Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:27:30
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Anh cả, với cha em , Tết năm nay cần cho em tiền mừng tuổi, em .” Điền Nguyễn với Đỗ Hận Đừng.

Đỗ Hận Đừng: “Nhà chúng mấy năm nay đều ở nước ngoài, vốn khái niệm tiền mừng tuổi.”

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Vậy còn tiền tiêu vặt?”

“Tiền tiêu vặt?” Đỗ Hận Đừng nghi hoặc, “Anh mười tuổi tự kiếm tiền, cần tiền tiêu vặt.”

“……” Trách nào đến giờ cũng từng cho tiền tiêu vặt!

Đỗ Hận Đừng sắc mặt Điền Nguyễn, hiểu : “Em tiền tiêu vặt ?”

Điền Nguyễn ngượng ngùng: “Em còn học, công việc, cha khác đều cho tiền tiêu vặt. Đương nhiên cho cũng , Ngu sẽ cho em.”

Đỗ Hận Đừng : “Anh sẽ với cha .”

“Vậy làm phiền cả. Nhớ đừng quên, ngoài em là em ruột, còn một đứa em… nữa.”

Em… , Lộ Thu Diễm, đang ngang, sắc mặt phức tạp. Y cả đời từng mở miệng đòi tiền ai, Điền Nguyễn mà thản nhiên như thế.

Buổi họp thường niên , Điền Nguyễn thu hoạch lớn, cả hành trình đều vui vẻ. Ngay cả chuyện với các vị tổng giám đốc cũng mang giọng điệu vui sướng. Vì thế suy đoán, tâm trạng Ngu Kinh Mặc lên, việc sa thải còn cơ hội cứu vãn —— nhưng đó là họ nghĩ nhiều.

Quyết định của Ngu Kinh Mặc, ai thể lay chuyển.

Akers hát xong còn biểu diễn thêm tiểu phẩm. Cậu trốn nhưng dám, cuối cùng vì còn nợ, lên sân khấu hề rẻ, diễn từ đầu đến cuối.

Dù đối mặt với cái mặt chủ nợ của Điền Nguyễn chút , vẫn cố mà nhịn.

Akers cứ lấy làm lạ, vì thiếu nợ là nợ Đỗ Hận Đừng, nhưng sợ Điền Nguyễn.

Họp thường niên kết thúc lúc nửa đêm 12 giờ.

Điền Nguyễn xe buồn ngủ đến như gấu trúc, mắt tối sầm, ngã Ngu Kinh Mặc, liên tục ngáp ba cái, nước mắt cũng tràn .

Ngu Kinh Mặc : “Vất vả em tấn.”

Điền Nguyễn mơ màng hỏi: “Sang năm họp thường niên, em thể tới ?”

Ngu Kinh Mặc: “Nếu sang năm XX, mà là YY thì ?”

Điền Nguyễn lập tức tỉnh táo: “Em vẫn nên đến. Không qua cửa tiền thưởng, thiên lôi đ.á.n.h xuống.”

Ngu Kinh Mặc bật .

Về tới trang viên, Điền Nguyễn ngủ say. Ngu Kinh Mặc ôm chủ trạch, quản gia và hầu đều im lặng, mỉm hai lên lầu.

“Còn chuẩn sữa bò ?” Má Lưu nhỏ giọng hỏi.

Quản gia thần bí: “Không cần, .”

Ngu Kinh Mặc ôm Điền Nguyễn phòng ngủ chính. Mấy ngày nay Điền Nguyễn đều ngủ ở đây, vài bộ quần áo đơn giản cũng cất trong tủ. Ngu Kinh Mặc tuy đ.á.n.h thức , nhưng cũng thể để nguyên bộ đồ bên ngoài lên giường.

Thế là bế phòng tắm, đặt bồn tắm nước ấm, cẩn thận để đầu dựa mép bồn, bắt đầu cởi quần áo cho .

Thanh niên cảm giác gì, lẽ giống như còn đang trong bọc nước ối, mày thư giãn, để mặc Ngu Kinh Mặc cởi đồ.

Ánh mắt Ngu Kinh Mặc sâu dần. Trước mắt , thanh niên như băng cơ tuyết da, giống khối dương chi ngọc nhất. Những vệt đỏ loang lổ hòa làn da vô tì vết, điểm thêm một nét ám sắc diễm lệ.

Những dấu vết đều do để .

Hắn vuốt những dấu hôn , như đạp tuyết tìm mai. Khi ngón tay chạm đến, thể thanh niên run lên, giọng mơ hồ bật tiếng rên nhẹ như mèo kêu.

Tiếng mèo kêu đó làm ngứa lòng. Ngu Kinh Mặc cúi xuống, hôn đôi môi .

Cho đến khi thanh niên thở thông, mới buông .

Điền Nguyễn vẫn tỉnh, chỉ rầm rì dựa : “Ngu……”

Ngu Kinh Mặc hôn lên cổ , cả chìm xuống nước, giống một con nhân ngư đực đang dụ bắt con mồi của .

Nước trong bồn tràn , chao nhẹ, bóng dáng cao lớn nước lúc ẩn lúc hiện, ôm lấy khối mỹ ngọc mà nếm.

Hắn vớt mỹ ngọc lên khỏi mặt nước, cung kính mà hôn.

Điền Nguyễn mơ thấy bơi trong nước, một nhân ngư bắt . Cái đuôi nhân ngư màu đen pha đỏ, tóc dài xoăn, nửa cường tráng, còn mang dáng vẻ mi mắt phượng.

“Ngu ……” mê man gọi. Nhân ngư đó quấn lấy , làm đủ chuyện .

Điền Nguyễn kích thích mà tỉnh, đó phát hiện thật sự đang nổi mặt nước, lưng tựa mép bồn trơn bóng.

Cậu hoảng hốt, nhưng cảm giác vô cùng thoải mái.

Trong mờ mịt, cúi đầu xuống, chỉ thấy vòng eo hai bàn tay to giữ chặt.

Tiểu Điền Nguyễn cũng giữ chặt.

“…………”

Ngu Kinh Mặc trêu chọc , đôi mắt phượng dài đầy ý khó nén.

Điền Nguyễn: “A……”

Ngu Kinh Mặc buông eo , đưa tay ôm lòng, khẽ: “Em chuẩn cho .”

Điền Nguyễn “a” một tiếng. Đầu óc tỉnh mơ, cuốn vòng xoáy động tình.

Chìm nổi như hơn một giờ, Điền Nguyễn mới nặng nề ngủ.

Ngày hôm gần trưa tỉnh dậy, ngơ ngác đèn thủy tinh trần, đó mới nhớ hôm nay là đêm 30, cần dán câu đối. Cậu vốn định sáng sớm dậy .

Eo và lưng đau đến mức dậy cũng khó, Điền Nguyễn tức tối hét lên: “Ngu Kinh Mặc!!”

Ước chừng nửa phút, Ngu Kinh Mặc cầm quần áo bước , “Câu đối còn giữ cho em.”

Điền Nguyễn mặc xong quần áo, đ.á.n.h răng rửa mặt, xuống lầu ăn cơm.

Má Lưu : “Đồ Tết đều chuẩn thoả, phu nhân xem còn thiếu gì , buổi chiều mua cá sẽ mang về.”

Điền Nguyễn lắc đầu, “Cái gì cũng thiếu —— Ngu Thương ?”

“Thiếu gia đến khách sạn, buổi tối sẽ trở về.”

Điền Nguyễn ăn xong liền tự câu đối, gọi video cho Lộ Thu Diễm, “Cậu hôm nay nghỉ ? Còn đang làm bảo vệ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-125.html.]

Lộ Thu Diễm hiên ngang cửa khách sạn, giống bảo vệ nhỏ, trái giống môn thần: “Hôm nay tăng ca gấp ba.”

“Kia buổi tối với Ngu Thương đến ăn cơm tất niên .” Điền Nguyễn nghiêng nghiên mực, chấm bút lông sói, lên giấy câu đối chuyên dụng: “Ngọc bích sáng ngời khai vận thái bình.”

Ngòi bút mạnh mẽ lưu loát, nét chữ phóng khoáng xinh .

“…… Tôi nhà.” Lộ Thu Diễm vô ngữ .

Cơm tất niên vốn là trong nhà ăn cùng , sang nhà khác ăn.

Điền Nguyễn ngẩng đầu, án thư của Ngu Kinh Mặc, tiếp tục : “Kim môn nhật thăng chiếu xuân quang.”

“Năm tìm chơi.” Lộ Thu Diễm , “Bất quá năm còn tuần trăng mật.”

Điền Nguyễn xong một lưu loát, thở dài nhẹ: “Tôi với Ngu bàn , mùng Một năm sang Pháp nghỉ một tuần, khi nào rảnh sẽ chơi với các .”

“Ồ. Vậy mùng Ba công viên giải trí mở cửa, dạo.”

“Được nha.”

Điền Nguyễn bảy tám cặp câu đối, cánh tay bắt đầu mỏi nhừ. Bút lông đúng là việc thử thách kiên nhẫn và sức lực, nhất là chữ to, càng tốn công hơn.

Ngu Kinh Mặc mang một bình : “Mệt thì nghỉ một chút.” Đặt chung xuống, ngón tay thon dài cầm ấm nước, thuần thục pha .

Hương thanh nhẹ đắng bay lên, Điền Nguyễn uống một ngụm, thật cũng phân biệt ngon dở, chỉ cảm thấy thơm thuần lưu mãi.

Ngu Kinh Mặc xem câu đối: “Chữ tệ.”

Điền Nguyễn ngượng ngùng: “Lúc tiểu học luyện, vì giải thưởng thi chữ bằng bút lông, hình như mấy trăm đồng.”

“Còn nhỏ kiếm tiền, so với lợi hại hơn nhiều.” Ngu Kinh Mặc xoa đầu Điền Nguyễn, nghiêm túc khen.

Điền Nguyễn tự hào: “ , đừng cả em mười tuổi kiếm tiền, em tám tuổi kiếm lời.”

“Ừm.” Ngu Kinh Mặc thanh niên, ánh mắt ôn hòa.

Quản gia cầm câu đối lên, khen ngợi đến bay màu: “Phu nhân thư pháp thể đương đại mễ phất, tinh túy linh khí, tiên khí lượn lờ!”

Má Lưu cũng : “Người bảo chữ như , phu nhân chữ như hoa cúc nở.”

Điền Nguyễn: “……”

Khi dán câu đối xuân, Điền Nguyễn bảo vệ đến hỗ trợ : “Đây là đầu tiên thấy trang viên dán câu đối.”

“Lần đầu tiên?” Điền Nguyễn ngạc nhiên, “Trước dán ?”

Đại Tráng lắc đầu: “Tôi ở đây 5 năm, thấy dán bao giờ. Tiên sinh thích mấy thứ hoa hòe đó, đại thiếu gia thích sưu tầm đồ cổ, còn làm riêng một phòng cho nó, đều bảo coi như thấy.”

Điền Nguyễn: “……” Lý do phân phòng cha con, hoá là thế?

Nghĩ thì đúng, tủ quần áo của Ngu Kinh Mặc đều là kiểu dáng đơn giản, phòng ngủ cũng ít trang trí, khác hẳn phòng của Điền Nguyễn bày đủ thứ.

Hơn nữa mỗi Điền Nguyễn mặc đồ loè loẹt, ánh mắt Ngu Kinh Mặc sẽ hiện chút…… khó thành lời…… ghét bỏ.

Tuy nhiên, Ngu Kinh Mặc từng hạn chế mặc gì, chỉ là từ lúc nhà thiết kế giao bộ đồ mì gói , sẽ tự “duyệt” trang phục .

Thế nên tủ đồ “hoa hòe lòe loẹt” của Điền Nguyễn giảm một nửa.

Cũng là chuyện , nếu bình thường mặc ở trường, mỗi nghỉ lễ, với tấm lòng tiết kiệm, Điền Nguyễn nhất định sẽ gom hết mặc cho bằng , đúng là khiến đôi mắt Ngu Kinh Mặc chịu tội.

Điền Nguyễn cúi đầu bộ đồ giản dị mà chất lượng cao , trang nhã giữ nét thiếu niên —— cũng là Ngu Kinh Mặc chọn cho.

Mấy hôm nay, hình như thứ đều là phối cho……

Chạng vạng, Đỗ phu nhân dẫn Đỗ Đạm Nhân tới, quanh một vòng liền hỏi: “Sa phu nhân đến?”

Sa Mỹ Quyên xuất viện về nhà riêng, Điền Nguyễn cũng tranh thủ thời gian đến thăm vài , nào cũng chút ngượng ngùng. Dù mời bà ăn cơm tất niên nhưng Sa Mỹ Quyên khéo léo từ chối: “Tôi tự lo .”

Điền Nguyễn mời mãi, Ngu Kinh Mặc cũng tự đến mời, nhưng Sa Mỹ Quyên kiên quyết, khách sáo vài câu tiễn cửa.

Không còn cách nào, Điền Nguyễn chấp nhận còn “”, may còn “mụ mụ” bù , cũng đến mức khó chịu.

Đỗ phu nhân hỏi thêm, chỉ vỗ tay Điền Nguyễn: “Mẹ cho con tiền mừng tuổi.”

“Không tiền mừng tuổi ?”

“Anh con , con thì .”

Đỗ Hận Đừng bước liền : “Mẹ thiên vị cũng quá rõ ràng.”

Đỗ phu nhân đương nhiên: “Tiểu Nguyễn của khổ bao năm, bù chút tiền mừng tuổi. Con làm trai còn vui?”

Đỗ Hận Đừng cởi áo khoác khoác lên tay: “Nếu con vui, cho nó năm nghìn vạn.”

“Năm nghìn vạn?”

Điền Nguyễn sợ quá phô trương: “…… Dạ, cả hào phóng.”

Đỗ phu nhân mỉm : “Anh em nên như thế. Tiểu Lộ với Tiểu Hạ ?”

“Lộ Thu Diễm ở cạnh cha .”

“Hạ Lan Tư ở cạnh ông .”

Hai em đồng thanh.

Đỗ Đạm Nhân : “Quả nhiên là em, y như .”

Điền Nguyễn hỏi: “Eo của cha hơn ? Có còn nhờ tắm cho ?”

Người hầu bưng bánh lên, xong trộm Đỗ Đạm Nhân.

Đỗ Đạm Nhân: “…… Tốt .”

Điền Nguyễn chẳng hề e dè: “Vậy thì , cha cũng lớn tuổi , tiết chế, giữ gìn thể, bằng cũng khổ theo.”

Quản gia lập tức dựng tai, nhanh chóng giới thiệu: “Đỗ chủ tịch, đây là sâm phục linh, bổ thận tráng dương , ngài thử xem.”

Đỗ Đạm Nhân: “……”

Điền Nguyễn nhiệt tình đề cử: “Ngu uống cái cũng khen .”

Đỗ Đạm Nhân: “Không uống ?”

Điền Nguyễn: “Mọi , con .”

“……”

Đỗ Hận Đừng mỉm : “Hiện tại đều .”

Loading...