Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 110
Cập nhật lúc: 2026-03-29 11:49:18
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Biết .” Giây lát , từ phòng tắm truyền một giọng trầm thấp, lạnh nhạt.
Trợ lý Từ vội vàng : “Tôi ngoài chờ.”
Dứt lời liền chạy vội, trong sân biệt thự hứng gió lạnh. Cái lạnh đúng là thấm tim gan. Làm công cho thật sự dễ dàng chút nào, nghĩ mà chua xót.
Bất quá, hắc hắc hắc……
Trợ lý Từ lặng lẽ c.ắ.n môi một cái. Người cấm d.ụ.c như , cư nhiên ngày vì mật với vợ mà đến trễ sự kiện quan trọng. Anh nhịn đăng lên nhóm công tác một câu: Ngu yêu phu nhân.
Phía lập tức gửi tới một hàng icon “Dưa hấu”.
Trợ lý Từ trong lòng ấm áp, cảm giác tìm tồn tại: Cụ thể tiện , chỉ thể bảo, hôm nay lẽ là đầu tiên trong đời Ngu trễ.
Đồng sự 1: Khẳng định là vì phu nhân!
Đồng sự 2: Lam nhan họa thủy.
Đồng sự 3: Đừng lam nhan họa thủy, là lưỡng tình tương duyệt!
Đồng sự 4: Đều ký bảo mật , gì thể . @Trợ lý Từ nhắn riêng , trả phí bộ.
Đồng sự 5: @Trợ lý Từ, thời cơ kiếm tiền của tới . Tôi chi tiết tỉ mỉ, nhất kể từ đầu đến cuối.
Trợ lý Từ chút d.a.o động, cho đến khi thấy một tin nhắn.
Bí thư Trường An Ni: Tôi chụp màn gửi cho Ngu tổng.
Phía : ………… Đừng mà! Chị Anne!!
Trợ lý Từ từ xuân tâm lập tức thành tro lạnh, đờ hai mươi phút. Mãi đến khi một tiếng lạnh lùng “Trợ lý Từ” vang lên mới khiến giật tỉnh .
“Ai đây, Ngu gì dặn dò?” Trợ lý Từ lập tức đổi thành ch.ó săn, nịnh nọt.
Ngu Kinh Mặc đa phần lúc đều là vẻ mặt băng sơn, tâm tình, nhưng thật sắc mặt cũng tệ, rốt cuộc phát tiết xong, còn cơn giận lớn như .
“Xe ?”
Trợ lý Từ lúc mới vỗ trán nhớ : “A, lão Ngô mua bao t.h.u.ố.c lá… Sao còn về?”
Anh lập tức gọi cho tài xế.
Một lát bắt máy, nhưng bên vô cùng ồn ào: “Là nhà bệnh nhân ? Bệnh nhân t.a.i n.ạ.n xe hai mươi phút , đưa tới bệnh viện. Đùi gãy, xương sườn gãy, rảnh thì xin gia đình tới bệnh viện một chuyến.”
Trợ lý Từ ngây : “Bệnh nhân tên Ngô Đại Dũng đúng ?”
“. Có thể tới chứ?”
Mồ hôi lạnh trợ lý Từ tuôn : “Xin hỏi t.a.i n.ạ.n ở ?”
“Hẻm Bách Gia, khu Chu Tước. Anh là nhà?”
“…… Tôi là đồng nghiệp.” Trợ lý Từ về phía Ngu Kinh Mặc, cắt máy, tay run: “Ngu , lão Ngô gặp t.a.i n.ạ.n xe.”
Bóng đêm buông xuống, Ngu Kinh Mặc vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, giọng trầm lực: “Phái xem, là bản bộ.”
“Vâng.”
Điền Nguyễn cũng hiểu : “…… Nếu chúng lên xe hai mươi phút , chẳng cũng sẽ gặp t.a.i n.ạ.n cùng ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừm. Chiêu thường gặp trong thương trường.”
Điền Nguyễn lạnh sống lưng.
Ngu Kinh Mặc đặt tay lên vai : “Em ở đây, cắt băng.”
Điền Nguyễn dứt khoát: “Không , em cùng . Dù chúng hào quang vai chính, nhưng vẫn phúc che của vai chính!”
Cậu nhanh tay gọi video cho Lộ Thu Diễm: “Anh cũng gọi cho Ngu Thương, giữ liên lạc. Chỉ cần họ chúng c.h.ế.t, chúng sẽ c.h.ế.t!”
Ngu Kinh Mặc: “…Em tin ?”
Điền Nguyễn: “Em tin sẽ bảo vệ em. em cũng bảo vệ .”
Ngu Kinh Mặc khựng , khóe môi khẽ cong, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm của thanh niên: “Được.”
Hắn đưa điện thoại cho Điền Nguyễn, gọi video cho Ngu Thương.
Lộ Thu Diễm bắt máy : “Đêm hôm khuya khoắt ngủ còn làm gì?”
Điền Nguyễn: “Cậu ngủ nhanh ? Cùng Ngu Thương ngủ chung ?”
Lộ Thu Diễm: “…… Cút.”
Điền Nguyễn nền phía giống phòng khách sạn Macchiato: “Cậu ở khách sạn?”
“Dù rảnh rỗi cũng chẳng việc gì, tới làm công thời hạn.” Ban ngày Lộ Thu Diễm thuyết phục Ngu Thương, nếu giám đốc khách sạn cũng dám cho y làm.
Điền Nguyễn gật đầu: “Vậy về tìm chơi. Tối nay bên cắt băng, dẫn xem.”
“Cắt băng gì , xem.”
“Có tiệc tối, còn tiết mục dây.”
“Vậy xem.”
Lúc di động của Ngu Thương cũng chuyển . Phía cũng là phòng khách sạn giống hệt, đúng là hai thuê cùng một loại phòng.
Điền Nguyễn trong lòng giãn , hóa bọn họ ở chung một phòng.
Ngu Thương thấy liền định gọi “cha”, chữ cha đến miệng nuốt xuống: “Cha ?”
Điền Nguyễn: “Đây.”
Màn hình chuyển sang Ngu Kinh Mặc.
Ban đêm rõ lắm, nhưng Ngu Thương cũng hỏi: “Cha, còn cắt băng ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ, đang chờ xe.”
Bên , Lộ Thu Diễm bật dậy, đạp cửa phòng ngủ chính, y tin chuyện ma quỷ .
Ngu Thương nghiêm chỉnh giường, xoay điện thoại về phía y, vô cùng nghi hoặc.
Lộ Thu Diễm tiến gần màn hình, phá lên .
Hai chiếc điện thoại đều đang hiện khuôn mặt nhỏ bé, nhọn nhọn, mềm mại của Điền Nguyễn, đôi mắt khi bên trái, khi bên , cứ như xem chán.
Lộ Thu Diễm với Điền Nguyễn: “Đồ hoa tâm, video với , video với Ngu Thương đúng ?”
Ngu Thương: “?”
Điền Nguyễn: “……”
Sao cảm giác bắt gian tại trận thế ……
Không để thuyền hữu nghị lật, Điền Nguyễn vội chữa : “Chúng xem cắt băng cùng .”
Trợ lý Từ sắp xếp xe mới — xe đại chúng, kín đáo, nội hàm xa hoa —— nội hàm chính là: dễ theo dõi.
Ba lên xe, trợ lý Từ tự lái.
“Tổng bộ tới ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
“Tới .” Trợ lý Từ mặt nghiêm, “Chi nhánh cũng đang thu thập chứng cứ, cần ba ngày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-110.html.]
“Ừ.”
Ngu Thương cũng nhận tin, : “Cha, xong lễ cắt băng, chuyện giao cho con ? Con luyện tập.”
“Được.”
Điền Nguyễn khỏi bội phục sự quyết đoán của Ngu Thương. Con nhà , phú nhị đại mười bảy mười tám tuổi còn đang rong chơi khắp nơi, trong khi vai chính công chậm rãi tiếp nhận công việc tập đoàn, một đảm đương một phía.
Cắt băng lâu bàn đặt tại vùng ngoại ô gần ven hồ, núi , nước , phong cảnh cũng .
Đừng nơi ở ngoại ô, nhưng sát một trường tiểu học trọng điểm của tỉnh, thuộc phạm vi quy hoạch nhà ở khu học. Lâu bàn khi mới xây dựng mua hơn phân nửa, chỉ chờ nhà xây xong là dọn ở.
Khi lâu bàn xây dựng, từ mạng lưới trong ngoài đều đồng loạt tuyên truyền, chiếm diện tích lớn các biển quảng cáo dọc cao tốc quanh tỉnh lị.
Trong thành phố quảng cáo còn nhiều hơn nữa. Suốt dọc đường, Điền Nguyễn chỉ cần ở siêu thị, khu dân cư, trường học… cũng thấy năm quảng cáo, khí thế tuyên truyền mạnh đến mức khiến líu lưỡi.
Xe tiến gần ven hồ, rẽ một đoạn đường nhựa rộng lớn, hai bên đều là các bức tường quảng cáo còn tháo dỡ. Ngoài quảng cáo của nhà , lượng quảng cáo của nơi khác cũng nhiều đến vô kể.
Trong xe yên tĩnh như nước, con đường tràn lên ánh đèn.
Tiếng nhạc rộn ràng, đèn màu lập lòe, bên trong náo nhiệt, phảng phất như chẳng ai cần chờ Ngu Kinh Mặc đến.
Từ trợ lý : “Không lái xe .”
Ngu Kinh Mặc mở cửa xe, giày da đạp xuống mặt đường nhựa phát tiếng trầm đục. Hắn đưa tay về phía Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn phía bên sát tường, dễ xuống xe, liền nắm tay Ngu Kinh Mặc mà bước xuống. Trong tay hai giao hai chiếc điện thoại, thoạt giống như một màn trao đổi của hai kẻ nhỏ tuổi.
Ngu Kinh Mặc lấy điện thoại của , ngắt video, dạy Điền Nguyễn dùng chức năng gọi nhóm video, như thể đồng thời gọi cho Ngu Thương và Lộ Thu Diễm.
Điền Nguyễn đầu công năng , như phát hiện tân thế giới: “Cái cũng thật sự quá tiện.”
Lộ Thu Diễm vô ngữ: “Anh dùng ?”
Điền Nguyễn: “Không . Tôi là cô nhi, cùng ai mà gọi video?”
“……”
Điền Nguyễn vui vẻ thỏa mãn: “Về thể chuyện phiếm với các cùng lúc, cần cầm hai cái điện thoại.”
Lộ Thu Diễm như ngốc tử: “Được , thật sự hết cách với .”
Ngu Thương liếc Lộ Thu Diễm.
Ngu Kinh Mặc cũng Lộ Thu Diễm.
Trợ lý Từ lén quan sát Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm: “?? Nhìn gì?”
Trợ lý Từ tán thưởng: “Lộ thiếu gia loại… mẫu tính quang huy.”
Lộ Thu Diễm: “………… Cút.”
Ba nhấc chân lên phía . Đoàn bí thư tổng bộ đến từ sớm, Anne ở bên trong phụ trách định quân tâm, hai trợ lý bí thư ngoài chờ, bảo an gần đó hề hề trêu ghẹo.
Trợ lý bí thư : “Chúng đang đợi Ngu tổng, làm ơn tự trọng!”
“Cái gì mà Ngu tổng với Điểu tổng, còn bằng Tôn tổng của tụi . Hắn tay rộng rãi, bên bọn tép riu cũng canh húp. Ngu cái gì? Tính cái rắm. Các theo đại ca , đảm bảo ăn sung mặc sướng……”
“Làm ơn tự trọng!” Nhìn bảo an càng lúc càng đáng khinh áp sát, hai cô gái hốt hoảng mặt trắng bệch, kêu cứu nhưng sợ mất mặt.
Điền Nguyễn: “Trợ lý Từ, thời khắc hùng cứu mỹ nhân của tới !”
Trợ lý Từ giật , túm đại một cành cây lao lên: “A —— bành!”
Cành cây quật thẳng lên đầu tên bảo an, bảo an mặt mũi dữ tợn , “Mày con nó……”
Trợ lý Từ điên cuồng vung cành: “Bạch bạch bạch bạch!!!”
Bảo an cuối cùng đ.á.n.h đến ngất xỉu, mặt còn mang vẻ đỏ ửng kỳ quái.
Trợ lý Từ , ưu nhã hỏi hai cô gái: “Hai cô chứ?”
Hai cô gái bỗng trợn tròn mắt: “Đằng ——”
Lại hai bảo an từ trạm bảo vệ lao , nổi giận đùng đùng, giơ gậy đ.á.n.h Trợ lý Từ: “Muốn c.h.ế.t!”
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, gậy một bảo tiêu đá bay, tên bảo tiêu thành thạo chế trụ bảo an, trong tiếng hô của chúng, chỉ một cùi chỏ đ.á.n.h ngất.
Mao Thất lưu loát vỗ tay, liếc hai cô gái lấy một cái, chỉ cung kính cạnh Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc thèm liếc, bước qua, phảng phất như đám bảo an đất chỉ là mấy tảng đá.
Điền Nguyễn liền giẫm lên “mấy tảng đá” đó, đăng đăng dẫm vài cái.
Hai cô gái: “……”
Trợ lý bí thư: “A, ngu tổng!” Vội chạy tới, thỉnh thoảng còn liếc Mao Thất với ánh mắt nhu tình.
Trợ lý Từ gió lạnh thổi qua, m.á.u nóng dâng liền lạnh ngắt. Nói hùng cứu mỹ nhân ? Sao ai liếc một cái??
Nghi thức cắt băng đặt tại quảng trường nhỏ ngay cổng lớn. Một vòng bồn hoa xanh hóa, xung quanh là tiểu kiều nước chảy, ánh đèn màu treo cao, nhà lầu thấp thoáng, náo nhiệt phi phàm.
nghĩ đến chuyện trong các toà nhà đó ở, cắt băng buổi tối, liền cảm thấy chút quỷ dị.
Cố tình quảng trường đông. Ngoài bản bộ, chi nhánh, đối tác, còn mời lãnh đạo thị cục, hiệu trưởng tiểu học, cùng các nhân vật ảnh hưởng.
Cư dân xung quanh nếu xem cũng thể .
Bởi biển chen chúc, đội tiếp tân suýt nữa ứng phó xuể. Thấy đoàn Ngu Kinh Mặc đến, ánh đèn đêm lờ mờ nhận ngay, còn tưởng lãnh đạo nào đến mang theo tiểu minh tinh a miêu a cẩu.
Lễ tân nghênh đón: “Hoan nghênh mấy vị quang lâm, xin mời đến bên ghế.”
Điền Nguyễn dãy ghế, “Ngồi xuống là thấy gì đúng ?”
Quả thật là , vì quá nhiều , những chiếc ghế chỉ ít , họ đều sân khấu phía “mời khéo” mà nhường chỗ.
Tôn tổng mắt cao hơn đỉnh, lúc vẫn Ngu Kinh Mặc tới, ngang nhiên sân khấu sờ tay Anne, “Tôi xem mấy đứa diễn sân khấu, ai bằng em, đúng là phần t.ử trí thức.”
Anne vì kéo tiến độ cắt băng, nghiến răng nhẫn nhịn, sờ tay thì như ruồi bu, vẻ xinh cuối cùng cũng che nổi sự ghét bỏ, như gương mặt bóng dầu của Tôn tổng, “Ha hả, thấy chỗ đàn ông ai cũng nhỏ như Tôn tổng .”
Dưới đài ầm lên, huýt sáo.
Tôn tổng mặt xanh lè: “Cô xem qua ?”
Anne: “Ha hả, chỉ đùa thôi, Tôn tổng đùa cũng chịu nổi?”
“Tưởng cô là bí thư bên cạnh Ngu Kinh Mặc thì giỏi ? Tôi cho cô, hôm nay đến , cái màn màu mè sẽ tự cắt! Lâu bàn họ Tôn xây, chẳng ai tranh với !”
Anne lật mắt xem thường, phiền chán mà vẫy tay: “Nói như cả tập đoàn Cây Sồi Xanh đều họ Tôn nhà ông . Mặt mũi to thế? Có rải nước tiểu tại chỗ soi gương ?”
Tôn tổng mất luôn mặt mũi, giơ tay định đánh, thì bỗng một tiếng trầm lạnh: “Tôn Quy.”
Âm thanh trĩu nặng, như thế núi đè xuống, khiến tự chủ về hướng phát .
Đám dần yên lặng, đồng loạt theo ánh mắt Tôn tổng ——
Giữa màn đêm, một đàn ông khoác áo đen đó, tựa như t.ử thần. Chỉ gương mặt và cổ áo sơ mi trắng như tuyết. Đôi mắt đen sâu lạnh tựa băng, gương mặt tuấn mỹ mà mang chút cảm xúc. Bàn tay xương khớp rõ ràng đang nắm tay một thanh niên gầy, cùng bước tới.
Thanh niên đeo khẩu trang, đôi mắt cũng lạnh như băng.
Tôn tổng sân khấu, Ngu Kinh Mặc đài đến, cảm giác áp bách khiến đám xung quanh như thủy triều rút , tự động dạt sang hai bên.
Không cần hỏi, cần nghi, chính là Ngu Kinh Mặc.
Tôn tổng sợ đến mức đầu gối run rẩy, quỳ rạp xuống ngay tại chỗ.
Điền Nguyễn mặt biểu cảm, trong lòng nở hoa vui sướng: Điếu tạc thiên, cha trai bạo!