Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-03-29 06:02:09
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lớp tuyết mỏng rơi xuống, gặp ánh mặt trời nhanh liền tan.

Điền Nguyễn chỉ tìm thấy dấu vết còn sót của tuyết ở chân tường, những chỗ khác đều nắng hong khô.

Ngu Kinh Mặc nắm tay khỏi khu suối nước nóng, “Thích tuyết rơi ?”

“Không thích.”

“Ồ?” Ngu Kinh Mặc ngạc nhiên.

Điền Nguyễn : “Tuyết rơi , nhưng thật sự lạnh. Lúc nhỏ em áo bông để mặc, chỉ thể khoác thêm mấy lớp quần áo xuân thu, vẫn lạnh thấu xương.”

Nhắc đến hồi nhỏ, chính Điền Nguyễn cũng khâm phục , mà vẫn thể chịu đựng chạy nhảy trong trời tuyết lớn. 

Trước khi cha nuôi nhận về, luôn một bậc cửa viện phúc lợi trẻ em, mùa xuân xem chim én bay, mùa hè chim nhỏ đậu cành, mùa thu lá cây rơi đầy sân, mùa đông gió buốt lạnh đến thấu xương.

Cậu vẫn luôn chờ đợi trong hy vọng, cuối cùng cũng đợi cha nuôi, sống những ngày suốt hai năm.

Hai năm mơ hồ mà hạnh phúc, nhưng thời gian luôn ngắn ngủi. Cha nuôi gặp t.a.i n.ạ.n máy bay, để Điền Nguyễn một học, tan học, mùa đông lạnh giá còn ai hỏi đủ áo mặc , lạnh .

Đến lúc , mới thật sự hiểu sự của cha nuôi. Dù ký ức mờ , cảm giác vẫn vô cùng ấm áp.

Ngu Kinh Mặc siết c.h.ặ.t t.a.y Điền Nguyễn, hỏi: “Lạnh ?”

Điền Nguyễn lắc đầu, “Không lạnh.”

Những ngày khổ cực qua, Điền Nguyễn cũng còn chìm trong những thiếu hụt năm xưa nữa, nhiều kế hoạch cho tương lai của .

“Ngu , lạnh ?” Điền Nguyễn ngược nắm c.h.ặ.t t.a.y , nghiêm túc hỏi.

Vừa mất cha lâu, nỗi đau của Ngu Kinh Mặc e rằng sâu nặng hơn . Điền Nguyễn khi đó còn nhỏ, tình cảm dành cho cha nuôi cũng quá sâu.

Ngu Kinh Mặc thì khác, đồng hành cùng cha ruột nhiều năm, từ quần áo ăn uống ngủ nghỉ, đến học, thi cử, nhận thưởng việc gì cũng cha bên cạnh.

Ngu Kinh Mặc , nhạt: “Không lạnh.”

Ba mươi tuổi, sớm học cách tự điều chỉnh cảm xúc. Thứ duy nhất khiến bằng lòng buông bỏ phòng … chính là thừa kế tương lai, cũng là Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn giống như một cơn gió, kịp phân biệt, kịp nắm giữ, lọt trong lồng n.g.ự.c .

Đó là bảo vật trời cao cố ý đưa đến cho Ngu Kinh Mặc.

Trở trang viên, quản gia hớn hở bước đón: “Tiên sinh, phu nhân về. Chơi vui chứ ạ?”

Điền Nguyễn: “Con về ? Vừa con còn đang ở địa phủ ?”

“……”

“Chú Vương , địa phủ chơi vui lắm, ngài thử ?”

Quản gia: “Phu nhân thật đùa, ngài và Ngu rõ ràng dự vũ hội, nghỉ ở khu suối nước nóng, khác.”

Điền Nguyễn: “Suối nước nóng gì chứ? Đó là ‘Hoàng Tuyền Resort’, chú Vương nhầm ? Nếu tự tra thử , tối qua thật sự dọa con c.h.ế.t.”

Quản gia nghi ngờ sang hỏi Ngu Kinh Mặc: “Phu nhân đang đùa đúng ạ?”

Ngu Kinh Mặc mặt biểu cảm, im lặng mà vẫn đầy sức thuyết phục.

“……”

Không thể , cho dù là NPC cao cấp cũng lúc bối rối. Quản gia thật hỏi: “Trợ lý Từ, vùng ngoại ô cái resort suối nước nóng tên ‘Hoàng Tuyền’ ?”

Trợ lý Từ: “Nếu ngài làm nữa, thể tiếp quản chức vụ của ngài, ăn hai đầu lương.”

Quản gia: “……”

Điền Nguyễn ở chân cầu thang xong, lớn, đó liền Ngu Kinh Mặc xách lên cổ, bế phòng.

Chân mềm nhũn, eo thì mỏi, còn một chỗ nóng rát.

Điền Nguyễn vén cổ áo lên , giống như hai hạt đậu đỏ, “Đồ vô … c.ắ.n mạnh như , từng b.ú sữa ?”

Dù mặc áo ngủ bằng cotton, vẫn thấy đau, lặng lẽ dùng tay che , đỡ hơn chút.

Lúc Ngu Kinh Mặc phòng, thấy tư thế Điền Nguyễn che ngực, nhướng mày: “Còn đủ?”

Điền Nguyễn: “……”

Cậu trừng , “Anh đủ đấy.”

Ngu Kinh Mặc bưng bát chè đậu đỏ đến, đặt lên tủ đầu giường, “Bổ khí huyết.”

Điền Nguyễn bỏ tay xuống, “À.”

Ngu Kinh Mặc vén áo ngủ của lên , vẻ hài lòng với “kiệt tác” của , “Một bức ‘tuyết địa tương tư đậu’ thật mỹ.”

“……” Điền Nguyễn kéo áo xuống, “Không tương tư!”

Ngu Kinh Mặc thấp, “Em càng lúc càng hiểu , còn thì vẫn hiểu em đủ sâu.”

Nói đến hai chữ “đủ sâu”, còn cố ý nhấn mạnh.

Điền Nguyễn như điện giật, run nhẹ, dám mắt . Ký ức hỗn loạn của đêm qua bao trùm lên đầu óc ——

Trên , từng chỗ từng chỗ, Ngu Kinh Mặc đều thăm dò, mật vô cùng.

Chỉ trừ bên trong.

“Em uống canh.” Điền Nguyễn yếu ớt vươn tay, đến cái chén cũng nâng nổi, tức giận trừng bàn tay to của Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc mở ngón tay, dễ dàng cầm cả chén, tay trái giữ, tay cầm thìa khuấy nhẹ, nóng bốc lên mờ ảo, phản chiếu hàng mi sắc như kiếm mắt phượng.

Điền Nguyễn lập tức thấy nghẹt thở. Bị Ngu Kinh Mặc chăm sóc kiểu gì cũng… A phi, thể nghĩ tiếp.

Ngu Kinh Mặc đút chè đến môi , “Không làm nũng.”

Điền Nguyễn ăn từng muỗng một, giống mèo con ngoan ngoãn uống chè đậu đỏ.

Rồi uống sữa, ăn trái cây.

Rất nhanh liền vệ sinh.

“……”

Cậu dậy nhà tắm, nhưng Ngu Kinh Mặc đang dùng. Cậu chớp mắt… quần của .

Ngu Kinh Mặc lau sạch bằng khăn ướt, kéo quần lên, “Không tắm rửa thì ăn.”

Điền Nguyễn: “…… em thèm ăn nữa.”

Ngu Kinh Mặc chỉ mỉm , rửa tay, “Em dùng .”

Điền Nguyễn bên bồn cầu, “Anh ngoài.”

Ngu Kinh Mặc dửng dưng: “Em , thì cũng em.”

“…… em để .” Điền Nguyễn đỏ mặt.

“Anh thích. Anh thích .” Ngu Kinh Mặc chỉ môi , “Em cũng thích môi đúng ?”

Điền Nguyễn đỏ bừng như nắng đốt, c.ắ.n răng kéo quần xuống, xổm. Tiếng nước tí tách như mưa rơi.

Ngu Kinh Mặc vẫn , còn cẩn thận lấy khăn ướt và khăn mềm chuẩn cho , cúi mắt: “Cần giúp ?”

Điền Nguyễn giật lấy khăn, lau, “Em trẻ con, cần giúp!”

Ngu Kinh Mặc: “Cái m.ô.n.g thật đáng yêu.”

“……”

“Đỏ kìa?”

Điền Nguyễn kéo quần, hổ phẫn nộ: “Còn tại ……”

Ngu Kinh Mặc bừng tỉnh, “Xin , mạnh tay.”

“Lần như nữa!”

“Em chắc chứ? Em thích ?”

Điền Nguyễn giơ tay đe dọa, “Anh thêm câu nữa, em bôi hết giấy lau bẩn lên .”

Thói quen sạch sẽ của Ngu Kinh Mặc dần vô hiệu Điền Nguyễn, nhưng vẫn lui sang một bên, phòng trường hợp thiếu niên làm điều gì khinh hơn. Điền Nguyễn hừ một tiếng, rửa tay, còn cố ý hất nước lên .

Ngu Kinh Mặc giận, nắm tay , tỉ mỉ rửa sạch từng khe ngón tay, từng kẽ tay đều bỏ sót.

Tay Điền Nguyễn bao lấy, ngón tay chen chặt, bọt trắng tràn .

Cậu co tay , nhưng Ngu Kinh Mặc giữ chặt cổ tay, “Đang rửa tay, trốn cái gì?”

Tai Điền Nguyễn đỏ bừng. Ngu Kinh Mặc rửa tay cho giống y như tối qua xoa

Từng khe móng tay, từng đốt ngón tay, đều nắm giữ, tràn đầy bọt trắng, rõ ràng mềm mại như cá trạch, nhưng trốn cũng thoát.

Sau khi rửa sạch, Ngu Kinh Mặc lấy khăn lông trắng mềm lau khô tay , bôi kem dưỡng, vẫn quên chăm sóc từng kẽ ngón tay.

Hắn cúi sát , thở phảng phất gần kề. Điền Nguyễn thể phớt lờ ấm , như mê hoặc mà hít sâu. Khi hôn, cũng né tránh nữa.

Thuận theo tự nhiên mà đẩy lên giường.

Sau đó hoang đường hết một buổi trưa. Tương tư đậu quả nhiên khiến tương tư, đến cả kem dưỡng da tay trong lòng bàn tay Điền Nguyễn cũng trở thành một thú vui nhỏ.

Điền Nguyễn che kín mặt, đúng là sa đọa quá mức, làm thể từ chối Ngu Kinh Mặc chứ.

Là học bá, bắt buộc tìm một lý do.

Thế là tra cứu một lượt, cuối cùng cũng tìm đáp án phù hợp với trạng thái hiện tại của —— đối với Ngu Kinh Mặc là “thích về mặt sinh lý”.

Chỉ cần thấy , dù trong lòng kháng cự thế nào, thể vẫn cứ vô phương cứu chữa mà yêu thích, giống như trời sinh thiếu mất một bộ phận, chỉ Ngu Kinh Mặc mới bù đắp .

“Này chẳng chính là Adam yêu Eve ?” Điền Nguyễn lẩm bẩm.

Vậy còn Ngu Kinh Mặc đối với thì ?

Là thích về mặt sinh lý, là thích về mặt tâm lý?

Điền Nguyễn thẳng thắn hỏi Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc lấy điện thoại khỏi tay , : “Anh thích cách .”

“?”

“Nếu em dứt khoát khẳng định chỉ thích về mặt sinh lý, cho em —— tất cả những tiếp cận đều là thích về mặt sinh lý. Giống như phần lớn đối với tiền cũng là thích về mặt sinh lý.”

Điền Nguyễn phản bác , sờ vị trí trái tim , “Vậy em đối với là thích về mặt tâm lý.”

Ngu Kinh Mặc : “Anh đối với em thì cả hai.”

“……” Vừa nãy còn thích kiểu “thích về mặt sinh lý” mà?

“Tuy thích, nhưng khống chế việc ôm em, chạm em, làm với em những chuyện quá mức.” Ngu Kinh Mặc giúp Điền Nguyễn mang vớ, mày nhẹ nhíu .

Điền Nguyễn cảm thấy Ngu Kinh Mặc đúng là tiềm năng “mặt lạnh nhưng giặt nội y”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-100.html.]

May là thật lòng thích Ngu Kinh Mặc, nếu hai bọn họ đúng là sẽ biến thành kiểu “tiện công tra thụ”.

Sau khi chỉnh trang cho “phu nhân” xong xuôi, tươm tất xinh , Ngu Kinh Mặc nắm tay Điền Nguyễn dắt .

Ngu Thương bên bàn ăn nghịch điện thoại, thất thần, điện thoại rơi “cộp” xuống đất —— thừa kế hào môn thích dán cường lực, cũng chẳng thích dùng ốp, ném một cái là vỡ tan tành.

Điền Nguyễn đau lòng , điện thoại như cơ mà.

Ngu Thương chẳng bận tâm, cầm luôn cái máy sứt một góc tiếp tục lướt diễn đàn trường, thấy bài nào chướng mắt liền phong thớt phong tài khoản, mặc kệ bài đăng từ bao nhiêu năm .

Thế là xuất hiện một bài mới: “Lão ma diễn đàn trở , ba năm câu nào liền tay phong tài khoản?!!”

Phía còn che hơn chục cái “Thái quá”.

Ngu Thương phong luôn cả chuỗi.

“………………”

Kết quả xuất hiện thêm một bài khác: “Ai phong tài khoản, chủ thớt đang lên cơn, quản lý phát điên !”

Ngu Thương nghiêm túc “tẩy rửa” diễn đàn trường, tung hoành một lượt, hơn nửa học sinh của Đức Âm sổ đen.

Hiệu trưởng Lý đăng câu “Có chuyện gì xảy ?” —— cũng phong.

Ngu Thương cuối cùng thấy hai tài khoản “ba” của , nhất thời câm nín.

Điền Nguyễn cũng hổ thôi. Tối hôm qua đúng là mất mặt, hệt như lật xe quy mô lớn. Hơn nữa còn chắc tối qua ở suối nước nóng với Ngu Kinh Mặc ai thấy ……

“Ngu Thương, Lộ Thu Diễm thế nào ?” Ngu Kinh Mặc lạnh nhạt hỏi.

Điền Nguyễn: “……” Anh còn dám hỏi hả.

Ngu Thương: “Không , vẫn học bình thường.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Điền Nguyễn đến giờ vẫn dám liên hệ Lộ Thu Diễm, sợ hai bên hổ, mới yên tâm, bèn nhắn WeChat: / đáng thương

Lộ Thu Diễm mấy phút trả lời: Có việc?

Điền Nguyễn: Tôi cả ngày xuống giường / đáng thương

Lộ Thu Diễm: ………… làm ơn đừng với mấy thứ .

Điền Nguyễn: Hôm nay trường gì mới ?

Lộ Thu Diễm: Diễn đàn nổ .

Điền Nguyễn: ?

Cậu lập tức mở diễn đàn, bấm bài tên “…………”, phía dấu “……”

Lật đến trang ba, vẫn dấu ba chấm. Điền Nguyễn sắp ám ảnh, mắt chấm đen.

Cậu hỏi: Rốt cuộc ?

Và ngay đó phong tài khoản.

Điền Nguyễn: “Điên ? Ai làm ? Sao phong ?!”

Ngu Thương đối diện: “……”

Ngu Thương gõ hai chữ mẫu: “ID.”

Điền Nguyễn: “??”

Ngu Thương: “Tôi phong. Để thả .”

Điền Nguyễn: “…… Mặc Thượng Hoa Điền.”

Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Tên tài khoản đấy.”

Điền Nguyễn gọi với bếp: “Má Lưu, cơm tới.”

Má Lưu lập tức bưng đồ ăn lên, hầu dọn cơm, chia món, quản gia bên cạnh chỉ huy. Mỗi phần thức ăn đều sắp xếp rõ ràng theo mặn chay, lớn nhỏ, vị trí chủ khách, vô cùng chú trọng quy tắc.

Ăn cơm xong, Điền Nguyễn phần công việc cho Ngu Thương liền ngay tại phòng khách, xem video ghi hình.

Đó là đoạn văn nghệ Giáng Sinh của đoàn kịch mà tối qua Ngu Kinh Mặc bảo lấy về.

Điền Nguyễn làm hai việc cùng lúc vẫn bình tĩnh. Chỉ thấy sân khấu, màn nhung đỏ buông xuống, nhạc cổ điển du dương vang lên, màn che từ từ kéo , keng keng vài tiếng, mấy chú lùn sinh động nhảy .

Đám chú lùn đều xổm đất, vòng quanh diễn viên đang hát kịch, lắc lư tiến về giữa sân khấu, lập tức cất giọng hát một bài tiếng Anh.

Dưới đài một trăm học sinh đang xem, gương mặt thanh xuân của họ thoáng lướt qua màn hình.

Chú lùn chạy rừng cây, nhưng mắt vẫn chớp mà trộm ngoài.

Diệp Phu Căn Ni vai quốc vương , hát ôm n.g.ự.c nhảy múa, đó đột ngột ngã lòng một nữ kỵ sĩ.

Quốc vương gặp yêu nữ kỵ sĩ, nhanh bọn họ kết hôn, quốc vương mang thai, sinh một công chúa xinh , tên là Bạch Tuyết.

Điền Nguyễn: “Hả?”

Ngu Kinh Mặc xem chăm chú: “Quốc vương sinh công chúa, cũng coi như phá cách.”

“Là do tiểu thuyết ABO thôi.”

“ABO là gì?”

“…… đừng hỏi thì hơn.”

Công chúa là một búp bê Tây phương xinh xắn, thoáng cái mười sáu năm trôi qua, công chúa trưởng thành, khoác váy trắng xanh hoàng gia, hóa thành công chúa oai phong cao gầy —— chính là Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm đội tóc giả màu vàng kim, trang điểm cực kỳ đậm, tám phần là nhờ Ngu Đề make-up. Lớp phấn mắt tím sậm, viền môi đỏ đậm, hai má đ.á.n.h hồng rực —— quả thực giống hệt cái Điền Nguyễn hoá trang đó.

Học sinh khẽ thì thầm: “Chắc là diễn viên .”

“Hình như cao hơn chút.”

“Trời ạ, thẩm mỹ đoàn kịch vẫn cứu nổi…”

Cốt truyện tiếp diễn: công chúa, cũng chính là nữ kỵ sĩ năm qua đời vì bệnh. Công chúa gào : “Ha ha ha ha, mẫu ơi…!”

“…………”

Rất nhanh, Lộ Thu Diễm hình như chợt nhớ kịch bản, lưng về phía khán giả, hạ giọng : “Mẫu yên tâm, con nhất định sẽ tìm lang quân như ý.”

Quốc vương từng vô cùng cưng chiều công chúa, vì chịu nổi cô đơn, chẳng bao lâu cưới thêm một mụ phù thủy xinh làm hoàng hậu, đêm đêm hoan lạc ——

Diệp Phu Căn Ni dán bộ râu, trong lòng mụ phù thủy kêu to: “A ~~ nhẹ chút ~~!”

Người hầu ngang, liếc mắt đầy khinh bỉ.

Má Lưu thông minh hiểu ý, nhỏ với hầu: “Tiên sinh với phu nhân đang xem phim, chúng ngoài .”

Điền Nguyễn: “…………”

Ngu Kinh Mặc hạ nhỏ âm lượng TV.

Điền Nguyễn căng da đầu tiếp tục xem, cuối cùng cái vở kịch còn định biến thành thứ gì.

Màn hình xuất hiện dòng chữ: Mười tháng .

Quốc vương mang bụng bầu qua , mụ phù thủy rạng rỡ: “Đứa con của chúng chắc chắn là tương lai của vương quốc!”

hứa với Bạch Tuyết… sẽ để Bạch Tuyết kế vị.” Quốc vương vẫn nhớ mãi vợ , thẹn thùng , “Chúng từng vui vẻ như thế… nàng thật là cuồng nhiệt…”

Mụ phù thủy phát điên, mặt vặn vẹo: “Ý ngươi là ?!”

Quốc vương: “Ái phi đương nhiên là , nàng xem, còn đang m.a.n.g t.h.a.i con nàng, chắc chắn là một công chúa xinh .”

Mụ phù thủy vẫn vui, lấy gương ma, hỏi ai hơn.

Gương ma: “Phi, lão phù thủy, ngươi , so với Bạch Tuyết?”

Mụ phù thủy: “A a a a!”

cất giọng hát, đến đêm mưa liền lấy một quả táo đỏ đưa cho Bạch Tuyết. Công chúa ăn xong liền hôn mê. Quốc vương đau đớn tột cùng, đem công chúa đặt trong khu rừng an táng.

Chỗ đó chính là nhà của bảy chú lùn. Họ đưa công chúa về, cẩn thận chăm sóc, còn tuyên bố: chỉ cần nụ hôn chân ái, công chúa sẽ tỉnh .

Điền Nguyễn: “???”

Lộ Thu Diễm giường đạo cụ, mấy chú lùn nhảy nhót quanh, từng “hôn trộm” một lượt —— đương nhiên là diễn chứ thật. thể thấy rõ Lộ Thu Diễm cứng ngắc, tay siết chặt, như bật dậy đ.á.n.h .

lúc đó, Ngu Thương vai hoàng tử, Hải Triều vai kỵ sĩ cùng xuất hiện, mỗi “hôn” công chúa một .

Hải Triều cũng giả vờ.

, tới lượt Ngu Thương, thật sự chạm môi Lộ Thu Diễm.

Dưới đài lập tức bùng nổ tiếng hét và tiếng vỗ tay. Lộ Thu Diễm càng cứng đơ, Ngu Thương cũng bất động, môi dán môi một phút.

Điền Nguyễn lập tức kích động như khán giả: “A—— A!!!”

Ngu Kinh Mặc bật kéo xuống: “Có hôn bao giờ , kích động cái gì.”

“Không giống chứ! Lần chỉ là hô hấp nhân tạo, là hôn thật! Ngu Thương quá luôn! Cắn ngược !”

Tiếp đó trong kịch, hoàng t.ử và kỵ sĩ một trận quyết đấu, nhưng kỵ sĩ chủ động nhận thua: “Là hôn tỉnh công chúa , nàng thuộc về !”

Nói xong liền đẩy công chúa lòng hoàng tử. Phụ đề hiện từng chữ: Từ nay, hoàng t.ử và công chúa sống hạnh phúc bên . Một năm , hoàng t.ử vì trở thành nữ vương mà sinh cho công chúa một tiểu công chúa. Truyền kỳ của bọn họ vẫn còn tiếp tục… Cảm ơn xem.

Điền Nguyễn còn kích động nổi nữa: “…… Không cần đảo vai phản công như !!”

Ngu Kinh Mặc bình thản: “Nếu thế giới nơi nữ nhân khiến nam nhân mang thai, cũng thú vị.”

Điền Nguyễn hoảng hốt: “Anh sẽ là…”

“Vậy nghĩa là nam nhân cũng thể m.a.n.g t.h.a.i cho nam nhân, cũng thể làm em mang thai.”

“… em sinh con .”

Ngu Kinh Mặc chỉ thuận miệng , vuốt đầu : “Nhận con nuôi cũng giống . Anh nỡ để em chịu khổ như thế.”

Điền Nguyễn thở phào. May mà thế giới ABO, tuyệt đối thể để Ngu Kinh Mặc ABO là gì.

Ngu Kinh Mặc mở trang web tiểu thuyết, ba giây liền tìm : “…… Thật sự loại tiểu thuyết .”

Điền Nguyễn giật lấy điện thoại: “Đừng làm bẩn mắt !”

Ngu Kinh Mặc giơ cao điện thoại: “Còn nhiều thể loại khác, thấy thể học hỏi.”

“Không cần……” Điền Nguyễn nhảy lên đoạt, ngã nhào Ngu Kinh Mặc, đè xuống sofa, bỗng nảy ý tưởng: “Chẳng lẽ, em yêu thương?”

Ngu Kinh Mặc: “……” Cuối cùng cũng hiểu cảm giác lệch vai công thụ là thế nào.

Hắn trả điện thoại, siết eo Điền Nguyễn, nhấc lên một chút, khẽ: “Vậy thỉnh em yêu thương nó .”

Điền Nguyễn đang : “……”

Ngu Kinh Mặc ung dung : “Được ?”

Mặt Điền Nguyễn đỏ bừng: “Tối qua, hôm nay, chẳng đều yêu thương ?”

“Một kiểu yêu thương khác. Giống như đối với em.” Ngu Kinh Mặc chạm nhẹ môi , giọng trầm mềm: “Được ?”

Điền Nguyễn c.ắ.n ngón tay , ngập ngừng, khẽ gật đầu.

Loading...