Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-03-29 11:48:29
Lượt xem: 109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ca phu ca xoá, chẳng vẫn là phu?

Chúc Chi Chi đầu mong đừng thông minh như , cùng Điền Nguyễn mắt to trừng mắt nhỏ.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc : “Bạn học Chúc hẳn là thể giữ bí mật chứ?”

Chúc Chi Chi ngẩng mắt lên gương mặt tuấn mỹ vô song của Ngu Kinh Mặc. Đối phương thật sự quá cao, cô chỉ thể ngửa đầu, cảm giác áp lực tức thì giống như cả một ngọn núi băng đổ ập . “…… Đương nhiên, kín miệng.”

Điền Nguyễn đối với cái miệng của Chúc Chi Chi một chút lòng tin cũng , khỏi hối hận vì lỡ lời.

Ngu Kinh Mặc tự nhiên nắm lấy tay Điền Nguyễn, “Không , bạn học Chúc sẽ vì chúng giữ bí mật. Nếu , nhà cô sẽ phá sản.”

Điền Nguyễn: “……”

Chúc Chi Chi: “Tôi lấy nhân phẩm của đảm bảo, tuyệt đối tiết lộ quan hệ của hai .”

Điền Nguyễn: “Tôi cũng tin nhân phẩm của . Cậu lấy bộ tài nguyên đam mỹ mà đang làm đảm bảo. Nếu ngoài, đời đừng hòng tiểu thuyết đam mỹ, truyện tranh, manga anime, kịch truyền thanh, audio book nữa.”

Chúc Chi Chi run lên một cái, như lá khô trong gió, cứng đờ: “Tôi bảo đảm!”

Đánh rắn đ.á.n.h dập đầu. Điền Nguyễn đời tám phần là bắt rắn, nắm điểm yếu của khác vô cùng chuẩn.

Là học sinh trường quý tộc, máy bay hiển nhiên chỉ khoang hạng nhất, phòng chờ VIP. Không khí trong phòng chờ của Văn Học Xã lập tức trở nên quỷ dị và yên tĩnh. Hoàng Đậu hỏi những khác: “Các uống cà phê chứ?”

Chúc Chi Chi ho khan: “Tôi chỉ uống caramel macchiato.”

“Nơi chỉ Americano và Cappuccino.”

“Vậy Cappuccino. Điền Nguyễn cũng uống cái đó.”

Điền Nguyễn định dậy tự lấy thì Ngu Kinh Mặc ấn xuống, thản nhiên : “Hắn uống. Chút nữa lên máy bay còn nghỉ ngơi.”

Không ai dám phản bác.

Gửi hành lý xong, trợ lý Từ bước , còn chu đáo mua hai ly đồ uống: “Ngu , Điền thiếu gia, cà phê.”

Ngu Kinh Mặc nhận hai ly cà phê, từ tốn uống.

Điền Nguyễn: “……”

Trợ lý Từ: “Nếu để mua thêm một ly?”

Ngu Kinh Mặc: “Mua một hộp sữa tươi nóng.”

Trợ lý Từ chạy . Điền Nguyễn ngượng ngùng. Ba phút , trợ lý trở đưa sữa nóng. Tất nhiên, cũng quên mua cho một ly sữa khoai môn nóng hổi.

Điền Nguyễn: “……” cũng uống sữa.

ánh mắt nghiêm khắc của Ngu Kinh Mặc, chỉ thể ngoan ngoãn uống sữa bò.

Chúc Chi Chi đôi phu phu mắt, uống cà phê chảy m.á.u mũi: “Hắc hắc hắc…… Sữa bò……”

“Đoàn trưởng!” Hoàng Đậu giật , “Cậu chảy m.á.u mũi !”

Máu mũi chảy thẳng xuống ly Cappuccino, hòa thành màu nâu đỏ, trông như cục m.á.u trong kỳ kinh cuối. Chúc Chi Chi cúi xuống , “Nôn……”

Loa thông báo nữ dịu dàng vang lên: “Kính thưa quý khách khoang hạng nhất, chuyến bay SC1036 chuẩn cất cánh, xin mời quý khách mang theo hành lý tùy và làm thủ tục lên máy bay.”

Nhân viên cần vụ đến, cửa thấy Chúc Chi Chi mặt mũi đầy m.á.u mũi, hoảng sợ: “Vị tiểu thư bệnh gì ?”

Chúc Chi Chi vội xua tay, dùng khăn giấy bịt mũi: “Không , do thời tiết khô quá.”

“Vậy xin mời mấy vị theo .”

Khoang hạng nhất ngoài việc lên còn trái cây và đồ ăn vặt phục vụ giới hạn. Tiếp viên hàng chú ý tình trạng chảy m.á.u mũi của Chúc Chi Chi nên chu đáo đem cho cô một chai nước muối sinh lý dạng xịt.

Điền Nguyễn ở vị trí gần cửa sổ, Ngu Kinh Mặc bên cạnh che chắn kín kẽ. Cậu sang chuyện với Văn Học Xã, còn định thò đầu .

máy bay vốn thích hợp chuyện, trò chuyện vài câu xong, Điền Nguyễn liền lật tạp chí , từ lúc nào tựa lên vai Ngu Kinh Mặc ngủ.

Ngu Kinh Mặc đắp cho chiếc chăn mỏng, nhắm mắt dưỡng thần.

Yên tĩnh đến mức tiếp viên đẩy xe đồ qua cũng cực kỳ nhẹ.

Chúc Chi Chi chỉ thể cùng các thành viên dùng thủ thế để giao lưu, đ.á.n.h chữ di động, đương nhiên tắt âm bàn phím.

Một khoang hạng nhất , Văn Học Xã thành… phòng giam.

Thế nên một giờ khi máy bay hạ cánh, bọn họ mỗi duỗi lưng, chạy còn nhanh hơn thỏ —— ở gần đại lão quá thật sự nghẹn c.h.ế.t!

Điền Nguyễn cũng vươn vai, nhưng chỉ là duỗi cho đỡ mỏi, hít một khí lạnh mát: “Ngủ một giấc, thật thoải mái.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Chúc Chi Chi mặt mày thống khổ. Thì cận kề ghép CP hề vui sướng như tưởng tượng, mệt c.h.ế.t.

Điền Nguyễn nghi hoặc: “Bạn học Đậu Nành chạy nhanh ?”

Chúc Chi Chi một câu đậm chất triết lý: “Bởi vì cách tạo nên cái .”

Nói xong, cô giẫm chân, làm động tác như đang đề-pa xe máy, chạy biến: “Gặp ở buổi !”

Điền Nguyễn: “Không cùng… ?” Bóng còn chẳng thấy.

Ngu Kinh Mặc : “Anh đưa em .”

Điền Nguyễn gật đầu, “Được.”

Ra khỏi ga sân bay, đợi một lát trợ lý Từ, xe chuẩn xong, một chiếc Rolls-Royce màu đen vô cùng kín đáo, hợp phong cách Ngu Kinh Mặc.

Đợi trợ lý Từ đẩy hành lý và đưa cốp xe xong, liền lên chiếc xe dân dụng càng kín đáo hơn phía .

Trong xe, Ngu Kinh Mặc nhận điện thoại, “Ừ” vài tiếng : “Cứ tiến hành như thường.”

Cúp máy, : “Chi nhánh tỉnh lị chủ yếu làm về bất động sản, gần đây một tòa nhà mới thiện. Tối nay tổ chức lễ cắt băng, em ?”

“Cắt băng buổi tối?” Điền Nguyễn hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-108.html.]

“Đều là ban ngày cắt băng, bọn họ vội vàng như để cắt băng, là sợ truy cứu trách nhiệm.”

“Truy cứu?”

“Giá cả và chất lượng vật liệu tương xứng, ăn chặn một khoản phí khai phá lớn. Làm lễ cắt băng thật , cũng coi như cho chút thể diện và cho một lời giải thích.”

Điền Nguyễn quá hiểu, nhưng kịch để xem, dưa để ăn, nhất định mặt.

Hội Đọc Sách tổ chức ở thư viện thành phố tỉnh lị. Bắt đầu từ 12 giờ trưa thư viện sẽ đóng cửa, từ chối tiếp khách, đến đầu giờ chiều mới mở . Thời gian hoạt động từ 1 giờ rưỡi đến 4 giờ rưỡi.

Điền Nguyễn đến đúng lúc, vặn mặt một chút. Chỗ đậu xe thư viện kín, mở cửa xe bước xuống, : “4 giờ rưỡi tới đón em.”

Ngu Kinh Mặc: “Mang điện thoại theo cẩn thận, đừng để làm mất.”

Điền Nguyễn chỉ tay chuỗi hạt đàn gỗ cổ tay và chiếc đồng hồ thể thao: “Định vị của em vẫn mở cho , vứt cũng vứt .”

Ngu Kinh Mặc thấy xe bảo tiêu cũng chạy tới, lúc mới yên tâm xử lý công việc.

“Phu nhân!!” Đại Tráng xuống xe liền hét như trâu rống.

Hai cô gái đến tham gia Hội Đọc Sách giật , trông thấy một đàn ông cao lớn, vạm vỡ, mặc đồ đen đang lao về phía họ, lập tức hét “Biến thái!” dùng cái túi trong tay đập thẳng mặt Đại Tráng.

Điền Nguyễn ngay gần đó, tận mắt thấy một khoẻ mạnh như Đại Tráng mà túi của mấy cô gái đập cho ngất xỉu.

Mao Thất chậm rãi bước tới, một cước đá Đại Tráng sang bồn hoa, hướng hai cô gái xin : “Xin hai vị, làm các vị hoảng sợ. Hắn , chỉ là… thiểu năng trí tuệ.”

Hai cô gái rộng lượng tha thứ: “Thì là thiểu năng, mà, đến tham gia Hội Đọc Sách thế nào đều là trí thức, thô lỗ .”

Điền Nguyễn lấy từ túi cuốn sổ nhỏ, xé một tờ, mấy chữ, đặt bên cạnh Đại Tráng: Không c.h.ế.t, đừng quấy rầy.

“……”

Điền Nguyễn mở điện thoại gọi video cho Lộ Thu Diễm.

Kết quả phát hiện bối cảnh phía Lộ Thu Diễm giống như đang ở nhà họ Ngu, chính là phòng phía trong — nơi Ngu Thương chuyên dùng —— từng hàng bình hoa cổ rực rỡ, trong đó mấy cái bình sứ men xanh còn là đồ mà Điền Nguyễn từng lén lấy về cắm hoa.

“Làm gì?” Lộ Thu Diễm thản nhiên hỏi, “Không đang tham gia Hội Đọc Sách ?”

Mắt Điền Nguyễn sáng lên: “Cậu chăng đang ở phòng Ngu Thương?”

Lộ Thu Diễm: “…… Là phòng khách.”

“Cậu phòng .”

“Tôi làm gì? Rảnh . Đi.” Lộ Thu Diễm cúp video.

“……” Điền Nguyễn tức giận, vai chính mà cũng cái tính khí kỳ quặc như thế, thật hiếm thấy.

Nhân viên tiếp đón yêu cầu trình thư mời.

Chúc Chi Chi liền ôm cây đợi thỏ ở ngay cầu thang, thấy liền chạy xuống : “Hắn cùng . Là đại tài t.ử của Văn Học Xã Đức Âm, Điền Nguyễn, qua ?”

Nhân viên gật đầu: “Như sấm bên tai, bài ‘Tôi là một cây’ bọn tranh .”

Điền Nguyễn hổ : “Tài t.ử gì, đừng bừa. Tôi hôm nay chỉ tới xem náo nhiệt.”

Bỗng một bóng dáng cao gầy ngang, Điền Nguyễn lập tức chỉ: “Hải Triều! Hải Triều mới là tài tử!”

Thiếu niên quét mắt lạnh sang, đôi mắt phượng nhếch, giống Ngu Đề và Ngu Kinh Mặc đến tám chín phần. Cháu giống chú, cũng gì lạ.

Điền Nguyễn hoảng một chút, suýt nữa bật : “Đại… Đại…”

Chúc Chi Chi: “Đại?”

“Đại tài tử!” Điền Nguyễn gồng kéo suy nghĩ đang lao như mười con ngựa, suýt nữa thành… cháu trai lớn.

Hải Triều để ý, lạnh lùng bước lên lầu hai, lên lầu ba.

Chúc Chi Chi nở rộ như đoá cúc: “Đức Âm chúng cứu ! Hiệu trưởng thật sáng suốt, từ trường trung học trực thuộc đào một tài t.ử lớn như về đây.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Vậy thì quấn lấy .”

Chúc Chi Chi nghiêm nghị: “Tôi là loại vong ân bội nghĩa ? Cậu là đại diện Văn Học Xã, Hải Triều là đại diện Đức Âm. Trong lòng , đương nhiên Văn Học Xã quan trọng hơn Đức Âm.”

Điền Nguyễn: “…… Không Hiệu trưởng Lý xong cảm tưởng gì.”

Hội Đọc Sách mời giảng viên khoa văn của đại học danh tiếng đến truyền thụ kiến thức, còn lãnh đạo Sở Giáo d.ụ.c đến dự, thể nể mặt nhóm học sinh ưu tú và những yêu văn học.

Lầu 3 là khu chủ sự, ở cạnh hành lang dài, từng hàng giá sách bày đầy, còn tùy ý sàn, đến sớm thì .

Cảm giác vẫn giống như thư viện đông nghịt cuối tuần , những quả thật đều là yêu sách.

Chúc Chi Chi thần thông quảng đại, mắt tinh vô cùng, mà từ hàng loạt tác phẩm văn học nghiêm túc thể một phát sách đam mỹ, vui vẻ chia sẻ với Điền Nguyễn.

…… Ừm, Điền Nguyễn thừa nhận cũng thích mấy thứ đó. Chỉ cần quá “ngược lôi”, đều chấp nhận .

Nếu thì cũng thể nhớ bộ sách ở thế giới rõ đến .

Chỗ tiện video, Điền Nguyễn cầm sách thử. chỉ một lúc, liền mất hứng, sang giá tập tranh rực rỡ màu sắc mà sinh hứng thú.

Cậu để sách chỗ cũ, xem tập tranh.

Tập tranh miêu tả vũ trụ trời, màu sắc rực rỡ mê hoặc, những đoạn giải thích mơ hồ huyền ảo, như đến từ nơi sâu thẳm vũ trụ truyền đến.

1 giờ rưỡi, ban tổ chức đột nhiên từ trong đám đông bước , cầm micro : “Tôi vui! Các vị đều là thích sách! Hôm nay tụ họp tại đây, là để thảo luận về tu dưỡng văn học và kết thúc —— kết thúc ? Đương nhiên là , chính là thời điểm văn minh nhân loại diệt vong!”

Âm nhạc hùng tráng vang lên, cảm xúc lập tức kích thích, đây chính là sức hấp dẫn của chữ và âm nhạc đối với nhân loại.

Điền Nguyễn tâm trí bay nơi khác, phiêu diêu trôi nổi, cho đến khi ban tổ chức nhiệt huyết dâng trào bước tới: “Xin mời đại tài t.ử của trung học Đức Âm, lớp 11 ban 1, Điền Nguyễn lên phát biểu!”

Micro đưa thẳng đến bên miệng Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn hít một , ngửi thấy mùi hôi miệng micro, “Thối quá……”

Thối quá……

Thối……

Thối……

Tiếng vang dội vòng quanh, dứt bên tai.

Ban tổ chức: “…………”

Mọi : “…………”

Loading...