Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-03-29 17:09:03
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tập đoàn Cây Sồi Xanh họp thường niên tổ chức ngay tại sảnh yến hội bên trong tập đoàn, nơi ngày thường chủ yếu là địa điểm xã giao của bộ ngoại giao, bố trí tương đối xa hoa kiểu nhà giàu mới nổi.

Khác với khu làm việc cấp cao mang phong cách tinh giản sang trọng, nơi vàng son lộng lẫy, tràn ngập thở của tiền.

Trong tập đoàn từng một cuộc bình chọn: “Bộ phận nào đáng giá nhất?”. Lúc đầu là “Văn phòng Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc điều hành” đầu, nhưng chỉ vài giờ, “Sảnh yến hội” liền trở thành quán quân xứng đáng.

Ở chỗ , từng đạt thành các hạng mục trị giá hàng trăm triệu.

Ở chỗ , là chiến trường tất thắng của bộ xã giao, nơi họ vượt năm ải sáu tướng.

Ở chỗ , ai cũng thể giả vờ như giàu.

Ngay cả nhóm thư ký tầng bảy và trợ lý của thư ký cũng những bộ lễ phục trị giá vài nghìn, ai nấy đều ăn diện rực rỡ tham dự, giống như đang tham gia tiệc xã giao thượng lưu. Các quý ông cũng mặc những bộ quần áo chỉnh tề nhất, tiến chiến trường, mà mỗi đều như công chúa vương tử.

Trợ lý giúp chỉnh bộ vest trắng nhỏ, hướng tới Anne, đang mặc bộ váy xoè ombre hồng trắng, hỏi: “Ngu vẫn tới ?”

“Còn nửa giờ nữa họp thường niên mới bắt đầu.” Anne môi đỏ như lửa, đầu mang cài tóc thủy tinh màu trắng, qua giống một đóa hồng song sắc nở rộ, đến mức làm xung quanh mất hết phong thái.

Các lãnh đạo chi nhánh đến trợn mắt, nịnh mà tới gần: “Anne, Ngu tổng vẫn tới ?”

Anne: “Chưa.”

Người tiếp theo hỏi: “Ngu tổng vẫn tới ?”

Anne: “Các ? Người ở đây tức là tới.”

Mọi đều , mỹ nhân mắng mà vẫn thấy vui trong lòng.

Chỉ trong bộ phận rõ tính tình Anne mạnh mẽ, là đóa hoa hồng gai, ai cũng chọc .

Bộ phận hậu cần điều chỉnh thử âm thanh, mở nhạc nhẹ nhàng. Bộ xã giao, đơn vị chủ trì họp thường niên lên sân khấu bằng giọng ngọt: “Cảm tạ đến họp thường niên tổng bộ Cây Sồi Xanh. Năm mới, bắt đầu mới. Chuyện cũ truy, năm công ty vượt doanh thu 1 tỷ ?”

“……”

“Không khớp sự thật thì bản thảo chuẩn nhé, .”

“……” Các tổng giám chẳng còn tâm tình thưởng thức mỹ nữ, mở thiết điện t.ử xem tài liệu.

Trước khi họp thường niên chính thức bắt đầu, đều chuẩn tâm lý, từng thì bình tĩnh nhưng thực chất thấp thỏm chờ Ngu Kinh Mặc xuất hiện.

Sảnh yến hội hai tầng, một bên là thang lầu hình trăng khuyết. Trên đó ba phòng đồ lớn chia nam nữ và một phòng chuyên dụng, thêm các phòng nhỏ.

Điền Nguyễn đang ở phòng đồ chuyên dụng , cùng Ngu Kinh Mặc mật dây dưa gần nửa giờ.

Đến khi Điền Nguyễn làm đến mức thở nổi, chi chít dấu hôn và vết nắn bóp, mới tha.

Khóe mắt Điền Nguyễn ươn ướt, thôi, hổ mà trừng Ngu Kinh Mặc, mắng cũng dám mắng lớn.

Ngu Kinh Mặc còn : “Lướt qua một chút dừng. Về nhà tiếp.”

Hắn như thường lệ mặc quần áo cho Điền Nguyễn: áo sơ mi, quần lót, áo khoác, nơ bướm, quần, giày tất… từng món từng món chỉnh tề.

Mặc xong, đang chỉnh cổ áo thì thiếu niên nghiêng mặt, há miệng c.ắ.n một cái. Ngón cái và ngón trỏ bấm bên cạnh tạo thành một vòng dấu răng tím, như một kiểu đ.á.n.h dấu chiếm hữu.

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Về nhà cho em c.ắ.n thoải mái.”

Điền Nguyễn thực đang giận bản , tại cái gì Ngu Kinh Mặc làm với cũng cự tuyệt, thậm chí còn chút hưởng thụ… đúng là năng lực tự kiềm chế sụp đổ.

Ngu Kinh Mặc cũng chẳng khá hơn, cấm d.ụ.c cái gì chứ?

May mà trễ, Ngu Kinh Mặc vẫn coi như chút chừng mực.

Điền Nguyễn ngượng ngùng theo , băng qua hành lang, xuống thang lầu. Tiếng bắt đầu vang lên, nhạc dương cầm tao nhã hòa cùng tiếng , ai nấy đều như thục nữ, sĩ mà trò chuyện cùng .

Ngu Kinh Mặc ở phía , mới xuất hiện trong tầm mắt liền dẫn tới một tràng vỗ tay.

Điền Nguyễn giống như đang bước t.h.ả.m đỏ, sống lưng tự giác mà thẳng hơn một chút.

“Chào Ngu tổng, Ngu phu nhân.”

“Ngu tổng quả nhiên là tân hôn yến, suýt nữa đến trễ.”

“Ngu tổng và phu nhân đúng là trai tài trai sắc, trời sinh một đôi.”

Chào hỏi, trêu chọc, nịnh nọt — nhóm sĩ lập tức biến thành trăm vẻ nhân gian.

Khi Ngu Thương dẫn Lộ Thu Diễm bước , thấy cảnh tượng như , cũng quen.

Lộ Thu Diễm: “Trời ạ, hai các đúng là ‘lấp lánh’ lên sân khấu luôn.”

Ngu Thương: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-122.html.]

vai chính công thụ “lấp lánh lên sân khấu” chứ. Nháy mắt, đèn trong sảnh yến hội tắt phụt, bộ đồ quang của Lộ Thu Diễm trong bóng tối lập tức phát sáng lấp lánh.

Quả thật là “lấp lánh” xuất hiện.

Toàn bộ yên lặng vì cảnh .

Ngu Thương Lộ Thu Diễm đang sáng rực: “Sao phát sáng ghê ?”

Lộ Thu Diễm: “…… Tôi cố ý mua bộ , tiện ban đêm.”

Điền Nguyễn liếc một cái liền thấy họ, chỉ cảm thấy hào quang vai chính rực rỡ quá mức, đúng là một vai phụ nhỏ như thể tranh.

Đột nhiên, tay Điền Nguyễn một bàn tay lớn nắm lấy, trong bóng tối, Ngu Kinh Mặc thấp giọng : “Cẩn thận.”

Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc dắt, từng bước xuống thang lầu.

Bộ phận hậu cần nhanh chóng sửa xong chập điện, đến xin .

Bộ xã giao phất tay: “Không , đèn tắt thì chúng vẫn còn một nguồn sáng.”

Ánh mắt đồng loạt chiếu về phía Lộ Thu Diễm: “……”

Sảnh yến hội vàng son một nữa sáng rực, tâm điểm ánh sáng về Ngu Kinh Mặc và tiểu kiều thê bên cạnh .

Lần , khác với tiệc cưới nửa năm .

Khi đó Ngu Kinh Mặc và Điền Viễn thiết, giống như chỉ làm theo quy trình, kết hôn chỉ nhằm chọn một phu nhân. Hồ ly tinh bò nhầm giường, vô tình thành phu nhân Ngu Kinh Mặc.

Còn bây giờ, chỉ là phu nhân mà giống yêu hơn.

Lời thể giả, nhưng ánh mắt và hành động thì . Dù Ngu Kinh Mặc mặt lạnh biểu cảm, từng động tác, từng cử chỉ luôn hướng về Điền Nguyễn.

Như thể đang bước t.h.ả.m đỏ lễ cưới một nữa. Điền Nguyễn căng thẳng, theo Ngu Kinh Mặc lên sân khấu ——

Ngu Kinh Mặc đài, cần micro, giọng trầm đủ để truyền đến mỗi góc sảnh: “Cảm tạ tham gia họp thường niên. Năm mười công ty thành tích đạt yêu cầu, phụ trách xử lý xong, những còn tự cân nhắc.”

“……” Im lặng như c.h.ế.t. Vừa lên trách tội, hợp lý ?

Họp thường niên gì chứ, rõ ràng là đại hội phê bình.

Ngu Kinh Mặc nghiêng mắt hỏi Điền Nguyễn: “Có ?”

Điền Nguyễn cố gắng bình tĩnh gật đầu.

Không đầu nhiều như , lúc biểu diễn trong hội trường trường học còn khẩn trương hơn, cất giọng rõ ràng: “Mọi cứ ăn uống thoải mái, cần như lửa than. Nếu thật sự khai trừ thì cũng là năm , đảm bảo ăn Tết vui vẻ.”

Mọi : “……”

Vài vị tổng giám đổ mồ hôi lạnh. Nếu lời Ngu Kinh Mặc còn khiến họ tự an ủi chút đỉnh, thì câu của Điền Nguyễn đúng là một gáo nước lạnh dội thẳng. Còn tự bào chữa gì nữa, mau nhận sai!

Khi tiếng dương cầm vang lên, vài vị tổng giám ào đến mặt Ngu Kinh Mặc: “Ngu tổng —— á?!”

Rầm rầm, mấy liên tục va , từng lăn như con , cuối cùng đổ thành hình chữ X mặt Ngu Kinh Mặc và Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Các lớn tuổi như , còn bái cái lễ của thời trẻ mặt , ngại quá !”

“……”

“Không bao lì xì .” Điền Nguyễn rầu rĩ, bỗng nhiên sáng ý, chộp một nắm đậu phộng, chia mỗi một ít: “Tân niên vui vẻ, tân niên vui vẻ. Chuyện đều đến nhé.”

“……”

Vài vị tổng giám cầm đậu phộng bò dậy, sợ hổ: “Ngu tổng, chúng chuyện .”

Ngu Kinh Mặc gật đầu, đưa tay xoa đầu Điền Nguyễn: “Đi chơi .”

Đôi mắt Điền Nguyễn lập tức sáng lên, chạy tìm Lộ Thu Diễm.

Bàn rượu, đồ ăn vặt, bánh ngọt rực rỡ muôn màu, các quầy tiệc … phục vụ nối đuôi mang lên, đều do khách sạn 5 cung cấp. Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm: “Ăn nhiều , đều là nhà bỏ tiền, ăn càng nhiều càng , coi như thu hồi vốn.”

Lộ Thu Diễm bất lực: “Tôi chỉ một cái dày.”

“Không , thể ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, lãng phí.” Đang cố ăn bánh ngọt, vai Điền Nguyễn ai đó vỗ một cái. Cậu đầu: “Làm gì?”

Lộ Thu Diễm: “Tôi làm gì ?”

“Cậu vỗ ?”

Lộ Thu Diễm duỗi tay vỗ bên vai còn của . Điền Nguyễn đầu, đúng là Hạ Lan Tư đang như hồ ly: “Tuần trăng mật vui ?”

Điền Nguyễn uống ngụm nước chanh: “Anh thể tự mà trải nghiệm.”

Hạ Lan Tư nhún vai: “Tôi định kết hôn, với ai hưởng tuần trăng mật?”

Điền Nguyễn mở lớn mắt: “Anh định kết hôn với cả ? Hai ngày nào cũng lên giường!”

Hạ Lan Tư: “…… Ai quy định lên giường mỗi ngày là kết hôn?”

Điền Nguyễn lưng Hạ Lan Tư, đúng là ông mặt lạnh của : “Hạ Lan Tư đúng là rút hoa vô tình, ?”

Loading...