Ảo Mộng Ở Tuổi Xế Chiều - 3

Cập nhật lúc: 2025-03-21 10:53:01
Lượt xem: 190

Nhưng Hạ Bân cũng đứng về phía tôi: "Cha, con thấy mẹ nói đúng. Nếu cha đã muốn ly hôn, thì hãy ra đi tay trắng!"  

Hạ Hoài An thấy tất cả mọi người đều đứng về phía tôi, tức đến mức suýt đứng không vững. Nếu không nhờ Trần Lan đỡ lấy, chắc ông ta đã ngã xuống.  

Cuối cùng, ông ta thở dài một hơi: "Được! Tôi ra đi tay trắng! Dù sao tôi vẫn còn lương 5.000 tệ, chừng đó cũng đủ để tôi sống tốt ở quê!"  

Nhưng khi ông ta vừa nói xong câu đó, sắc mặt Trần Lan lập tức trở nên khó coi.  

Bà ta theo Hạ Hoài An là vì tiền, nếu không thì vì cái gì chứ?  

Vì ông ta già không chịu tắm rửa? Hay vì mùi người già trên cơ thể ông ta? Hay là vì cái thân xác đã bị bệnh tật ăn mòn?  

Tôi suy nghĩ một lát rồi bật cười.  

Những năm tháng tươi đẹp nhất của đời ông ta, dù muốn hay không, cũng đã dành cho tôi.  

Giờ đây, khi ông ta đã già, tôi nhìn thôi đã chẳng còn thấy hứng thú nữa. Ông ta muốn cho ai thì cho, tôi cũng chẳng thèm.  

Có người chịu nhặt rác, tôi lại nhẹ người. Sau này khỏi phải lo đến chuyện lo hậu sự cho ông ta.  

Ngay lập tức, tôi gọi luật sư riêng của mình đến.  

Sau đó, tôi vào thư phòng, in ngay một bản thỏa thuận ly hôn mới bằng máy in tại nhà.  

Hai bên ký tên tại chỗ, từ nay về sau, Hạ Hoài An sẽ không thể mang đi bất cứ thứ gì thuộc về tôi!  

Lúc ký tên, ông ta không hề do dự, thậm chí còn mắng chửi hai đứa con: "Hai đứa chúng mày đúng là đồ phản bội! Từ nay tao không còn đứa con nào như chúng mày nữa!"  

Nói xong, ông ta kéo vali, tiện tay cầm chìa khóa xe trên bàn định rời đi.  

Tôi lập tức cất giọng: "Đứng lại!"  

Hạ Hoài An tưởng tôi hối hận, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý: "Bà hối hận rồi? Muộn rồi! Tôi nhất định phải rời xa bà!"  

Tôi chỉ vào vali và chìa khóa trên tay ông ta: "Vali đó tôi mua, xe cũng là tôi mua. Làm ơn đừng mang theo đồ của tôi!"

04

Hạ Hoài An tức đến mức thở dốc, có lẽ ông ta không ngờ tôi lại cứng rắn đến vậy.  

Trần Lan chỉ tay vào tôi, tức giận nói: "Chị làm vậy là quá đáng lắm! Không có xe thì chúng tôi xuống quê kiểu gì? Chẳng lẽ phải bắt taxi à?"  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ao-mong-o-tuoi-xe-chieu/3.html.]

Tôi bật cười: "Đó là chuyện của hai người."  

Thấy tôi hoàn toàn không nhân nhượng, Hạ Hoài An cứng họng, chỉ còn cách xách vali lên lầu. Một lát sau, khi ông ta quay lại, trong tay chỉ còn một túi ni lông. Nhìn qua, tôi có thể thấy bên trong chỉ có một chiếc điện thoại cũ và một chiếc thẻ lương.  

Đến cả đồ lót ông ta cũng không mang theo, vì tất cả đều do tôi mua.  

Ông ta gồng mình lên, mạnh miệng nói: "Từ hôm nay, tôi với bà không còn liên quan gì nữa. Đi thôi, bây giờ chúng ta đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn."  

Nói xong, ông ta kéo tay Trần Lan, cả hai vô cùng chật vật rời khỏi biệt thự.  

Bây giờ không có xe, mà cục dân chính lại ở trung tâm thành phố. Khu biệt thự này không dễ gọi taxi, thế nên hai người họ phải đi bộ cả cây số để bắt xe buýt, rồi còn phải chuyển tuyến vài lần mới đến được nơi.  

Còn tôi thì sao?  

Sau khi trấn an khách mời, thay váy, tôi cùng các con ngồi xe nhà đến thẳng cục dân chính.  

Lúc chúng tôi đến nơi, họ vẫn chưa xuất hiện.  

Tôi mất kiên nhẫn, bảo quản gia gọi điện giục. Kết quả, quản gia nói Hạ Hoài An đã lâu không đi xe buýt, thế là bị lạc đường, phải mất thêm nửa tiếng nữa họ mới đến nơi.  

Cuộc sống sung túc bao nhiêu năm qua đã khiến ông ta đánh mất cả những kiến thức sinh hoạt cơ bản.  

Tôi thực sự tò mò, không biết với tình trạng này, ông ta và Trần Lan có thực sự sống được cuộc đời "bỏ phố về quê" như mơ không?  

Khoảng gần một tiếng sau, hai người họ mới lếch thếch đến nơi, bộ dạng vô cùng thảm hại.  

Thủ tục diễn ra nhanh chóng, chỉ có điều theo quy định, cần phải có thời gian "suy nghĩ lại" một tháng trước khi chính thức nhận giấy ly hôn.  

Khi kéo tay Trần Lan rời đi, Hạ Hoài An còn mạnh miệng buông lời: "Cứ chờ đấy mà xem! Chúng tôi sẽ sống cuộc đời ẩn cư khiến bà phải ghen tị!"  

Tôi bật cười.  

Ông ta dựa vào đâu mà cho rằng tôi, sau bao nhiêu năm tận hưởng cuộc sống giàu có, lại có thể ghen tị với cảnh ông ta tay trắng sống ở quê?  

Ông ta thực sự lý tưởng hóa mọi thứ quá rồi.  

Cuộc sống nơi quê nhà đâu chỉ có thơ ca và vườn tược, mà còn đầy rẫy những rắc rối vụn vặt, cơm áo gạo tiền.  

Tôi kiên nhẫn chờ xem ngày ông ta bị vả mặt.  

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là nói với hai con: "Từ hôm nay, ai trong hai đứa mà lén giúp đỡ ông ta, thì đừng mong nhận được tài sản thừa kế."  

Dù là người một nhà, nhưng lời khó nghe phải nói trước, để sau này tránh chuyện tôi khó chịu, còn các con thì tỏ vẻ oan ức nói không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến vậy.  

Loading...