Bá Lăng Học Đường Thuần Khiết Lại Nóng Bỏng - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-28 06:24:53
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Lữ cũng thích đàn ông.

Chỉ trong một tuần, thấy liếc mắt đưa tình với cả đống nam sinh.

còn thấy tiếng hôn với ai đó trong nhà vệ sinh.

 

Giọng trầm khàn vỡ vụn bên tai : "Là tao."

Lăng Tảo Xuyên?!

Thứ còn đ/áng s/ợ hơn cả bi/ến th/ái?!

Tôi sợ đến phát điện gi/ật.

Giả vờ rên rỉ:

"Tảo Xuyên ca... ôm em?"

"Thích."

Tôi lóc:

" ... gh/ét gay ?"

Cánh tay săn chắc của Lăng Tảo Xuyên siết ch/ặt, giọng đầy tức gi/ận: "C/âm miệng!"

Thôi , cũng lười cãi.

Bị Lăng Tảo Xuyên ôm mà ngủ thấy êm ái lạ.

Nếu chịu khép cái "bảo bối" thì .

"Lâm Thanh Vũ! Mày đúng là đồ vô liêm sỉ!"

"Ngay trong ký túc xá dám dụ dỗ Tảo Xuyên ca, ngoài mà làm trò d/âm đãng !"

Tôi giường ch/ửi đến ngớ .

Lăng Tảo Xuyên thẳng tay ném gối mặt : "Sáng sớm ồn như ch.ó sủa! Tao tự mộng du qua đấy!"

Lưu Lữ trúng gối, tóc tai bù xù trông t.h.ả.m hại.

đôi mắt như xẻo thịt .

Khiến nghi ngờ: Phải chăng Lưu Lữ đang thầm thương Lăng Tảo Xuyên?

 

Tôi thu dọn đồ chậm chạp.

Khi trong phòng chỉ còn và Lưu Lữ , bắt đầu công kích:

"Mày giỏi lắm đấy, chắc là cong đuýt lên dụ dỗ ?"

Tôi giả bộ ngây thơ:

"Anh đang gì thế? Em hiểu ạ."

"Luận th/ủ đo/ạn em dám đọ với ? Ai thể một lúc 'hưởng thụ' nhiều niềm vui thế chứ."

Mặt Lưu Lữ đột nhiên nhăn như vắt chanh.

 

Đóng cửa phòng , nhẹ nhàng nhắc nhở:

"Anh nhớ bảo vệ bản cho nhé, nhất định... ... bầu đấy."

Lưu Lữ "qua " với gần như bộ gay trong trường.

Mấy video của lưu truyền khắp nơi.

chẳng ai dám thẳng mặt vì vô tên con trai sẵn sàng đ/á/nh để bảo kê .

sợ tuổi già đái dầm.

Tôi nổi tiếng khắp trường.

Chỉ vì dám liều mạng theo đuổi lão đại Lăng Tảo Xuyên.

Hắn trốn học, biến hóa 72 giọng khác để điểm danh.

Hắn tắm, tranh thủ xả hết nước lạnh .

Hắn dẫn đàn em đến căng tin, m/ua sẵn đồ ăn bày biện như tiệc thượng thọ 60 tuổi của Lăng Tảo Xuyên.

Vừa tan học, đang thu dọn cặp  sách.

 

Học bá Đỗ Thư Nghiễm thấy xoay như chong chóng vì Lăng Tảo Xuyên, liền hỏi:

"Cậu thích điểm gì?"

Tôi giả bộ ngượng nghịu:

"Trông ch/ửi bới đ/âm ch/ém thế thôi, nhưng mà, trai thô ráp kiểu chiều lắm."

Thực trong lòng: Còn vì tiền!

Đỗ Thư Nghiễm khẽ nhếch môi mỏng: "Tôi trả tiền, đừng theo đuổi nữa."

Tôi tưởng nhầm.

Đôi tay dài lả lướt chống lên bàn, Đỗ Thư Nghiễm nghiêng dịu dàng: "Số ?"

Hắn giơ một ngón tay.

Một nghìn?

Một trăm?

Một đồng?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-lang-hoc-duong-thuan-khiet-lai-nong-bong/chuong-2.html.]

Sinh viên như làm gì nhiều tiền?

Đỗ Thư Nghiễm chậm rãi: "Một tỷ."

Hai chân bỗng dưng mềm nhũn, quỵ xuống đất.

 

Xin , nhà quê thấy bao giờ.

"Tôi đùa, Lâm Thanh Vũ. Cậu suy nghĩ ."

"Lăng Tảo Xuyên... chắc thích con trai ."

Tôi rõ nhà Đỗ Thư Nghiễm làm nghề gì, chỉ giàu.

ngờ giàu đến mức khủng khiếp thế.

vô cớ cho một tỷ?

Chỉ để đuổi theo Lăng Tảo Xuyên?

Khoác ba lô, buột miệng: "Hắn thích trai, còn thì thích?"

"Ừ."

Đỗ Thư Nghiễm trả lời dứt khoát, như thể chẳng ngại ngần.

Khi cúi xuống , gọng kính vàng vẫn gọn sống mũi cao.

Ánh mắt vô thức dừng ở đôi môi mềm mại của .

"Tôi thích... con trai."

Ch*t ti/ệt! Sao cứ nóng bừng lên thế ...

Học kỳ sắp trôi qua một nửa thời gian .

Lăng Tảo Xuyên ôm ngủ suốt ba tháng, nhưng bày tỏ thái độ gì.

Nếu thi thoảng tắm nước lạnh, còn tưởng chỉ dùng làm lò sưởi.

Có vẻ như... chiến lược "c/ưa cẩm" của cần mạnh tay hơn!

 

Sáng sớm, dài bàn học, cong m.ô.n.g lên đầy khiêu khích:

"Lăng Tảo Xuyên, lưng em đ/au quá. Anh xem giúp em mà..."

Ngoảnh , hóa là giảng viên chủ nhiệm!

 

Bị thầy giáo răn dạy xong, lôi điện thoại xem.

Đã trưa .

Màn hình hiện tin nhắn của Lăng Tảo Xuyên.

kịp rõ, chiếc điện thoại trong tay xuyên qua lòng bàn tay trong suốt, rơi xuống đất.

 

Bàn tay ...

Đang trong suốt dần!

Chuyện gì thế ?!

 

Hệ thống vang lên:

"Thời gian vượt quá một nửa."

"Trước khi học kỳ kết thúc, nếu chinh phục thành công Lăng Tảo Xuyên, sẽ biến mất."

"Cả ở thế giới thực lẫn tiểu thuyết ."

 

Nỗi hoảng lo/ạn bủa vây.

Phải công kích!

 

Phải dốc lực!

Dù chỉ một cơ hội mong manh cũng bỏ lỡ.

 

May , bàn tay nhỏ đó hồi phục nguyên vẹn. Tôi nhặt điện thoại lên.

Ơ?!

Lăng Tảo Xuyên bảo mang nước sân vận động cho .

"Chời má, cảnh tượng kinh điển học đường cuối cùng cũng đến lượt con ch.ó hoang như tao ?"

Khi đến sân vận động, đám con gái bên lề đường đang rú thất thanh.

 

"Lăng Tảo Xuyên! Áaaaa, trai quá má! Chiều cao 1m9 ai địch nổi?!"

"Đỗ Thư Nghiễm , Đỗ Thư Nghiễm cũng cao đấy nhá?"

"Thần đồng Đỗ Thư Nghiễm á? Nhà giàu thế lực, học giỏi, quan trọng nhất là mặt như tạc tượng!"

"Chẳng hơn tên c/ôn đ/ồ Lăng Tảo Xuyên cả trăm ?"

"Cái con nào ch/ửi là c/ôn đ/ồ đấy? Muốn đ/á/nh ?"

Loading...