Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:01:25
Lượt xem: 268
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Hôm , chân Ngu Kinh Mặc cửa làm, nhà họ Ngu kéo tới ngay đó.
Ngu lão gia t.ử giữ dáng vẻ uy nghiêm, giống như đại bàng tuần tra lãnh địa của , sắc mặt trầm lạnh chằm chằm Điền Nguyễn: “Cậu thật là lớn gan, ngay cả nhà họ Ngu cũng chịu đến.”
Điền Nguyễn nhẹ nhàng ném nồi: “Là Ngu cho con .”
Ngu lão gia t.ử gõ quải trượng một cái: “Chút quy củ cũng hiểu.”
Điền Nguyễn: “Quy củ gì? Quy củ trong nhà chẳng do Ngu đặt ?”
“…… Cậu thật vô phép tắc.”
Ngu Nhị chỉ thẳng : “Con thấy nó ỷ Kinh Mặc sủng ái, nên đem chúng để mắt.”
Điền Nguyễn: “Chú hai tra xét con ?”
Ngu Nhị định nổi giận, con trai ông là Ngu Phát Đạt vội : “Cha, Điền Viễn còn nhỏ, ngài đừng so đo với .”
Ngu Nhị châm chọc: “ , còn nhỏ hơn cả cháu trai .”
Ngu Tam hòa giải: “Tiểu bối, lời một chút.”
Ngu Nhị lạnh: “Nghe lời? Mày xem nó giống lời ? Đến cả đám thúc bá chúng cũng thèm chào hỏi, còn bắt bọn đích đến đây ‘thỉnh an’. Thật là to gan!”
“……”
Đối mặt với đám trung niên lão niên , Điền Nguyễn chỉ thấy đầu óc choáng váng: “Cho nên các ngài tới đây là để thị uy?”
Ngu Nhị giận dữ: “Thị uy chính là đó!”
Quản gia lúc vội bước lên hòa giải: “Nhị gia bớt giận, phu nhân nhà Ngu thương yêu, chuyện thẳng, ngài là trưởng bối, chắc sẽ chấp nhặt .”
Ngu Nhị nghẹn đỏ cả mặt, chỉ hừ hai tiếng.
Giữa đám , phụ nữ duy nhất là Thẩm Uyển Nguyệt, vợ của Ngu Tam và là của Ngu Đề dậy.
Bà dung mạo dịu dàng, chồng tuấn tú, nên sinh con gái cũng xinh khả ái.
Điền Nguyễn ghét Ngu Đề, cô gái nhỏ hoạt bát, đáng yêu, đối lập với khí nặng nề của nhà họ Ngu.
Thẩm Uyển Nguyệt dịu dàng mỉm : “Muốn ăn bánh kem ? Tôi mang bánh dâu tây tới.”
Điền Nguyễn nhớ cách xưng hô, liền lễ phép : “Cảm ơn nhị tẩu.”
Bánh kem chỉ hai bọn họ ăn, những khác đều giữ dáng lạnh lùng xa cách.
Điền Nguyễn thầm nghĩ, chẳng trách Ngu Kinh Mặc thường xuyên lạnh mặt, lớn lên trong nhà thế , ai mà chẳng thành mặt than.
Người hầu dâng , quản gia lễ độ giới thiệu: “Tục ngữ , xuân khổ, hạ sáp, ngon đợi thu bạch lộ. Đây là bạch lộ hái mới năm nay, Ngu hiếm khi nỡ lấy mời khách.”
Ngu lão gia t.ử hừ lạnh: “Tôi chỉ uống Long Tỉnh.”
“Vâng, lão chờ một chút. Mời các vị sang phòng .”
Phòng sát bên phòng khách, cửa sổ sát đất khu vườn rộng, gió thổi qua cây nguyệt quế khiến hoa vàng rơi xuống như mưa. Xa xa là rừng phong đỏ, gần đó là bãi cỏ xanh mướt, trời đất vì thế mà mở rộng khoáng đạt.
“Đẹp thật.” Ngu Tam tán thưởng.
Ngu lão gia t.ử hừ một tiếng: “Những thứ hoa lá ích gì.”
Điền Nguyễn nhịn : “Đẹp là .”
“Không cho chuyện!”
“Vậy ngài lấy cái loa , chứ ngài hạ lệnh.”
“Vô lễ!”
Điền Nguyễn định cãi, chỉ thuận miệng đáp: “Ồ.”
“……”
Lúc , quản gia bước thông báo: “Phu nhân, lão , Hạ Lan Tư đến thăm.”
Ngu lão gia t.ử cau mày: “Hắn tới làm gì? Một kẻ đê tiện, đuổi !”
Điền Nguyễn lập tức dậy: “Con gặp.”
“……”
Bỏ lưng đám nhà họ Ngu đang tức nghẹn, nhanh chóng ngoài, ngay cả Hạ Lan Tư còn thấy khó chịu .
Hạ Lan Tư vẫn như hôm lễ cưới hôm đó, chói mắt đến lóa . Áo khoác đỏ bạc, kim tuyến óng ánh, chỉ liếc một cái cũng đủ sáng rực tầm .
Điền Nguyễn nheo mắt : “Hồ ly tinh?”
Hạ Lan Tư khẽ: “Tôi xem như lời khen .”
Điền Nguyễn cuối cùng cũng bắt ánh mắt đào hoa quen thuộc của , hỏi: “Anh tới việc gì?”
“Không việc gì thì đến tìm chơi ?” Hạ Lan Tư liếc về phía phòng , “Người nhà đều ở trong?”
“Ngu ở đây.”
“Vậy dẫn ngoài chơi.” Hạ Lan Tư phấn khích định kéo tay .
Điền Nguyễn tránh : “Không tiện .”
“Có gì mà tiện? Cậu chẳng lẽ cho rằng thích ?” Hạ Lan Tư vô tâm vô phế, khóe mắt cong cong mang theo ý trêu chọc: “Nếu nghĩ , cũng thể giả bộ thích một chút.”
Điền Nguyễn mặt cảm xúc: “Hạ tổng, xin tự trọng.”
“Thật sự ? Tôi thấy cổng nhà hình như đ.á.n.h đấy.”
“?”
Bản năng hóng chuyện nổi lên, Điền Nguyễn nhịn tò mò, lập tức chạy cổng lớn trang viên.
Quả nhiên, bên ngoài tụ tập một đám đang xô đẩy, c.h.ử.i bới, tay đ.ấ.m chân đá, một bên là bảo vệ trang viên, bên là mấy tên phú nhị đại ăn mặc diêm dúa.
Hạ Lan Tư nhàn nhã : “Nhớ ? Chính bọn họ đêm tân hôn đó, ép xuống ao cỏ.”
Trong đầu Điền Nguyễn vang “đinh” một tiếng, lập tức nhớ , “Bọn họ tới đây làm gì? Tự tìm đ.á.n.h ?”
Hạ Lan Tư buông tay, : “Bảo là mời đến, kết quả tới đánh.”
“……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-10.html.]
Người c.h.ử.i mắng chính là ba tên công t.ử nhà giàu đó, còn tay đ.ấ.m đá là vệ sĩ. Bọn họ đ.á.n.h chỗ nguy hiểm, chỉ chọn chỗ nhiều thịt mà đá, còn lý do quang minh chính đại: “Ăn trộm!”
đến đồn cảnh sát, chỉ một câu “hiểu lầm” là xong chuyện.
Ba mặt mày dữ tợn, thấy Điền Nguyễn liền nổi điên c.h.ử.i ầm lên: “Đồ đê tiện! Vô sỉ! Tao với mày xong !”
Điền Nguyễn nhướng mày: “Đánh cái ‘ xong’ ?”
“…… Mẹ kiếp! Buông tay! A!”
Mãi đến khi ba thực sự đ.á.n.h đến nghiến răng nghiến lợi chịu nổi, mới chịu xin tha, hứa rằng sẽ dám khi dễ Điền Viễn nữa.
Quản gia lấy ba bản giấy cam đoan bắt họ ký tên, dù hiệu lực pháp lý, cũng đủ khiến sợ. Ba chật vật chịu nổi mà bỏ chạy.
Điền Nguyễn hỏi quản gia: “Là Ngu bảo các làm ?”
Quản gia giận dữ : “Đêm đó, Ngu cho đến khách sạn theo dõi, phát hiện phu nhân ép ở bồn rửa tay, suýt nữa mất mạng. Tiên sinh đau lòng đến cực điểm!”
“……”
“Phu nhân yên tâm, ai dám khi dễ ngài, Ngu nhất định sẽ đ.á.n.h cho bọn họ răng rơi đầy đất, mặt mũi bầm dập, còn dám tái phạm. Tiên sinh với phu nhân thật là ân ái nha!”
“…………”
Điền Nguyễn chẳng giải thích thêm câu nào.
Ba tên pháo hôi , đến thêm một mới, phận vẻ cao hơn một chút, Triệu Thuyên.
Triệu Thuyên dáng béo lùn, chắc nịch, bước xuống xe liền khựng , do dự đến cổng trang viên: “Các vị, đều là nghênh đón ?”
Quản gia tươi niềm nở: “ , Triệu lão bản.”
Sau đó phất tay, bốn năm tên vệ sĩ xông lên trực tiếp động thủ.
Triệu Thuyên kêu t.h.ả.m thiết: “Các làm gì ?!”
Quản gia nặn giọng như thái giám bên cạnh hoàng thượng: “Ông chủ Triệu chọc nên chọc, thật là tự làm tự chịu, đáng thương.”
Thế là thêm một “ mời” đến cửa để đánh. Điền Nguyễn chỉ mà sững sờ.
Trận “tấu nhạc” diễn lâu, chừng mười phút. Quản gia hiệu cho vệ sĩ dừng tay, Triệu Thuyên lúc mặt mày xám ngoét, bầm dập như một cục bùn, run rẩy dậy, mặt tái mét, giọng run run: “Các … các …”
Quản gia điềm tĩnh hỏi: “Ông chủ Triệu còn ?”
Triệu Thuyên chẳng dám thêm câu nào, lảo đảo bò lên xe, đạp ga một cái suýt nữa lao xuống khe suối.
Hạ Lan Tư lặng lẽ lùi xa Điền Nguyễn hai bước.
Điền Nguyễn giữa cơn gió hỗn loạn, hỏi quản gia: “Nhà hào môn đều như ?”
Quản gia giữ nguyên nụ chuyên nghiệp: “Không , chỉ là Ngu đặc biệt sủng ái phu nhân mà thôi.”
Điền Nguyễn còn thấy hai chữ “sủng ái” nữa.
lúc đó, “nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến”, một chiếc Rolls-Royce đen bóng chạy lên núi, dừng cổng trang viên.
Người đàn ông cao lớn mặc âu phục, giày da bóng loáng bước xuống từ ghế . Dựa hình cao ráo, cúi mắt, liếc qua , giọng thản nhiên: “Đều xử lý ở đây ?”
Trong đám , Điền Nguyễn là thấp nhất, khí thế yếu ớt : “Ông nội bọn họ tới .”
Ngu Kinh Mặc sải bước dài đại sảnh, coi những liên quan như khí: “Bọn họ mang lễ vật ?”
“Tam tẩu mang bánh kem dâu tây.”
“Những khác đều tay ?”
“Không hẳn, họ mang theo… lời nhục mạ.”
Ngu Kinh Mặc khựng , nghiêng đầu Điền Nguyễn: “Mắng em cái gì?”
“Không quy củ, cậy sủng mà kiêu, mặt lớn, vẻ.”
“Bọn họ sai .”
Điền Nguyễn ấm ức gật đầu.
“Em mặt nhỏ.”
“Còn gì nữa?”
“Chỗ nào cũng nhỏ.”
“……” Điền Nguyễn tức giận trừng .
Ngu Kinh Mặc khóe môi khẽ cong, một câu “cho em hết giận”, bước phòng khách. Quả nhiên, trong đó nhiều . Ánh mắt lạnh lùng quét qua, khí thế của cầm quyền lập tức khiến cả đám im bặt, dám cao giọng.
“Ông nội, chú hai, chú ba, các hợp lực khi dễ phu nhân ?”
Ngu lão gia t.ử cau mày, “Con cái gì?”
Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt đáp: “Các hẳn cũng thấy , ai dám khi dễ phu nhân , sẽ mời đến cửa đ.á.n.h một trận.”
“……”
Ngu Nhị run rẩy: “Cậu, dám đ.á.n.h chúng ?”
Ngu Kinh Mặc nhạt: “Không dám. Dù việc trong nhà nên truyền ngoài. Các khi dễ phu nhân , chỉ thể bù đắp cho em theo cách khác, chẳng hạn như từ danh nghĩa công ty của các ?”
Câu “đánh rắn đ.á.n.h giập đầu” quả sai. Từ khi Ngu Kinh Mặc nắm quyền, các công ty của mấy ông thúc bá đều phần cổ phần của . Chỉ cần thu hồi, bọn họ sẽ phá sản chỉ một đêm, đường hít gió Tây Bắc.
“Chú hai, công ty của chú, chứ?” Ngu Kinh Mặc nhẹ nhàng ôm vai Điền Nguyễn, nghiêng mặt, đôi mắt rũ xuống, bên cạnh.
Điền Nguyễn hiểu ý, lập tức nhập vai yêu phi: “Một công ty thì đủ, em mười tám công ty, mới thể bù đắp vết thương trong lòng em.”
Ngu Nhị giận dữ: “Hoang đường!”
Điền Nguyễn quên là tấm chắn của Ngu Kinh Mặc, lập tức dốc hết hỏa lực: “Nếu chú hai còn dám lớn tiếng, đêm nay con sẽ thổi gió bên gối, bảo Ngu đuổi chú khỏi Ngu gia!”
Cáo mượn oai hùm, Điền Nguyễn đắc ý liếc Ngu Kinh Mặc, thế đúng ?
Ngu Kinh Mặc nhướng mày, khóe môi cong lên: “Gió bên gối ? Vậy thổi luôn bây giờ .”
Điền Nguyễn: “A?”
Ngu Kinh Mặc đuổi khách: “Hiện tại là thế giới của và phu nhân. Mời các vị về cho.”
Mọi nhà họ Ngu: “……”
Điền Nguyễn, sắp “thổi gió bên gối”: “……”
Thổi… là thổi kiểu gì? Chẳng lẽ thật sự chung giường để mà thổi ?