Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-22 09:38:42
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn như một con mèo lười, từ Ngu Kinh Mặc lăn sang một bên. Hơi thở mát lạnh xen lẫn hương lá thông phảng phất quanh mũi, theo cổ tay vương mùi đàn hương nhàn nhạt.

Ngu Kinh Mặc dậy, Điền Nguyễn đang cau mày, : “Em……”

Điền Nguyễn mềm nhũn tay chân, dần dần khôi phục sức lực. Cậu mới động đậy, liền kêu lên một tiếng: “Chân em… Chân em làm ?”

“Bị trật .” Ngu Kinh Mặc cúi , nắm lấy mắt cá chân sưng của .

Điền Nguyễn kêu t.h.ả.m hơn, nước mắt lưng tròng chân : “Tại em thương, còn thì ?”

Ngu Kinh Mặc thản nhiên đáp: “Tôi búp bê Tây Dương, ngã một cái là hỏng.”

“Cái khoa học.” Điền Nguyễn nghi ngờ, “Anh kéo quần lên em xem thử.”

Ngu Kinh Mặc để ý đến , chỉ duỗi tay : “Tôi cõng em.”

Điền Nguyễn nhảy lò cò, bò lên lưng Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc cõng vững vàng bước qua đám đất đá, đường lớn. Từ xa , đầu chiếc Rolls-Royce cắm bờ tường đất, khói trắng lượn lờ, như sắp tắt thở.

Tài xế từ cửa ghế phụ lảo đảo bò , ho gọi: “Tiên sinh, phu nhân, hai chứ?”

Ngu Kinh Mặc cõng Điền Nguyễn đến, từng bước chắc nịch như bàn thạch: “Không .”

Điền Nguyễn liếc chân : “Anh thật sự ? Không đau ?”

“Em mong chuyện ?”

“…… Không .” Điền Nguyễn nghẹn giọng, trong lòng rối rắm, đây chẳng gánh Ngu Kinh Mặc tình tiết thương ? Cái quá oan.

Biệt thự cách đó xa, Ngu Kinh Mặc gọi điện cho quản gia, bảo thông báo vệ sĩ giữ hiện trường và báo cảnh sát.

Bác sĩ trong nhà tới xem chân Điền Nguyễn, thao tác nhanh thô bạo, chỉ “rắc” một tiếng, xương sai vị nắn . Điền Nguyễn “A” lên một tiếng, thuận miệng c.ắ.n ngay vai Ngu Kinh Mặc bên cạnh.

Cũng chỉ đau trong khoảnh khắc, Điền Nguyễn buông miệng , để một vòng dấu răng rõ rệt tay Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn ngại ngùng: “…… Xin .”

Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt : “Em là đầu tiên dám c.ắ.n .”

Điền Nguyễn run run: “Thật xin .”

Ngu Kinh Mặc bỗng duỗi tay, nắm lấy khuôn mặt mềm mại của : “Như xem như công bằng.”

Quản gia bên hiền hậu: “Tiên sinh và phu nhân thật là ân ái quá ~”

“……”

Ngu Kinh Mặc mặt đổi sắc, thu tay nhà vệ sinh rửa tay.

Kết quả điều tra của cảnh sát nhanh chóng , hệ thống phanh quả thật động tay chân. Camera giám sát cho thấy một đàn ông mặc áo đen, quần đen, đội mũ và đeo khẩu trang, lén lút xuất hiện cổng trường trung học Đức Âm.

Bảo vệ từng xem, còn chuyện với gã đôi câu. Người đàn ông đó giả vờ tránh , đó , mục tiêu rõ ràng là chiếc Rolls-Royce của Ngu Kinh Mặc, âm thầm phá hoại xe.

Tài xế khi đó vệ sinh, mặt, nên phát hiện gì.

“Ngài Ngu, chúng sẽ truy tìm , xin ngài yên tâm.” Cảnh sát .

“Làm phiền.” Ngu Kinh Mặc đích tiễn họ cửa.

Trong sân, gió thu cuốn hết lá vàng. Điền Nguyễn thở dài một câu: “Quả nhiên là thiên lương vương phá.”

Ngu Kinh Mặc liếc : “Em là Vương gia?”

Điền Nguyễn ậm ừ: “Em chỉ đoán thôi. Mà Vương gia… là vị nào?”

“Vương Bằng Phi Cao.”

Điền Nguyễn mím môi, nhịn : “Tên bốn chữ, còn kiểu Jack Sue.”

Ngu Kinh Mặc gì. Mấy chữ “Vương gia” quan tâm, dù cũng sắp chẳng còn ai gọi nữa.

Quản gia họ Vương, bọn họ bàn luận, liên tục lắc đầu: “Thật là làm bẩn họ Vương.”

Khoảng một tuần , truyền thông Tô Thị đồng loạt đưa tin Vương gia sụp đổ, tra trốn thuế, lậu thuế, tài sản chỉ còn vỏ rỗng, đủ bù vài trăm triệu thuế. Người Vương gia bắt giam, cây đổ khỉ tan, thuộc hạ bỏ chạy sạch.

Chỉ còn con trai Vương Bá Đản, chẳng ai đ.á.n.h cho một trận, hai chân tàn phế, vợ con bỏ rơi, trốn nước ngoài biệt tích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-13.html.]

Tên pháo hôi đúng là tai hoạ ngầm, cách tác giả đặt tên thôi cũng , Vương Bát Đản.

Ngu Kinh Mặc liên hệ thám t.ử tư điều tra, nhưng Điền Nguyễn , bao lâu nữa tên Vương Bát Đản sẽ ngóc đầu trở , ý đồ bắt cóc Ngu Thương để báo thù —— đương nhiên, kết quả cuối cùng vẫn là góp phần thúc đẩy tình cảm giữa vai chính công và thụ.

Có “định luật bất tử” ở đó, Điền Nguyễn lo lắng cho vai chính, điều nên lo hơn chính là bản .

Hiện tại cuốn một cuộc tranh đấu, tuy mới chỉ ở giai đoạn sơ cấp, nhưng thấy rõ hàm răng nguy hiểm đang chực chờ nơi con đường phía .

Cậu cần nghĩ cách rời khỏi cơn lốc .

Buổi tối, Ngu Đề cùng Ngu Thương trở về.

Vừa thấy Ngu Kinh Mặc và Điền Nguyễn, Ngu Đề liền kinh hô: “Chú út, chú nhỏ, hai xảy t.a.i n.ạ.n xe mà cho con ?”

“Không gì nghiêm trọng.” Ngu Kinh Mặc đáp, lời ít mà ý nhiều.

“Ông trời phù hộ, ắt báo lành. Còn cái nhà họ Vương …… bô bô…… bô bô……”

Ngu Đề mặc đồng phục của trường Đức Âm, áo trắng váy xanh, tóc buộc cao đuôi ngựa. Khuôn mặt đầy sức sống, trang điểm mà vẫn tươi trẻ rạng rỡ như hoa cúc non ánh mặt trời.

Điền Nguyễn khỏi liếc thêm vài , nhớ tới cô bạn học từng đến thông báo với .

“Chú nhỏ, cái gì thế?” Ngu Đề đến khô cả miệng, liền uống một cốc nước lớn, “Thích quần áo của em ?”

Điền Nguyễn hồn: “Quần áo của em quả thật .”

Lời dứt, Ngu Kinh Mặc lập tức liếc bằng ánh mắt kỳ quái.

Điền Nguyễn: “…… em ý gì khác, chỉ là khen thôi.”

“Nghĩ khác cũng .”

“Không nghĩ khác.” Điền Nguyễn tức đến mức hai má ửng hồng.

Ngu Đề liền nghiêng đầu đề nghị: “Chú nhỏ, em vài bộ đồng phục, thể cho mượn mặc thử.”

Điền Nguyễn đáp, chỉ lẳng lặng về phía nhà ăn.

Ngu Đề ở ăn cơm, dù ai đáp lời, cô vẫn thao thao bất tuyệt kể chuyện thú vị ở trường học.

Ngu Kinh Mặc và Ngu Thương mấy hứng thú, nhưng Điền Nguyễn thấy mùi vị quen thuộc. Sau đó, bất giác nảy sinh chút thương cảm —— rốt cuộc thể trường học nữa ?

Khoan , thật sự là thể ?

Nếu học, chẳng thể tránh khỏi vòng xoáy tranh đấu của hào môn ư?

Càng nghĩ càng phấn khởi, Điền Nguyễn cảm thấy con đường khả thi.

Nguyên tác vốn là một quyển truyện vườn trường “gương vỡ lành”, hai phần ba tình tiết diễn ở thời cao trung, ngoài mấy nút thắt cốt truyện bắt buộc thì phần lớn đều nhẹ nhàng.

Như , vấn đề là —— làm thế nào mới thể trường học?

Chỉ Ngu Kinh Mặc mới thể giúp .

Sáng sớm hôm , Điền Nguyễn dậy sớm, mặc bộ quần áo do nhà thiết kế gửi đến, thoa lớp kem dưỡng nhẹ hương, đeo vòng tay gỗ đàn.

Cậu soi gương, tinh thần phấn chấn, khí chất thanh xuân sáng sủa.

Điền Nguyễn xuống lầu, như buổi sáng khác, ngoài dạo vài vòng về ăn sáng. Má Lưu như thường lệ làm món thích nhất —— trứng chiên.

Ăn xong, Ngu Thương đeo chiếc cặp da chuẩn học.

Đức Âm ngay cả cặp sách cũng đổi theo mùa, hiện tại là mùa thu, cặp màu nâu sậm pha nhạt theo tông Maillard, phối với bộ đồng phục trắng phẳng phiu thanh nhã, trông chẳng khác nào một cây bạch dương giữa nắng thu.

Điền Nguyễn rốt cuộc hiểu ghen tỵ điều gì: “Chờ chút.”

Ngu Thương khó hiểu đầu

Ngu Kinh Mặc khoác thêm áo choàng màu tro chuẩn làm, bước đến bên cạnh Điền Nguyễn, thuận miệng dặn: “Ở nhà cho ngoan, đừng chạy lung tung.”

Điền Nguyễn mấy ngày nay ngoài việc đến bệnh viện thăm Sa Mỹ Quyên thì chẳng , nên theo bản năng đáp: “Em …… Khoan , em chuyện .”

Ánh mắt sâu thẳm của Ngu Kinh Mặc chuyển sang , xa cách nhưng cũng chẳng cận.

Điền Nguyễn hít sâu, vì học mà quyết tâm, nén hai túi nước mắt đang sắp trào: “Chồng ơi, em cũng học.”

Ngu Kinh Mặc sững : “………… Cái gì?”

Điền Nguyễn nghiêm túc lặp : “Chồng ơi, em học.”

Ngu Thương, vốn luôn bình tĩnh, biểu cảm lập tức nứt .

Còn Ngu Kinh Mặc tuy sụp đổ, nhưng thế nào cũng giống như sét đánh.

Loading...