Nguyễn chuẩn đồ học. Cậu cố ý dặn quản gia đừng mua văn phòng phẩm, tự chọn để khí tựu trường.
“Cuối cùng cũng học!” Điền Nguyễn bước tiệm văn phòng phẩm, cảm khái một cách hài lòng.
Học sinh trong cửa hàng bằng ánh mắt hâm mộ ghen tị, là Đức Âm. Chúng học hơn nửa tháng , bây giờ mới bắt đầu.
Điền Nguyễn nhận những ánh mắt , “…… Bọn họ làm ?”
Lộ Thu Diễm: “Đi học thì ai chẳng khổ, chỉ là yêu học thôi.”