Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-03-29 11:47:52
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ngày hôm , buổi chiều, môn mỹ thuật là môn thi cuối cùng. Giáo viên giám thị bộ môn mỹ thuật công bố đề bài ngay tại chỗ: Vẽ một sự việc ý nghĩa mà bạn từng nhớ.

Yêu cầu sử dụng màu bột nước, thể tự mang cọ vẽ, nhưng tham khảo bất kỳ sản phẩm điện t.ử nào.

Có thể đề bài chung chung trừu tượng, nhưng vì bài thi tính điểm tổng xếp hạng, nên ai nấy đều nhẹ nhõm, cầm cọ chấm màu tùy tiện vẽ.

Trong đầu Điền Nguyễn hình ảnh, khổ nỗi tay quá vụng nên căn bản chẳng vẽ . Cậu lấy cọ vẽ tự mang , thì đột nhiên một cảnh tượng ập lên trong đầu ——

Tối hôm qua Ngu Kinh Mặc chính là dùng cây cọ để trêu chọc .

Đầu cọ làm từ lông ngựa, mềm mại mà cứng, khi lướt qua chỗ mẫn cảm thì ngứa đến chịu , mang theo một loại xúc cảm kỳ quái khó ……

Toàn bộ quá trình như phủ một lớp sương mơ hồ. Điền Nguyễn chỉ nhớ rõ cảnh Ngu Kinh Mặc dùng bàn tay to, khớp xương rõ ràng cầm lấy cây cọ, vẽ , như thể làn da chính là tấm toan mỹ nhất.

Cọ vẽ ướt, mỗi lướt qua để vệt nước, dính nhẹ. Ngu Kinh Mặc dùng ngón cái và ngón giữa vuốt nhẹ, kéo một sợi mỏng như tơ nhện, ánh đèn càng trở nên mờ mảnh.

Điền Nguyễn vùi trong chăn, thấy cây cọ, nhưng cây cọ vẫn luôn chạy loạn , khiến run lên, cảm giác lạnh.

Ngu Kinh Mặc dùng cọ quét xuống vùng tuyết trắng cơ thể , nắm lấy bộ hoa mai viên của .

Nơi sâu thẳm u tối, núi ngọc dựng thành đỉnh.

Cây cọ như đang phác họa một bức tranh sơn thủy đậm chất tả ý.

Điền Nguyễn nhịn lấy màu xanh đậm đặt bút, vẽ những dãy núi trùng điệp, khi xa khi gần, mây mù lượn quanh. Mới qua thì chẳng gì đặc biệt, nhưng kỹ sẽ phát hiện đó là một đang quỳ gối, cúi đầu giữa trời đất.

Tựa như đang quỳ lạy, tựa như van cầu.

Lại tựa như đang chờ làm xx.

Điền Nguyễn: “……”

Ánh mắt sắc bén của Hạ Lan Tư quét qua liền ngay, , còn giơ ngón tay cái với Điền Nguyễn.

Làm như thể Điền Nguyễn công khai vẽ xuân cung đồ .

Điền Nguyễn tức tối vẽ thêm bản khác, nhưng cuối cùng cả hai bức đều thu. Cậu ngăn , nhưng Hạ Lan Tư ung dung giữ lấy “bài thi”, xếp chung với bài của các học sinh khác, : “Chúc mừng thành môn thi cuối cùng của kỳ . May cho các học kỳ thế giáo viên mỹ thuật lên lớp, nhưng học kỳ sẽ đến nữa. Các tự do .”

Một học sinh vốn thích tính cách phóng khoáng của Hạ Lan Tư, hơn nữa gương mặt , nên nhao nhao níu kéo .

Hạ Lan Tư chỉ cho qua, cứ thế bước chân dài mất.

Điền Nguyễn từ phòng mỹ thuật về phòng học. Vì Nam Mạnh Dao thi cùng phòng thi với , hai quen mặt , lễ phép chào: “Nghỉ đông vui vẻ.”

Nam Mạnh Dao khoác áo choàng đen dài, lạnh lùng gật đầu: “Cậu cũng .”

“Bạn học Nam định chơi?”

“Tôi đến nhà bà ngoại, ở Thụy Sĩ.”

Điền Nguyễn cảm thán: “Thụy Sĩ lắm.”

Nam Mạnh Dao đáp: “ ở lâu cũng chán. Thỉnh thoảng nghỉ một chuyến thì .”

Điền Nguyễn khuôn mặt mang nét Trung Quốc điển hình của cô, “Cậu giống con lai.”

“Nhà ngoại di dân qua đó.” Nam Mạnh Dao hiếm khi nhiều hơn một chút, “Về chắc cũng sẽ cùng cha di dân.”

“Vì ?”

“Trong nước cạnh tranh lớn quá.” Nam Mạnh Dao chút phiền muộn, “Không thì cũng chẳng .”

Điền Nguyễn: “Uông Vĩ Kỳ nhất định sẽ đau lòng lắm.”

“…… Hắn đau lòng chẳng liên quan đến .”

Điền Nguyễn bỗng nhớ : “Vậy Nam Hoài Quất cũng di dân theo ?”

Nam Mạnh Dao: “Nhà một vinh thì cả nhà vinh, một tổn thì cả nhà tổn. Hắn chắc chắn theo, thì chỉ thể từ bỏ .”

Điền Nguyễn gật đầu tỏ ý hiểu. Cuốn sách tả thật: tiền thường thể xuất ngoại thì xuất ngoại. Tuy nước ngoài cũng an , nhưng các quốc gia phát triển phúc lợi chung vẫn tiên tiến hơn trong nước.

Về tới phòng học, náo nhiệt chẳng khác gì chợ.

Điền Nguyễn thấy quen, mới hai câu thì ai đó hỏi: “Đông Lệnh Doanh?”

Bạn học bên cạnh hỏi tiếp: “ , Điền Nguyễn, tham gia ?”

“Không, còn việc khác.” Điền Nguyễn còn hưởng tuần trăng mật.

Uông Vĩ Kỳ chen : “Việc gì? Đông Lệnh Doanh chỉ bảy ngày, cả đám tính Úc chơi, ?”

Điền Nguyễn động lòng, nhưng vẫn từ chối: “Không , .”

Lên lớp 12 còn một kỳ nghỉ đông nữa, khi đó chơi cũng muộn. Hơn nữa đó còn trại hè.

So với mấy hoạt động , hiện giờ càng mong tuần trăng mật với Ngu Kinh Mặc.

Chủ nhiệm lớp phòng học thông báo: ba ngày đến trường nhận phiếu điểm và bài tập nghỉ đông, giải tán.

Điền Nguyễn khoác cặp chạy về phía cổng trường. Ngu Thương và Lộ Thu Diễm chậm hơn vài chục bước, thấy bóng dáng phía nóng nảy đến mức chạy kịp.

“Xem ba nhỏ nhà bây giờ chỉ hưởng tuần trăng mật với cha .” Lộ Thu Diễm tùy ý xách cặp, giọng nửa đùa nửa thật.

Ngu Thương đeo cặp một vai, thỉnh thoảng vài bạn học gan lớn chào , tạm biệt. Anh chỉ gật đầu, hỏi ngược Lộ Thu Diễm: “Cậu cũng hưởng tuần trăng mật?”

Lộ Thu Diễm khựng một nhịp, liếc một cái: “Tôi còn vị thành niên, hưởng cái gì tuần trăng mật.”

Ngu Thương nghĩ nghĩ: “Chờ qua Tết, chúng đều thành niên.”

“Còn lâu, sinh nhật tháng tám.”

“Tôi tháng ba.”

“Ờ.” Lộ Thu Diễm thản nhiên, “Thành niên cũng hưởng tuần trăng mật. Tuổi kết hôn hợp pháp là hai mươi, chúng ……”

Ngu Thương mặt lạnh hỏi: “Chúng cái gì?”

Lộ Thu Diễm lập tức nhận quá đà, tám chữ còn định mà tới kết hôn, bèn : “Không gì.”

“……”

Lộ Thu Diễm bổ sung: “Tôi sẽ kết hôn.”

Ngu Thương khó hiểu: “Vì ?”

Lộ Thu Diễm đá một viên đá cuội từ , âm thanh lăn mặt đất vang giòn. Y cúi mắt, vẻ mặt thanh tú giấu một tia khinh thường: “Tôi vết xe đổ của cha .”

Ngu Thương trầm mặc vài giây : “Không ai cũng giống cha .”

“Ừ.” Lộ Thu Diễm rõ bản , “ giống bọn họ. Tôi mà kết hôn, chỉ tổ gây thêm họa.”

Ngu Thương nghiêm mặt y, ánh mắt vô cùng trịnh trọng: “Lộ Thu Diễm, chính là , giống bất kỳ ai.”

“……” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-107.html.]

Lộ Thu Diễm đối diện ánh mắt , thần kinh như điện quét qua mà lập tức né . Không do gió lạnh thổi vì lý do gì, vành tai cùng gò má y ửng hồng nhạt. Môi mấp máy, chẳng câu nào, chỉ cúi đầu đá đá đất.

Ngu Thương thấy dáng vẻ của y, bỗng hiểu điều gì: “Nghỉ đông vẫn thực tập ở khách sạn Macchiato Quốc tế Hoa Viên. Cậu làm thêm ở đó, chúng vẫn thể gặp.”

“Ồ.”

……

Điền Nguyễn chiếc Ferrari đỏ thẫm, xuống ngửi thấy thoang thoảng hương hoa. Ngu Kinh Mặc đưa cho một bó hoa: “Chúc mừng.”

“Cảm ơn Ngu .” Điền Nguyễn vui vẻ ôm lấy bó hoa cực lớn, ngoài hoa hồng đỏ rực còn đầy , forget-me-not, cúc nhỏ hồng trắng, phối hợp tươi rực rỡ.

Có lẽ cũng vì mừng Điền Nguyễn thi xong nên hôm nay mới đặc biệt dùng chiếc Ferrari đỏ bắt mắt , chứ ngày thường đều là chiếc Maybach đen tuyền.

Bọn họ trở về trang viên ngay, mà tới nhà hàng xoay tầng cao nhất khách sạn 5 dùng bữa. Ngu Kinh Mặc còn gọi riêng cho Điền Nguyễn một phần bánh kem dâu nhỏ để chúc mừng.

Nhà hàng xoay vận hành chậm để bảo đảm định. Bàn ăn sát cửa kính cảnh, cúi đầu xuống là ánh đèn thành phố rực rỡ, chân là độ cao hàng trăm mét, tựa như giữa mây trời.

Ngoài bánh kem, còn quà.

Ngu Kinh Mặc mỗi tháng đều tặng một món quà nhỏ, món vài chục vạn, cũng món cả ngàn vạn, món nào cũng đúng sở thích Điền Nguyễn.

Hôm nay hộp quà lớn hơn bình thường nhưng nặng, liền đoán: “Chắc chắn là quần áo.”

Ngu Kinh Mặc nhướng đuôi mày: “Thuộc loại phụ kiện, nhưng quần áo.”

“?” Điền Nguyễn mở hộp, liền thấy một dãy len đỏ gấp ngay ngắn: “Khăn quàng cổ?”

Cậu lấy , quả nhiên là khăn quàng cổ. Choàng lên cổ mềm ấm.

Ngu Kinh Mặc dậy, cánh tay vượt qua mặt bàn chỉnh giúp . Thanh niên vốn da trắng mịn, ngũ quan thanh tú, sắc đỏ của khăn quàng cổ càng thêm nổi bật.

Điền Nguyễn thấy rõ bản trông như thế nào, chỉ ngẩng đôi mắt nâu sâu ánh nước hỏi: “Đẹp ?”

Trong con ngươi đen như mực của Ngu Kinh Mặc thoáng hiện ánh sáng nhỏ li ti. lúc cửa sổ xoay chậm đưa ánh trăng gần, nhưng ánh trăng ánh đèn vạn nhà cũng chẳng bằng mắt: “Đẹp.”

Điền Nguyễn giọng trầm thấp như cello, thẹn mà rũ mi, nghịch nghịch đuôi khăn: “Khi trượt tuyết em cũng mang.”

“Ừm.”

Kết quả đêm đó, khi Điền Nguyễn giường một mảnh che , khăn quàng cổ vẫn còn quấn cổ.

Ngu Kinh Mặc khảy nhẹ hoa mai nhỏ của , : “Đẹp.”

Điền Nguyễn: “……”

Cái gì cũng đừng biến thành đồ chơi chứ!

Ngu Kinh Mặc dùng khăn che mắt thanh niên. Sắc đỏ uốn lượn gối, chóp mũi tinh xảo thấm chút mồ hôi, môi hồng khẽ hé, đầu lưỡi ẩn hàm răng mang theo hỗn hợp thở bạc hà, cam, chanh.

Trước mắt Điền Nguyễn chỉ một mảng hồng, gì đó nhưng chặn .

Tai cùng má đỏ bừng, đầu lưỡi ép chặt, chỉ thể thở qua mũi từng chút.

Khăn quàng cổ chậm rãi trượt từ mắt xuống gối. Điền Nguyễn thấy Ngu Kinh Mặc đang quỳ một gối bên cạnh, lông mày nhíu . Dù lúc là cảnh thế nào, biểu cảm của Ngu Kinh Mặc cũng nhiều, giống một vị tiên cao cao tại thượng rơi xuống phàm trần đầy bụi đỏ.

Ẩn nhẫn mà bùng nổ. Ôn nhu xen lẫn thô bạo.

Ngu Kinh Mặc cúi đầu hôn , giọng trầm thấp dụ dỗ: “Đứa trẻ ngoan.”

Khóe mắt Điền Nguyễn ươn ướt, cũng hôn đến .

“…… Mang em tắm đ.á.n.h răng.”

Không may là, hừng đông hôm Điền Nguyễn còn tham gia đại hội sách.

Đại hội sách vốn tổ chức từ nửa tháng , nhưng ban tổ chức xem xét học sinh bận ôn thi nên dời khi thi xong.

Mọi thư thái, sách cũng càng thuần túy.

Điền Nguyễn thu dọn xong, chuẩn sân bay cùng Văn Học Xã hội hội hợp, cùng bay đến thành phố tỉnh lị.

Má Lưu lải nhải bảo mang chút trái cây và đồ ăn vặt để chia cho bạn cùng lớp đường, nhưng Điền Nguyễn liên tục từ chối, máy bay đồ ăn .

Ngu Thương: “Hắn đầu ngoài.”

Má Lưu sốt ruột: “Thiếu gia hiểu. Lần đưa theo. Lần một , lỡ nửa đường bạn học tách , ở một thì làm ?”

Ngu Thương: “Bay trực thăng đón.”

Quản gia nhắc: “Bay trực thăng trong nội thành cần báo một tuần.”

Ngu Thương: “Vậy lái xe đón.”

Quản gia: “Từ Tô Thị đến tỉnh lị cao tốc nhanh nhất cũng ba tiếng. Ba tiếng đường đủ cho nhiều chuyện phát sinh.”

Ngu Thương: “Vậy đừng đại hội sách nữa. Ngoan ngoãn ở nhà thêu hoa .”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc mặc tây trang phẳng phiu xuống lầu, khoác áo khoác đen, khí thế ép : “Nói chuyện với ba nhỏ của con như ? Đại nghịch bất đạo.”

Ngu Thương: “……”

Ngu Kinh Mặc xuống lầu, nắm tay Điền Nguyễn: “Anh cùng em.”

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Vậy công việc của thì ? Anh bận như mà.”

“Vừa chi nhánh tỉnh lị kẻ ngứa tay, nhân tiện qua xử lý.”

Điền Nguyễn cảm thấy: Ngu Kinh Mặc vốn nghiêm chỉnh, nhưng ở bên cạnh lâu ngày bắt đầu… nghiêm chỉnh nữa. Đây gần mực thì đen ?

“Hóa Mặc, em mới là Mặc.” Điền Nguyễn ai oán.

Ngu Kinh Mặc: “?”

“Em đổi tên thành Điền Mặc .”

“Phát âm như súc miệng, em chắc chắn đổi?”

“…… Không đổi nữa.” Điền Nguyễn đùa thất bại, mà Ngu Kinh Mặc thì nghiêm túc.

Hai cùng xuất hiện ở sân bay.

Trợ lý cẩn thận đẩy một xe nhỏ gồm ba vali cỡ lớn và một túi nhỏ. Túi nhỏ là của Điền Nguyễn, còn ba vali lớn tất nhiên là của ông chủ và phu nhân.

Điền Nguyễn mặc quần đen dáng thể thao, áo phao trắng ngắn, quàng khăn đỏ, đơn giản mà nổi bật. Cậu , từ xa thấy Chúc Chi Chi vẫy tay.

Cô gái tóc ngắn mặc áo da bó sát phong trần, cổ áo lót lông nhân tạo, giày còn gắn dây xích leng keng, thoạt như một thiếu niên thời thượng.

Chúc Chi Chi vốn vui, thấy Ngu Kinh Mặc cạnh Điền Nguyễn liền càng vui, kích động đến nhảy cẫng: “Điền Nguyễn, máy bay chung với rể của ?!”

Điền Nguyễn nhất thời hiểu kịp: “Bỏ chữ ‘ rể’ .”

Chúc Chi Chi: “???”

 

 

Loading...