Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-03-29 11:45:21
Lượt xem: 119

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ngày hôm , Điền Nguyễn học, miệng vẫn còn hồng, sưng lên.

Để giảm bớt trạng thái khác thường , Ngu Kinh Mặc giữa đường mua cho một cây kem chocolate vỏ giòn.

Xé gói , Ngu Kinh Mặc đưa cây kem hình trụ trắng dài sang cho : “Có thể sạch lắm, ủy khuất em một chút.”

Điền Nguyễn hổ, tức giận liếc một cái, nhận lấy kem, c.ắ.n lớp vỏ chocolate giòn bên ngoài. Hương vị đậm đà, xen lẫn hạt vụn, bên trong là lớp kem bơ bình thường.

Ngu Kinh Mặc ăn đến phần kem bơ, ánh mắt trầm vài phần, giọng thấp xuống: “Ăn ngon ?”

Điền Nguyễn gật đầu: “Ngon, chỉ là lạnh.”

“Anh thì lạnh.”

“……”

Điền Nguyễn dường như ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương hòa lẫn thở Ngu Kinh Mặc, cơ miệng kéo căng đến đau nhức, mà thể thật sự c.ắ.n xuống. Đầu lưỡi ép chặt, gần như thể nhấc lên nổi.

Cây kem trong miệng dần tan , lạnh buốt khiến khẽ rùng , mới hồn .

Ánh mắt Ngu Kinh Mặc mang theo vài phần xâm lược, dùng khăn tay lau vệt bơ bên môi : “Ăn từ từ thôi, thời tiết lạnh, ăn kem dễ đau bụng.”

Điền Nguyễn hổ bực: “Còn tại ……”

Tài xế phía hiểu tình hình, nhưng cũng hỏi thêm, dù , mấy chuyện nhỏ giữa vợ chồng thì nhiều lắm.

Đi nửa đường, Điền Nguyễn yêu cầu xuống xe.

“Em chắc chứ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.

Điền Nguyễn quả quyết gật đầu: “Vừa còn mười phút đường, em chạy bộ đến.” Hơn nữa, cũng cần thời gian để miệng bớt sưng.

Ngu Kinh Mặc ép buộc, dừng xe ở chỗ tạm, thả xuống bên đường. Nhìn bước lên vỉa hè, giọng nâng lên: “Tan học tới đón.”

Điền Nguyễn ngậm cây kem, vẫy tay: “Ừm!”

Chiếc Maybach chậm rãi hòa dòng xe, Điền Nguyễn vỉa hè, trong tay vẫn còn nửa cây kem.

Mấy học sinh ngang qua liếc với ánh mắt lạ lẫm, hiểu trời lạnh thế còn ăn kem.

Chiếc xe đạp của Đại Giang dừng cạnh , Lộ Thu Diễm bước xuống, dáng cao dài, thong thả bên cạnh : “Sao miệng thành kiểu ‘lạp xưởng’ ?”

Điền Nguyễn: “……”

“Lại hôn ? Đáng sợ thật.” Lộ Thu Diễm nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy Ngu Kinh Mặc quả thực lợi hại, thể hôn đến mức .

Điền Nguyễn c.ắ.n một miếng kem, mơ hồ đáp .

Cậu chằm chằm miệng Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm: “Làm gì thế? Tính c.ắ.n ?”

Điền Nguyễn : “Tôi xem buổi ghi hình biểu diễn của .”

Lộ Thu Diễm: “…… Thấy thế nào?”

Điền Nguyễn : “Cậu diễn thật giỏi, thua gì .”

Lộ Thu Diễm so với Điền Nguyễn, so tức là tự nhận thành trò .

Quả nhiên, nên nổi hứng diễn vai công chúa, giờ y diễn nữa thì cũng thở phào, ai ngờ còn .

“Thứ ch.ó nào ?” Lộ Thu Diễm một tay dắt xe, một tay nắm chặt .

Điền Nguyễn đáp: “À, trường đấy, mỗi màn biểu diễn đều ghi hình để lưu trữ.”

Lộ Thu Diễm buông tay, ngượng ngùng hỏi: “Không cảnh chứ?”

“Có hết, còn thấy đoạn với Ngu Thương hôn .”

“…… Cái đó hôn, là ngoài ý .”

“Là ngoài ý là lỡ để lộ tâm tư thật?”

Lộ Thu Diễm á khẩu.

Y và Ngu Thương chút mập mờ, mà Ngu Thương đối với y khác biệt rõ ràng, gần như ai cũng , trừ bản Ngu Thương.

Trên sân khấu, đối với khuôn mặt trang điểm đậm như y mà vẫn thể hôn xuống, nếu khẩu vị lạ thì chắc chắn là ý khác.

Sau đó, Lộ Thu Diễm uống nhầm nước chanh pha thuốc, chính Ngu Thương là đưa y đến khu du lịch suối nước nóng, cho y tắm nước lạnh ngâm suối nước nóng.

Tuy hai đều giữ lễ, hành động mật nào, nhưng giữa họ vẫn một bầu khí mơ hồ, khó rõ.

“…… Ngu Thương tâm trạng kém ?” Điền Nguyễn khó hiểu.

Lộ Thu Diễm: “Hắn tâm trạng ?”

“Cậu nhận ?”

“Tôi hôm qua chuyện với .”

“Tại ?”

Lộ Thu Diễm đáp: “Hắn là hội trưởng hội học sinh, chỉ là học sinh bình thường, ở lớp 1, ở lớp 6, gặp mới lạ .”

Nếu cố ý tìm, ngày thường căn bản chẳng gặp .

Điền Nguyễn thở dài: “Khoảng cách xa nhất đời là sống c.h.ế.t, mà là cùng học trong một trường, nhưng luôn lỡ mất .”

Lộ Thu Diễm đá một viên đá nhỏ: “Nghe văn vẻ ghê, chua như Hải Triều.”

“?” Điền Nguyễn hỏi, “Hải Triều thì ?”

“Không , chỉ là một bài văn, cô giáo văn cảm thấy , bắt cả lớp diễn cảm.”

Điền Nguyễn chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy hổ. May mà giáo viên chủ nhiệm kiêm giáo viên văn của rảnh rỗi đến mức .

Lộ Thu Diễm tiếp: “Sau đó của Câu lạc bộ Văn học đến mời Hai Triều tham gia, từ chối, bảo rằng với đoàn trưởng như , sợ sẽ thành vai chính trong truyện 18+.”

Điền Nguyễn bật khúc khích, ăn xong miếng kem cuối cùng, ném que thùng rác bên đường: “Hắn đúng là lo xa.”

Lộ Thu Diễm cũng : “Hai hôm nữa buổi sách, ?”

“Đi chứ, cơ hội như thế, còn gặp mặt Cục trưởng Cục Giáo d.ụ.c tỉnh.”

Ngày thường, những đợt thị sát trường học chỉ cấp thị giáo d.ụ.c đến, còn lãnh đạo cấp tỉnh hiếm khi xuất hiện, xem như một cơ hội trải nghiệm hiếm . Trong nguyên tác, Hải Triều cũng tham gia buổi sách, chỉ là thông qua Câu lạc bộ Văn học, mà do Hiệu trưởng Lý đích mời.

Hải Triều vốn là “tài tử” của trường Trung học Phụ thuộc, đủ tư cách tham gia sách.

Điền Nguyễn chủ đề chính: “Ngu Thương ở diễn đàn của trường ban nhiều tài khoản phụ. Tôi thấy chỉ là tâm trạng rối bời, nên đối mặt với tình cảm của chính thế nào. Hai các cứ bình tĩnh vài ngày, để tự suy nghĩ rõ ràng.”

Lộ Thu Diễm kéo giọng, : “Hắn tìm , cũng tìm , gì mà yên lòng chứ.”

Điền Nguyễn chỉ đáp. Cậu rõ, Lộ Thu Diễm bề ngoài mạnh miệng nhưng bên trong mềm lòng, chỉ cần Ngu Thương vài lời ngọt ngào, chẳng mấy chốc hai làm hòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-101.html.]

Đến trường, thông báo điểm môn Ngữ văn phát xuống. Đề thi tròn 100 điểm, chính thức quy đổi sang thang 10, cách khác, 90 là 9 điểm, 99 cũng vẫn là 9 điểm.

Điền Nguyễn vặn 9 điểm, trong lòng như trút gánh nặng. Tiếp theo là chuẩn cho kỳ thi tiếng Nhật, bài kiểm tra mô phỏng và cuối kỳ.

Chương trình học lớp 11 gần như thành nội dung lớp 12, mà ở Đức Âm, tiến độ học vốn dĩ rời rạc, nên việc học càng thêm gấp gáp. Có thể hôm học xong, hôm đưa bài kiểm tra tháng.

Bởi , học dựa tự giác.

Sáng sớm, Điền Nguyễn ôm sách ôn tập, vẻ mặt chăm chú, gần như quên cả bản , đắm trong biển tri thức.

Uông Vĩ Kỳ lắp bắp thò đầu sang: “Điền Nguyễn, còn giận ?”

Điền Nguyễn: “?”

“Tôi mời ăn cơm nhé, coi như giảng hòa.”

“Vậy thể gọi thêm Lộ Thu Diễm ?”

“Được nha.” Uông Vĩ Kỳ vốn thích náo nhiệt, đặc biệt là khi cùng để ý ăn, “Gọi luôn cả ‘tài tử’ trường Phụ thuộc nữa.”

Thế là đến trưa, Điền Nguyễn gọi Lộ Thu Diễm và Hải Triều, Uông Vĩ Kỳ mời ăn cơm.

Lộ Thu Diễm từ chối.

Còn Hải Triều thích nợ nhân tình, : “Không cần, mang cơm .”

Điền Nguyễn hôm nay mang, nhưng nhớ rằng Ngu Thương mang theo, vẫn là cái túi đựng cơm cũ , giấy dán bong một nửa. Bên trong chắc chắn phần của Lộ Thu Diễm.

“Chúng ăn ở căn tin trường ,” Điền Nguyễn quyết định, “Không cần ngoài.”

Như thể cùng ăn với mang cơm.

Uông Vĩ Kỳ lập tức xị mặt: “Cơm căn tin các ăn nổi thật ?”

Điền Nguyễn: “Nhớ gọi thêm cá quế chiên giòn nhé, Lộ Thu Diễm thích món đó.”

Uông Vĩ Kỳ thở dài: “Được , còn ăn gì?”

“Tôm bóc vỏ cơm chiên.”

“……” Uông Vĩ Kỳ , “Anh thật giản dị đó.”

Hôm nay căn tin đông hơn bình thường, nhưng chỗ “ngự dụng” quen thuộc của hai nhân vật chính vẫn chiếm. Điền Nguyễn nhanh chóng xuống, : “Các múc cơm, giữ chỗ.”

Hải Triều mượn góc lò vi sóng của căn tin để hâm nóng hộp cơm tự làm.

Lộ Thu Diễm cũng xuống tùy ý, đảo mắt quanh mà thấy Ngu Thương , mày khẽ nhíu .

Điền Nguyễn thấy nhưng , định lấy điện thoại nhắn WeChat cho Ngu Thương, thì Hề Khâm từ xuất hiện, đặt cái túi tiện lợi cũ kỹ lên bàn, : “Hội trưởng gửi cho .”

Lộ Thu Diễm: “…… Còn ?”

Hề Khâm đẩy gọng kính, khổ: “Không phát cái gì điên, mắng cả đám một trận, bắt đầu dọn dẹp hậu quả để .”

“Hậu quả gì?”

“Diễn đàn.”

“Hắn ăn cơm ?”

“Chưa.”

Lộ Thu Diễm do dự một chút, xách túi cơm , lạ thật, giờ y khiến khác lo, giờ đến lượt Ngu Thương.

Điền Nguyễn vẫy tay, : “Nói chuyện cho , chỉ là ngại ngùng thôi!”

Lộ Thu Diễm: “……” Rõ ràng là Ngu Thương hôn y , cuối cùng thành Ngu Thương ngại ngùng?

Y cũng đánh, mắng câu nào, hổ cái rắm!

Thực , ngoài dễ thấu. Điền Nguyễn bây giờ cũng hiểu, Ngu Thương vì tâm trạng , ngoài ngại ngùng, còn bởi vì đang tự dằn vặt vì chính hành động của .

Ngu Thương Ngu Kinh Mặc dạy dỗ từ nhỏ, luôn đoan chính, tự giữ , từng vượt quá giới hạn. Anh quen ở vị trí cao, chỉ tay lệnh, khác cúi đầu theo.

tất cả sụp đổ khi gặp Lộ Thu Diễm.

Cái đầu tỉnh táo, lý trí của trở nên trống rỗng, trái tim vốn lạnh lùng nay đập nhanh lạ thường, còn cả nụ hôn nữa…

Trời hôn lên đôi môi đỏ rực . Chỉ vì đó là Lộ Thu Diễm, nên mới kìm mà cúi xuống gần hơn.

Đó là cảm xúc thể kiểm soát, hỗn loạn, vượt ngoài dự tính của Ngu Thương.

tình yêu vốn dĩ là thế.

Ngay cả Điền Nguyễn cũng từng vì tình cảm của mà phá vỡ kế hoạch tương lai, chỉ mục tiêu cuối cùng là đổi.

Điền Nguyễn nhịn mà nhắn WeChat cho Ngu Kinh Mặc: “Tình yêu thật là câu đố lớn nhất của loài .”

Ngu Kinh Mặc: “Mông của em mới là câu đố lớn nhất của .”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc: “Đang nghĩ xem nên giải nó thế nào.”

Điền Nguyễn: “Em còn trưởng thành / đáng thương.”

Ngu Kinh Mặc: “Qua Tết là mười chín, nhỏ nữa.”

Điền Nguyễn: “Được .”

Ngu Kinh Mặc: “Nghỉ đông dẫn em hưởng tuần trăng mật.”

Điền Nguyễn: “Vâng~”

Ngu Kinh Mặc: “Chuẩn sẵn sàng .”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc luôn thể lái câu chuyện sang hướng đó? Chẳng lẽ là do kìm nén lâu quá ?

Nghĩ kỹ , đúng là nào cũng là Điền Nguyễn “thoải mái” hơn, còn Ngu Kinh Mặc chỉ đành chịu đựng, từng trọn vẹn. Tuy hai nhiều ôm ấp, hôn hít, cọ cọ, nhưng luôn thấy… vẫn đủ.

Rất đủ.

Có lẽ lòng yêu vốn nhạy cảm, Điền Nguyễn bỗng cảm thấy một nỗi trống rỗng khó hiểu…

Cậu lắc đầu, , thể nghĩ xa như , Ngu Kinh Mặc như thế, thật sự chịu nổi.

mà… thử thì ?

Hay là… thử một nửa ?

Một cây xúc xích to bằng ba ngón tay đặt mặt , Điền Nguyễn buột miệng: “So với Ngu thì nhỏ hơn.”

Uông Vĩ Kỳ: “?? Cái gì cơ?”

Điền Nguyễn giả ngu: “Cái gì cái gì là cái gì?”

Hải Triều trở , bật : “Ha hả.”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...