Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 129
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:30:41
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đỗ gia gây dựng gia sản thể truy ngược đến 200 năm . Từ thời tằng tổ phụ Đỗ Đạm Nhân, vì chiến loạn mà vượt biển sang nước Pháp, định cư tại một thị trấn nhỏ.
Tằng tổ phụ là thợ may, tằng tổ mẫu tinh thông thêu thùa. Hai mở một tiệm may, nhờ phong cách cắt may độc đáo và kỹ nghệ thêu tinh xảo mà nhanh chóng nổi tiếng trong thị trấn.
Về , hầu của một công tước tìm đến, mời hai may đo trang phục cho phu nhân công tước. Tay nghề thêu vượt trội của tằng tổ mẫu khiến công tước phu nhân vô cùng yêu thích, danh tiếng của họ từ đó lan rộng trong giới quý tộc.
Tiệm may chiêu sinh môn đồ, tằng tổ mẫu hề giấu nghề, tận tâm truyền dạy kỹ thuật thêu. Tằng tổ phụ từ một thợ may bình thường cũng nhờ mà vươn lên trở thành nhà thiết kế trang phục nam thịnh hành lúc bấy giờ.
Từ đó bắt đầu, đầu óc linh hoạt và sách lược khéo léo của hai , họ cưới vợ gả chồng cho con cái đều là môn đăng hộ đối: con trai cưới tiểu thư quý tộc nghiệp học viện, con gái gả cho phú hào thượng lưu. Con cháu hai bên giúp nâng đỡ, để đến khi họ bước sang tuổi bốn mươi, khống chế tuyến thương mại lớn nhất thời đó.
Đến đời Đỗ Đạm Nhân, gia tộc phần sa sút. Theo sự phát triển quốc tế hóa, Đỗ gia ở châu Âu còn là gia tộc đầu, cạnh tranh thương nghiệp ngày càng khốc liệt.
Đỗ Đạm Nhân để tìm kiếm cơ hội mới mà “trở về” tổ quốc, trong Tô Thị gặp Nguyễn Mộng Linh, con gái một gia đình bình dân. Ông gặp yêu, ngày nào cũng tặng hoa, cuối cùng rước mỹ nhân về nhà, đưa sang nước ngoài.
Chỉ là hai việc ông ngờ : một, con trai út mất tích; hai, cả hai đứa con đều thích đàn ông.
Thích thì thích thôi, cũng chẳng cách nào.
Đỗ Đạm Nhân giường bất động, trừng mắt trần nhà. Đỗ phu nhân mặc áo ngủ màu hồng cánh sen nhàn nhạt, bàn trang điểm chăm sóc da mặt, tay và cổ; qua gương phu quân, đàn ông năm mươi tuổi mà vẫn ngẩn .
“Đạm Nhân, ông ngủ . Tôi đắp cái mặt nạ.” Đỗ phu nhân .
Đỗ Đạm Nhân định xuống thì điện thoại reo. Ông cúi xuống lấy điện thoại “A” một tiếng: “Phu nhân, trặc eo!”
“……”
Đỗ phu nhân tới đầu giường, cầm điện thoại giúp ông nhận cuộc gọi: “Hận Đừng, muộn việc gì?”
Đỗ Hận Đừng: “Sáng sớm mai con bay sang Pháp. Bên tạm thời giao cho cha.”
“Công ty bên Pháp xảy chuyện ?”
“Không chuyện công ty. Con tìm Hạ Lan Tư.”
“Tiểu Hạ đến Pháp ?” Đỗ phu nhân mỉm , “Sao một tiếng, dẫn nó trại nuôi ngựa cưỡi vài vòng.”
Đỗ Hận Đừng: “Chờ con tìm , sẽ dẫn cưỡi ngựa…… , mã trấn.”
Đỗ phu nhân bật : “Vậy đến đó thì cẩn thận, dạo đảng phái đấu đá , nhà tránh thì nên tránh, chẳng lợi lộc gì.”
“Con tự chừng mực.”
Ngay đó, Đỗ Hận Đừng thu dọn hành lý, cầm vé máy bay bay sang Pháp.
Tuy cùng chuyến bay với bọn Điền Nguyễn, nhưng cũng hạ cánh ở cùng sân bay. Bay đêm mười bốn tiếng, mà đến nơi vẫn là buổi sáng, như thể đuổi theo mặt trời.
Đỗ Hận Đừng mệt mỏi rã rời khách sạn, gõ cửa phòng xép cao cấp.
“Không cần phục vụ phòng.” Bên trong truyền giọng thanh niên mơ màng, mềm nhẹ mang theo chút vị thiếu niên.
Có lẽ nhận tiếng Trung, sợ nhân viên hiểu, bên trong vọng một câu tiếng Pháp ngập ngừng: “Không cần phục vụ phòng, cảm ơn.”
Đỗ Hận Đừng tiếp tục gõ, “Là .”
“……”
Đợi chừng năm phút, bên trong mới giống như vội vàng sửa soạn xong. Cửa mở một khe nhỏ, lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, như phủ một tầng mây tía.
Ánh mắt Đỗ Hận Đừng trượt xuống .
Da mặt Điền Nguyễn trắng hồng, cổ thon dài như ngọc, đó còn hai dấu ái đỏ nhạt. Quần áo xốc xếch, dù khoác áo choàng rộng cũng che thở lẳng lơ “đánh dấu”.
Đỗ Hận Đừng: “Quấy rầy.”
Điền Nguyễn cố giữ vẻ thản nhiên nghiêng nhường đường. trong phòng, từ sofa đến t.h.ả.m sạch sẽ gọn gàng tươi mới, chẳng dấu vết “vật lộn” nào.
Ngu Kinh Mặc tóc tai chỉnh tề, thong dong uống bữa sáng. Hoàn vài phút còn đè thanh niên xuống sofa, ép đầu gối giữa hai chân ……
Ngay cả một sợi tóc cũng loạn.
Điền Nguyễn bộ dạng ung dung giả vờ của Ngu Kinh Mặc, giận sôi máu, chỉ thể trừng mắt.
“Hoan nghênh.” Ngu Kinh Mặc nâng tay mời đối diện bàn .
Đỗ Hận Đừng xuống, thẳng vấn đề: “Nếu các em gặp Hạ Lan Tư ở đây, đừng đ.á.n.h rắn động cỏ. Báo là .”
“Dạ.”
“Anh định bắt đầu tìm từ miền Bắc. Các em thể xuống phía Nam.”
“Hành trình trùng .”
“Vậy .” Nói xong, Đỗ Hận Đừng dậy cáo từ, “Không quấy rầy nhã hứng của hai .”
“Đi thong thả.”
Điền Nguyễn giấu đầu lòi đuôi mà : “Em với Ngu lát nữa sẽ ngoài dạo, như Thánh Mẫu viện, cung Versailles, cung Fontainebleau, sẽ gặp Hạ Lan Tư.”
Đỗ Hận Đừng: “Chỉ mong là .”
Chỉ là điều như ý, dù Điền Nguyễn xếp hàng cung Versailles, thấy vô danh họa, điêu khắc, bích họa nổi tiếng thế giới, nhưng giữa dòng du khách như mắc cửi lấy một bóng dáng mỹ nhân phương Đông tóc màu champagne.
Những ngày , Điền Nguyễn tham quan thêm nhiều nơi, bao gồm cả các cửa hàng xa xỉ, nhưng vẫn bóng dáng Hạ Lan Tư.
Nhiều địa điểm thời thượng như còn Hạ Lan Tư, chỉ thể chứng minh một việc, Hạ Lan Tư còn ở Paris.
Sau khi liên hệ với Đỗ Hận Đừng, bọn họ liền đến miền nam nước Pháp nghỉ dưỡng.
Khách sạn ở trong một ngôi làng cổ, cảnh sắc xung quanh vô cùng tuyệt , khí hậu ôn hòa, dù là mùa đông, nơi nơi vẫn hoa nở rực rỡ, xanh tươi ngập tràn.
Nhà ăn, bể bơi, vườn hoa riêng đều đầy đủ; bộ vài km liền đến một vườn nho lớn, còn cung cấp dịch vụ thử rượu.
Tuy ngôn ngữ thông, nhưng hễ gặp là Điền Nguyễn tự động bật chế độ: “Bonjour!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-129.html.]
Ngu Kinh Mặc dạy vài câu tiếng Pháp đơn giản, cũng đủ để ứng phó mấy ngày sống ở đây.
Nhìn Điền Nguyễn gặp ai cũng “xin chào”, Ngu Kinh Mặc véo mặt :
“Anh cần tiểu ái bạn đời, bạn đời bằng xương bằng thịt.”
Điền Nguyễn: “?”
Mấy ngày nay thời tiết đều vô cùng , ánh nắng rực rỡ, khí trong lành, phong cảnh xứ đến ngẩn ngơ. Điền Nguyễn ngắm cảnh chụp ảnh gửi cho Lộ Thu Diễm.
Tiện thể báo cáo với Lộ Thu Diễm: “Hạ Lan Tư chạy . Cảnh kiến trúc nơi , ở quốc nội thật dễ thấy.”
Sơn thủy t.h.ả.m thực vật thì hiếm, nơi nào cũng , nhưng phong cách kiến trúc nơi độc nhất vô nhị. Dù Điền Nguyễn hiểu kiến trúc học, vẫn cảm thấy những tòa nhà đá mang một nét phong sương, như trải qua cả lịch sử.
“Nếu em 2 tỷ, em thám hiểm địa cầu nam bắc cực cũng .” Lộ Thu Diễm thản nhiên .
“…… Không thể nào chứ?”
“Hạ Lan Tư giống chịu khổ, hẳn là chạy xa thế .”
“Ừm……”
Điền Nguyễn dạo trong vườn nho, nơi một tửu trang, chủ tửu trang mời Ngu Kinh Mặc nếm thử rượu mới.
Chủ tửu trang say sưa giới thiệu: “Mấy quả nho đều mười tám vị thiếu nữ xinh nhất thị trấn chân trần giẫm lên, rượu ủ hương vị dài lâu, khiến dư vị dứt.”
Ngu Kinh Mặc: “Tôi cùng phu nhân dạo quanh, thấy vài đại hán đang giẫm nho.”
Chủ tửu trang vội xua tay: “Chi tiết cần so đo, nếu sẽ mất vui —— hơn nữa bọn họ mang giày chuyên dụng, yên tâm .”
Ngu Kinh Mặc . Dẫm nho thật chỉ để du khách xem cho vui —— mà du khách cũng thích cảnh đại hán giẫm nho lắm.
Điền Nguyễn thấy đại hán giẫm nho cũng thử.
Chủ tửu trang hào phóng đồng ý.
Điền Nguyễn giày bộ, nhập đội giẫm nho, vịn cột giẫm thùng gỗ chứa đầy nho tím đen.
Bẹp bẹp, b.ắ.n tung tóe, ừng ực ừng ực.
Âm thanh vô cùng giải tỏa, một loại “cảm giác chân” kỳ diệu. Đặc biệt khi nho nghiền nát, thịt nho xanh lam và chất lỏng tím tràn , hương nho lan nồng đậm, cảm giác như đang làm spa.
Điền Nguyễn chơi cực kỳ vui, còn nhảy nhót một vòng.
Liền Ngu Kinh Mặc : “Những quả nho em giẫm thể ủ thành rượu, sẽ tách riêng cho em giữ.”
Điền Nguyễn: “A??”
Ngu Kinh Mặc: “Gọi là rượu nho mềm chân.”
Điền Nguyễn: “……”
Chủ tửu trang hiểu tiếng Trung, chỉ : “Good, good!”
Điền Nguyễn liên tục xua tay: “Không cần, cần, em thích uống rượu.”
Ngu Kinh Mặc phiên dịch: “Phu nhân uống rượu.”
Chủ tửu trang: “Vậy dễ làm, thể làm thành mứt nho hoặc bánh nho.”
Vậy nên buổi tối dùng bữa ánh nến ở vườn nho, mặt Điền Nguyễn thêm một phần bánh nho do chính giẫm, đen đen tím tím, trông giống hắc ám liệu lý.
Cậu do dự: “Cái thật sự ăn ?”
Ngu Kinh Mặc cắt một miếng nhỏ nếm thử: “Nho em giẫm chê, nhưng cái ngọt quá.”
Điền Nguyễn nếm một miếng —— ngoài ý ngon.
Dưới ánh nến vàng, trời đầy , hai bình thản thưởng thức bữa tối.
Điền Nguyễn thở dài: “Nơi thật, nhịp sống chậm, chẳng phiền não gì… đáng tiếc ngày mai chúng .”
“Thích thì đến.”
“Ừm.”
Ngày cuối của kỳ nghỉ, sáng sớm tỉnh Điền Nguyễn liền gọi cho Đỗ Hận Đừng: “Anh cả, tìm Hạ Lan Tư ?”
Đỗ Hận Đừng trầm mặc một lúc : “Mỗi sắp bắt , thì biến mất.”
Người “thỏ khôn ba hang”, nhưng Hạ Lan Tư chắc 360 cái, mỗi ngày một kiểu, chẳng sẽ chui từ hang nào , thể đoán hành tung.
Điền Nguyễn cũng bội phục Hạ Lan Tư —— ở đất của Đỗ Hận Đừng mà vẫn nhảy nhót vui như thế.
Nghĩ đến cảnh Đỗ Hận Đừng mỗi ngày dẫn bắt Hạ Lan Tư, kết quả Hạ Lan Tư uốn éo vòng eo, như tơ như lụa trốn như mèo vờn chuột…
Điền Nguyễn đột nhiên : “Anh cả, cố lên!”
Đỗ Hận Đừng: “……”
Ngu Kinh Mặc rửa mặt xong hỏi: “Có mua quà kỷ niệm mang về ?”
Điền Nguyễn: “? Anh rương hành lý em ?”
Ngu Kinh Mặc mở —— trong lúc chú ý, Điền Nguyễn mua một rương đầy “quà kỷ niệm”: tượng gỗ, vòng hoa, khung ảnh, lắc tay, hộp nhạc, đá cuội…
Điền Nguyễn mặc đồ : “Mấy ngày nay em dạo chơi miễn phí .”
Ngu Kinh Mặc bình luận. Cậu thích là , mấy thứ đó cũng đắt.
Hai xuống lầu ăn salad rau quả tự chọn, kèm cà phê đặc, đơn giản nhưng cũng coi như một bữa sáng. Điền Nguyễn nhớ bánh bao chiên má Lưu làm, với sữa đậu nành bánh quẩy —— những thứ đó mới hợp dày bảo bảo Trung Quốc.
Cắn bánh mì, Điền Nguyễn thuận mắt tiền viện tràn đầy nắng và hoa cỏ. Một thanh niên phương Đông tóc màu champagne, kéo theo một chiếc vali trắng, chân dài bước chậm rãi, ung dung tới.
Điền Nguyễn: “…………”
Ngu Kinh Mặc cũng sang: “ là ‘ mòn giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi gặp chẳng tốn công’.”
Mười phút , Điền Nguyễn gõ cửa phòng Hạ Lan Tư: “Anh dâu mở cửa, em là cả đây.”