Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 130
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:31:12
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đỗ Hận Đừng bên đương nhiên nhận thông báo, đến một giờ là thể chạy tới.
Trong lúc , Điền Nguyễn nghĩ cách trấn an Hạ Lan Tư. May mà mang theo vệ sĩ, cho dù giá trị vũ lực của Hạ Lan Tư cao đến , cũng khó mà đấu bốn vệ sĩ lực lưỡng đang canh giữ ở hai bên hành lang chỗ rẽ.
“Chị dâu mở cửa, em là cả.” Điền Nguyễn quá nhiều tiểu thuyết linh tinh, buột miệng .
Ngu Kinh Mặc liếc một cái: “Thích kiểu play ?”
Điền Nguyễn: “……”
Một lát , cửa phòng mở , lộ gương mặt diễm lệ của Hạ Lan Tư, nụ như như khi bọn họ: “Vừa khéo, các cũng đến đây nghỉ phép?”
Điền Nguyễn giả vờ Hạ Lan Tư cuỗm mất 2 tỷ, gật đầu: “ , thật trùng hợp. Em đang ăn cơm thì thấy tới, còn lấy làm lạ vì chỉ ?”
Hạ Lan Tư nheo đôi mắt hồ ly, quan sát thiếu niên trông vẻ vô tội: “Cậu ?”
“Biết cái gì?” Điền Nguyễn chớp mắt, “Anh cả cùng ? Anh một ở đất khách quê nhiều nguy hiểm.”
Hạ Lan Tư: “ , nguy hiểm đang ngay mắt đây, còn dám giả mạo cả , thừa cơ quyến rũ ?”
Điền Nguyễn: “…… Không ! Em bừa.”
Hạ Lan Tư liếc Ngu Kinh Mặc với gương mặt băng sơn: “Cậu đúng là gan đó, bằng thì m.ô.n.g sắt cũng nở hoa.”
Điền Nguyễn kéo về chủ đề chính: “Anh cả vì đến? Anh làm gì với lén bỏ chứ?”
“ , cuỗm của 2 tỷ.”
“……”
“Hừ, dối mà. Một chút cũng bất ngờ, rõ ràng là sớm .” Hạ Lan Tư nhạt. “Cậu tưởng ngốc chắc?”
Điền Nguyễn thở dài, đưa tay : “Thiếu nợ thì trả tiền, đưa đây.”
Hạ Lan Tư lòng bàn tay trắng trẻo tinh tế của Điền Nguyễn, đường chỉ tay mờ nhạt, đường sinh mệnh dài nhưng giữa chừng như lệch một đoạn: “2 tỷ, tay chân nhỏ của gánh nổi .”
Điền Nguyễn: “Cho bao nhiêu bấy nhiêu.”
Hạ Lan Tư moi túi, đưa cho một đồng xu: “Một đồng, cầm chơi.”
“……”
Bốn mắt , sát khí căng như dây đàn, lửa tóe tung.
Một bàn tay rộng đặt lên vai Điền Nguyễn, trấn an .
Ngu Kinh Mặc lạnh giọng: “Bất kể nhiều ít, đều là cả em tình nguyện cho.”
Điền Nguyễn vốn thật sự đòi tiền. Cậu hiểu tình cảnh bản : chỉ đ.á.n.h Hạ Lan Tư, mà còn thể tay với ; bằng , chỉ cần Hạ Lan Tư rụng một sợi tóc, trách nhiệm đều đổ lên .
Trong nguyên tác, Đỗ Hận Đừng ngoài thì khiêm tốn ôn hòa, ôn nhuận như ngọc, nhưng thực chất cực kỳ bảo vệ nhà, thủ đoạn mạnh mẽ. Miễn là đụng đến giới hạn của thì nhảy nhót cũng , nhưng một khi chạm điểm mấu chốt đó, liền lập tức bật ngược , bản tính sói lộ triệt để.
Hiện tại Hạ Lan Tư Đỗ Hận Đừng đ.á.n.h dấu là vật sở hữu, trừ , những khác đều chạm , kể cả là thiết nhất.
“ , cả xem tiền như rác, em cũng còn cách.” Điền Nguyễn .
Ngu Kinh Mặc hỏi Hạ Lan Tư: “Cậu vì tới nước Pháp?”
Hạ Lan Tư nhún vai: “Văn hóa nghệ thuật nước Pháp , luôn thích.”
Ngu Kinh Mặc vạch trần. Điền Nguyễn thì bỗng hiểu , quốc gia môi trường văn hóa còn nhiều, mà Hạ Lan Tư cố tình đến Pháp, nơi vốn là địa bàn của Đỗ Hận Đừng. Nếu Đỗ Hận Đừng tìm , quả thực dễ như lấy đồ trong túi.
Tuy món “đồ vật” chịu ngoan ngoãn, chơi trò biến mất, nhưng chỉ cần tìm thì lúc nào cũng tìm .
Hóa Hạ Lan Tư cố ý. Anh xem Đỗ Hận Đừng thật lòng tìm .
Điền Nguyễn: “…… Nếu em lừa mất 2 tỷ, thì dù lên trời xuống biển, vượt núi lật biển, đào thủng cả trái đất, em cũng bắt bằng đó.”
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của , Hạ Lan Tư chọc trúng điểm nào mà bật : “May mắn là 2 tỷ, ha ha ha ha……”
Điền Nguyễn x.úc p.hạ.m nặng.
Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt : “Sao 2 tỷ?”
Điền Nguyễn sáng mắt, đĩnh đạc : “Tiền của Ngu cũng là tiền của em. Em 2 tỷ.”
Hạ Lan Tư đưa tay về phía : “Vậy để lừa thử xem? Tôi xem lên trời xuống đất, lật núi dời biển, đào thủng địa cầu thế nào.”
Điền Nguyễn: “Mơ .”
Hạ Lan Tư liếc chiếc Patek Philippe cổ tay: “Các trì hoãn của hơn mười phút , thể tránh ?”
Điền Nguyễn ưỡn ngực, chắn ngay cửa, ánh mắt kiên định: “Không cho.”
Hạ Lan Tư tiến gần, môi hồng răng trắng, : “Không cho thì sẽ hôn .”
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn lập tức kéo Ngu Kinh Mặc làm lá chắn.
Hạ Lan Tư đối mặt gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng của Ngu Kinh Mặc, lập tức dọa đông cứng một chút: “Chúng quen từ nhỏ, thật sự thể xuống miệng với quen .”
Ngu Kinh Mặc sắc mặt lạnh như băng, liếc Điền Nguyễn một cái.
Điền Nguyễn vội vàng giải thích: “Ngu , dám hôn , cứ yên tâm dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-130.html.]
Hiện tại ánh mắt Ngu Kinh Mặc như g.i.ế.c c.h.ế.t… Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: “…… Được .” Cậu đẩy Ngu Kinh Mặc sang một bên, hiên ngang lẫm liệt tiếp tục đương đầu với Hạ Lan Tư: “Anh mà dám hôn em, Ngu sẽ hôn cả em luôn đấy!”
Hạ Lan Tư: “?”
Ngu Kinh Mặc: “…… sẽ .”
Điền Nguyễn: “Vậy hôn ai thì mới thể giúp em báo thù?”
Ngu Kinh Mặc thở dài một , nâng mặt thiếu niên lên, cúi đầu hôn xuống.
Trằn trọc ma sát, môi răng dây dưa, thuần thục cạy mở khoang miệng thiếu niên, bắt lấy đầu lưỡi mềm mại , trêu đùa đoạt lấy, đến khi eo thiếu niên mềm nhũn, thở dồn dập, mặt đỏ tai hồng, ngã trong n.g.ự.c .
“Ưm……”
Ngu Kinh Mặc một tay ôm eo , một tay đặt lên cái ót tròn tròn, ngón tay khớp xương rõ ràng luồn mái tóc mềm mại tươi mới.
“Ưm…… Ngu……” Giọng Điền Nguyễn mơ hồ, chống đẩy nổi, chỉ đành đỏ mặt ấn lên tường cho hôn.
Hạ Lan Tư lập tức trợn to mắt.
Anh nghiêm túc quan sát màn hôn , kìm lôi sổ ký họa và bút chì , nhanh tay vẽ lia lịa.
Chỉ cần chìm việc vẽ tranh, liền quên sạch thứ xung quanh.
Hạ Lan Tư như say như mê, chìm đắm trong biển nghệ thuật. Đây là đầu tiên nhận , nụ hôn cũng thể đến mức …… Tỷ lệ ngũ quan mỹ, chiều cao vặn mỹ, tư thế dựa tường cũng mỹ.
Đây là Muse ngoài đời thật để vẽ.
Vẽ “ thật” một bức mất 40 phút. Họa xong, Hạ Lan Tư mãn nguyện lật xem tác phẩm, càng xác định linh cảm quả thật cần đủ loại kích thích. Giờ phút linh cảm cuồn cuộn dứt như suối phun, một chảy là thể ngăn .
Đang định sửa vài nét thì một tiếng bước chân nặng nề vang lên, giẫm t.h.ả.m hành lang, trong chớp mắt dừng ngay mặt .
Hạ Lan Tư nghi hoặc ngẩng đầu, thấy gương mặt tuấn tú văn nhã, ngũ quan sắc nét , mới đột nhiên bừng tỉnh.
Đỗ Hận Đừng cúi đầu , mặt thấy biểu cảm gì: “Vào nhà.”
Hạ Lan Tư đầu , đôi “phu phu vì nghệ thuật hiến ” : “Các …… Thủ đoạn thật bẩn.”
Ngu Kinh Mặc ôm gương mặt đỏ bừng của Điền Nguyễn lòng, thản nhiên : “Tôi cùng phu nhân hôn môi, là nhất quyết . Chúng cũng còn cách.”
“……”
Ăn một trái dưa trở thành hận cả đời, Hạ Lan Tư ném cuốn ký họa : “Đồ nam nam xa, cho các !”
Sau đó Đỗ Hận Đừng đẩy mạnh phòng chứa đồ, cửa “phanh” một tiếng đóng .
Yên tĩnh.
Điền Nguyễn đột nhiên bật khỏi n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc, nhặt cuốn ký họa lên định xé, Ngu Kinh Mặc ngăn : “Đây là chân dung của chúng .”
“Cái gì mà chân dung kiểu ?” Điền Nguyễn hổ c.h.ế.t, đôi môi đỏ tươi ướt át.
Ngu Kinh Mặc thu , : “Chúng để riêng.”
Khách sạn cách âm , trong phòng động tĩnh nào, Điền Nguyễn ghé tai lên cửa : “Bên trong tiếng?”
“Có thể trực tiếp .”
“Cái gì?” Điền Nguyễn nhất thời hiểu. Đến khi hiểu thì mặt đỏ bừng: “Khụ khụ, nếu Hạ Lan Tư chúng , chúng cũng mới công bằng.”
Thế là bảo vệ sĩ mượn giàn giáo, Điền Nguyễn nóng lòng leo lên cửa sổ tầng hai, áp mặt kính trong, đôi mắt lập tức trợn tròn.
“Phu nhân, thế nào? Thấy ?” vệ sĩ nhỏ giọng hỏi đất.
Điền Nguyễn dựng ngón trỏ lên: “Suỵt ~”
Rồi xem tiếp, trong lòng kích động như mèo cào.
Ngu Kinh Mặc hứng thú với cảnh bên trong, chỉ thiếu niên chổng m.ô.n.g lên cửa sổ, cảm thấy thú vị. Đuổi vệ sĩ xong, lấy một cành lau, vặt hết lá, còn trông như cây đậu miêu.
Cành đậu miêu dài chạm đến m.ô.n.g thiếu niên, gãi gãi.
Điền Nguyễn trợn mắt, theo bản năng ưỡn m.ô.n.g .
Ngu Kinh Mặc tiếp tục gãi, quét đến chỗ “tiểu Điền Nguyễn”.
Dù cách vải, vẫn cảm giác tê dại mơ hồ. Điền Nguyễn: “……”
Cậu xoay đầu , trừng tên đàn ông đang vô công rỗi nghề ở cạnh tường.
Ngu Kinh Mặc quả thật chẳng nghĩ gì nghiêm túc, cầm cành lau quét tới quét lui thiếu niên, còn Điền Nguyễn thì buồn bực chộp lấy “cây đậu miêu”, nhưng bao giờ với .
Ngu Kinh Mặc bật trầm thấp, tiếng vang trong lồng ngực, ngưa ngứa màng tai .
Điền Nguyễn hổ đến đỏ mặt, nhỏ giọng : “Em ăn dưa.”
Ngu Kinh Mặc gật đầu, ánh nắng lười biếng chơi cây đậu miêu, đáng tiếc mèo nhỏ của thứ mới mẻ khác thu hút.
Thực cũng chẳng mới mẻ, chỉ là hai đàn ông ôm , gặm , mật đến ngươi c.h.ế.t sống, yêu hận đan xen, quần áo rối tung.
đây là đầu Điền Nguyễn trực tiếp thấy khác hôn môi mãnh liệt ở cự ly gần, mắt mở trừng trừng. Khó trách khi nãy Hạ Lan Tư xem và Ngu Kinh Mặc hôn môi mà quên cả thời gian, giờ cũng đến chớp nổi mắt……
Hai hôn , xác thật làm thấy lòng ý.
Đỗ Hận Đừng đè Hạ Lan Tư lên sofa, thô bạo kéo quần áo , chuẩn trực tiếp tiến lên thì liền thấy cửa sổ kính dán một gương mặt trắng nõn non nớt, đôi mắt tràn đầy kinh ngạc cùng tò mò.
Đỗ Hận Đừng: “…………”
Hạ Lan Tư: “Vào chứ, ?”